Chương 21: “Hôn ta một cái, ta liền mang ngươi đi.”
Hắn đang đùa cái gì vậy?
Bọn họ có thể là kẻ thù, có thể là người xa lạ, nhưng tuyệt đối không thể là phu thê.
Thậm chí, từ miệng Tạ Trường Lăng nghe thấy hai chữ này, Hằng Nguyên còn cảm thấy hắn đang vũ nhục một từ ngữ thiêng liêng như thế.
Nhưng hiện tại bọn họ đang làm gì?
Không có ham muốn đơn thuần, ngược lại đắp chung một chăn, hai người song song nằm yên trên giường, còn có thể trò chuyện đôi câu. Tình huống như vầy, vốn dĩ nàng chỉ có thể làm cùng Tạ Trường Minh mà thôi.
Hằng Nguyên mím chặt môi, đưa tay đẩy đẩy Tạ Trường Lăng.
“Buồn ngủ rồi, ngủ đi.”
Tạ Trường Lăng khẽ cười một tiếng, quả thật không tiếp tục nữa. Loại chuyện này làm cũng phải biết chừng mực, ép người ta quá nóng nảy thì không hay.
Ngủ chung giường với một nam nhân xa lạ, Hằng Nguyên dĩ nhiên không thể ngủ yên. Cả đêm nàng gần như giữ nguyên một tư thế, không dám nhúc nhích. Sáng hôm sau tỉnh dậy, lưng đau eo mỏi vô cùng, chỉ mong sớm tiễn vị đại Phật Tạ Trường Lăng này đi cho xong để còn nghỉ ngơi một chút.
Nhưng vị đại Phật ấy lại có chủ ý riêng, hứng thú bừng bừng muốn dẫn Hằng Nguyên ra phố thị dạo chơi.
Hằng Nguyên đương nhiên không thể cùng Tạ Trường Lăng ra ngoài. Ở Trường An nàng không quen biết ai, nhưng Tạ Trường Lăng thì khác. Đến lúc đó phải giới thiệu thân phận của nàng thế nào? Nàng lại phải giải thích ra sao chuyện một tẩu tử cùng tiểu thúc đi nghênh ngang cùng nhau đi ngoài phố?
Nhưng việc Tạ Trường Lăng đã quyết thì chưa từng cần hỏi ý kiến người khác.
Hằng Nguyên bị đẩy ngồi xuống trước gương trang điểm. Tóc nàng bị búi thành một kiểu cầu kỳ, trên đầu cài đầy những trâm ngọc trang sức lộng lẫy, chẳng phân thứ tự, nhìn rối rắm vô cùng.
Sau khi trang điểm xong, nàng lại bị đẩy đến bên cạnh Tạ Trường Lăng. Hắn đã ngồi chờ sẵn trên xe ngựa. Thấy cái “công trình” châu ngọc rực rỡ trên đầu nàng bước tới, hắn không nhịn được bật cười.
Mặt Hằng Nguyên đỏ bừng, đưa tay định tháo trâm xuống.
“Không phải ta muốn đeo.”
Tạ Trường Lăng lại không tin. Trong đầu hắn đại khái giống như suy nghĩ của Ngọc Châu: Hằng Nguyên xuất thân nông nữ, vừa quê mùa lại chưa từng thấy việc đời, chỉ biết vàng bạc quý giá nên gom hết vào người, còn cố ý đeo đầy đầu để khoe khoang.
Hắn đưa tay ngăn nàng lại.
“Đã thích đeo thì cứ đeo đi.” Hắn cân nhắc lời lẽ, dường như muốn bớt đi vài phần châm chọc, nhưng gu thẩm mỹ được nuôi dưỡng nhiều năm khiến hắn khó lòng không thể không khắt khe với dáng vẻ của Hằng Nguyên lúc này. “Ngươi như vậy… rất bắt mắt.”
Hằng Nguyên không để ý đến người này. Nàng đâu phải kẻ ngốc, nghe ra được sự chế giễu trong lời Tạ Trường Lăng, cũng biết bộ dạng buồn cười này khiến hắn thấy thú vị. Nhưng nàng thật sự không muốn biến mình thành trò cười.
