Đầu hạ vừa tới, nắng nóng đã bắt đầu lộ rõ. Qua buổi trưa, trên đường phố người qua lại thưa thớt hẳn, đa số đều tránh nóng ở trong nhà ngủ trưa. Tiếng bánh xe bò lăn qua mặt đá xanh vang lên rõ ràng, nghe đặc biệt chói tai.
Lão phu đánh xe ngẩng đầu nhìn bức tường cao viện sâu, cổng son trụ đỏ trước mắt, trong lòng không khỏi thấp thỏm, quay sang hỏi Hằng Nguyên:
“Cô nương, thật sự là chỗ này sao? Nhà này đúng là thân thích của ngươi à?”
Hằng Nguyên đang nửa quỳ trên xe bò, dùng nước ấm đút cho Tạ Trường Minh uống. Bệnh tình của chàng đã rất nặng, một ngày mười hai canh giờ thì có hơn nửa thời gian đều trong trạng thái hôn mê. Lúc này, dù nàng cẩn thận đút từng ngụm nhỏ, đôi môi khô khốc khép chặt của chàng vẫn khiến phần lớn nước chảy tràn ra ngoài, uổng phí không ít.
Hằng Nguyên không dám sốt ruột, tay chân nhẹ nhàng đặt Tạ Trường Minh tựa lên chiếc gối bông, lúc này mới quay sang đáp lời lão phu: “Kia bảng hiệu có phải viết ‘Phủ Đại Tư Mã’ không? Nếu vậy là đúng rồi.”
Lão phu tặc lưỡi.
Hằng Nguyên ăn mặc giản dị, váy vải xám cũ kỹ, trông chẳng khác gì phụ nhân nông thôn, chỉ có chiếc khăn trùm đầu xanh sẫm trên đầu coi như hơi bắt mắt, nhìn qua là một tiểu tức phụ còn trẻ.
Người như vậy, sao có thể có quan hệ với Đại Tư Mã quyền khuynh thiên hạ? Thật khiến người ta khó mà tưởng tượng.
Chỉ thấy Hằng Nguyên nhảy xuống xe bò, ôm theo một cái tay nải nhỏ, đi tìm người gác cổng.
Người ta vẫn nói “trước cửa tể tướng, thì cũng là quan thất phẩm”, người hầu của Phủ Đại Tư Mã khí thế chỉ cao chứ không thấp. Đột nhiên thấy một phụ nhân phong trần mệt mỏi tìm tới, mở miệng liền nói muốn gặp Đại Tư Mã Tạ Trường Lăng, bọn họ chỉ cảm thấy hoang đường buồn cười.
Mấy người hầu liếc mắt nhìn nhau, ngẩng cằm lên, cười khẩy: “Đại Tư Mã là người để hạng như ngươi muốn gặp là gặp sao? Đi đi đi!”
Chưa đợi Hằng Nguyên kịp nói, nàng đã bị họ xô mạnh ra ngoài.
Nàng đứng không vững, ngã nhào xuống đất. Mặt đá xanh bị nắng phơi nóng rực, nàng luống cuống chống tay muốn bò dậy, lại vô tình trẹo chân, đau đến kêu lên một tiếng rồi lại ngã xuống. Đám người hầu nhìn thấy, cười ha hả không ngớt.
Chỉ có lão phu đánh xe là nhìn không nổi, chạy tới đỡ Hằng Nguyên, tức giận mắng: “Một đám chó cậy thế chủ!”
Đúng lúc đó, từ phía sau truyền đến tiếng bánh xe lăn và tiếng bước chân chỉnh tề. Âm thanh từ xa tới gần.
Hằng Nguyên quay đầu lại, thấy một tướng sĩ trẻ tuổi mặc giáp lụa cưỡi ngựa đi phía trước, phía sau là một cỗ xe sơn đỏ mái viền hoa đang chậm rãi tiến đến. Rèm xe buông thấp, trước cửa xe treo một tấm bài nền son, chữ đen khảm nổi: “Tạ”.
Tướng sĩ thúc ngựa tới gần, cúi xuống nhìn Hằng Nguyên: “Ai dám ở trước phủ Đại Tư Mã gây ồn ào?”
Trong lòng Hằng Nguyên lập tức hiểu, cơ hội tới rồi.
Nàng vội vàng lấy từ tay nải ra một chiếc vòng cổ bằng vàng được bọc cẩn thận, cố nhịn đau nơi cổ chân, mắt ngấn lệ nói: “Xin đại nhân thứ tội. Phu quân dân nữ chính là Thập nhất lang của Tạ gia rời phủ ba năm trước. Nay chàng bệnh nặng, trong nhà lại túng quẫn, dân nữ bất đắc dĩ mới đưa chàng đến Trường An, khẩn cầu Tạ gia không so đo lỗi lầm năm đó, thay phu quân mời danh y, cứu chàng một mạng.”
