[CTHĐHNQ] Chương 2

Chương 2

Dứt lời, Dung Hiển Tư liền ra ngoài xem nước ấm đã nấu xong chưa.

Tống Toản khẽ nhéo mép chăn gấm dưới thân, rũ mắt, chẳng rõ đang cân nhắc điều chi. Lông mi đen nhánh rủ xuống, in bóng trên gò má trắng nõn.

Xèo xèo —

Dung Hiển Tư đổ nguyên thùng nước ấm vào chậu tắm, tiếng nước réo rắt vang lên, quấy rầy dòng suy tư của Tống Toản.

Nàng duỗi tay thử nước, khẽ khảy hai ngón xuống mặt nước.

Ngón tay thon dài mảnh mai, gân xanh thoáng hiện, xuyên qua làn da trắng nõn, tràn đầy sinh cơ.

Lắc nhẹ bọt nước, Dung Hiển Tư ngẩng lên nhìn người trên giường đã mất hết huyết sắc, hỏi: “Có thể tự đứng dậy chăng?”

Tống Toản nhìn bọt nước nàng vừa khảy ra, không đáp.

Thấy vậy, Dung Hiển Tư bước tới, cúi xuống nhìn hắn từ trên cao: “Để ta đỡ ngươi?”

Tống Toản ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn nàng: “E rằng làm phiền Dung cô nương rồi.”

Nói rồi, hắn chậm rãi giơ tay.

Dung Hiển Tư khẽ nhướng mày, một tay vòng qua eo hắn đỡ lấy lưng, tay kia nâng cánh tay hắn.

Đây là một tư thế mà khi đứng dậy cực kỳ dễ dẫn đến hoạn nạn.

Nhưng lại quá gần gũi.

Nàng sống một mình nơi đây, tư thế này… rốt cuộc là thế nào?

Tống Toản theo bản năng quay đầu nhìn đối phương, chỉ thấy khuôn mặt no đủ của Dung Hiển Tư nghiêng nghiêng, mỹ mà không yêu (yêu trong yêu nghiệt), đang chuyên chú đỡ hắn đứng lên.

Tống Toản từ bách hộ trưởng leo lên đến đây, một đường gió tanh mưa máu cũng đã trải qua, thế nhưng lúc này được nàng đỡ, hắn lại thực sự cảm thấy thương thế trên người đau đớn khó chịu, cần người nâng niu.

Dung Hiển Tư nhẹ nhàng đặt tay hắn lên thành thau tắm, bưng dụng cụ rửa mặt đưa tới: “Viện này không lớn, có việc gì ngươi gọi ta một tiếng là được.”

Nói xong, nàng kéo một chiếc ghế dựa đặt bên thau tắm, xoay người đóng cửa bước ra ngoài.

Lúc nằm trên giường, Tống Toản đã thấy nàng vóc người cao gầy. Nhưng lúc này khi nàng đến gần, hắn mới nhận ra nàng quả thực cao hơn phần lớn quý nữ kinh thành vài tấc.

Nông hộ thường phải xuống đồng làm việc, nên nữ tử nhà nông khớp xương tổng thể thô hơn các tiểu thư khuê các, tự nhiên vóc người cũng cao to hơn chút ít.

Nhưng Dung Hiển Tư cốt cách tinh tế, khi đỡ hắn lại thập phần hữu lực. Tống Toản dò xét, trên người nàng hoàn toàn không có nội lực.

Tống Toản cởi y phục, mới phát hiện thương thế mình được xử lý cực kỳ đúng chỗ, ngay cả thủ pháp băng bó cũng là cách người luyện võ thường dùng.

Sờ sờ dược vật, Tống Toản ngửi ngửi mà không nhận ra đó là gì.

Dung Hiển Tư kéo một chiếc ghế tiên nhân ra sân nằm, chán chường ngước nhìn chim sơn ca bay qua bầu trời.

Nàng đã lâu không trở về.

Nàng không biết mình đã xuyên qua đến đây thế nào. Khi tỉnh lại, thân xác này đã nhỏ lại rất nhiều so với tuổi hai mươi tám của mình. Lúc ấy nhìn thân thể mười lăm tuổi của mình, nàng thập phần khiếp sợ.

Nhưng sau đó nàng phát hiện, mỗi tháng nàng luôn có một lần ngủ say, đó cũng là lần có thể trở về thế giới hiện đại một lần. Hơn nữa, thời gian trở về và rời đi tương ứng khớp nhau – nghĩa là khi nàng ở bên này, thời gian beenthees giới hiện đại sẽ tạm dừng.

