[CTHĐHNQ] Chương 1

Chương 1: Là ta cứu ngươi

“Ngươi tỉnh rồi chăng?” Dung Hiển Tư ngắm nam tử nằm trên giường, khẽ nặn ra một nụ cười: “Uống thuốc đi.”

Nói xong câu ấy, chính nàng cũng thấy buồn cười trong lòng, thầm nhủ: tốt nhất là ngươi chớ nên mang họ Võ.

Tống Toản chưa kịp mở mắt, chỉ khẽ động ngón tay, người bên cạnh đã nhận ra mình tỉnh lại. Hiển nhiên có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo mình từ nãy đến giờ.

Tống Toản vốn là Bắc Trấn Phủ Tư Trấn Phủ Sứ, lần này phụng mệnh quân phụ, đích thân xuống Tây Nam, điều tra căn cơ thế lực địa phương sau khi thổ ty phản loạn kéo dài ba năm đã bị bình định.

Nhưng vừa đặt chân đến vừng Tứ Xuyên đã bị ngăn trở tầng tầng lớp lớp. Lần cuối cùng, tại một sơn cốc, hắn bị phục kích. Khoảnh khắc hiểm nguy, Tống Toản giao lệnh bài ngà voi cho thủ hạ, đổi lấy thắt lưng của giáo úy, rồi bị truy sát đến tận đoạn nhai, cuối cùng rơi xuống nước.

Hắn không rõ chuyện gì xảy ra sau khi rơi xuống nước. Bỗng nghe thấy tiếng nữ tử bên cạnh, liền không dám khinh suất động đậy.

Dung Hiển Tư liếc nhìn Tống Toản đang cứng đờ trên giường, trong lòng đã hiểu rõ: “Bây giờ là chính ngọ, gian nhà này hướng nam, ngươi từ từ mở mắt ra là được. Ngươi đã hôn mê ba ngày, uống thuốc trước đã.”

Nàng nhặt được Tống Toản khi ra bờ suối giặt giũ y phục. Dù tháng bảy lửa đốt, nàng vẫn sợ nóng, thường chọn lúc mặt trời vừa ló dạng để đi. Nhân lúc ánh nắng đầu ngày còn chưa tan hết, nàng trông thấy trên phiến đá sông một thân người máu me đầm đìa – chính là Tống Toản.

Vốn dĩ, khi đến nơi này, Dung Hiển Tư chỉ mong làm kẻ trong suốt, như xưa nay vẫn thế: ném chút thức ăn cùng dược vật rồi mặc kệ số mệnh hắn. Nhưng vừa liếc mắt, nàng đã thấy lệnh bài bên hông hắn.

Đó là lệnh bài của Cẩm Y Vệ.

Nghĩ đến người mình đang tìm kiếm, cứu một kẻ thuộc cơ quan quyền lực trung ương ắt có chỗ có lợi, nàng bèn mang hắn về túp lều gỗ của mình.

Trên người Tống Toản có thương tích, đứng dậy rất chậm chạp. Dung Hiển Tư cũng chẳng đến nỗi tốt bụng đỡ hắn, chỉ đặt khăn lau đã vắt khô bên mép giường: “Thương tích trên người ngươi, ta đã giúp xử lý cả. Đồ vật của ngươi để ngay bên gối, không thiếu cái gì đâu – nếu có thiếu là do lúc ta gặp ngươi đã không còn, nhưng đừng đổ lên đầu ta đấy.”

Nói xong, nàng như chợt nhớ ra điều gì: “À không đúng, túi tiền của ngươi còn thừa ít bạc, ta cầm đi mua thuốc với y phục cho ngươi. Ta nghĩ dùng tiền trên người ngươi cũng chẳng tính là lạm dụng chứ?”

Lâu ngày chưa mở mắt, Tống Toản đành nheo lại dưới ánh nắng, miễn cưỡng hé mí. Liền thấy một nữ tử thân hình mảnh khảnh cao gầy đang lải nhải bên cạnh.

