[SKTTQTCQT] Chương 23

Chương 23: “Cút.”

Hằng Nguyên do dự.

Tiếng đàn của Phương mỹ nhân trôi chảy mềm mại, ngón tay vê gảy uyển chuyển, nghe rất êm tai dễ chịu. Chỉ là sai hai nốt mà thôi, dường như cũng không cần phải trách móc nặng nề.

Thấy nàng hồi lâu không mở miệng, Tạ Trường Lăng liền cố ý châm thêm dầu vào lửa:

“Ngươi nhìn chằm chằm nàng ta lâu như vậy, chẳng lẽ là muốn so tài với nàng ta một phen? Ta cho phép.”

Phương mỹ nhân nghe vậy, tay gảy dây khựng lại. Nàng ta liếc mắt nhìn sang, ánh nhìn lướt nhẹ một vòng trên người Hằng Nguyên, cuối cùng dừng lại ở đôi tay của nàng.

Tay Hằng Nguyên thon dài trắng nõn như hành non, móng tay tròn trịa ửng hồng, quả thật là một đôi tay rất hợp để đánh đàn.

Nhưng Phương mỹ nhân cũng không để Hằng Nguyên vào mắt. Từ nhỏ nàng ta đã khổ luyện cầm nghệ, để áp đảo một đám mỹ nhân khác thì không cần phải bàn cãi, ngay cả những người dạy nhạc tài giỏi cũng từng khen ngợi nàng ta hết lời.

Muốn thắng một Hằng Nguyên, Phương mỹ nhân vẫn rất tự tin. Nàng ta đứng dậy hào phóng nói:

“Xin tỷ tỷ chỉ giáo.”

Tỷ tỷ cái gì chứ?

Hằng Nguyên nghe cách xưng hô ấy mà nửa người tê dại. Nàng mặt không cảm xúc nói:

“Không dám nói là chỉ giáo, chỉ là vừa rồi nương tử dường như đánh sai hai nốt.”

Phương mỹ nhân đương nhiên không thừa nhận. Nàng ta biết cầm nghệ là căn bản để sau này tranh sủng và đứng vững trong phủ, nên đối với việc luyện đàn nàng ta dốc đủ mười hai phần tâm sức. Những thứ giúp nàng ta đổi lấy vinh hoa phú quý, Phương mỹ nhân tuyệt không chậm trễ: cầm phổ thuộc làu làu, đến mức đôi tay đánh đàn cũng đã thành bản năng.

Nàng ta không thể nào đánh sai.

Hằng Nguyên bước tới, nói: “Chính là ở đoạn này…”

Nàng nhất thời không biết phải giải thích thế nào, liền thử hỏi: “Ta có thể dùng đàn của ngươi một chút không?”

Phương mỹ nhân vui vẻ đồng ý, còn Tạ Trường Lăng thì hơi nhướng mày kinh ngạc.

Một thải tang nữ… lại biết đánh đàn?

Đàn là biểu tượng của phẩm chất quân tử, là thú tao nhã thanh cao như “dương xuân bạch tuyết”. Chỉ riêng việc Hằng Nguyên từng nghe qua một khúc đàn đã đủ khiến Tạ Trường Lăng ngạc nhiên rồi, vậy mà bây giờ nàng còn biết đánh đàn?

Tạ Trường Lăng khẽ ngồi thẳng người hơn.

Hằng Nguyên không đeo móng gảy đàn, vốn cũng chỉ định biểu diễn minh họa một chút, nên nàng hơi hồi tưởng lại, rồi gảy ra đoạn nhạc vừa rồi.

Tiếng đàn của Phương mỹ nhân giống như nước chảy va vào băng đá, trong trẻo lạnh lẽo.

Còn tiếng đàn của Hằng Nguyên lại giống gió xuân làm tan tuyết đông, cuốn theo dòng nước róc rách chảy về phía đông, mang theo tiếng hoàng oanh hót, tiếng nai gọi bầy, sức sống bừng bừng, nắng xuân tràn ngập trời đất.