Nàng cúi đầu rút trâm, tháo trang sức, gỡ vòng.
Sau một hồi leng keng lách cách, châu ngọc chất đầy cả bàn. Hằng Nguyên ngồi đó, mái tóc đen hơi xoăn buông xõa, trông lại giống như đóa phù dung vừa nhô lên khỏi mặt nước, thanh khiết tự nhiên.
Tạ Trường Lăng hỏi: “Giận vì ta cười ngươi?”
Hằng Nguyên lại nhấn mạnh lần nữa: “Ta đã nói rồi, ta không thích đeo nhiều trang sức như vậy. Trước kia ở nhà, ta chỉ cần một cây trâm gỗ là đủ.”
Tạ Trường Lăng nói: “Đó là vì Thập nhất huynh của ngươi vô dụng, không thể tặng ngươi vàng bạc châu báu.”
Hằng Nguyên không cần nghĩ đã đáp ngay: “Cho dù chàng muốn tặng, cũng chỉ tặng thứ ta thích.”
Ánh mắt Tạ Trường Lăng dừng lại trên đống châu ngọc trên bàn.
Hắn tự cho rằng từ câu nói ấy đã nắm được tâm tư của Hằng Nguyên. Hắn vén rèm xe, sai người đánh xe đến nơi bán châu báu lớn nhất thành Trường An — Đôi Thúy Lâu.
Đại Tư Mã làm việc từ trước đến nay rất hào sảng. Hắn ra lệnh bao trọn cả tòa lầu, đuổi hết khách bên trong ra ngoài, rồi mới dẫn Hằng Nguyên bước vào, tùy ý nói:
“Thích cái gì thì cứ lấy.”
Chưởng quầy Đôi Thúy Lâu như nhìn thấy Thần Tài hạ phàm, vội vàng chạy ra đón. Thấy trên đầu Hằng Nguyên trống trơn, ông ta lập tức tính toán trong lòng phải làm sao treo đầy châu báu lên đó.
Nói thật, Hằng Nguyên, một nông nữ xuất thân từ thôn quê, quả thật chưa từng gặp qua trận thế như vậy. Chưởng quầy cùng mấy tiểu nhị vây quanh nàng xoay tới xoay lui, khen nàng như thể thần tiên trên trời mới xuống nhân gian. Những món trang sức bày ra đều tinh xảo tuyệt mỹ, khiến người ta hoa cả mắt.
Hằng Nguyên trợn tròn mắt nhìn bảng giá. Ngay cả đôi khuyên tai bằng trân châu nhỏ nhất nàng cũng không thể gánh nổi nên càng không dám chọn, chỉ có thể quay đầu cầu cứu Tạ Trường Lăng.
Tạ Trường Lăng thì chẳng hứng thú gì với việc bồi nữ nhân mua trang sức. Thật ra lúc này hắn đã hơi hối hận khi cùng Hằng Nguyên đến đây.
Một thải tang nữ thì có khác gì một sủng cơ trong phủ? Chưa từng thấy việc đời, cần gì hắn phải đích thân đi cùng? Chỉ cần ném cho nàng một tấm ngân phiếu rồi đuổi đi là xong, bảo đảm nàng sẽ vui đến choáng váng đầu óc.
Thấy Hằng Nguyên mãi vẫn không quyết được, Tạ Trường Lăng cố nén vẻ mất kiên nhẫn, nói:
“Nếu đã đều thích, vậy mua hết đi.”
Chưởng quầy lập tức mừng rỡ ra mặt. Nhưng Hằng Nguyên lại toát mồ hôi lạnh.
Chỉ riêng mấy món bày trước mặt nàng thôi đã trị giá mấy vạn lượng bạc, làm sao có thể mua hết được chứ.
“Đại Tư Mã quả thật hào khí.”
Cùng với tiếng cười lớn, một vị lang quân cài trâm vàng tím sải bước đi tới.
“Ta ở tửu lâu phía trước nghe nói Đại Tư Mã vì một nữ lang mà bao trọn Đôi Thúy Lâu, còn tưởng người ta nói bậy. Kết quả đến đây nhìn một cái… hóa ra đúng là thật.”
