Dù trong lòng Tạ tứ phu nhân có không cam tâm đến đâu, chỉ cần Tạ Trường Lăng đã mở miệng, chuyện này liền xem như đã định, không còn chỗ cho bà ta xen vào nữa.
Bà ta chỉ có thể tranh thủ vớt vát những gì còn có thể vớt: “Nếu Trường Minh lưu lại trong phủ Đại Tư Mã, vậy chúng ta tới thăm nó, việc này ngươi phải ký chứ?”
Cho đến hôm nay, cũng chỉ có thể như vậy.
Hằng Nguyên đặt bút ký tên.
Khi hạ bút, nàng chợt nhớ tới ngày đó Tạ Trường Minh lén bỏ nhà ra đi, tìm thấy nàng bên bờ hồ dưới ánh trăng. Ánh trăng chìm trong mặt nước, ánh sáng lấp lánh như sao, thiếu niên văn nhược đứng trước mặt nàng, khẩn cầu nhìn nàng, cầu nàng đừng ghét bỏ chàng, thu nhận chàng.
“Đợi sáng mai cha mẹ tỉnh lại, tất nhiên sẽ giận dữ. Một khi trong tộc biết chuyện, bị trục xuất khỏi gia phả còn là chuyện nhỏ, ta chỉ sợ ta và nàng sẽ không giữ được hôn ước. Viên Viên, nàng có vì thế mà ghét bỏ ta, không cần ta nữa không?”
Khi đó Hằng Nguyên kiên định lắc đầu, nói với Tạ Trường Minh: “Ta không để ý những thứ đó. Nông gia chúng ta thành thân vốn không có hôn thư, chỉ cần xé một tấm vải đỏ làm đồ cưới, bày một bữa rượu, để mọi người xung quanh biết là được rồi. Một tờ giấy không tính là gì cả, quan trọng nhất là chúng ta có thể ngày ngày ở bên nhau.”
Tạ Trường Minh chăm chú nhìn nàng thật sâu. Nỗi lo lắng năm xưa vào khoảnh khắc này rốt cuộc cũng được giải quyết trọn vẹn, sau khi nhẹ nhàng thở ra một hơi, chàng kích động ôm chầm lấy Hằng Nguyên: “Đúng vậy, chúng ta không để ý hư danh, chỉ cần có thể ở bên nhau cả đời là đủ rồi.”
Giờ khắc này, khi từng nét bút của Hằng Nguyên ký xuống tên mình, trong lòng nàng liền nhẩm lại lời Tạ Trường Minh đã nói.
Không để ý hư danh, chỉ cần nàng còn có thể đi theo Tạ Trường Minh là được.
Hằng Nguyên vừa ký tên xong, lại ấn dấu tay, còn chưa kịp chờ nét mực khô, Tạ tứ phu nhân đã gấp gáp đoạt lấy hòa ly thư, xoay người nói với Tạ tứ lão gia: “Đi, đi xem Trường Minh.”
Tạ tứ lão gia không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Tạ Trường Lăng. Mãi đến khi Tạ Trường Lăng gật đầu, hai người mới thở phào nhẹ nhõm, cầm hòa ly thư vội vàng rời đi. Nếu Hằng Nguyên còn có tâm tư chú ý đến bóng lưng bọn họ, rất dễ dàng nhận ra, hai người kia giống như đang chạy trối chết.
Ra khỏi chính sảnh, Tạ tứ phu nhân liếc nhìn nữ sử dẫn đường ở phía trước, khoảng cách đủ xa để không nghe được bọn họ nói chuyện. Toàn thân đang căng cứng của bà ta lúc này mới hơi thả lỏng, nuốt một ngụm nước bọt, thấp giọng hỏi: “Lão gia, ông nói đại tư mã bảo chúng ta ra mặt khiến Trường Minh hòa ly là để làm gì? Bọn họ vốn dĩ chính là tư bôn, căn bản không được tính là hôn sự.”
Trong lòng Tạ tứ lão gia cũng rối như tơ vò. Vừa rồi ở chính sảnh, Tạ Trường Lăng tuy luôn mang vẻ ôn hòa, nhưng người quen biết hắn đều rõ, người này xưa nay là mặt người dạ thú. Hắn trông càng ôn nhu, dao găm giấu sau lưng lại càng sắc bén.