Tóc đen chưa chải, buông xõa rời rạc mà chẳng hề trở ngại việc làm. Mắt tựa thu thủy, mi như hàn sương, thoạt nhìn khiến Tống Toản thoáng sửng sốt, cảm thấy không khoẻ. Nhưng nhìn kỹ lại, hóa ra chỉ là một mỹ nhân đoan chính chừng mười bảy mười tám tuổi.

Cánh tay quá mảnh, ít nhất không phải con nhà nông. Hổ khẩu không có vết chai sạn, song ở đốt giữa ngón tay phải lại có một vết chai rõ rệt.

Tống Toản trong đầu nhất thời nghĩ không ra, kẻ nào lại có vết chai sạn ở đúng vị trí ấy.

Cúi đầu nhìn xuống, y phục của mình đã được gấp gọn gàng đặt ngay đó, túi tiền, eo bài, Tú Xuân đao đều còn nguyên.

“Đa tạ cô nương cứu mạng. Tại hạ……” Tống Toản định nói vài lời khách sáo, xác định tình thế trước mắt, lại bị Dung Hiển Tư ngắt lời.

Dung Hiển Tư nhìn nam tử tuấn mỹ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi trước mặt, đưa khăn qua: “Ngươi là người của Cẩm Y Vệ, có lệnh bài ở thắt lưng làm chứng. Nơi đây là đất Văn Châu, ta cứu ngươi vào buổi tối, một đường về đây ta chắc chắn không có ai khác trông thấy.”

Nàng nở nụ cười rất tiêu chuẩn, e rằng đã khắc sâu vào cơ bắp: “Ta tên Dung Hiển Tư, ở ngay tại đây, chẳng phải tiểu thư quan gia gì. Các hạ xưng hô thế nào?”

Chỉ hai ba câu đã dập tắt ý định khách sáo của Tống Toản. Lúc nàng nói, nhìn thẳng vào mắt hắn, ngữ khí không sai sót chút nào, song lại khó mà nhìn ra chút tình cảm nào. Từng chữ từng câu như được khấu xuống từ công văn, không chút dao động.

Tống Toản càng cảm thấy không ổn. Khuê danh nữ tử thôn quê, vốn không tiện để ngoại nam biết, vậy mà nàng lại nói thẳng ra như thế.

Nữ tử thôn dã, quả nhiên ít lễ nghĩa.

Tống Toản tiếp lấy khăn nóng từ tay nàng: “Đa tạ cô nương. Cô nương đã nói vậy thì cứ gọi thẳng, gọi ta là Quý Toản là được.”

Thân là Trấn Phủ Sứ, tên thật của Tống Toản cũng có chút trọng lượng, nên hắn dùng tên họ mẹ.

Nghe cái tên “Quý Toản”, Dung Hiển Tư dường như hơi bất ngờ, khẽ nhướng mày. Động tác ấy bị Tống Toản bắt trọn.

Hóa ra cùng họ với tiểu tử Quý Huyền Chu kia.

Dung Hiển Tư thầm nghĩ.

“Ngươi vừa tỉnh, thân thể còn suy nhược, trước tiên uống thuốc rồi dùng cháo, ăn xong hãy nghị sự.”

Dứt lời, Dung Hiển Tư liền ra ngoài bưng vào hai bát cháo. Cháo nấu lẫn rau xanh trứng hoa, tuy đơn sơ nhưng rất hợp với tình trạng thương thế nặng của Tống Toản.

Tống Toản nhân lúc nàng bưng cháo, ba hớp hai ngụm uống cạn chén thuốc. Chỉ nghe mùi vị, hắn liền biết đây chẳng phải dược gì quý hiếm, chỉ là loại thảo dược ôn dưỡng thông thường.

Như vậy mà mình cũng tỉnh được sao?