Nàng thậm chí còn mang được vài món đồ nhỏ sang đây.

Vì thế, dù ở chỗ này không có hộ tịch, không có ruộng đất, nàng và Quý Huyền Chu vẫn có thể sống qua ngày.

Nhưng từ khi Quý Huyền Chu mất tích, Dung Hiển Tư rốt cuộc không thể trở về thế giới hiện đại được nữa.

Điều này thực sự nghiêm trọng.

Dung Hiển Tư mặt đầy u sầu nhìn vào gian bếp, túi gạo tẻ in logo hãng Vũ Xương bằng nilon kia đã chỉ còn nửa túi cuối cùng.

Trước đây ở thế giới hiện đại, nàng bị áp lực đè đến sắp hỏng mất. Trưởng chi đội bị bệnh phải về hưu, nàng là phó chi đội đang ở trên đỉnh nhưng tư lịch không đủ, mà đây lại là điều kiện tiên quyết để hoàn thanh sơ yếu lý lịch thăng cấp. Cho nên đoạn thời gian này chỉ có thể cắn răng gượng chống cho qua, coi như tích lũy lý lịch, chờ sau đó điều người khác đến thay. Việc khổ thì phải gánh, công lao lại chẳng vớt được bao nhiêu.

Đúng lúc này lại gặp phải chuyện thanh tra đột xuất từ bên trên cử xuống, mọi người đều bị tiến hành kiểm tra, ai nấy đều thấp thỏm bất an. Nếu không phải nghĩ đến hậu quả thê thảm sau khi thi khối, khoảng thời gian đó nàng thậm chí thà rằng không nói một câu nào với người sống. Mỗi ngày đều lao tâm lao lực, sợi dây căng trong đầu gần như sắp đứt.

Lúc vừa mới đến đây, nàng thậm chí còn cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Sau đó lại phát hiện thời gian ở thế giới hiện đại, kể từ khi nàng tới bên này, dường như đã bị nhấn nút tạm dừng, khiến nàng càng thở dài nhẹ nhõm hơn nữa.

Ba tháng không trở về, nghĩa là ở thế giới hiện đại nàng có thể đang nằm ngủ trên giường suốt ba ngày. Dung Hiển Tư thập phần hoảng loạn. Hiện tại chẳng phải lúc có thể xin nghỉ phép. Sai một bước, sự nghiệp chức nghiệp của nàng coi như đứt đoạn. Nàng còn trẻ thế này, mặc dù bây giờ chỉ mới hơi lo lắng mà thôi, nhưng thật sự bắt nàng lui bước thì vẫn là không cam lòng.

Chính từ khi Quý Huyền Chu mất tích, nàng mới không thể quay về.

Lần trước trở về thế giới hiện đại, đúng lúc vàng đang tăng giá, nàng cũng chẳng mang theo bao nhiêu vàng bạc sang đây.

Nghĩ đến đây, Dung Hiển Tư khẽ véo ngón tay.

Cần phải mượn Quý Toản này để làm một cái hộ tịch. Tốt nhất là vớt vát thêm chút gì đó nữa. Không thể tiếp tục ở lại chốn này. Nàng phải đi tìm Quý Huyền Chu.

Trên người Quý Huyền Chu có một khối ngọc bội. Trước đây Dung Hiển Tư từng thấy ở giá sách của cha mình một khối tương tự, giá trị không phải thứ người lãnh lương an phận như nàng có thể mơ tới.

Lúc ấy sợ rước thị phi, nàng không hỏi Quý Huyền Chu về nguồn gốc. Đến khi y mất tích, khối ngọc bội ấy cũng theo đó biến mất.

Ở cái thời đại sức sản xuất còn chưa phát triển này, Quý Huyền Chu dáng người cao lớn cường tráng, cốt cách ngay thẳng, biết đọc biết viết, lại còn mang theo một khối ngọc bội mà người bình thường cả đời cũng chưa chắc mua nổi.

Gia cảnh nhà y chắc chắn không phải dân thường.

Nhưng Dung Hiển Tư cũng chẳng phải người tốt lành gì. Nàng chỉ xem nơi này như một giấc mộng nghỉ phép sau khi quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, nên cũng không dẫn Quý Huyền Chu xuống núi tìm thân nhân.

Nàng chỉ muốn cùng Quý Huyền Chu vô ưu vô lo sống trên núi.