Nhưng nàng lại rất dứt khoát. Ngay khi âm điệu vừa đến khoảnh khắc mê hoặc lòng người nhất, nàng lập tức thu tay, không chút lưu luyến.

Hằng Nguyên ngẩng đầu, nghiêm túc nói:

“Chính là chỗ này.”

Phương mỹ nhân “a” một tiếng, vẫn còn chìm trong tiếng đàn của nàng, nhất thời chưa kịp hoàn hồn.

Ánh mắt Tạ Trường Lăng khẽ tối lại: “Chưa nghe rõ thì đàn lại.”

Hằng Nguyên cũng không nghĩ nhiều, lại ngồi xuống tiếp tục gảy đàn. Lần này để Phương mỹ nhân nghe cho rõ, nàng tách từng nốt ra đánh, từng âm một rơi xuống rành rọt, dứt khoát hơn nhiều.

Tạ Trường Lăng: …

Trên đời này hắn chưa từng gặp ai không hiểu phong tình đến mức này.

Hắn khoanh tay trước ngực, mí mắt hơi hạ xuống, nhìn Hằng Nguyên mặc một thân váy đỏ ngồi trước cổ cầm. Gió thổi lay váy áo, lộ ra vòng eo thon, vài sợi tóc bay lên theo gió, như thể cả con người nàng cũng sắp theo gió bay đi.

Từ lúc quen biết đến nay, miệng Hằng Nguyên kín như vỏ trai, chưa từng lộ ra rằng mình giỏi đánh đàn. Bây giờ trong phủ vừa có hai mỹ nhân mới tới, nàng lại sinh ra cảm giác nguy cơ, cuối cùng mới miễn cưỡng đem tuyệt kỹ này ra.

Bạn bè hồ bằng cẩu hữu của hắn quả thật không nói sai, phải nuôi một đám mỹ nhân, để các nàng tranh giành tình cảm, trong lúc ghen ghét nhau mà tự nâng cao bản thân, tìm mọi cách lấy lòng chủ nhân.

Khóe môi Tạ Trường Lăng khẽ cong.

Phương mỹ nhân nói: “Khúc cầm mà tỷ tỷ vừa đàn là bản phổ nguyên gốc phải không?”

Chiêu vừa rồi của Hằng Nguyên khiến Phương mỹ nhân cảm thấy nguy cơ. Về kỹ thuật, Hằng Nguyên không bằng nàng ta, nhưng về khả năng lay động lòng người, Phương mỹ nhân biết mình khó mà theo kịp.

Người ngoài nghề nào hiểu kỹ thuật gì đâu. Họ chỉ nghe cảm xúc trong tiếng đàn. Chẳng phải vừa rồi Tạ Trường Lăng cũng đã bỏ đi vẻ lười biếng, lần đầu thật sự chú ý đến cây đàn đó sao?

Phương mỹ nhân vội giải thích:

“Tễ Nguyệt công tử giỏi đàn, cũng tinh thông soạn phổ. Nhưng người này có chút cổ quái. Hắn nói nếu khúc đàn truyền ra ngoài, dù là khúc cao nhã như Cao Sơn Lưu Thủy, cũng có thể bị người ta đem đi học đòi văn vẻ, dùng để mị chủ tranh sủng, như vậy sẽ phá hỏng ý cảnh của khúc. Vì thế khi viết phổ, hắn thường cố ý sửa sai vài nốt, để giữ trọn linh hồn của bản nhạc.”

Tễ Nguyệt công tử.

Cái tên quen thuộc biết bao.

Trước khi bị bắt đến Khóa Xuân Viên, Hằng Nguyên còn dựa vào bên lò hương mà nhớ đến người này, trong lòng thầm cầu khấn thần phật trời xanh cho y được bình an.