Nói xong, nàng quỳ xuống đất, dập đầu ba cái.
Lão phu đánh xe đứng bên cạnh nghe mà trợn tròn mắt.
Chuyện năm đó, ông ta vẫn còn nhớ rõ.
Thập nhất lang của Kiến Khang Tạ thị không biết vì sao lại cùng một thải tang nữ (*) xuất thân hèn mọn nảy sinh tình ý. Bất chấp cha mẹ phản đối, dứt khoát từ bỏ danh lợi, nắm tay người ta cùng trốn đi. Tạ gia tức giận, lập tức xóa tên y khỏi gia phả.
(*) “Thải tang nữ: Những nữ nhân tầng lớp thấp, làm nghề hái lá dâu nuôi tằm, kéo tơ, dệt vải. Từ này sẽ xuất hiện khá nhiều trong truyện để ám chỉ thân phận của nữ chính, mọi người cố gắng ghi nhớ nhé.
Chuyện này lúc đó truyền khắp nơi, có người cảm thán, có người cười nhạo, cũng có kẻ khinh thường.
Nhưng đại khái không ai ngờ, chưa đầy ba năm, Tạ Thập nhất lang lại vì bệnh nặng mà phải cúi đầu cầu xin nhà mẹ đẻ.
Tướng sĩ nhíu mày: “Năm đó lão gia đã mở cửa từ đường, xóa tên khỏi tộc phổ trước mặt các vị tông lão. Thập nhất lang hiện tại không còn liên quan đến Tạ gia, luận ra thì…”
Cỗ xe sơn đỏ chậm rãi dừng lại.
Sau rèm xe truyền ra một giọng nói thanh liệt ôn nhuận: “Thương Lục, hà tất phải hà khắc như vậy.”
Trái tim vốn đã nguội lạnh của Hằng Nguyên, nghe được câu này liền giống như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ nổi, ánh mắt sáng bừng lên.
Nàng vội vàng ngẩng đầu.
Chỉ thấy rèm xe được vén lên, một nam nhân cao lớn bước xuống.
Hắn mặc trường bào màu nguyệt bạch, tóc đen cài quan, dung mạo trắng nõn, mày mắt ôn hòa, sống mũi cao thẳng, môi mỏng như son, đường nét cứng cáp.
Người này chính là Đại Tư Mã quyền khuynh thiên hạ, Tạ gia Thập tang lang, Tạ Trường Lăng.
Hắn rũ mắt nhìn Hằng Nguyên, hàng mi dày rậm, đen dài, khiến đôi mắt kia trông như hắc diệu thạch ngâm trong nước.
“Ngươi chính là tiểu tẩu tẩu của ta?”
Trong dự tính ban đầu của Hằng Nguyên, Tạ gia sẽ tiếp nhận Tạ Trường Minh, sau đó đuổi nàng ra khỏi phủ.
Nàng không để bụng.
Chỉ cần có thể chữa khỏi cho Tạ Trường Minh, cho dù Tạ gia ép nàng và chàng hòa ly, nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Bởi vậy, đã chuẩn bị sẵn tâm lý như thế, nàng hoàn toàn không ngờ rằng Tạ Trường Lăng lại gọi nàng một tiếng tiểu tẩu tẩu.
Nhất thời, nàng lúng túng đến mức không dám lên tiếng đáp lại.
Ánh mắt Tạ Trường Lăng chỉ lướt qua người nàng một lượt, liền phân phó cho hạ nhân nâng Tạ Trường Minh vào Phủ Đại Tư Mã, đồng thời hỏi: “Tiểu tẩu tẩu cũng muốn theo vào để chăm sóc Thập nhất huynh chứ?”
“Vâng.” Hằng Nguyên vội đáp.
Thấy Tạ Trường Lăng không làm khó nàng, lại đồng ý đưa Tạ Trường Minh vào phủ, trong lòng nàng rốt cuộc cũng nhẹ nhõm hơn. Nàng thật sự sợ để Tạ Trường Minh phơi nắng quá lâu, mồ hôi túa ra, làm bệnh tình càng thêm nặng.
Trong lúc vui mừng, nàng lại quên mất chân mình còn bị thương, vừa đứng thẳng người lên liền đau đến mức khẽ rên một tiếng.
Chỉ là một tiếng rên cố nén trong cổ họng, nhưng lại mềm mại đến mức như thể có thể vắt ra nước, lập tức khiến Tạ Trường Lăng chú ý.
Hắn nheo mắt, lần đầu tiên nghiêm túc quan sát vị tiểu tẩu tẩu này.
Mặt trái xoan, da trắng như sương, mày thanh mắt hạnh, dưới khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ, môi anh đào, răng trắng đều.