Nếu có thể, nàng thậm chí còn muốn mang Quý Huyền Chu về thế giới hiện đại. Dù sao nuôi thêm một cậu em trai xinh đẹp cũng chẳng khó gì với nàng, cùng lắm thì lại đi xin lão cha trợ cấp chút tiền.

Cứ như vậy, nàng và Quý Huyền Chu ở trên núi nhàn nhã sống chung, không ai xé toạc lớp giấy cửa sổ kia. Ba năm trôi qua mà nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ tuổi dậy thì của mình, lại không cần dậy sớm đọc sách, thật sự thoải mái vô cùng.

Dung Hiển Tư nhìn bức tranh chữ Quý Huyền Chu để lại, tức tối cuộn nó lại.

Nuôi tiểu mỹ nhân ngây thơ ba năm, giờ chạy mất rồi thì làm sao đây?

Sốt ruột thật.

.

Tống Toản đã hôn mê ba ngày. Theo lẽ thường thì thuộc hạ của hắn hẳn đang tìm kiếm, chỉ là không biết nơi này rốt cuộc hẻo lánh đến mức nào.

Đang suy nghĩ, trên cửa sổ bỗng hiện lên một bóng người.

Dung Hiển Tư cầm một quả dại gặm, khoanh tay đứng ngoài cửa nói vào: “Tuy bọn họ chưa tìm tới ngươi, nhưng ngươi chắc cũng muốn về đơn vị chứ? Có cần ta xuống núi giúp ngươi truyền lời gì không?”

Tống Toản nhìn thân thể đầy vết thương loang lổ của mình dưới nước, dùng giọng của người bệnh nói: “Trong túi tiền của ta có một chiếc nhẫn ban chỉ. Nếu dưới chân núi có tiệm cầm đồ họ Quý, cô nương giúp ta cầm nó đi.”

Tiêu cục Quý gia ở vùng Tây Nam chỉ có một nhà, nên Tống Toản cũng không lo Dung Hiển Tư tìm nhầm.

Nghe đến họ Quý, động tác cắn quả của Dung Hiển Tư chậm lại một chút.

Trước kia khi nàng cùng Quý Huyền Chu xuống núi chơi, luôn cố ý tránh thị trấn phía tây, cũng vì lý do này.

Nàng không phải người nơi đây, cũng chẳng biết Quý gia rốt cuộc là ai, nhưng tránh được thì cứ tránh.

Trước kia nàng chỉ mong ít chuyện một chút để khỏi làm phiền “kỳ nghỉ” của mình, còn bây giờ nàng lại mong có thêm chút chuyện.

“Được, chờ ngươi tắm xong ta tới lấy. Xuống núi lúc này chắc vừa kịp chạng vạng.”

Thấy bóng người trên cửa sổ đã nhạt dần, Tống Toản lên tiếng: “Cô nương, tại hạ đã tắm xong.”

Dung Hiển Tư đang định rời đi liền dừng bước, rồi không nói thêm gì, trực tiếp đẩy cửa phòng.

Trong phòng, Tống Toản đang ngâm mình trong thau tắm, lọn tóc còn nhỏ nước. Đôi tay rắn chắc đặt trên thành thau, chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng về phía nữ tử đang cầm quả dại đứng ở cửa.

Dung Hiển Tư nhìn ra Tống Toản là cố ý.

Nàng khẽ cười hừ một tiếng, ánh mắt lướt qua người Tống Toản một lượt, rồi mới chậm rãi quay lưng lại.

“Xin lỗi, ta cứ tưởng ngài nói ‘tắm xong’ là đã mặc xong y phục rồi.”

Thấy nữ tử trước mắt chẳng có chút thẹn thùng nào, ngược lại còn rất thản nhiên, trong lòng Tống Toản bỗng dâng lên cảm giác nghèn nghẹn.

Phía sau vang lên tiếng nước khi hắn đứng dậy. Dung Hiển Tư lại cắn thêm một miếng quả, đến khi nghe tiếng mặc quần áo mới quay đầu lại.

Tống Toản cầm lấy khăn lau tóc, khựng lại một lát.

Hắn chưa từng tự mình vắt tóc bao giờ.