Lang quân đưa mắt nhìn về phía Hằng Nguyên.
Ánh mắt lướt qua rất hờ hững, mang theo sự đánh giá chẳng hề tôn trọng. Hằng Nguyên thậm chí cảm thấy ánh mắt hắn ta nhìn miếng thịt heo treo ở quầy thịt cũng không khác là bao so với khi nhìn mình.
Vị lang quân xoa xoa cằm.
“Quả nhiên là một tiểu mỹ nhân. Mua ở đâu vậy? Đám môi giới kia trong tay còn có hàng tốt như vậy mà không đưa trước đến phủ ta, thật đáng bị dạy dỗ.”
Đầu óc Hằng Nguyên “ong” lên một tiếng. Những lời nàng vừa nghe được khiến nàng gần như không dám tin vào tai mình.
Tạ Trường Lăng lười biếng nói:
“Trong phủ ngươi còn thiếu mỹ cơ sao? Tham lam mãi không biết đủ.”
Lang quân bật cười:
“Gần đây quả thật mới tuyển được mấy người rất tuyệt. Nay ngươi đã chịu thu dùng tiểu mỹ nhân, hôm khác ta sai người đưa thêm mấy người sang cho ngươi.”
Tạ Trường Lăng không hề từ chối.
Hằng Nguyên nhịn không được nói:
“Ta không phải cơ thiếp của hắn. Ta là…”
Nàng định nói mình là thê tử của Tạ Trường Minh, nhưng khi chạm phải ánh mắt nghiền ngẫm trêu đùa của vị lang quân xa lạ kia, nàng lại không thể thốt ra nổi một chữ. Nếu nói ra, nàng bị người ta chê cười còn là chuyện nhỏ, điều quan trọng hơn là Tạ Trường Minh chắc chắn sẽ bị đem ra chế giễu thậm tệ.
Y là người tốt như vậy, lại vì nàng mà bị liên lụy, Hằng Nguyên thật không nỡ.
Cuối cùng nàng đành đổi lời: “Ta chỉ là một thân thích nghèo đến nương nhờ Đại Tư Mã.”
Tạ Trường Lăng cũng không phủ nhận lời nàng.
Lang quân xa lạ vỗ vỗ vai hắn, nói: “Biết chơi đấy.”
Câu nói ấy nghe mơ hồ, Hằng Nguyên không hiểu vì sao lại thành “biết chơi”, nhưng ánh mắt của tên này khiến nàng vô cùng khó chịu.
Hắn ta quay sang Hằng Nguyên nói:
“Lần sau Đại Tư Mã ra ngoài chơi cùng bọn ta, ta sẽ bảo hắn mang ngươi theo. Mọi người cùng chơi mới thú vị.”
Lang quân nháy mắt vài cái đầy ẩn ý với Tạ Trường Lăng.
Sau khi tên này rời đi, Tạ Trường Lăng ung dung phủi phủi vai mình — nơi vừa bị hắn ta vỗ qua. Thấy Hằng Nguyên vẫn đang nhìn mình, hắn liền nói:
“Yên tâm đi, ta sẽ không mang ngươi tới những buổi du yến kiểu đó đâu.”
Hằng Nguyên không vui nói: “Ta biết mình không có tư cách tham gia du yến của Đại Tư Mã. Nhưng vừa rồi vì sao ngài không giải thích vài câu? Vị lang quân kia chắc chắn đã hiểu lầm.”
Tạ Trường Lăng hỏi ngược lại: “Hắn ta hiểu lầm chỗ nào? Ngươi không phải thân thích của ta, không phải đến nương nhờ ta, vậy giữa chúng ta là quan hệ gì?”
Hằng Nguyên nghẹn lại.
Giữa nàng và Tạ Trường Lăng quả thật không đủ trong sạch, cho nên nàng thậm chí không có tư cách phản bác. Chỉ có thể đứng đó như một món hàng được treo giá, mặc cho người khác tùy ý đánh giá và chế nhạo.
Hằng Nguyên không thích ánh mắt như vậy.