Tạ tứ lão gia từng lĩnh giáo bộ mặt thật của Tạ Trường Lăng, rất rõ hôm nay hắn xuân phong mãn diện, tâm tình không tệ, chính là vì đã tìm được trò tiêu khiển khiến hắn hài lòng. Mà ánh mắt thỉnh thoảng quét qua người Hằng Nguyên khi nãy, càng khiến Tạ tứ lão gia không dám nghĩ sâu.
Ông ta thô giọng nói: “Bà hỏi nhiều làm gì? Dù sao đại tư mã giao việc gì, chúng ta đều làm theo, Trường Minh cũng có người chăm sóc, bà còn bận tâm cái gì? Chẳng lẽ bà còn muốn quản cả đại tư mã? Đến hoàng đế cũng không làm gì được hắn.”
Tạ tứ phu nhân vội vàng biện giải: “Ta nào có lá gan đó, ông đừng nói bừa.”
Rõ ràng là người một nhà, nhưng khi nhắc tới đứa cháu trai này, đôi phu thê lại giống như đang tránh né rắn rết độc trùng.
“Chờ bọn họ xem xong thập nhất huynh, tẩu tẩu hẵng đi qua.” Tạ Trường Lăng hòa nhã nói.
Hằng Nguyên từ trong cảm xúc tự thương hại lấy lại tinh thần, vô thức chớp mắt, nước mắt lại rơi xuống. Nàng theo phản xạ muốn dùng tay áo lau, nhưng vừa giơ tay mới phát hiện trên người mặc toàn lụa là gấm vóc, thật sự không dám tùy tiện làm bẩn.
“Tẩu tẩu, để ta.”
Tạ Trường Lăng lấy ra khăn tay. Không chờ Hằng Nguyên kịp phản ứng, hắn đã đưa tay nắm lấy cằm nàng, khiến nàng hơi ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng đối diện với đôi mắt thâm thúy kia, khoảng cách gần đến mức nàng có thể nhìn rõ từng đường vân trên làn da trắng ngọc nơi gương mặt hắn.
Ngay sau đó, khăn mềm nhẹ nhàng đặt lên khóe mắt nàng. Hằng Nguyên chớp mắt một cái, trong khoảnh khắc ấy, nàng thậm chí còn tưởng Tạ Trường Lăng sẽ cúi xuống hôn nàng.
Đây là một động tác còn thân mật hơn cả bôi thuốc. Dù ngón tay Tạ Trường Lăng cách một lớp khăn mới chạm vào nàng, nhưng khăn quá mỏng, xúc cảm vuốt ve vẫn rõ ràng truyền đến làn da nơi khóe mắt.
Chưa kể, khiến Hằng Nguyên càng thêm khó chịu chính là hơi thở nhè nhẹ từng đợt phả lên mặt nàng. Tuy vô hình, nhưng lại mang theo cảm giác bá đạo, như thể ở khắp mọi nơi, đan thành một tấm lưới dày đặc, vây chặt lấy hơi thở của nàng.
Ngay khi Hằng Nguyên sắp mở miệng, Tạ Trường Lăng đã lui người lại: “Xong rồi.”
Không khí mới mẻ ùa tới, nàng lúc này mới có thể thở ra một hơi.
Tạ Trường Lăng bật cười: “Tẩu tẩu lớn từng này rồi, sao đến cả hô hấp cũng không biết nữa?”
Hằng Nguyên do dự một chút rồi hỏi: “Đại tư mã đối với mỗi một vị tẩu tẩu trong nhà… đều như vậy sao?”
Nàng hỏi rất uyển chuyển, vừa sợ đắc tội đại tư mã, lại vừa sợ là chính mình nghĩ nhiều, tự mình đa tình, nhưng nhiều hơn cả vẫn là vì xấu hổ nên không dám nói thẳng.
Tạ Trường Lăng đáp: “Ta chỉ đối với tiểu tẩu tẩu như vậy thôi.”
Hằng Nguyên sững người, tay chân lạnh ngắt.
