Chương 16: “Nếu sợ hãi gọi sai người, vậy nhìn ta nhiều chút, kêu ta nhiều chút.”
Tạ thất lão gia nổi giận đùng đùng bước tới.
Sắc trời tối tăm, cũng không biết Tạ Trường Lăng có thói quen gì lại không thích thắp đèn trong phủ. Tạ thất lão gia chỉ có thể dựa vào nữ sử nâng đèn cung đình chiếu sáng, mới nhìn thấy con trai mình cùng đường tẩu lôi lôi kéo kéo, hai tay nắm lấy nhau, tay áo chồng lên tay áo, thân mật khăng khít.
Mùi hương đặc biệt từng ngửi thấy trên người Hằng Nguyên lúc này bỗng hóa thành tiếng chuông cảnh báo, từng hồi từng hồi gõ vào lòng Tạ thất lão gia.
Trong mắt ông ta lúc này, Tạ Trường Lăng không còn là thiên chi kiêu tử, niềm kiêu hãnh của gia tộc nữa, mà là một thứ hỗn trướng muốn kéo cả thuyền cùng chìm.
—— Điều này cũng đủ thấy nhân phẩm của Tạ Trường Lăng. Ngày thường vốn đã bất hảo thành tính, đến nỗi xảy ra chuyện lớn như vậy, ngay cả cha ruột cũng chẳng cần hỏi han gì, chỉ dựa vào suy đoán đã trực tiếp định tội hắn.
Hằng Nguyên vội vàng rút tay ra, làm ra bộ dạng cụp mi rũ mắt. Nhưng trong lòng lại vô cùng nôn nóng, nàng vẫn chưa nhận được câu trả lời chắc chắn từ Tạ Trường Lăng, thật sự lo hắn vì ham vui mà cố tình làm lớn chuyện, khuấy đục cả vũng nước này.
Nàng chỉ có thể nhỏ giọng cầu xin: “Ngươi đã đáp ứng rồi, ta bồi ngươi làm loại chuyện đó, ngươi phải giúp ta che giấu.”
Thấy Tạ thất lão gia đang từng bước tiến lại gần, Hằng Nguyên căng thẳng đến mức quay cuồng tại chỗ. Còn Tạ Trường Lăng thì vẫn nhàn nhã mặc cả:
“Đó chỉ là cái giá cho việc không cần phải đối mặt với gia phụ.”
“Ngươi đúng là đồ vô sỉ.” Hằng Nguyên nghiến răng, nhưng cũng chẳng làm gì được. Vì Tạ thất lão gia đang ở gần, nàng phải hạ thấp giọng đến mức gần như thì thầm, “Ngươi muốn thế nào?”
Tạ Trường Lăng nói: “Ở thiên viện với ta một đêm.”
Tim Hằng Nguyên bỗng như ngừng đập. Nàng thậm chí quên mất Tạ thất lão gia phía sau, ngẩng đầu không thể tin nổi nhìn Tạ Trường Lăng.
Tạ Trường Lăng chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào, thản nhiên nói: “Cũng đâu phải lần đầu.”
Hằng Nguyên nói: “Lần đó là ngươi ép ta, sao có thể giống nhau được?”
Nàng còn muốn giằng co thêm, nhưng Tạ thất lão gia đã gần tới nơi. Tạ Trường Lăng vẫn là bộ dạng đó, để cho nàng lựa chọn, nhưng thực chất lại như cầm dao sau lưng ép nàng phải quyết định.
Hằng Nguyên không còn cách nào, đành cúi đầu lần nữa: “Được.”
Tạ thất lão gia đã đến trước mặt, hồ nghi đánh giá thần sắc hai người. Ông luôn cảm thấy có gì đó không đúng: Tạ Trường Lăng thì phong thái thanh phong tễ nguyệt, còn Hằng Nguyên lại mang vẻ uất hận. Chẳng lẽ là đang ép lương làm xướng?* (ép buộc làm chuyện gian dâm)
Ông nghiêm khắc nhìn về phía Tạ Trường Lăng: “Trả lời.”
Tạ Trường Lăng nhún vai: “Như ông thấy đấy, chỉ là nói chuyện phiếm thôi.”
Tạ thất lão gia đương nhiên không tin lời ma quỷ của hắn: “Nói chuyện phiếm mà phải lôi lôi kéo kéo?”