Nhưng người kia rõ ràng không phú thì quý, nàng không dám nổi giận, chỉ muốn trốn đi. Thế nhưng nhìn khắp Đôi Thúy Lâu, chưởng quầy đã sớm lui xuống, còn Tạ Trường Lăng thì đứng bên cạnh như người ngoài cuộc, thản nhiên nhìn nàng bị sỉ nhục.
Lúc này Hằng Nguyên đặc biệt nhớ Tạ Trường Minh.
Nếu Tạ Trường Minh đứng ở đây, y nhất định sẽ đường đường chính chính thừa nhận thân phận của nàng, kéo nàng ra phía sau mình, thay nàng ngăn lại tất cả ác ý.
Hằng Nguyên cũng chẳng cần truy cứu tối qua Tạ Trường Lăng nói đến hai từ “phu thê” rốt cuộc là lại muốn phát điên cái gì, bởi vì nàng rất rõ ràng — phu thê không phải như thế.
Tạ Trường Lăng căn bản không tôn trọng nàng, mà không có tôn trọng thì không thể trở thành phu thê.
“Sao vậy? Mua trang sức cho ngươi mà còn không vui?”
Tạ Trường Lăng bước tới. Ngón trỏ và ngón giữa thon dài khép lại, hơi cong lên, khẽ nâng cằm nàng như đang trêu đùa.
Động tác ấy quen thuộc đến mức nào chứ — Hằng Nguyên thường dùng kiểu này trêu Đại Hoàng và Tiểu Hắc trong thôn. Nhưng Tạ Trường Lăng lại chẳng thấy có gì không ổn, thần sắc thậm chí còn mang theo vài phần cưng chiều bất đắc dĩ, như thể đang nhìn một đứa trẻ tính tình đặc biệt khó chiều… hoặc là một con thú cưng.
Hằng Nguyên đột nhiên lùi về sau.
Nàng liên tục nhắc nhở bản thân: Trường Minh còn cần nhân sâm trăm năm của Tạ Trường Lăng, phải nhẫn nhịn, nhất định phải nhẫn nhịn.
Hằng Nguyên quay đầu đi.
“Không có.”
Nhưng trông nàng vẫn là bộ dạng buồn bực không vui.
Tạ Trường Lăng bắt đầu đau đầu. Nữ lang đúng là khó dỗ. Hắn đã hạ mình đến mức này để dỗ dành, vậy mà Hằng Nguyên vẫn còn giận. Nếu đổi thành người khác, e rằng đã cảm kích đến run rẩy từ lâu.
Nhưng nghĩ đến trò chơi của mình, Tạ Trường Lăng lại có thêm vài phần kiên nhẫn so với thường ngày.
“Gọi Ngọc Châu đến búi tóc cho ngươi. Chọn mấy món trang sức mình thích đeo lên, còn lại đều đưa đến Kết La Viện.”
Đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của hắn từng nói: không có mỹ nhân nào không thích trang sức. Nếu một bộ chưa đủ, vậy thì hai bộ. Chỉ cần cho đủ châu báu, bất kể trước đó đối xử với mỹ nhân thế nào, cuối cùng các nàng vẫn sẽ quay về bên cạnh, dịu dàng ngoan ngoãn. Sau đó chỉ việc chờ hưởng thụ niềm vui cá nước giao hòa.
Tạ Trường Lăng không có cơ thiếp, nhưng đám hồ bằng cẩu hữu thì có cả một đống. Hắn lại lười phí tâm tư vào mấy chuyện vụn vặt như vậy, nên trực tiếp dùng luôn cách của bọn họ.
Hằng Nguyên cúi đầu nhìn mái tóc dài rủ xuống ngang hông. Nàng cũng biết ra ngoài mà xõa tóc thì không ổn, đành theo lời Tạ Trường Lăng.
Chỉ có một điều.
“Không cần Ngọc Châu.”
Ngọc Châu không phải người xấu, còn rất quan tâm đến nàng. Nhưng chính kiểu săn sóc tốt bụng ấy đôi khi lại càng khiến người ta tổn thương.
Tạ Trường Lăng cũng chẳng để ý, tùy nàng.