Nhìn Dung Hiển Tư đang ném hạt quả vào sân cho gà mái mổ, Tống Toản cười nhạt đưa khăn qua: “Tay tại hạ bị thương, muốn nhờ cô nương…”

Dung Hiển Tư nhíu mày, ánh mắt từ dưới lên trên quét qua người này một lượt, bĩu môi nhận lấy khăn: “Ngươi hỏi ta hai ba lần xem có nô bộc không, hóa ra ngươi mới là thiếu gia à?”

Động tác của Dung Hiển Tư chẳng hề nhẹ nhàng, khiến da đầu Tống Toản đau nhói.

“Các ngươi cuối cùng cũng phải đến thành Cẩm Quan,” Dung Hiển Tư dùng sức vắt mái tóc dài của hắn, “nếu ngươi đi được, có thể mang ta theo không?”

Khi nàng nói đích đến của họ là thành Cẩm Quan, Tống Toản nhận ra giọng nàng hoàn toàn chắc chắn.

“Chuyến đi này hung hiểm, ta lại có việc quan trọng, không tiện chăm sóc thêm người. Cô nương đi theo e là sẽ chịu khổ.” Tống Toản hơi nghiêng đầu nói chuyện, nhưng lập tức bị Dung Hiển Tư vỗ một cái lên vai, đành phải quay đầu lại cho ngay.

Dung Hiển Tư thầm nghĩ nghe giọng điệu này thì hắn khá tự tin sẽ sớm gặp lại đồng bọn: “Không sao, ta tự biết chừng mực… Ngươi đừng cử động lung tung, không thì tóc bị giật trụi cũng đừng trách ta.”

Cái vỗ kia không nặng cũng không nhẹ, nhưng Tống Toản cả đời chưa từng bị nữ tử đánh, trong lòng không khỏi dâng lên chút bực bội, liền im lặng không nói nữa.

Hắn nghe phía sau tiếng vắt tóc, chẳng có chút dịu dàng nào, quả thực giống như đang vắt khô quần áo.

Dung Hiển Tư túm đuôi tóc hắn vặn mạnh: “Tóc ngươi khá đẹp đấy, bình thường chăm sóc không ít nhỉ?”

Nàng hơi nghiêng người để với tới đuôi tóc, một mùi hương nhè nhẹ theo đó bay vào mũi Tống Toản.

Không phải mùi hương các quý nữ kinh thành thường dùng, rất xa lạ. Tống Toản thậm chí không chắc đó là hương cao hay huân hương.

“Ngươi dùng hương gì?”

Giọng Tống Toản hơi khàn.

Dung Hiển Tư không ngờ hắn lại hỏi vậy: “Hả? Tự Do Chi Thủy trộn chút My Way, hai mùi này đặc biệt dễ làm người ta nguôi giận.”

Nàng dùng khăn vỗ hai cái lên tóc hắn rồi kết thúc: “Dù sao cũng chẳng phải thứ quý giá gì. Sao, làm ô uế cái mũi quý của ngươi à?”

Nói xong, nàng đưa chiếc lược gỗ cho Tống Toản: “Phục vụ kết thúc, hoan nghênh lần sau ghé lại.”

Tống Toản nhận lấy lược, thấy cả người Dung Hiển Tư toát ra khí thế “đừng hòng bắt ta chải tóc cho ngươi nữa”, không khỏi bật cười.

Dung Hiển Tư khoanh tay dựa vào mép giường, liếc mắt nhìn chiếc túi tiền trên giường: “Ngươi  nói chiếc nhẫn ban chỉ là ở trong túi tiền này sao?”

Tống Toản cười nhẹ: “Dung cô nương chẳng phải đã lấy tiền trong túi của tại hạ rồi sao?”

Dung Hiển Tư kéo khóe miệng: “Ta không nhìn kỹ trong đó có những gì.”

Nói vậy thôi, lúc Tống Toản còn hôn mê, nàng đã tỉ mỉ xem xét toàn bộ đồ đạc mang theo người của hắn.

Dung Hiển Tư lấy chiếc nhẫn ban chỉ trong túi tiền ra, giơ tay buộc lại bím tóc rồi tiêu sái bước ra cửa. Đi được vài bước, nàng lại quay đầu ném vào phòng một cây gậy gỗ.

Cây gậy rơi gọn bên cạnh Tống Toản.

“Ta sẽ quay lại sớm. Ngươi tạm tự lo cho mình đi. Đói thì chịu một chút, muốn đi lại thì chống gậy. Ở cuối giường ta có đặt riêng thùng đi vệ sinh.”

Nói xong nàng huýt hai tiếng, dẫn theo con mèo tam thể rời đi.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!