Ông ta quay sang nhìn Hằng Nguyên.
Hằng Nguyên lúc này mới thấy hối hận. Tạ Trường Lăng yêu cầu cái giá quá cao, lại bày ra thái độ lơ đãng, chẳng có chút thành tín nào.
Không những không dập tắt được nghi ngờ của Tạ thất lão gia, ngược lại còn khiến ông ta nghi ngờ sâu hơn, mâu thuẫn trực tiếp dồn về phía nàng.
Nàng chỉ có thể vội vàng đáp: “Ta đang hỏi thăm bệnh tình của Trường Minh. Biết chàng không ổn, nên cảm xúc có chút mất khống chế…”
Tạ Trường Lăng xen vào: “Tẩu tẩu cảm xúc mất khống chế, ta khó tránh khỏi phải an ủi tẩu ấy một chút…”
Hằng Nguyên cố gắng kéo câu chuyện trở lại, không để nó tiếp tục lăn về phía ái muội. Nàng mặt không biểu tình nói:
“Đại tư mã cho rằng hiện giờ thuốc thang châm cứu đối với Trường Minh đều vô dụng, xoay người muốn đi. Ta nóng ruột, định quỳ xuống cầu hắn.”
Hợp tình hợp lý.
Tuy nhiên quan hệ giữa hai người bọn họ qua lời của nàng lại quá mức trong sạch, khiến Tạ Trường Lăng không hài lòng liếc Hằng Nguyên một cái. Nhưng vì đã nhận được lợ íchi, đành miễn cưỡng phụ họa: “Đúng là như vậy.”
Tạ thất lão gia vẫn không yên tâm về phẩm hạnh của Tạ Trường Lăng, hồ nghi hỏi: “Thật vậy sao?”
Tạ Trường Lăng nhướng mí mắt, nhìn bộ dạng một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng của Tạ thất lão gia, cảm thấy đặc biệt thú vị, bèn khẽ cười nói:
“Thế nào, a phụ cảm thấy tẩu tẩu đặc biệt xinh đẹp, dù nàng chỉ là thôn phụ, không có giáo dưỡng, nhưng chỉ dựa vào cái túi da này cũng đủ lọt vào mắt ta sao?”
Thật là lời hỗn trướng.
Hắn làm sao có thể khiến chính phụ thân mình đi soi mói dung mạo của một cô nương trẻ tuổi như vậy.
Tạ thất lão gia cảm thấy chỉ cần nói chuyện với Tạ Trường Lăng một câu thôi cũng có thể giảm thọ mười năm. Ông ta vội vàng tránh né câu nói kia như tránh rắn rết, nói:
“Không có thì tốt. Ngươi chú ý chừng mực một chút. Gần đây trên triều đình ngươi đã làm ra không ít chuyện rồi, ai nấy đều đang muốn bắt lỗi ngươi.”
Dừng một chút, ông đột nhiên nhớ ra mục đích thật sự hôm nay tới tìm Tạ Trường Lăng là chuyện ứng cử Hoàng hậu, liền nói tiếp:
“Ngươi theo ta qua đây, ta có lời muốn nói với ngươi.”
Tạ Trường Lăng đứng yên không nhúc nhích:
“Nếu là vì chuyện người được chọn làm Hoàng hậu, ta sẽ không thay đổi chủ ý.”
Tạ thất lão gia thân là phụ thân của Tạ Trường Lăng, gọi không được, sai cũng sai không nổi hắn, đã cực kỳ mất mặt rồi, nhưng vẫn chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn nói chuyện:
“Tại sao? Ngày thường ngươi thích xem các quan viên bêu xấu nhau thì cứ mặc ngươi. Nhưng liên quan đến lợi ích của Tạ gia, ngươi không thể tùy hứng như vậy. Ngươi là Đại Tư Mã do Tạ gia nâng đỡ, lẽ ra phải vì Tạ gia giành lấy lợi ích.”
Tạ Trường Lăng lạnh nhạt nói:
“Bởi vì ta không muốn nâng đỡ bất kỳ phòng nào của Tạ gia để họ tranh nhau tỏa sáng với ta. Lý do này, a phụ hài lòng chưa?”
Tạ thất lão gia sững lại:
“Đều là con cháu Tạ gia, hà tất phải phân phòng nào với phòng nào.”
