Chương 28
Nghe Thôi Giác nói vậy, Tô Lê chớp mắt một cái, lập tức á khẩu không thốt nên lời.
Nàng thì vội vàng cái gì chứ?
Tô Lê ngẫm nghĩ trong chốc lát, rất nhanh liền hiểu rõ hàm ý trong lời nói của Thôi Giác… Hắn đang châm chọc nàng háo sắc, ước gì mau chóng đến lúc viên phòng sao? Cái con người này, sao lại có thể vừa ăn cướp vừa la làng như thế cơ chứ!
Cánh mũi Tô Lê rịn một tầng mồ hôi mỏng, nàng cố gắng tỏ vẻ trấn định, lên tiếng phân trần: “Không, không phải vậy. Chỉ là ban nãy lúc qua đây có hơi vội vàng, ta dùng bữa quá ít, nên hiện tại bụng có chút đói. Ta thấy đại công tử vẫn đang bận rộn công vụ, hay là ta cứ về trước…”
Chưa đợi Tô Lê nói hết câu, tiếng gõ ngón tay xuống mặt bàn quen thuộc đã vang lên, một giọng nam trầm lạnh lẽo cất lên ngắt lời nàng: “Vệ Tri Ngôn, truyền thiện.”
Chỉ chốc lát sau, thị vệ gác đêm của Sơ Nguyệt Các là Vệ Tri Ngôn khẽ phi thân lướt tới, đáp xuống ngay trước mặt Thôi Giác, quỳ gối lĩnh mệnh.
Vệ Tri Ngôn biết rất rõ Thôi Giác xưa nay không hề có thói quen ăn uống lúc đêm khuya. Hiện giờ ngài ấy đột nhiên nổi hứng truyền dọn bữa, nghĩ đi nghĩ lại ắt hẳn cũng chỉ vì muốn cho Tô Lê lót dạ mà thôi.
Nghĩ tới đây, Vệ Tri Ngôn quay đầu sang hỏi Tô Lê: “Tô nương tử, ngài muốn dùng chút gì?”
Tô Lê tự biết tối nay là sân nhà của Thôi Giác, tốt hơn hết là không nên chọc giận hắn. Nàng nhận thức rõ thực tại, cũng không hề ngượng ngùng e thẹn, thuận nước đẩy thuyền đáp lời: “Vậy phiền Vệ thị vệ mang cho ta một bát mì canh gà, bên trên rưới thêm một muỗng nước cốt tỏi, tốt nhất là có thêm hai lạng thịt kho, lại thêm một quả trứng chiên nữa… Cuối cùng cho ta một chén trà hoa, kèm theo mấy chiếc bánh khảo viền hoa và một đĩa bánh hoa là đủ rồi.”
Tô Lê kể lể một tràng dài bốn năm món ăn kèm, cùng với hai loại điểm tâm tráng miệng. Vệ Tri Ngôn cẩn thận ghi nhớ từng thứ một, xoay người sải bước tiến thẳng về phía nhà bếp.
Tô Lê sợ làm bẩn bộ váy áo mới, nên không dám ngồi xuống mấy tảng đá giả sơn trong đình viện. Nàng đành thật cẩn thận đứng nép mình bên dãy hành lang gần chỗ Thôi Giác để đợi thức ăn.
Tiểu nương tử chờ đợi đến buồn chán cùng cực, đâm ra có chút buồn ngủ. Cằm nàng cứ gật gù từng nhịp; ngay khoảnh khắc sắp thiếp đi, sống lưng bỗng truyền đến một cảm giác rờn rợn như bị kim châm.
Tô Lê quay ngoắt đầu lại, ánh mắt lập tức va chạm với tầm nhìn của nam nhân.
Thôi Giác giữa lúc trăm công nghìn việc bận rộn lại bớt chút thời gian để liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt bắn ra tia nhìn buốt giá, lạnh lẽo thấu xương.
Tô Lê lạnh toát cả người, lông tơ gai ốc thi nhau dựng đứng.
Nàng đột nhiên nhanh trí, sực nhớ ra lát nữa bản thân còn phải hầu hạ Thôi Giác, vội vàng lên tiếng giải thích với hắn: “Đại công tử xin cứ yên tâm, lát nữa ta nhất định sẽ súc miệng rửa mặt thật sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không mang theo mùi thức ăn mặn bước vào phòng khách đâu.”