Nếu lời này để Dung Hiển Tư nghe thấy, ắt nàng sẽ hừ lạnh một tiếng: “Tỷ cho ngươi dùng aspirin, ibuprofen, amoxicillin – kết tinh trí tuệ của hậu thế – nhiều ít cũng có chút công hiệu chứ!”

Tống Toản thong dong tiếp lấy bát cháo từ tay nàng, ngón tay thon dài như ngọc như trúc: “Đa tạ Dung cô nương.”

Tống Toản vốn xuất thân thế gia, khuôn mặt uốn lượn, hiên ngang tuấn tú, cử chỉ phong lưu, hành vi ý nhị. Lần này động tác càng cố ý thêm phần uyển chuyển.

Dung Hiển Tư mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng không khỏi bật cười. Nếu đổi thành tiểu nữ tử khác, e đã động lòng trước vẻ phong lưu này. Đáng tiếc, nàng chính là hồ ly ngàn năm.

Theo bản năng, Dung Hiển Tư khẽ mỉm cười, mắt chứa ôn nhu nhìn Tống Toản: “Không cần đa lễ.”

Triều đại này nữ huấn vô cùng phổ biến từ nhà quyền quý đến dân thường, Tống Toản càng chẳng có khái niệm “nữ hải vương” là gì. Chuyện phong lưu đa tình, hắn cho rằng đó là đặc quyền của nam tử.

Thấy Dung Hiển Tư tiếp nhận lời tán tỉnh của mình một cách nhẹ nhàng, Tống Toản khẽ nhíu mày.

Hắn cúi đầu nhìn bát cháo: “Cháo này nhạt nhẽo quá, hạ nhân trong nhà cô nương chẳng lẽ giấu muối đi hết rồi sao?”

Dung Hiển Tư nhàn nhạt liếc hắn một cái, như chẳng có việc gì: “Quý công tử, ta đã nói rồi, ta chẳng phải quan gia tiểu thư, tự nhiên cũng chẳng có người hầu. Nơi đây chỉ có ngươi ta.”

“Công tử vừa lành thương, chớ nên ăn mặn quá. Đợi công tử khỏi hẳn, muốn mời ta đi tửu lâu ăn uống, ta cũng chẳng có ý kiến gì,” Dung Hiển Tư nhẹ nhàng gạt đi cử chỉ thử của Tống Toản, “Uống cháo trước đã.”

Ánh nắng chiều tà chiếu qua cửa sổ, bóng hoa lay động kéo dài trên nền.

Tống Toản thong thả uống hết bát cháo, trong đầu chải vuốt lại mọi suy nghĩ.

Nhiều năm làm Trấn Phủ Sứ, kinh nghiệm thẩm vấn cho hắn biết: nữ tử này không phải mật thám. Nghĩ tới nghĩ lui, ắt là kẻ truy danh trục lợi. Thấy lệnh bài giắt ở phần eo thắt lưng của hắn, hẳn đã động lòng.

Dung Hiển Tư quả thật đã động lòng.

Nàng đến nơi này đã ba năm. Ba năm trước, khi tỉnh lại, bên cạnh nàng đã có một nam tử nằm đó. Theo lý, nàng không nên chiếu cố người lạ khi chính mình còn chưa rõ thân ở đâu. Nhưng khổ nỗi, Dung Hiển Tư thật sự là người xem trọng nhan sắc (một người mắc bệnh nhan khống đích thực).

Người ấy có vị trí đặc biệt trong tim nàng.

Nam tử kia chỉ nói không nhớ chuyện cũ, chỉ nhớ mình tên Quý Huyền Chu.

Khác với Quý Toản – khuôn mặt tuy mỹ nhưng mang vẻ âm ngoan – Quý Huyền Chu tuấn tú đến mức không dính chút khói lửa phàm trần. Dù mặc áo tang, y vẫn khiến Dung Hiển Tư cảm thấy như tiên nhân giáng thế.