Tạ Trường Lăng nói: “Phải phân.”
Hắn nửa thật nửa giả nói: “Ai bảo con trai ông gây thù chuốc oán quá nhiều.”
Tạ thất lão gia luôn cảm thấy hắn đang nói dối. Nhưng khi Tạ Trường Lăng không muốn nói thật, không ai có thể moi được lời thật lòng từ hắn.
Dù là con trai của mình, nhưng trái tim của hắn vẫn vô cùng xa cách với toàn thể gia tộc.
Có người ngoài ở đây, Tạ thất lão gia cũng không tiện nói thêm, đành tạm thời rời đi.
Ông vừa đi, Tạ Trường Lăng liền thả lỏng hẳn ra, vươn tay lười biếng đặt lên vai Hằng Nguyên.
Lúc này trời đã hoàn toàn tối đen, đèn hành lang cũng không được thắp. Hằng Nguyên không nhìn thấy gì, nên các giác quan khác càng trở nên nhạy cảm.
Nàng cảm nhận được nhiệt độ và sức nặng từ cánh tay Tạ Trường Lăng đè lên, cũng ngửi thấy mùi huân hương nhàn nhạt trên người hắn.
Giữa trời đất trống trải, hắn dựa vào màn đêm che giấu, không chút kiêng dè mà tựa vào người nàng, mặt vùi trên vai nàng, lười biếng trêu chọc:
“Tẩu tẩu, ta đối với ngươi tốt chứ?”
Hằng Nguyên không nhận cái “tốt” của hắn: “Ngươi giữ chút liêm sỉ đi. Ngươi bóc lột ta đến mức này, cũng gọi là tốt với ta sao?”
“Nhưng ta vẫn cho tẩu tẩu chỗ tốt mà.” Tạ Trường Lăng cười nói, “Ta có một đường muội, từ nhỏ đã được nuôi dạy như Hoàng hậu tương lai. Nó nỗ lực hơn mười năm, nhưng bây giờ ta chỉ cần một câu là khiến tất cả công sức của nó đổ sông đổ biển. Ngươi đoán xem, giờ này nó có đang nằm trên giường khóc lóc không?”
Ngón tay lạnh lẽo của hắn chính xác chạm tới mí mắt Hằng Nguyên, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như lướt qua hoa cỏ:
“Ngoài ở trên giường ra, ta không nỡ làm tẩu tẩu khóc đâu.”
Nhưng nỗi đau lớn nhất hắn mang đến cho Hằng Nguyên lại chính là ở trên giường.
Hằng Nguyên quay đầu, muốn hất tay hắn ra: “Buông ta ra.”
“Buông ra để ngươi làm gì? Lại muốn đi gặp Thập Nhất huynh à.” Tạ Trường Lăng nói, “Tẩu tẩu vết thương còn chưa lành, ta đưa tẩu tẩu đi.”
Lời nói nghe ra thật chan chứa tình cảm.
Hằng Nguyên cảnh giác nói: “Không cần…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Trường Lăng đã bế ngang Hằng Nguyên lên.
Trời tối đen, hắn lại quen nẻo quen cửa mà len lỏi vào những con đường nhỏ u tối, bước chân vững vàng, không hề vấp ngã.
Tạ Trường Lăng nói: “Tẩu tẩu không tò mò vì sao thị lực của ta vào ban đêm lại tốt như vậy sao?”
Hằng Nguyên căng khuôn mặt nhỏ: “Không tò mò.”
Tạ Trường Lăng chậc một tiếng đầy tiếc nuối.
Hắn bế Hằng Nguyên xuyên qua tiểu viện. Tiểu nha hoàn đang gà gật dưới hành lang, ngay lập tức bừng tỉnh đứng dậy, nhìn Hằng Nguyên một cái, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Hằng Nguyên nhìn vào trong phòng, nghĩ đến điều gì đó, liền kéo kéo tay áo Tạ Trường Lăng.
Tạ Trường Lăng khó hiểu dừng lại, nghe nàng hỏi tiểu nha hoàn: “Trường Minh có phải tỉnh rồi không?”
Tạ Trường Lăng chợt hiểu ra. Hóa ra nàng sợ Tạ Trường Minh biết hai người ở cùng nhau, nên ngay cả lên tiếng cũng không dám, chỉ dám kéo tay áo hắn.