Tạ Trường Lăng chậm rãi nói tiếp: “Bởi vì những tẩu tẩu khác của ta đều là danh môn quý nữ, sau lưng đều có nhà mẹ đẻ chống lưng, chỉ có tiểu tẩu tẩu là đáng thương như vậy.”
Hằng Nguyên: “Là… vậy sao?”
Nàng thế mà lại khẽ thở phào một hơi.
Nếu vừa rồi Tạ Trường Lăng thản nhiên thừa nhận rằng hắn đối với tất cả các tẩu tẩu đều như thế, Hằng Nguyên thật sự không biết phải ứng phó ra sao. Nàng đương nhiên không tình nguyện, nhưng Tạ Trường Minh còn phải dựa vào Tạ gia để có tiền chữa trị. Một vị đại tư mã quyền khuynh thiên hạ, rất dễ dàng có thể ảnh hưởng đến quyết định của cả tộc.
Hằng Nguyên nói: “Ta không sao cả, chỉ cần Trường Minh có thể tốt lên, những chuyện này đều không tính là gì.”
Tạ Trường Lăng như đang suy nghĩ điều gì đó: “Tẩu tẩu và thập nhất huynh… tình cảm tốt đến vậy sao?”
Hằng Nguyên ngượng ngùng đáp: “Ngài hẳn là biết câu chuyện của chúng ta.”
Tạ Trường Lăng nói: “Quả thật có biết. Chỉ là Tạ gia quy củ nghiêm khắc, tứ thẩm thẩm lại có tâm vọng tử thành long, thập nhất huynh từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng không thể tự quyết. Hắn vì phản kháng, mới hủy hôn rồi cùng tẩu tẩu tư bôn, ta nghĩ hắn cũng đã phải chống đối không ít.”
Hằng Nguyên giật mình: “Trường Minh nói vậy với ngươi sao?”
Tạ Trường Lăng đáp: “Hắn chưa từng nói với ta. Ta và thập nhất huynh cũng không thân.”
Hằng Nguyên lộ ra nụ cười “quả nhiên là thế”. Nàng nhớ lại những năm tháng bên Tạ Trường Minh, trên mặt luôn mang theo ý cười, giống như ngậm mật đường với táo ngọt, ngọt đến mức khiến người ta cảm thấy ê cả răng.
“Chàng là người ta thích nhất, ta cũng là người chàng thích nhất. Chúng ta vốn dĩ hẳn là có thể ở bên nhau đến già.” Ánh mắt nàng ảm đạm đi vài phần, “Đáng tiếc ông trời không chiều lòng người.”
Tạ Trường Lăng chậm rãi nói, ý vị sâu xa: “Nếu lúc này có biện pháp có thể khiến thập nhất huynh chuyển biến tốt lên, tẩu tẩu có phải sẵn sàng vì chuyện đó mà trả giá tất cả?”
Hằng Nguyên kiên định đáp: “Phải, ta nguyện ý trả giá hết thảy.”
“Bao gồm cả tính mạng?”
Hằng Nguyên đang định gật đầu, Tạ Trường Lăng lại ung dung bổ sung thêm một câu: “Bao gồm cả trinh tiết?”
Hằng Nguyên sững sờ, trong lòng lập tức sinh ra cảnh giác. Nàng thử dò xét nhìn về phía Tạ Trường Lăng, không biết đây chỉ là thuận miệng hỏi, hay là một loại thăm dò nào đó.
Tạ Trường Lăng cười nhẹ: “Tẩu tẩu đừng căng thẳng như vậy. Đại phu đều nói là đã hết cách xoay chuyển, đây chỉ là một giả thiết mà thôi. Người ta vẫn nói trinh tiết đối với nữ tử vô cùng quan trọng, ta mới cố ý nhắc tới.”
Vẫn là nụ cười thường thấy của hắn, nhàn nhạt, không chạm đến đáy mắt, nhưng nhờ gương mặt tuấn mỹ kia, lúc nào cũng dễ dàng khiến người khác buông lỏng cảnh giác.