Thấy Hằng Nguyên hơi thất thần, Phương mỹ nhân cười nói:

“Không hổ là Tễ Nguyệt công tử. Chỉ sửa hai nốt tưởng chừng nhỏ nhặt mà đã như rút mất linh hồn của cả khúc, khiến ý cảnh hoàn toàn thay đổi.

Nếu tỷ tỷ không chê, có thể dạy khúc này cho ta không? Ta cũng không biết tỷ tỷ lấy được bản phổ hoàn chỉnh này ở đâu. Ngoài khúc này ra, tỷ còn có khúc nào khác không, có thể dạy ta luôn được chăng?”

Phương mỹ nhân quả là người biết tính toán. Nhìn ra Hằng Nguyên và Tễ Nguyệt công tử có quan hệ không tầm thường, nàng ta lập tức nghĩ cách xin phổ nhạc.

Hằng Nguyên nói: “Những khúc này đều do chàng tự cầm tay dạy ta. Nhưng chàng chưa từng nói với ta những điều đó, ta cũng không biết chàng có thói quen như vậy. Nếu đã là ý nguyện của chàng, thì những bản cầm phổ kia ta cũng không tiện dạy cho ngươi.”

Nàng đứng dậy, đang định nói lời cáo từ thì nghe Tạ Trường Lăng lạnh lùng nói:

“Một bản phổ rách mà ngươi cũng giấu kỹ như vậy? Sao nào, sợ dạy người khác rồi người ta đàn hay hơn ngươi?”

Hằng Nguyên trợn trừng mắt.

Nàng thật sự nghi ngờ vừa rồi Tạ Trường Lăng đang thất thần, không nghe cuộc đối thoại của họ. Nếu không, làm sao hắn có thể rút ra kết luận như vậy?

Thấy nàng vẫn đứng yên không nhúc nhích, Tạ Trường Lăng biết cái tính cứng đầu của nàng lại nổi lên. Hắn mất kiên nhẫn nói:

“Tối nay ở lại đây, dạy cho nàng ta khúc này.”

Hằng Nguyên lập tức phản đối: “Ta không thể làm trái ý nguyện của Trường Minh.”

Tạ Trường Lăng cười khẩy: “Với ta thì nói đó là thứ dùng để mị chủ tranh sủng, tầm thường đến cực điểm. Còn hắn ta dạy ngươi thì lại thành dương xuân bạch tuyết, cao sơn lưu thủy? Một khúc nhạc rách mà còn phân ra ba bảy loại cao thấp?”

Trong mắt hắn, Tạ Trường Minh và Hằng Nguyên tự cho mình thanh cao, như chim liền cánh, cây liền cành.

Nhưng Tạ Trường Lăng chính là muốn bắn chết chim liền cánh, đốt cháy cây liền cành.

Trong lòng hắn cuộn trào đủ loại cảm xúc. Không biết nên tức vì Tạ Trường Minh sửa nốt nhưng lại dạy Hằng Nguyên bản hoàn chỉnh, hay vì thải tang nữ này không những học được khúc nhạc của y, còn giấu kín đến mức không lộ chút sơ hở.

Nếu không phải Phương mỹ nhân đàn sai nốt, lại không biết quy tắc sửa nốt của Tạ Trường Minh, thì e rằng Hằng Nguyên vẫn còn vô tư ngủ ngon ở Kết La Viện.

Tạ Trường Lăng nổi giận: “Tối nay không dạy xong thì đừng ngủ.”

Hằng Nguyên trừng mắt: “Đại Tư Mã, ngài đừng ỷ thế hiếp người! Trường Minh không muốn truyền ra ngoài bản phổ hoàn chỉnh. Chàng là người sáng tác, chàng có quyền quyết định.”

“Hắn ta không phải cũng dạy cho ngươi sao?”

“Ta với chàng là phu thê cùng cam cùng khổ, không phải người ngoài!”

“Ngươi là phu thê với hắn ta, thế sao lại lên giường ta? Còn tính là người trong nhà kiểu gì?”