Tiểu nha hoàn đáp: “Dạ, vừa mới tỉnh.”
Tạ Trường Lăng chờ đúng câu này, lập tức tỏ vẻ kinh ngạc: “Thập Nhất huynh tỉnh rồi à.”
Không màng ý nguyện của Hằng Nguyên, hắn trực tiếp bế nàng đi vào.
Hằng Nguyên thậm chí không có dũng khí ngẩng mặt lên, mặc cho Tạ Trường Lăng bế nàng đặt xuống ghế. Hắn còn giả vờ tốt bụng giải thích thay nàng:
“Hôm đó Thập Nhất huynh làm vỡ chén, khiến tẩu tẩu không may dẫm phải mảnh vỡ rồi bị thương chân, đi lại khó khăn, nên đành phải nhờ ta.”
Hắn không chỉ nhắc lại chuyện cũ đau lòng của Tạ Trường Minh, mà còn ngầm ám chỉ rằng trong lúc Tạ Trường Minh hôn mê, hắn đã chăm sóc Hằng Nguyên rất chu đáo.
Nói như vậy, Tạ Trường Lăng gần như chỉ thiếu mỗi câu: “Thập Nhất huynh cứ yên tâm hôn mê đi, vợ ngươi ta sẽ thay ngươi nuôi thật tốt.”
Hằng Nguyên đỏ bừng mặt. Nàng muốn giải thích, nhưng đối với Tạ Trường Minh, nàng không thể nói dối.
Tạ Trường Minh là người như vậy, khiến người ta cảm thấy, nói dối với y cũng là một loại phụ bạc.
Tạ Trường Minh bỏ qua sự khiêu khích của Tạ Trường Lăng. Có thể nói y thậm chí còn không nhìn Tạ Trường Lăng, chỉ gọi Hằng Nguyên:
“Viên…”
Hằng Nguyên bất giác đứng dậy.
Tạ Trường Lăng liền làm quá lên: “Tẩu tẩu sao có thể tự đi được?”
Hắn lại bế nàng lên, nhất quyết tự tay đặt nàng xuống bên cạnh Tạ Trường Minh.
Hằng Nguyên không nhịn được nói: “Ta chỉ bị thương lòng bàn chân, không phải bị gãy chân không đi nổi. Ở đây không có việc của ngươi, mời ngươi ra ngoài.”
Tạ Trường Lăng nói: “Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, tẩu tẩu sao lại vô tình với ta như vậy?”
Hằng Nguyên suýt phát điên: “Ta với ngươi tính là vợ chồng gì chứ? Nếu không phải ngươi nhân lúc cháy nhà mà hôi của, ép buộc ta, ta sao có thể dây dưa với ngươi!”
Nàng bị dồn đến nóng nảy mới buột miệng nói vậy. Nói xong liền hối hận không kịp.
Nàng cảm nhận được ánh mắt Tạ Trường Minh rơi trên người mình, giống như lưng bị kim chích.
Nhưng bầu không khí lúc này thật sự quá kỳ lạ.
Tạ Trường Minh không nói lời trách móc nào, thậm chí ngay cả một chút cảm xúc trách móc nàng cũng không có. Còn Tạ Trường Lăng thì không ngừng khiêu khích.
Hắn tuyệt đối không phải vì lòng chiếm hữu mà khiêu khích ra mặt. Hằng Nguyên cảm nhận được điều đó, hắn chỉ là đang chuẩn bị cho một màn kịch tiếp theo.
Hoặc là chọc giận Tạ Trường Minh, hoặc là ép nàng phát điên.
Người yêu trở mặt thành thù, sau khi trả giá tất cả lại chỉ đổi lấy tay trắng, chẳng phải hắn thích xem nhất những màn kịch như vậy sao?
A Lương và Bảo Châu là vậy. Nữ lang Tạ gia cũng vậy.
Mà trong vở kịch lần này, nàng vừa vặn kiêm luôn cả hai vai, chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc, vô cùng hoành tráng.
Hằng Nguyên không thể để Tạ Trường Lăng toại nguyện. Ít nhất Tạ Trường Minh không thể chịu thêm kích thích nào nữa.
Nàng nói: “Ta thừa nhận, đây chỉ là một cuộc giao dịch. Giữa ta và Đại Tư Mã chỉ là quan hệ giao dịch thuần túy nhất. Ta chưa từng phản bội Trường Minh. Ta vẫn yêu chàng, đến chết cũng không thay đổi.”
