Chương 6: Ngươi muốn gì, trong phạm vi năng lực của bản quan…
Sáng nay vừa tỉnh dậy, Dung Hiển Tư đã phát hiện tay nải của mình bị người ta động vào. May mà nàng là người có tâm tư cẩn thận, những thứ khả nghi đều mang theo bên người.
Dù võ công của hắn ta có cao đến đâu, có thể lặng lẽ xuất hiện không một tiếng động, nhưng cũng không đến mức lục soát người nàng mà vẫn khiến cho nàng không tỉnh giấc.
Gương đồng đặt nghiêng chiếu ra cửa. Một bóng nữ tử lặng lẽ xuất hiện, Dung Hiển Tư giả như không biết, trong gương hiện ra khuôn mặt đào hoa, ánh mắt lưu chuyển.
“Ngươi là?” Dung Hiển Tư nghiêng người hỏi.
Nữ tử kia cúi đầu thật thấp: “Nô tỳ là do đại nhân khi sai người mua y phục thì tiện thể mua về, tới hầu hạ nương tử thay đồ.”
Dung Hiển Tư nở nụ cười: “Vậy thì cảm ơn ngươi nhé. Ngươi tên gì?”
“Nô tỳ ở tiệm may gọi là Tống Uyển.”
“Vậy thì e rằng không được rồi,” Dung Hiển Tư nhận lấy y phục, không để nàng giúp. “Bên ngoài vị lão đại kia cũng họ Tống, ngươi đừng có chọc đến hắn. Thế này đi, ta gọi ngươi A Uyển trước.”
A Uyển khẽ run tay.
Xem ra trong mắt người thường, Cẩm Y Vệ quả thật rất đáng sợ.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân mơ hồ. Dung Hiển Tư nghe ra đó là Tống Toản.
Lúc này mặt trời vừa mới hoàn toàn ló lên. Tống Toản khoác áo ngoài, thân hình càng thêm cao lớn. Đứng nơi cửa vốn không rộng rãi, gần như chắn hết ánh sáng ban mai.
“Đại nhân?” Dung Hiển Tư vừa chỉnh lại quần áo, ánh mắt có chút hoảng loạn. “Ta vẫn phải ở đây chờ các ngươi sao?”
Tống Toản nhướng mày: “Ngươi ở đây chờ cái gì?”
Dung Hiển Tư miễn cưỡng nở một nụ cười: “Cũng phải, trời sáng rồi, không tiện.”
Tống Toản lập tức hiểu ra ý của nàng là cho rằng hắn còn định đi giết người đoạt đồ. Hắn bật cười: “Số bạc kia còn chưa đủ cho ngươi dùng sao? Hơn nữa hôm qua là bất đắc dĩ mới phải dẫn ngươi theo. Sau này gặp chuyện như vậy, ngươi cứ ngồi yên đừng nhìn là được.”
Dung Hiển Tư sợ hãi run lên hai cái, rồi vội vàng nói: “Tiệm cầm đồ Quý thị cũng không có bao nhiêu bạc, ta đều thu dọn xong rồi.”
Tống Toản nhìn số bạc Dung Hiển Tư đưa tới: “Đã nói cho ngươi thì là cho ngươi, cất đi.”
Thấy Dung Hiển Tư thở phào nhẹ nhõm, Tống Toản càng cười nói: “Đúng là đồ không có tiền đồ.”
Dung Hiển Tư buộc chặt túi bạc, lẩm bẩm: “Kẻ thù của ta nghèo như vậy, xem ra chức quan này cũng chẳng ghê gớm lắm.”
Lời này khiến Tống Toản hơi không vui: “Quý thị là hoàng thương cung cấp muối ở hầm muối Vinh huyện, chỉ là nơi này nghèo nàn mà thôi.”
“Hoàng thương Tây Nam?” Dung Hiển Tư nuốt một ngụm khí. “Vậy mà còn dám kết thù với ngài, ta cứ tưởng phải là cửa hàng của nhân vật lớn nào đó mới có gan như vậy.”
Bị Dung Hiển Tư ngầm tâng bốc, Tống Toản không khỏi bật cười: “Chủ nhân của nó ở kinh thành, cũng có chút quan hệ sâu xa với bản quan.”
Nói xong, trên mặt Tống Toản vẫn cười ôn hòa, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng Dung Hiển Tư.