Thôi Giác vẫn im lìm không một tiếng động, tiếp tục cúi đầu phê duyệt công văn.
Nam nhân giữ tư thế quỳ thẳng tắp, khí độ toát lên vẻ thanh tao, tôn quý và vô cùng trầm ổn. Cứ như thể cái liếc mắt lạnh nhạt vừa rồi của hắn dứt khoát chỉ là một sự trùng hợp tình cờ mà thôi.
Rất nhanh, bát mì canh gà của Vệ Tri Ngôn đã được bưng lên. Hắn ta còn vô cùng chu đáo sai mấy bà tử mang tới một chiếc bàn ăn nhỏ, bày biện thức ăn đâu ra đấy.
Tô Lê ngửi thấy mùi hương thơm ngào ngạt sực nức xộc vào mũi từ bát mì canh gà, chiếc bụng đói lập tức réo vang sùng sục, cơn thèm ăn hoàn toàn bị khơi dậy.
Bất chợt, nàng ý thức được Thôi Giác vẫn đang mải mê làm việc công ngay sát bên cạnh, còn bản thân mình lại thảnh thơi ngồi ăn uống giữa đình viện; hành động này quả thực có phần đại nghịch bất đạo, không coi ai ra gì.
Tô Lê mang theo tâm trạng thấp thỏm lo âu ăn cạn bát mì canh gà, sau đó súc miệng lau tay sạch sẽ, thong thả nhấp một ngụm trà xanh.
Đợi đến khi trên bàn chỉ còn chừa lại đúng một đĩa bánh ngọt, nàng mới cất lời hỏi Thôi Giác: “Đại công tử, ngài xem ta có thể ra ngoài viện một chuyến được không?”
Thôi Giác không ngẩng đầu: “Có chuyện gì?”
“Đêm hôm khuya khoắt thế này, Vệ thị vệ đứng gác vô cùng vất vả. Vừa vặn ở đây vẫn còn thừa lại một đĩa điểm tâm, ta dùng không hết, nên muốn mang ra ngoài cho Vệ thị vệ lót dạ chút đỉnh.”
“Ngươi rốt cuộc cũng thật có lòng tốt, suốt ngày tìm cách mua chuộc thị vệ của Sơ Nguyệt Các.”
Cái nồi nịnh bợ này vừa bị chụp xuống đầu, Tô Lê tức khắc không dám ho he thêm nửa lời, e sợ lại bị hắn gán cho cái tội danh tâm ý bất chính, đến lúc đó có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan ức này.
May thay, Thôi Giác không hề tiếp tục gây khó dễ cho nàng nữa, chỉ nhàn nhạt buông một chữ: “Đi đi.”
Tô Lê tựa như được đại xá, sau khi cung kính hành lễ liền thật cẩn thận xách vạt váy lùi bước rời đi.
Ra đến ngoài viện, Tô Lê khẽ lau đi chút mồ hôi rịn trên trán, đưa đĩa điểm tâm trong tay cho Vệ Tri Ngôn.
Vệ Tri Ngôn có cảm giác thụ sủng nhược kinh, luống cuống đáp: “Tô, Tô nương tử, thuộc hạ không đói đâu, ngài không cần thiết phải cất công mang thức ăn ra tận đây đâu ạ.”
Tô Lê bật cười khẽ: “Có đáng là bao đâu, bất quá cũng chỉ là một đĩa bánh ngọt nhỏ, sức ăn ta yếu, bụng giờ lại quá no, thật là dùng không hết.”
Vệ Tri Ngôn nhận lấy đĩa điểm tâm, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác ngũ vị tạp trần.
Việc Tô Lê rơi vào trong tay Thôi Giác, ít nhiều cũng có phần bút tích của hắn ta trong việc điều tra lai lịch của nàng phía sau lưng. Thế nhưng Tô Lê hoàn toàn không hay biết gì cả, ngược lại vẫn đối đãi với Vệ Tri Ngôn vô cùng nồng hậu và chân thành.