Tạ Trường Lăng thu lại nụ cười, mặt không biểu tình nhìn nàng.
Hắn nhìn nàng nói những lời hiên ngang lẫm liệt, can đảm tự đẩy mình vào thân phận kỹ nữ, nhưng lại không dám quay đầu nhìn Tạ Trường Minh một cái.
Con người sao có thể vừa dũng cảm không sợ, lại vừa nhát gan như vậy?
Tạ Trường Lăng cong môi, nụ cười mang theo vài phần ác độc, quay sang nhìn Tạ Trường Minh:
“Ngươi tin sao? Nàng vui vẻ như vậy, mà còn nói vẫn yêu ngươi.”
Hằng Nguyên nổi giận định tát hắn: “Tạ Trường Lăng!”
Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên hắn ngoài lúc ở trên giường.
Cái tát kia mang theo hương gió nhè nhẹ. Tạ Trường Lăng vốn có thể tránh, nhưng vì hơi thất thần nên lãnh trọn.
Cũng chẳng thiệt thòi gì — bàn tay cô nương mềm mại nhỏ nhắn, cái tát rơi xuống cũng chỉ mềm ấm. Đến lúc này hắn mới cảm thấy một chút đau, nhưng Tạ Trường Lăng chẳng để tâm.
Hắn cười, đưa tay xoa dấu vết Hằng Nguyên để lại.
Hằng Nguyên cảm thấy hắn căn bản không đau, cái xoa mặt vừa rồi chỉ một cách thức mới để mơn trớn nàng từ xa.
Giống như dấu tay kia chính là tay nàng, mà việc chạm lên dấu vết ấy chính là quang minh chính đại vuốt ve tay nàng trước mặt Tạ Trường Minh.
Thật là một tên biến thái!
Trên đời sao lại có kẻ biến thái như vậy?
Hằng Nguyên thật muốn hét lên.
Tạ Trường Minh nói: “Viên… quá…”
Giọng khàn khàn khó nghe của y cắt ngang sự tự đắc của Tạ Trường Lăng.
Tạ Trường Lăng khó chịu nhìn người này. Nhưng khi thấy Hằng Nguyên không chút do dự tiến lại gần Tạ Trường Minh, hắn lại bật cười,bụng đầy ý xấu:
“Thập Nhất huynh thật rộng lượng, chuyện như vậy cũng nhịn được.”
Tạ Trường Minh lúc này thậm chí ngay cả sức để nổi giận cũng không có: “Ngươi… ép… nàng… ngươi… hủy… nàng… tốt…”
Y giống như một chiếc ống bễ bị hỏng, mỗi lần nói chuyện đều phát ra tiếng khàn thật lớn. Nhưng dù nói vô cùng khó khăn, y vẫn cố gắng nói hết câu.
Tạ Trường Lăng vốn không quan tâm đến người này nói gì. Nhưng những lời đó lại cực kỳ quan trọng đối với Hằng Nguyên.
Y không trách nàng, cũng không có tư cách trách nàng.
Y chỉ cảm kích vì nàng đã trả giá lớn như vậy mà vẫn không bỏ rơi mình. Chính y mới là người không xứng với nàng.
Hằng Nguyên hiểu được.
Môi nàng run lên. Nàng không dám nhào vào lòng Tạ Trường Minh, sợ làm y đau. Nhưng lúc này nàng quá khao khát cái ôm của người yêu, nên chỉ có thể tủi thân kéo tay y, đặt lên mặt mình.
Tạ Trường Lăng lạnh lùng nhìn:
“Thập Nhất huynh vì sống sót mà thật là không từ thủ đoạn. Còn dỗ tẩu tẩu ngoan ngoãn vì ngươi chảy máu đổ đầu. Bản lĩnh lớn như vậy, thật khiến ta bội phục.”
Đây là lời châm ngòi ly gián trần trụi.
Tạ Trường Minh cuống lên, nói với Hằng Nguyên: “Ta… không… có…”
Hằng Nguyên ôm cổ y, giúp y bình tĩnh lại:
“Ta biết chàng không có. Chàng không phải người như vậy. Còn nhớ lúc chúng ta bị mưa lớn vây trong núi không? Chàng để lại phần thức ăn duy nhất cho ta. Rõ ràng đã đói mấy ngày, người gầy yếu như vậy, lúc trốn lên cây còn nhất định bắt ta dẫm lên vai chàng. Chàng cam tâm làm cái thang cho ta, dùng mạng mình nâng ta lên để cho ta sống sót. Người như chàng, sao có thể vì bản thân mà hy sinh ta cho được?”