Trên người nàng mặc áo vải thô mộc mạc, vốn là kiểu y phục có thể dập tắt dục niệm, nhưng phần cổ lộ ra lại thon dài trắng nõn, vẫn có vài phần câu người.
Nhưng thứ chân chính khiến người ta động tâm, vẫn là tiếng rên khẽ kia — như khóc như than, như ngâm như nũng, tựa như một chiếc móc câu móc thẳng vào tim người.
Khóe môi Tạ Trường Lăng hơi cong lên, hỏi: “Tiểu tẩu tẩu bị thương ở chân?”
Hằng Nguyên tưởng hắn đang quan tâm mình.
Nàng chỉ lo cho Tạ Trường Minh, không muốn vì bản thân mà làm phiền Tạ Trường Lăng, càng không muốn khiến hắn mất kiên nhẫn rồi không chịu chữa trị cho Tạ Trường Minh, vì vậy vội vàng nói: “Không đáng ngại, chỉ là vừa nãy bị lật cổ chân.”
Tạ Trường Lăng lại hỏi: “Trước phủ đường bằng phẳng như vậy, tiểu tẩu tẩu sao lại vô duyên vô cớ vặn được chân?”
Câu này rõ ràng là muốn truy đến cùng chuyện của người hầu.
Hằng Nguyên thân phận là người cầu xin, thật sự không dám nói xấu chủ gia, nhưng lão phu đánh xe lại thay nàng mở miệng: “Đều là bị đám người hầu kia đẩy.”
Lão phu còn thuận tiện dạy Hằng Nguyên: “Đại Tư Mã tuy địa vị cao, nhưng là người nổi tiếng thương tiếc kẻ nghèo khó. Ngài ấy đã nhận ngươi làm tiểu tẩu tẩu, tức là coi ngươi như người trong nhà. Nếu bị ủy khuất thì nên nói với Đại Tư Mã.”
Nói xong, lão phu còn tranh công quay sang Tạ Trường Lăng, lấy lòng hỏi: “Đại Tư Mã, lão nhân nói có đúng đạo lý không?”
Tạ Trường Lăng liếc ông ta một cái, ý cười nhạt nhẽo, không trả lời.
Lão phu lại tự cho rằng hắn đã ngầm đồng ý, mừng đến mức mặt mày hớn hở, hai tay run run.
Tạ Trường Lăng liếc Thương Lục một cái.
Rất nhanh, mấy người hầu khiêng tới một chiếc sập gỗ.
Hằng Nguyên từ nhỏ là thải tang nữ, mười dặm đường núi đều đi bằng chân, đã khi nào được thấy trận thế lớn này, nhất thời cảm thấy rất không quen.
Ngược lại, lão phu ở bên cổ vũ nàng: “Hài tử ngoan, cứ từ từ cho quen đi. Đợi chữa khỏi cho Tạ Thập nhất lang, sau này các ngươi còn phải sống với nhau rất lâu.”
Khi bị nâng lên cao, thân ảnh lão phu dần thấp xuống trước mắt nàng.
Hằng Nguyên nghĩ thầm, thì ra cuộc sống trước kia của Tạ Trường Minh là như thế, quả thực không cùng một thế giới với nàng.
Lúc chiếc sập được khiêng qua cổng phủ, nàng nghe thấy Thương Lục lạnh giọng phân phó:
“Sau khi lui xuống, mỗi người lãnh năm mươi trượng, phạt ba tháng tiền lương.”
Bọn họ… là vì nàng mà bị phạt?
Nhận thức này khiến Hằng Nguyên giật mình.
Nàng muốn gọi Thương Lục lại, xin y đừng phạt nặng như vậy, nhưng không có Tạ Trường Lăng lên tiếng, những người khiêng sập căn bản không để ý tới nàng, coi lời nàng nói như gió thoảng bên tai, sải bước nhanh, trực tiếp khiêng nàng vào một sân viện trồng đầy tử đằng, hoa tím leo giàn, thanh nhã u tĩnh.
Tạ Trường Lăng đã đứng đợi ở đó.
Các phụ nhân đặt sập xuống trong phòng rồi cúi đầu rời đi.
Hằng Nguyên nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng Tạ Trường Minh đâu, trong lòng lập tức lo lắng, hỏi: “Trường Minh đâu?”
Tạ Trường Lăng nói: “Ta đã an trí y ở một sân khác.”
Hằng Nguyên nghĩ đến quãng đường vừa rồi phải đi qua hành lang uốn lượn, mái ngói chồng lớp, không biết rốt cuộc có bao nhiêu sân viện, lúc này mới ý thức được phủ Đại Tư Mã rộng lớn đến mức nào. Nàng vội nói: “Đại Tư Mã nên dẫn ta đến đó để chiếu cố cho chàng.”