Vệ Tri Ngôn vô cùng hổ thẹn bất an, vì muốn cõi lòng dễ chịu hơn đôi chút, hắn ta liền lên tiếng tạ lỗi cùng Tô Lê: “Tô nương tử, kỳ thực thân thế của ngài, là do ty chức tự mình điều tra rồi bẩm báo cho chủ tử; ty chức quả thực có lỗi với ngài…”
Tô Lê vốn định mượn cơ hội này dò hỏi Vệ Tri Ngôn vài lời, nghe xong chỉ thản nhiên mỉm cười: “Ngươi bất quá cũng chỉ phụng mệnh hành sự, có gì sai đâu? Chỉ là ta muốn biết, ngươi rốt cuộc đã bẩm báo những chuyện gì cho chủ tử? Lúc ở riêng, đại công tử vốn không dễ hầu hạ, ta cũng sợ nói nhiều sai nhiều, lại chọc ngài ấy nổi cơn lôi đình…”
Nói đến đây, Tô Lê cố ý hơi nghiêng người, để lộ vết kiếm cứa trên cổ vẫn chưa bong hết vảy cho Vệ Tri Ngôn thấy, cốt cũng là để tranh thủ chút sự đồng tình từ hắn.
Quả nhiên, Vệ Tri Ngôn đáp lời: “Ty chức bất quá chỉ bẩm báo cho chủ tử về lai lịch của nương tử, nói ngài là con dâu của nhị phòng, là tam nương tử do chính thất Tô gia sinh ra, ngoài ra không còn báo gì khác…”
Nói cách khác, Thôi Giác hoàn toàn không hề hay biết thủ đoạn đổi trắng thay đen của Tô gia, hắn ta cũng không biết Tô Lê thực chất chỉ xuất thân từ thứ tộc hèn mọn.
Tô Lê âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
May thay, miệng lưỡi người Tô gia rất kín kẽ, vẫn luôn che giấu chuyện tồi tệ này kín như bưng.
Bằng không, kẻ mắt cao hơn đầu như Thôi Giác, một khi biết được bản thân vừa ân ái cùng một thôn nữ chốn hương dã thân phận thấp hèn, không biết hắn có cảm thấy bản thân bị sỉ nhục, rồi mượn cơn thịnh nộ mà đem Tô Lê băm vằm thành vạn mảnh hay không…
Nàng không dám đánh cược vào sự thương hại của Thôi Giác. Nàng nhất định phải nhanh chóng bứt ra rời đi trước khi đối phương kịp điều tra ra sự thật này.
Tô Lê thành công lui thân, tính toán quay trở lại hầu hạ vị Diêm vương sáng nắng chiều mưa Thôi Giác kia.
Ngay trước khi đi, Vệ Tri Ngôn bỗng nhiên cất tiếng gọi giật nàng lại: “Tô nương tử.”
“Có chuyện gì sao?” Tô Lê ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt mang theo vẻ hoang mang.
Vệ Tri Ngôn ngập ngừng nói: “Kỳ thực, chủ tử căm ghét nhất là bị kẻ khác lừa gạt. Một khi ngài ấy đã động sát tâm, tuyệt đối sẽ không nương tay. Việc chủ tử không lấy mạng ngài, có thể thấy ngài ấy đối đãi với ngài hoàn toàn khác biệt… Tô nương tử, hẳn là chủ tử rất yêu thích ngài.”
Trong lòng Tô Lê thoáng kinh ngạc, tuyệt nhiên không nói lời nào.
Gần như ngay lập tức, Tô Lê nhớ lại chuyện phòng the hoang đường của ngày hôm đó… Nói trắng ra, Tô Lê thực sự không cảm thấy bản thân mình được Thôi Giác ưu ái ở điểm nào. Nàng có thể giữ được mạng sống, có lẽ chỉ vì Thôi Giác vẫn còn giữ được chút lý trí, không muốn hạ sát con dâu của nhị phòng để tránh làm Thôi lão thái gia phải đau lòng mà thôi.
Tô Lê nghe xong liền chậm chạp quay trở lại thư phòng. Động tác của nàng dù đã đủ cẩn thận khép nép, nhưng vẫn khiến Thôi Giác phải chú ý.
Thôi Giác không thèm ngẩng đầu lên, uể oải buông một câu: “Khẩu vị của Tô nương tử quả thực rất tốt.”
Tô Lê chỉ biết cười trừ ngượng ngùng.
Nàng sống trong nơm nớp lo sợ suốt cả ngày dài, ăn uống đều nuốt không trôi, ngay cả cơm chiều cũng chưa đụng đũa. Hiện giờ đã chấp nhận thực tại phải hầu hạ thị tẩm, làm sao lại không thấy đói bụng cho được?
Còn về sức ăn… Thôi Giác làm sao biết được, Tô Lê vốn dĩ không hề có ý định lấy lòng hắn, bởi thế nên trong việc ăn uống dĩ nhiên không thèm kiêng dè.