Tạ Trường Minh lại cuống lên: “Ta… không… muốn… nàng… báo… ân… nàng… sống… là… nguyện… vọng… của… ta… ta… đã… thực… hiện… được… nguyện… vọng… của… mình… sao… còn… có… thể… đòi… nàng… báo… đáp…”
Tạ Trường Lăng thật sự nghe không nổi nữa.
Màn kịch này chẳng những không phát triển theo như hắn dự đoán, trái lại còn cho đôi uyên ương khổ mệnh kia một cơ hội ôn lại chuyện cũ, củng cố tình cảm.
Vậy hắn bận rộn lâu như vậy, lãng phí bao nhiêu nhân sâm trăm năm để làm gì?
Hắn đâu có thiện lương như vậy đâu?
Tạ Trường Lăng tức đến bật cười, hắn kéo Hằng Nguyên đứng dậy: “Phải đi rồi.”
Tạ Trường Minh nằm trên gối, đau khổ nói: “Ngươi…”
“Mỗi ngày đổi một lần, canh sâm ngày mai của ngươi còn chưa được quyết đâu.” Tạ Trường Lăng nói.
Trên mặt Tạ Trường Minh vặn vẹo thành vẻ đau đớn, nhưng loại đau đớn này lại không phải thứ Tạ Trường Lăng muốn nhìn. Hắn mất kiên nhẫn, không muốn tiếp tục ở lại.
Nhưng Hằng Nguyên lại không yên lòng về Tạ Trường Minh, nàng không thể đi.
Tạ Trường Minh vẫn dùng giọng khàn khàn ấy gọi nàng từng tiếng một, thậm chí còn định bò xuống giường. Nếu nàng rời đi, Tạ Trường Minh làm sao vượt qua được đêm nay?
Tạ Trường Lăng cảnh cáo nàng: “Đây là giao dịch vàng bạc thuần túy giữa chúng ta. Ngươi đã chấp nhận quy tắc giao dịch, thì cũng phải gánh chịu hậu quả khi phá vỡ quy tắc.”
Hắn buông tay.
Hắn không thích ép buộc người khác. Chỉ cần nắm được yếu điểm trong bản chất con người, Hằng Nguyên tự nhiên sẽ ngoan ngoãn theo hắn.
Quả nhiên, lông mi Hằng Nguyên run lên đau đớn.
Tạ Trường Minh nói: “Đừng… đi… nếu… không… ta… tự… tận.”
Y thở hổn hển, khó khăn hất chiếc ly đầu giường xuống đất, rồi cố sức nhặt lên một mảnh lớn đặt lên cổ tay.
“Tự… tận…” y lặp lại.
Hằng Nguyên khóc nức nở: “Trường Minh, chàng buông ra đi… đừng như vậy… chàng cố gắng sống thêm một thời gian nữa, coi như ở bên ta, được không?”
Tạ Trường Minh cố chấp lắc đầu: “Ta… sống… nhưng… không… thể… hại… nàng… hại… nàng… ta… tình… nguyện… đi… chết.”
Tính toán của Tạ Trường Lăng lại thất bại.
Xưa nay chưa từng có ai không chịu phục tùng quy tắc trò chơi do hắn đặt ra, thậm chí còn trực tiếp hất tung cả bàn cờ.
Đây chính là cái gọi là tình yêu sao?
Đôi uyên ương khổ mệnh đều chọn cách làm tổn thương chính mình để thành toàn cho đối phương.
Thật là cảm động trời đất.
Tạ Trường Minh mất đi canh sâm, lại rơi vào hôn mê dài ngày. Thân thể y so với trước khi bị kích thích còn yếu hơn rất nhiều, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi.
Hằng Nguyên ngồi bên mép giường nhìn y, giống như một con chim sẻ lạc đàn, cô độc, tiều tụy, đáng thương.
Nàng đang chịu dày vò.