“Không vội. Chỗ Thập nhất huynh đã có nữ sử hầu hạ, sẽ không chậm trễ.” Tạ Trường Lăng nói, “Tẩu tẩu hiện giờ bị thương, cũng cần người chăm sóc, tùy tiện qua đó chỉ thêm phiền phức.”
Hằng Nguyên nghe vậy liền do dự, ngay sau đó thấy Tạ Trường Lăng lấy ra hòm thuốc.
Còn chưa kịp nói gì, Tạ Trường Lăng đã thản nhiên khuỵu một gối, nửa quỳ trước mặt nàng. Trong ánh mắt kinh ngạc của Hằng Nguyên, hắn dễ dàng tháo giày của nàng ra.
Thật sự là không hề đề phòng, không có chút cảnh giác nào.
Cho đến khi bàn chân nhỏ mang vớ rơi vào lòng bàn tay Tạ Trường Lăng, Hằng Nguyên mới bừng tỉnh, theo bản năng muốn rụt về, nhưng đã không kịp. Ngón tay thon dài khẽ khép lại, không chỉ dễ dàng giữ chặt nàng, mà còn động tới chỗ đau, khiến nàng khẽ hít một tiếng.
Thanh âm ấy giống như nụ hoa run rẩy đọng sương, cũng tựa chim non cất tiếng, quấy nhiễu mặt nước mùa xuân.
Tạ Trường Lăng giấu đi tia hưng phấn trong mắt, vẻ mặt vô tội: “Tiểu tẩu tẩu làm sao vậy? Ta chỉ muốn bôi thuốc cho tẩu tẩu thôi, hình như không làm đau tẩu tẩu mà.”
Hằng Nguyên khẩn trương đến mức lắp bắp: “Chuyện… chuyện này sao có thể làm phiền Đại Tư Mã? Để ta tự làm là được.”
Bàn tay Tạ Trường Lăng nhẹ nhàng trượt dọc theo đường cong mắt cá chân, men lên trên, móc tới mép vớ, khẽ kéo, tháo xuống lớp phòng hộ cuối cùng. Trong lúc Hằng Nguyên xấu hổ, làn da trắng ngọc mịn màng như được chạm khắc bằng phỉ thúy cứ thế lộ ra, không chút phản kháng rơi vào tay hắn. Hắn dùng phần thịt mềm nơi đầu ngón tay khẽ chạm, liền cảm nhận được cơ bắp căng lên.
Hắn nói: “Tiểu tẩu tẩu đưa Thập nhất huynh về Trường An, đường sá xa xôi, quả thật vất vả. Ta cũng nên tận một phần hiếu tâm.”
“Nếu không có tiểu tẩu tẩu, e rằng đời này ta cũng không gặp lại được Thập nhất huynh.”
Hằng Nguyên cắn nhẹ môi dưới. Làm gì có đạo lý để đệ đệ của phu quân tự tay bôi thuốc cho tẩu tẩu? Nhưng Tạ Trường Lăng đã nói đến tận hiếu tâm, nàng lại không nghĩ ra cách nào cự tuyệt, do dự một chút đã muộn.
Tạ Trường Lăng xoa thuốc trong lòng bàn tay cho ấm, rồi áp lên da nàng bôi thuốc. Cảm giác da chạm da vô cùng vi diệu, khiến toàn bộ xúc cảm trên người nàng như tụ lại một chỗ, theo lòng bàn tay hắn di chuyển, từng trận run rẩy nổi lên.
Có lẽ vì lực tay nam nhân lớn, cũng có thể vì thật sự bị trẹo nặng, cảm giác đau dần dần cuộn tới. Hằng Nguyên không muốn giống trẻ con mà kêu lên, toàn bộ tinh thần đều dùng để nhịn xuống tiếng rên sắp trào ra, không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Tạ Trường Lăng ôn tồn dỗ dành: “Tẩu tẩu nếu thấy đau thì cứ kêu, ta cũng không chê cười đâu.”
Hằng Nguyên nghe vậy càng cắn chặt môi dưới, cố gắng nuốt trở lại tiếng rên đang nhú lên, lại không biết rằng như thế ngược lại khiến nước mắt tràn ra. Giọt lệ trong suốt làm đôi mắt nàng ướt át như nho đen, càng tôn lên làn da trắng mỏng, khiến người ta sinh ảo giác rằng chỉ cần khẽ chạm một cái, liền có thể bôi lên khóe mắt nàng một vệt đỏ.
Trong mắt Tạ Trường Lăng, hứng thú càng lúc càng đậm.
Hắn có dự cảm, vị tiểu tẩu tẩu từ trên trời rơi xuống này sẽ là một món đồ chơi rất hợp khẩu vị hắn, có thể khiến cuộc sống ngày càng nhàm chán của hắn thêm chút niềm vui.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013