Trái lại, bị Thôi Giác vặn hỏi một câu như vậy, Tô Lê mới chợt cảm thấy bụng mình có hơi no căng. Nàng theo bản năng đưa tay xoa xoa phần bụng dưới, lẩm bẩm đáp: “Cũng tạm được.”
Khóe mắt Thôi Giác lướt qua hành động của nàng, hắn buông lời ẩn ý: “Chỉ mong thân thể Tô nương tử đủ khỏe mạnh, để lát nữa không nôn ọe ra đầy giường.”
Tô Lê sửng sốt.
Lời này của Thôi Giác rốt cuộc có ý gì?
Khoảnh khắc ấy, da đầu Tô Lê tức thì tê rần, sợ đến mức suýt chút nữa hồn xiêu phách lạc.
Có phải Thôi Giác đang muốn ám chỉ rằng, hắn đã chay tịnh quá lâu rồi nên uất hỏa công tâm; đợi lát nữa khi tóm được nàng, động tác hành sự chắc chắn sẽ vô cùng kịch liệt…
Cho nên với cái bụng no căng của Tô Lê hiện tại, nếu phải chịu đựng sự chà đạp giày vò đó, rất có khả năng sẽ khiến tỳ vị nhốn nháo, sinh ra buồn nôn?
Sắc mặt Tô Lê phút chốc trắng bệch không còn lấy một giọt máu, ngay cả bờ môi anh đào cũng nhợt nhạt hẳn đi. Nàng không nhịn được bèn đánh bạo hỏi: “Đại công tử, ngài hành quân bên ngoài bao nhiêu ngày qua, không dẫn theo cơ thiếp hầu hạ sao?”
Thôi Giác ném cho nàng một ánh mắt đầy vi diệu: “Ta vốn không có cơ thiếp… Tô nương tử, câu nói này của ngươi đã đi quá giới hạn rồi đấy.”
Tô Lê tự biết thân biết phận. Nàng bất quá chỉ là một kẻ lâu la thấp bé, đến cái danh phận thị thiếp còn không với tới; nay lại dám to gan dò hỏi chuyện hậu trạch riêng tư của gia chủ Thôi gia, quả thực là hành vi mạo phạm.
Chỉ là… Thôi Giác là tên điên hay sao? Nữ tử mộng tưởng được bước chân vào hậu trạch của hắn nhiều không đếm xuể, thế mà hắn lại nhất quyết vì Lý Mộ Dao mà cắn răng nhẫn nhịn cho đến tận bây giờ. Giờ đây, hắn lại vin vào chuyện mượn bụng cầu con, dồn toàn bộ ngọn tà hỏa kìm nén bấy lâu nay trút xuống đầu nàng? Quả thực quá đỗi đê tiện!
Tô Lê cắn chặt răng. Cứ tưởng tượng đến việc lát nữa bản thân phải hứng chịu toàn bộ dục hỏa kinh thân kìm nén ròng rã suốt một tháng trời của Thôi Giác, đầu lưỡi nàng không khỏi truyền đến vị đắng ngắt, trước mắt tối sầm lại.
Chỉ hy vọng đêm nay, nàng có thể chịu tội ít hơn một chút.
Tô Lê lại lẳng lặng ngồi thêm một lát. Nàng một tay chống cằm, tựa vào bàn ăn ngủ gà ngủ gật. Trong cơn mơ màng, nàng ngửi thấy một cỗ mùi thuốc đắng chát. Mơ hồ ngẩng đầu lên, nàng chỉ nhìn thấy trên án thư của Thôi Giác lưu lại một bát thuốc đã cạn đáy.
Thôi Giác uống thuốc gì vậy? Lẽ nào trên chiến trường đao thương không có mắt, hắn đã bị thương rồi?
Tô Lê theo bản năng cất tiếng dò hỏi: “Đại công tử, ngài bị thương sao?”
“Không sao.” Thôi Giác hiển nhiên không có hứng thú trò chuyện, tuyệt nhiên không đả động một chữ nào đến chuyện bát thuốc.
Tô Lê ngập ngừng: “Nếu như thân thể ngài không được khỏe, chuyện phòng the cũng có thể tạm hoãn…”
Thôi Giác vẫn giữ tư thái thong dong, đặt bút xuống đáp: “Đã là vì muốn tạo thuận lợi cho Tô nương tử, đương nhiên phải cố gắng hết sức.”