Nhưng ba tháng trước, y đã biến mất.

Dung Hiển Tư không có hộ tịch, đừng nói tìm người, làm gì cũng khó khăn trăm bề.

Thấy Tống Toản ăn xong cháo, nàng tiếp lấy bát: “Đồng bạn của ngươi khi nào sẽ đến tìm?”

Khoảnh khắc ấy, Tống Toản khẽ cứng người, đáy mắt lộ ra vài phần âm trầm.

“Đừng với tới Tú Xuân đao. Ngươi vừa tỉnh lại, động võ có lợi cho thân thể sao?” Dung Hiển Tư mặt không đổi sắc, đặt bát lên tủ, thuận tay kéo ghế ngồi xuống, “Ta không có ác ý. Bằng không, lúc ngươi hôn mê, ta đã ra tay từ lâu.”

Nàng tùy tiện ngồi xuống, chân bắt chéo, nhìn Tống Toản, đáy mắt trong veo không chút gợn sóng.

Tống Toản thu tay về, không chạm vào Tú Xuân đao nữa: “Cô nương nói quá lời. Tại hạ chỉ không quen việc đao rời thân thôi.”

Dứt lời, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, ngoài cười nhưng trong không cười: “Cô nương sao biết đồng bạn ta sẽ đến tìm? Ta bất quá một giáo úy Cẩm Y Vệ bình thường. Nếu thông báo mệnh ta đã tận, Trấn Phủ Tư sẽ an bài cho người nhà của ta, lấy đâu ra chuyện tìm kiếm?”

Tống Toản không còn đánh Thái Cực nữa, nhưng vẫn muốn nói thêm vài câu với nữ tử trước mặt.

Dung Hiển Tư thoáng ngẩn ra, chớp mắt không tự nhiên: “Ha ha… Ta nghĩ, nếu ngươi bị thương ở Văn Châu, hẳn là đi xuống vùng hạ Bảo Kê chứ không phải xuyên qua Phụng Tiết, đây là một ví dụ điển hình cho ‘minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương’, ngươi chắc có đại nhiệm vụ trong người, đúng không?”

Giáo úy Cẩm Y Vệ trong mắt triều đình là gì, Dung Hiển Tư tất nhiên không rõ, chỉ có thể chuyển hóa một chút, tốt xấu cũng giống như viên chức cơ quan tình báo thiên triều thôi mà.

Kết quả… nói chết là chết?

Nàng cũng không ngờ tổ chức của hắn lại thiếu tinh thần đoàn kết đến vậy. Một câu vô ý chọc đúng chỗ đau, xấu hổ tràn ngập. Dung Hiển Tư chỉ đành cười gượng hai tiếng.

Tống Toản chẳng biết nàng nghĩ gì, thấy vẻ xấu hổ của nàng, chỉ tưởng mình đã đâm thủng giấc mộng đẹp của nàng.

Giấc mộng gà rừng hóa phượng hoàng.

Tống Toản xuất thân thế gia, long chương phượng tú, hai mươi lăm tuổi đã trở thành tứ phẩm Bắc Trấn Phủ Tư Trấn Phủ Sứ, trực tiếp báo cáo với thiên tử. Lần này nếu công thành hồi kinh, phong quang càng vô hạn.

Mà nữ tử, rốt cuộc vẫn mong gả được một phu quân tốt.

Nghĩ vậy, hắn không khỏi cười khinh miệt.

Dung Hiển Tư bên này đã xoay não tám vòng, chống người đứng dậy: “Nhưng ngươi chẳng phải chưa chết sao? Tốt xấu cũng là người triều đình, tổng phải có thể trở về chứ?”

Tống Toản hơi nhíu mày trước cách dùng từ không mấy văn nhã của nàng, chẳng rõ dụng ý, chỉ khẽ gật đầu.