Hằng Nguyên lớn tiếng:

“Ta làm vậy là để cứu chàng! Nếu không phải ngươi dùng nhân sâm uy hiếp, thì dù có chết ta cũng không lên giường của ngươi!”

Sắc mặt Tạ Trường Lăng xanh mét.

Bên trong ngoài Khóa Xuân Viên im phăng phắc đến mức nghe được cả tiếng kim rơi. Các nữ sử nín thở, sợ bị liên lụy. Hai vị mỹ nhân thì kinh ngạc không thôi, nhưng cũng biết hào môn nhiều chuyện bí mật, nên vội thu mình lại như cục bông, chỉ hận không thể tự bịt kín tai.

Tạ Trường Lăng nghiến răng: “Ngươi có bản lĩnh nói lại lần nữa?”

“Nói một trăm lần cũng vậy, vì đó là sự thật!”

Hằng Nguyên thật sự bị hắn chọc tức đến phát điên.

Tạ Trường Minh giỏi đàn. Y gửi gắm cảm xúc và khát vọng vào tiếng đàn. Rất nhiều lúc y không giỏi nói chuyện, chỉ lặng lẽ đánh đàn.

Ban đầu Hằng Nguyên không hiểu, nhưng nghe nhiều rồi, nàng dần như tiến gần hơn đến trái tim y, bắt đầu hiểu được áp lực và đau khổ của y.

Sau đó Tạ Trường Minh bắt đầu dạy nàng đánh đàn, khiến Hằng Nguyên vui mừng khôn xiết. Nàng học rất chăm chỉ. Ngay cả khi nghỉ giữa lúc hái dâu, ngón tay nàng cũng vô thức gảy nhẹ trên cành cây.

Tạ Trường Minh dùng tiếng đàn mở lòng với nàng, hòa cùng nàng làm một. Còn Hằng Nguyên thì dùng tiếng đàn an ủi y.

Họ không có nhiều tiền, không thể đi ngàn dặm đường, không nhìn thấy tám vạn dãy núi, nhưng họ có thể dùng tiếng đàn du ngoạn tiên cảnh, bay xa vạn dặm, nghe ngọc vỡ trên Côn Sơn.
Đối với họ, một khúc cầm quý giá biết bao.

Vì vậy khi nghe Phương mỹ nhân đàn sai nốt, Hằng Nguyên mới nhạy cảm nhận ra. Dù biết mình là múa rìu qua mắt thợ, nàng vẫn dày mặt chỉ ra lỗi sai.

Nàng quá quen thuộc tiếng đàn của Tạ Trường Minh, không thể nghe nhầm.

Hằng Nguyên luôn cẩn thận bảo vệ những khúc cầm của y.

Còn Tạ Trường Lăng lại là kẻ cướp đoạt vô sỉ nhất, không hề quan tâm đến ý nguyện của người khác, cứ thế xông vào, tùy ý chiếm đoạt.

Dựa vào cái gì?

Cho dù hắn là Đại Tư Mã cao cao tại thượng, làm điều ác cũng phải có giới hạn chứ.

Tạ Trường Lăng nheo mắt.

Sự phản kháng của Hằng Nguyên nằm ngoài dự đoán của hắn. Không biết ai cho nàng lá gan. Bình thường đối với chuyện của mình thì rụt rè sợ hãi, nhưng chỉ cần liên quan đến Tạ Trường Minh, nàng lại dám giương nanh múa vuốt.

Được.

Gan nàng quả thật rất lớn.

Thật sự tưởng rằng chọc giận hắn mà vẫn có thể bình an vô sự sao?

Tạ Trường Lăng phất tay áo đứng dậy:

“Cút.”

Hằng Nguyên lập tức cút thật. Phương mỹ nhân cũng vội thu đàn, nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Nhưng Tạ Trường Lăng lại chỉ vào nàng ta:

“Ngươi ở lại.”