Chỉ mới bồi Hằng Nguyên mua vài món trang sức mà hắn đã thấy chán. Hắn định tự mình trở về, để nàng tự đi dạo tiếp. Dù sao chỉ cần ngân phiếu đủ nhiều, các mỹ nhân cũng chẳng quan tâm có người đi cùng hay không.
Tạ Trường Lăng vừa quyết định như vậy, bên kia Hằng Nguyên đã búi lại tóc xong.
Tất cả đều do nàng tự làm chủ. Kiểu búi tóc đơn giản, thanh nhã. Trên tóc cài một chiếc trâm chạm hoa khảm ngọc bích nạm đá quý. Phía sau búi tóc buông xuống một dải dây buộc màu tuyết thanh dài bay nhẹ, vừa khéo hòa hợp với chiếc áo choàng ngắn màu nâu nhạt thêu hoa và quả nho mà nàng đang mặc hôm nay.
Nàng đứng ở đó, dáng người thon thả uyển chuyển. Không còn cảnh châu ngọc rực rỡ lấn át chủ nhân như trước, lúc này càng làm nổi bật phong tư dung mạo của nàng: thân thể mềm mại, da thịt như ngọc, gương mặt non mềm, môi đỏ hồng.
Hầu kết của Tạ Trường Lăng khẽ động.
Theo lời đám bằng hữu của hắn, mỹ nhân nhận được trang sức rồi thì sẽ nín khóc mỉm cười, lại tiếp tục dịu dàng ngoan ngoãn. Lang quân chỉ cần chờ nàng chủ động dâng lên niềm vui mây mưa là đủ.
Tạ Trường Lăng bước tới.
Chưởng quầy đang cầm gương để Hằng Nguyên soi. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng quay đầu lại — lập tức hoảng hốt.
Nàng quá hiểu ánh mắt của Tạ Trường Lăng lúc này.
Giữa ban ngày ban mặt, tuyệt đối không thể.
Hằng Nguyên vội vàng nói: “Đại Tư Mã không phải còn muốn dẫn ta đi dạo phố thị mua xiêm y sao?”
Tạ Trường Lăng đã nắm lấy tay nàng. Bàn tay hắn nóng bỏng, mạnh mẽ. Nếu hắn lại phủ thân hình rắn chắc xuống áp sát lấy đối phương, rồi dùng đôi chân dài khỏe khoắn kẹp lấy nàng ở phía dưới…
Hằng Nguyên không dám nhìn vào mắt hắn. Nàng nghiêng mặt sang bên, vừa vặn để lộ ra cần cổ trắng như thiên nga. Làn da trắng mịn như phủ sương, xương quai xanh cong cong, ẩn hiện dưới lớp áo choàng mỏng.
Tạ Trường Lăng chậm rãi thở ra một hơi.
“Còn muốn mua xiêm y nữa không?”
Hằng Nguyên thấp thỏm nói: “Ngươi đã nói rồi.”
Ánh mắt nàng lén liếc về phía chưởng quầy và mấy tiểu nhị. Họ có lẽ đã quen thấy những cảnh thế này, nên khi Tạ Trường Lăng tiến tới thì đều biết điều tản ra, mỗi người giả vờ bận rộn việc của mình.
Nhưng lúc này trong tiệm còn có việc gì để bận chứ?
Họ tuy không nhìn thẳng, nhưng biết đâu đang dựng tai nghe lén, sau này sẽ đem ra làm chuyện trà dư tửu hậu.
Còn Tạ Trường Lăng thì làm việc trước sau vẫn ngang nhiên như không có ai xung quanh.
Hằng Nguyên thật sự nóng ruột, giọng mềm xuống: “Ngươi thật sự đã nói rồi mà.”
Đôi mắt nàng ướt át như mắt nai, mang theo vẻ tủi thân buồn bã, giống như cánh hoa rơi lả tả trôi trên dòng suối trong veo.
Bàn tay Tạ Trường Lăng áp lên má Hằng Nguyên, nhẹ nhàng nâng gương mặt nàng lên, dường như chỉ coi đây là một lần trêu ghẹo nữa.
“Hôn ta một cái,” hắn nói, “ta liền mang ngươi đi.”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013