Tô Lê trầm mặc một lát, cắn răng thốt ra: “Đại công tử thích làm việc thiện, phẩm hạnh thanh cao lấy việc giúp người làm niềm vui này, quả thực là tấm gương mẫu mực cho chúng ta…”
“Tô nương tử quá khen.”
Tô Lê hoàn toàn cứng họng không đáp lại được.
Đến khi Thôi Giác phê duyệt xong công văn, đã là giờ Tý.
Tô Lê ngoan ngoãn an phận ngồi ở một bên. Nàng cứ tưởng tượng đến việc bản thân lúc này giống hệt như một vị mỹ nhân đang tĩnh mịch chờ đợi Thôi Giác lâm hạnh, trong lòng liền nảy sinh cảm giác quẫn bách và xấu hổ vô cùng. Cứ miên man nghĩ ngợi như vậy, thế mà nàng lại lặng lẽ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Nửa canh giờ sau, Tô Lê bị tiếng động vén áo bào của Thôi Giác đánh thức.
Tô Lê mơ màng mở mắt, chỉ thấy Thôi Giác đã rửa tay sạch sẽ, sải bước đi về phía con đường mòn bên hông.
Tô Lê còn đang ngây ra như phỗng, Thôi Giác khẽ ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt nhàn nhạt quét qua.
Tô Lê rất nhanh đã phản ứng lại. Có lẽ Thôi Giác chê nàng phiền phức, muốn nhanh chóng cho xong chuyện, để còn đuổi nàng về Mộ Đông Các ngủ.
Thôi Giác trầm mặc không nói một lời, Tô Lê đành phải cúi gằm mặt bước nhanh theo sau.
Đợi đến khi Tô Lê một lần nữa bước vào gian phòng khách kia, nhìn cách bài trí trống trải bên trong, cùng với vài lọ thuốc trị thương, cao bôi trơn tuyết liên dùng cho chuyện phòng the đặt trên bàn, nàng bỗng nhiên ý thức được một chuyện…
Mặc dù cho phép nàng kề cận hầu hạ, Thôi Giác cũng chỉ nguyện ý mây mưa cùng nàng ở phòng khách.
Thôi Giác không muốn Tô Lê vấy bẩn nơi ở thường ngày của hắn… Hắn không muốn Tô Lê làm bẩn phòng ngủ của mình.
Hôm nay, đám nô bộc rất hiểu chuyện, vậy mà lại cẩn thận thắp sẵn hai cây nến đỏ to bằng bắp tay ở trong phòng.
Tô Lê ngắm nhìn ánh nến đỏ lay động, bỗng nhiên nhớ ra trên mặt mình vẫn còn lớp phấn trang điểm, son môi cũng chưa lau đi.
“Đại công tử xin đợi một lát, để ta lau bớt son môi đã.”
Thôi Giác nghe vậy, khẽ liếc mắt nhìn bờ môi anh đào kiều diễm rực rỡ như hoa hạnh của nữ tử.
Nam nhân thu hồi tầm mắt: “Không cần đâu.”
Tô Lê nghe liền hiểu ngay ẩn ý trong lời hắn.
Chuyện phòng the hôm nay của Thôi Giác, vẫn sẽ không có những màn dạo đầu trêu ghẹo ướt át thúc giục tình triều.
Hắn không có khả năng sẽ hôn môi Tô Lê, cũng sẽ không chủ động vuốt ve đụng chạm nàng.
Càng không thèm để tâm xem nơi đó của nàng có căng cứng, khó tiến vào hay không.
Hắn không cần phải săn sóc âu yếm Tô Lê, bởi vì hắn vốn dĩ không hề thích nàng.
Cho nên Tô Lê không cần phải bận tâm làm gì, không cần phí công sức lấy lòng. Đối với Thôi Giác mà nói, chuyện này ắt hẳn chỉ giống như một nhiệm vụ; nếu hắn đã đáp ứng nàng, vậy thì cứ làm người tốt cho trót mà thôi.
Tô Lê đã hiểu rõ, nàng sẽ giữ đúng chừng mực, ít nhất là không tỏ ra quá mức ân cần. Tránh để những hành động của mình khiến Thôi Giác hiểu lầm là nàng đang muốn tranh sủng, tự chuốc lấy sự nhục nhã.
Thôi Giác áo mũ chỉnh tề, lẳng lặng đứng cạnh mép giường.