Thế nhưng Hằng Nguyên không hiểu vì sao, trong lòng lại luôn bất an. Rõ ràng là trời nắng rực rỡ, gió xuyên qua rừng mang theo hơi ấm phả lên người, nhưng khi nàng ý thức được không biết từ lúc nào nơi này chỉ còn lại mình nàng và Tạ Trường Lăng, sống lưng lại toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Hằng Nguyên không nghe theo đề nghị của Tạ Trường Lăng, cũng không muốn ở lại đợi Tạ tứ lão gia và Tạ tứ phu nhân quay lại, liền vội vàng đứng dậy cáo từ.
Tạ Trường Lăng nhìn bóng lưng nàng hấp tấp rời đi, khẽ hừ một tiếng.
Có cảnh giác cũng tốt. Đại khái mỗi một sinh vật yếu ớt không thể tự bảo vệ mình, khi cảm nhận được thiên địch tới gần, bản năng đều sẽ liều mạng nhắc nhở nó chạy trốn.
Nhưng chuyện đã đến nước này, lưới sớm đã giăng ra rồi. Hằng Nguyên còn có thể chạy đi đâu nữa đây.
Tạ tứ lão gia và Tạ tứ phu nhân được cho phép lưu lại trong phủ đại tư mã trong thời gian rất ngắn, chờ Hằng Nguyên chạy tới thì hai người đã bị nữ sử dẫn rời đi.
Chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, Tạ tứ lão gia và Tạ tứ phu nhân dường như già đi mấy chục tuổi, bước chân đều bắt đầu tập tễnh. Tạ tứ phu nhân không ngừng dùng khăn lau nước mắt, Tạ tứ lão gia thì ngẩng đầu nhìn trời, gương mặt tràn đầy mờ mịt.
Hằng Nguyên chần chừ một chút, không biết có nên tiến lên hay không.
Bất quá cũng may nhị vị lão gia đang đắm chìm trong bi thống, không phát hiện ra nàng.
Hằng Nguyên đi vào thiên viện.
Tạ Trường Minh vẫn còn hôn mê, quầng mắt đen sì, làn da tái nhợt, khiến chàng trông chẳng khác gì một cỗ tử thi mới chết không bao lâu. Hằng Nguyên lại không hề sợ hãi, kiên nhẫn giúp chàng xoay người, đút nước cho chàng uống, còn đọc cho chàng nghe những thoại bản thú vị.
Nhưng đọc được một lúc, nước mắt nàng lại không tự chủ mà rơi xuống.
Khó khăn lắm mới cầm cự tới giờ Tuất, Hằng Nguyên nghĩ mọi cách rốt cuộc cũng đút được cho Tạ Trường Minh nửa bát canh sâm. Bản thân nàng thì đến một hạt gạo cũng chưa ăn, nhưng cũng không thấy đói, vẫn ngồi bên giường nhìn hắn, như thế nào cũng nhìn không đủ.
Đúng lúc này, ngón tay Tạ Trường Minh khẽ động trong lòng bàn tay nàng.
Hằng Nguyên lập tức kinh ngạc, vui mừng chẳng khác nào kẻ nghèo trên đường nhặt được vạn lượng hoàng kim. Nàng vội gọi:
“Trường Minh, Trường Minh.”
Tạ Trường Minh chậm rãi tỉnh lại, theo tiếng nhìn thấy Hằng Nguyên. Chàng muốn lên tiếng đáp lại nàng, nhưng thanh âm suy yếu đến mức không phát ra nổi. Chỉ thấy Hằng Nguyên lau nước mắt nói:
“Ta mang canh sâm tới cho chàng rồi.”
Tình huống trong nhà như thế nào, Tạ Trường Minh hiểu rõ hơn ai hết. Nếu không phải là đương gia nương để lại tổ phòng, Hằng Nguyên căn bản không mua nổi nhân sâm. Chàng lập tức sốt ruột, muốn ngồi dậy, nhưng chung quy không còn sức, chỉ có thể giống như phế nhân, vô lực đấm lên ván giường, muốn gây ra động tĩnh để bảo Hằng Nguyên đem bát canh kia mang trả về.