Phương mỹ nhân sửng sốt, rồi mừng rỡ khôn xiết, vội đặt đàn xuống hành lễ. Còn Hằng Nguyên nghe thấy cũng coi như gió thoảng bên tai, không dừng bước, đi thẳng qua Khóa Xuân Viên trở về Kết La Viện.

Tạ Trường Lăng đứng đó, sắc mặt âm trầm như mây đen phủ kín, lại như núi lớn đè đầu.

Phương mỹ nhân đã từ niềm vui ngắn ngủi mà tỉnh táo lại. Lúc này nàng ta vô cùng cẩn thận, nơm nớp lo sợ nói:

“Thiếp… hầu hạ Đại Tư Mã thay y phục nhé?”

Tạ Trường Lăng liếc nàng ta một cái.

Dáng vẻ dịu dàng cung kính, đầu hơi cúi, chiếc cổ trắng dài lộ ra khỏi cổ áo kín đáo, cong thành một đường mềm mại. Ánh nến rơi xuống, chiếu ra những mảng sáng tối mập mờ ám muội.

Tạ Trường Lăng dời mắt đi.

“Ngươi tiếp tục đánh đàn. Đàn lại khúc vừa rồi.”

Phương mỹ nhân không hiểu ý hắn, nhưng nàng ta biết muốn làm vừa lòng người quyền quý thì quan trọng nhất là phải dịu ngoan. Cảnh Hằng Nguyên cãi nhau kịch liệt với Tạ Trường Lăng vừa rồi vẫn còn sờ sờ trước mắt. Phương mỹ nhân tuy trong lòng chế giễu nàng ngu ngốc, nhưng cũng không muốn đi vào vết xe đổ của Hằng Nguyên, nên vội vàng đặt đàn lên, chuẩn bị tiếp tục gảy.

Cách cánh cửa khép chặt, Tạ Trường Lăng cởi y phục, ngâm mình trong thùng tắm. Nước ấm chỉ ngập đến eo. Trên khung xương rộng lớn là lớp cơ mỏng săn chắc bao phủ, lồng ngực đầy đặn, eo bụng rắn rỏi. Cảnh tượng ấy, bất kể ai nhìn thấy cũng chỉ cảm thấy huyết mạch dâng trào.

Tạ Trường Lăng duỗi hai cánh tay dài đặt lên thành thùng, càng nghe tiếng đàn của Phương mỹ nhân, lại càng nhớ đến tiếng đàn của Hằng Nguyên.

Tiếng đàn của nàng tràn đầy sinh khí, ấm áp hòa hợp — như mùi cỏ xanh, như trăm hoa đua nở, như cá béo nhảy lên khỏi mặt nước. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như đã tới chốn đào nguyên.

Phương mỹ nhân không thể đàn ra khúc nhạc như vậy.

Bởi vì người như nàng ta không tin có chốn đào nguyên.

Chỉ có Hằng Nguyên, cô nương ngốc nghếch ấy, mới tin vào đào nguyên, đến mức ngốc nghếch hết lần này đến lần khác dâng hiến bản thân vì một người đàn ông sắp chết.

Tạ Trường Lăng dùng bàn tay còn dính nước vuốt tóc ra sau. Theo bàn tay to lớn ấy di chuyển, lần lượt lộ ra đôi môi mỏng đang mím lại, sống mũi cao thẳng, hốc mắt sâu, và đôi mắt đen trầm đang thất thần.

Ngay cả Tạ Trường Lăng cũng có lúc mê mang. Nếu để người khác biết được, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc.

Hắn đã giằng co rất lâu, cuối cùng mới bất đắc dĩ thừa nhận rằng—
Hắn đang ghen tị với Tạ Trường Minh.

Ghen tị với người chỉ biết đánh đàn vẽ tranh, ở mọi phương diện đều kém hắn, vậy mà lại có được những thứ hắn chưa từng có.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!