Tô Lê hiểu rõ toan tính của Thôi Giác. Nàng cố nén nỗi ê chề, chậm rãi cởi bỏ lớp quần lụa, đôi chân trần ớn lạnh vì những luồng gió buốt lùa vào.
Thể diện của Tô Lê vẫn còn vớt vát lại được đôi chút. Ít nhất nàng chỉ phơi bày phần từ eo trở xuống, còn lớp áo quấn bên trên vẫn vẹn nguyên không cởi tháo.
Nàng quỳ gối bên mép giường, dè dặt cẩn thận xích lại gần Thôi Giác.
Khi những đầu ngón tay hồng hào mềm mại của nữ tử chạm lên vòng eo thon săn chắc với những múi cơ rõ ràng của Thôi Giác, Tô Lê vô cớ run rẩy một trận.
Hôm nay vẫn là do tự tay Tô Lê cởi bỏ chiếc đai ngọc bích hẹp bản viền hoa hòe trên eo Thôi Giác.
Nàng cởi bỏ y phục của hắn, nhìn thấy thân hình cường tráng, lãnh ngạnh ẩn dưới lớp áo của nam nhân, nhìn cái bóng đen cao lớn tựa ngọn núi của hắn đang áp xuống; trong lòng nàng vẫn không khỏi nảy sinh một luồng áp bách khiến người ta kinh sợ.
Nói thực, Thôi Giác bẩm sinh đã sở hữu vẻ phong thần tuấn mỹ. Bất luận là khi khoác y phục hay lúc cởi áo bào, bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn bên dưới đều được ông trời ưu ái, mang đầy tính mỹ cảm. Không những màu da ôn nhuận như ngọc, mà mỗi một tấc xương cốt góc cạnh đều tinh xảo rõ ràng, khi dùng lực thì gân xanh gồ lên cuồn cuộn…
Chỉ là cứ nghĩ đến kích cỡ khác hẳn người thường kia của Thôi Giác, trong lòng Tô Lê liền không kìm được nỗi khiếp đảm.
Đêm nay Tô Lê không muốn đối nghịch cùng Thôi Giác, tránh việc trong lần hoan ái này, nàng lại một lần nữa bị hắn giày vò đến mang thương tích.
Tô Lê hít sâu một hơi.
Nàng khẽ nghiêng đầu né tránh hơi thở nóng rực của Thôi Giác, gom đủ dũng khí mở miệng hỏi hắn.
“Đại công tử thiên phú dị bẩm, ta thực sự có chút chịu không thấu… Chuyện phòng the đêm nay, ngài có thể để ta tự mình chủ động được không?”
Thôi Giác khép hờ đôi mắt, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống khuôn mặt e ấp sợ sệt của Tô Lê: “Có ý gì?”
Hắn nhất thời chưa hiểu rõ.
Khuôn mặt Tô Lê nóng ran như lửa đốt. Nàng nói là làm, lập tức vươn tay cầm lấy lọ cao bôi trơn, dò dẫm hướng về nơi tư mật giữa hai chân.
Nàng nhắm chặt hai mắt, nén lại sự run rẩy trên đôi bờ mi cùng sự kháng cự của cơ thể, dùng những ngón tay thon nhỏ kiên nhẫn tự bôi thuốc cho chính mình.
Nàng thực sự rất sợ hãi, hệt như người sắp phải xông pha sa trường, cả cơ thể ớn lạnh, run lẩy bẩy không ngừng.
Mỗi một ngóc ngách chật hẹp, nàng đều cẩn thận thoa dược liệu, đề phòng việc lát nữa da thịt bị cọ xát đến tổn thương.
Xong xuôi đâu đấy, Tô Lê mượn chút thuốc mỡ trơn trượt còn sót lại trên tay, nhu thuận vươn tay ra, chạm vào người Thôi Giác.
Hổ khẩu của nữ tử khẽ khàng bao lấy từng tấc hiểm yếu của nam nhân.*
*trong bản raw, tác giả miêu tả dài khoảng 7 inch, tức là tầm ~18cm, tui chú thích cho mấy bà rõ nhé.
Khối hỏa nhiệt của Thôi Giác nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, nóng hầm hập y như một chiếc bàn ủi.
Tô Lê cố nén lại toàn bộ nỗi kinh hoàng và bất an, giọng điệu mang theo sự khẩn cầu, nói với Thôi Giác: “Đại công tử, ta, ta muốn tự mình làm.”