Dung Hiển Tư lập tức vui vẻ, búng tay cái tách: “Vậy thì tốt rồi! Ngươi cứ nghỉ ngơi tại đây, dưỡng thương cho lành, ta sẽ bồi ngươi đi tìm… đơn vị, à không, đồng bạn của ngươi.”

Dù sao cũng là người triều đình. Lúc này vừa bình định xong thổ ty phản loạn, bọn họ nhập vào Tứ Xuyên  ắt phải làm vài việc không thể công khai. Chắc chắn có thể dẫn nàng đi.

Nàng đến cái lộ dẫn cũng chẳng có!

Nếu là kẻ làm chuyện đứng đắn, nàng đã chẳng cứu.

Nghĩ vậy, lòng Dung Hiển Tư nhẹ nhõm vài phần: “Vậy ngươi nghỉ ngơi trước đi, có gì cứ gọi ta.”

Nói xong, nàng bưng bát định ra ngoài.

“Dung cô nương,” Tống Toản khẽ nâng mắt, “Tại hạ nằm đã ba ngày, muốn tắm rửa một phen. Có thể nhờ cô nương mang chút nước ấm không?”

Ngữ khí thập phần tự nhiên, như thể được hầu hạ là chuyện đương nhiên hắn phải hưởng thụ.

Dung Hiển Tư nghiên cứu lịch sử không nhiều, chỉ nhớ giáo úy Cẩm Y Vệ phần lớn là con cháu thừa kế quân hộ (hộ tịch quân nhân).

Quả nhiên, loại sinh ra đã có công việc này, ở đâu cũng mang khí chất con nhà giàu phú nhị đại.

Bị sai khiến, Dung Hiển Tư cắn chặt răng. Nghĩ mình rơi vào tình trạng bắt người tay ngắn, ăn ké thì chột dạ, đành cười gượng: “Công tử chờ chút.”

Nàng đi đường thập phần tùy hứng, eo lưng thẳng tắp nhưng bước chân chẳng chút quy củ.

Tống Toản nhìn bóng lưng nàng chẳng chút đoan trang, cho đến khi khuất khỏi tầm mắt.

Lúc này hắn mới bắt đầu chú ý đánh giá căn phòng. Phòng không lớn, nhưng nội thất bên trong đều đủ: giường tủ đều là trúc mộc bình thường. Đặt trong phủ hắn, cũng chỉ ngang phòng hạ nhân.

Nhưng chăn đệm dưới thân hắn lại có phần tinh xảo. Không phải vật gì quý trọng, nhưng hắn chưa từng gặp bao giờ.

Nữ tử này sống một mình nơi đây, lại không có người hầu…

Đang suy tư, Tống Toản chợt căng thẳng trong lòng.

Nếu không có người hầu, vậy quần áo hắn… là ai thay?

Đúng lúc ấy, Dung Hiển Tư đẩy thùng gỗ tiến vào, thở hổn hển: “Nước ấm… đã nấu… Ta mang thau tắm cho ngươi trước đã, bằng không bưng nước ấm qua… ta làm không nổi.”

Tống Toản cứng đờ người: “Xin hỏi cô nương, nếu cô nương sống một mình nơi đây, vậy thương thế của tại hạ…”

Dung Hiển Tư chỉ tưởng hắn lo có người khác biết chuyện bị thương: “Yên tâm,” nàng chống thùng gỗ nghỉ một lát, “Thương thế của ngươi là ta xử lý, chưa từng có người thứ hai động tay vào.”

Tống Toản: ……

Nữ tử này thật không có thể thống!

Dung Hiển Tư liếc sắc mặt hắn, lập tức phản ứng ra hắn đang để ý chuyện gì. Nhưng nàng thật sự không phải kẻ thích nói lời hoa mỹ.

Với loại nam hài như Tống Toản – liếc mắt là biết chẳng ngây thơ – nàng chẳng cần giữ mặt mũi gì.

“Quần lót của ngươi… ta không có thay đâu.”

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!