Người nàng yêu dùng tính mạng cầu xin nàng chấm dứt giao dịch. Nàng cảm nhận được tình yêu của y, vừa thấy ngọt ngào, nhưng thứ ngọt ngào ấy giống như mật ong trên lưỡi dao, khiến nàng bị giày vò khổ sở.
Nàng không thể thật sự trơ mắt nhìn Tạ Trường Minh đi tìm chết.
Đến đêm thứ hai, Hằng Nguyên run rẩy gõ cửa Khóa Xuân viên.
Bà tử đang buồn ngủ ra mở cửa. Hằng Nguyên cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
“Ta muốn gặp Đại Tư Mã.”
Bà tử nhìn nàng một cái, rồi quay người đi tìm người vào bẩm báo.
Chỉ chốc lát sau đã có người tới dẫn Hằng Nguyên đến.
Tạ Trường Lăng đã ngủ, trong phòng không thắp đèn, nàng đứng ở cửa không dám bước vào, lấy hết can đảm gọi một tiếng: “Tạ Trường Lăng.”
Không có ai đáp lại nàng.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, cắt ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, miễn cưỡng soi sáng một khoảng mặt đất sát bên, còn lại bốn phía đều chìm vào bóng tối sâu như vực thẳm. Hằng Nguyên nhìn vào trong, cảm giác như nơi đó ẩn giấu mãnh hổ dã thú nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra cắn xé nàng.
Hằng Nguyên đứng ở cửa hết khắc này đến khắc khác, không có ai thèm đến để ý tới nàng. Rốt cuộc nàng cũng sụp đổ, ngay cả chút xấu hổ cuối cùng cũng không còn. Nàng bước vào, né khỏi ánh trăng, trốn trong bóng tối từng món từng món quần áo lần lượt cởi xuống.
Nàng chân trần bò lên giường.
Nàng sờ thấy Tạ Trường Lăng, hắn dường như đã tỉnh, bởi vì đối với động tĩnh của nàng hắn không hề phản ứng. Đây là một loại ngầm cho phép, cũng là một loại khảo nghiệm.
Hằng Nguyên chỉ có thể cứng đờ tay chân, cắn răng tiếp tục.
Tất cả đều bị nàng làm cho rối tinh rối mù.
Trong bóng tối nàng đau đến bật khóc, nhưng vẫn phải tiếp tục. Cho dù bị dày vò đến người đầy thương tích cũng phải tiếp tục. Chỉ cần nghĩ đến bộ dáng Tạ Trường Minh nằm trên giường không còn chút sinh khí, nàng đều không dám dừng lại.
“Bình thường ngươi ở cùng Tạ Trường Minh cũng như vậy sao?”
Tạ Trường Lăng rốt cuộc lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh tỉnh táo, lại mang theo chút ghét bỏ.
Hằng Nguyên căng thẳng cắn môi, trong suy nghĩ bản thân muốn cố gắng hơn nữa, nhưng trên thực tế chỉ càng thêm thất bại.
Tạ Trường Lăng vỗ nhẹ vào cái mông đầy đặn của nàng: “Thứ lần trước uống vẫn còn, đi lấy lại đây.”
Hằng Nguyên biết hắn đang nói tới cái gì. Thứ dơ bẩn như vậy, lúc này lại khiến nàng có một cảm giác được giải thoát.
Dù sao chỉ cần uống vào, ý thức sẽ mơ hồ, tiếp theo xảy ra chuyện gì cũng mặc kệ. Chỉ cần có thể mang canh sâm cho Tạ Trường Minh là được.
Hằng Nguyên uống xuống, nhưng nàng không vội leo lên giường ngay, chỉ lặng lẽ đứng chờ dược hiệu phát tác.
Tạ Trường Lăng đột nhiên nói: “Nếu gọi sai tên, canh sâm sẽ không có.”
Hằng Nguyên hoảng hốt: “Thuốc này sẽ cướp đi ý thức của ta, ta căn bản không nhớ được mình đã làm gì, ngươi như vậy là làm khó người khác.”
Tạ Trường Lăng nói: “Nếu không phải ngươi vô dụng, cũng không cần dùng đến thuốc.”
Hằng Nguyên cứng đờ.
Ngữ khí của Tạ Trường Lăng rất lạnh, không cho phép cự tuyệt: “Nếu sợ gọi sai người, vậy nhìn ta nhiều một chút, gọi tên ta nhiều một chút.”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013