Rất nhanh Hằng Nguyên quay lại, trong tay vẫn bưng bát canh sâm. Tạ Trường Minh tuyệt vọng nhìn nàng. Hằng Nguyên muốn đút chàng uống, chàng lại không chịu há miệng, chỉ yếu ớt đưa một ngón tay chỉ vào nàng, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt.
Hằng Nguyên gấp đến mức không biết làm sao:
“Phu quân làm sao vậy? Có phải chỗ nào trên người đau không? Ta đi tìm đại phu!”
Nghe nàng nói muốn tìm đại phu, tức là phải tốn tiền, Tạ Trường Minh càng thêm sốt ruột. Chàng vươn tay túm chặt nàng, nhưng lúc này quá mức suy yếu, không những không túm được, còn bị kéo rơi xuống giường.
Hằng Nguyên tự trách không thôi, vội dùng bờ vai gầy gò đỡ hắn dậy.
Cũng may lúc này Tạ Trường Minh gầy đến chỉ còn da bọc xương. Hằng Nguyên tuy mệt đến thở hổn hển, nhưng vẫn có thể đỡ chàng lên được.
Chỉ là chạm vào một thân xương cốt, gần như không có lấy một chút thịt, nàng đau lòng đến mức không chịu nổi.
Tạ Trường Minh nắm tay nàng, dùng tay còn lại chỉ vào bát canh sâm, lắc đầu, rồi lại chỉ vào tim mình.
Hằng Nguyên hiểu ra, ý của chàng là nàng không nên mua nhân sâm. Chàng lo cho nàng sau này bơ vơ không nơi nương tựa, không biết phải sống tiếp thế nào.
Tạ Trường Minh lại chỉ vào cổ mình, làm ra động tác cứa cổ.
Ý của chàng là, chàng không nên tham sống sợ chết, nên nhân lúc còn có thể tự chủ hành động thì tự sát, như vậy mới không liên lụy đến Hằng Nguyên.
Hằng Nguyên hiểu hết, nàng đều hiểu hết. Nàng kích động nói:
“Phu quân, ta không cho phép chàng chết. Nếu ông trời còn chưa thu mạng chàng, ta không cho phép chàngbỏ ta lại. Chàng dám bỏ ta, ta lập tức tuẫn tình.”
Tạ Trường Minh đau khổ lắc đầu, hắn ê ê a a mở miệng, vì quá sốt ruột, thế mà thật sự nói ra được mấy chữ:
“Không… hứa… sống… chết… Minh…”
Ta không cho phép nàng tuẫn tình. Sống sót, nếu không ta sẽ chết không nhắm mắt.
Hằng Nguyên tức giận nói:
“Nếu luyến tiếc ta, vậy chàng có phải càng nên cố gắng sống tiếp không?”
Tạ Trường Minh ngẩn ngơ nhìn bát canh sâm.
Chàng vẫn cảm thấy dùng thứ này để giữ mạng cho mình quá mức xa xỉ, mạng của chàng không đáng để Hằng Nguyên phải bôn ba như vậy. So với việc bản thân kéo dài hơi tàn, chàng càng mong Hằng Nguyên có thể sống cho tốt.
Hằng Nguyên vội vàng giải thích:
“Những thứ này đều không phải ta bỏ bạc ra mua. Trường Minh, ta đưa chàng về Tạ gia rồi, hiện tại chúng ta đang ở trong phủ đại tư mã. Đây là canh sâm nấu từ nhân sâm trăm năm, là Tạ gia công trung xuất bạc.”
Nghe đến hai chữ “đại tư mã”, Tạ Trường Minh bỗng nhiên kích động hẳn lên.
Tròng mắt chàng trợn lớn, hai tay co quắp lại như chân gà, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo, dùng chút sức lực ít ỏi không ngừng đẩy Hằng Nguyên. Gấp gáp đến như vậy, cũng chỉ vì muốn nặn ra mấy chữ, để Hằng Nguyên hiểu hắn đang hoảng hốt thế nào:
“Đi… mau… cẩn… thận… Lăng… cầm… thú…”
Tạ Trường Minh nói, mau rời đi, cẩn thận Tạ Trường Lăng.
Hắn chính là một kẻ mặt người dạ thú.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013