Dung Hiển Tư cũng không nói thêm, gật đầu: “Vậy là ăn gan hùm mật gấu rồi.”
Tống Toản bị câu này chọc cười, quay sang nói với A Uyển: “Nhanh tay một chút, lát nữa người đông sẽ khó đi hơn.”
Nói xong hắn nhấc chân định rời đi, nhưng lại nhớ ra điều gì, quay lại: “Sau này ngươi đừng nói chuyện thô tục như vậy nữa.”
Dung Hiển Tư quay đầu nở nụ cười thật tươi: “Biết rồi!”
Nhìn nữ tử cười rạng rỡ, bước chân rời đi của Tống Toản cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
Tống Toản nói là “quan hệ sâu xa”, chứ không nói thẳng là thân thích hay thù hận. Hai chữ này nghe ra lại càng nhiều hàm ý.
Đợi A Uyển búi tóc xong, Dung Hiển Tư cũng đã suy nghĩ rõ ràng đại khái. Ngẩng đầu nhìn vào gương, thấy gương mặt thiếu nữ chưa trưởng thành nhưng lại búi tóc của phụ nhân, trong lòng nàng thoáng có chút phiền muộn.
“Ngươi giúp ta thu dọn bộ y phục mới mua kia trước đi.”
Dung Hiển Tư thấy A Uyển quay lưng lại, liền đậy nắp gương, thuần thục tháo tóc ra, tùy tiện buộc lại thành kiểu nửa búi.
Vừa ra khỏi cửa, Dung Hiển Tư đã thấy một chiếc xe ngựa, phía sau còn có mấy con tuấn mã. Người qua đường đều hơi nghiêng đầu nhìn sang.
Dung Hiển Tư đi tới trước mặt Khương bách hộ hỏi: “Xin hỏi, ta được sắp xếp thế nào?”
Khương bách hộ chắp tay: “Dung cô nương đương nhiên ngồi xe ngựa.”
“A Uyển thì sao?”
“Ngồi ở chỗ càng xe, tiện hầu hạ.”
Vừa tới gần xe ngựa, một Cẩm Y Vệ đang giữ ngựa liền quỳ một gối xuống làm bậc lên xe. Dung Hiển Tư như không nhìn thấy, trực tiếp bước lên xe ngựa, rồi quay người kéo A Uyển lên chỗ càng xe.
Vén rèm lên, liền thấy Tống Toản đã ngồi ngay ngắn trong xe, đối diện với cửa xe.
Theo lễ nghĩa thì nam nữ không nên ngồi chung xe.
Dung Hiển Tư thu lại tâm tư, ngồi xuống bên phải, vị trí đặt chén trà: “Không trách đại nhân chướng mắt chút bạc của tiệm cầm đồ.”
Khoang xe rộng rãi, càng xe được thếp vàng khắc hoa văn, trải thảm nhung đỏ, rèm vân cẩm, hương trầm và đàn hương lan tỏa, trên bàn nhỏ là một lò thanh ngọc tỏa khói mỏng như tơ.
Thị trấn này hẻo lánh, chiếc xe ngựa này e là đã là loại tốt nhất có thể tìm được.
Tống Toản cười cười, đẩy đĩa điểm tâm trên bàn về phía Dung Hiển Tư: “Nghe Khương bách hộ nói ngươi cầm theo bánh bao mà bản quan không dùng lấy đi ăn, xem ra cũng không kén chọn.”
Khoác lớp da người rồi là quên lúc ở trên núi ăn cái gì sao? Lúc không có sự lựa chọn thì chẳng phải cũng ngoan ngoãn ăn vào bụng ư?
Dung Hiển Tư giơ tay rót trà cho Tống Toản, dùng ngón tay thử nhiệt độ trên thành chén sứ Long Tuyền. Thấy vừa phải liền đưa cho hắn: “Là cho A Uyển. Sáng sớm đã gọi người ta tới, còn chưa kịp ăn sáng.”
Chỉ là chiếc bánh bao nhét máy nghe lén kia, nàng đã lấy cớ ăn lót dạ mà bẻ đi một nửa.
Dung Hiển Tư lên xe thì đặc biệt xịt chút hương ở cổ tay. Ngửi thấy mùi hương ấy, Tống Toản tuy nhận chén trà, nhưng ánh mắt lại không khỏi nhìn thêm vài lần cổ tay mảnh mai của Dung Hiển Tư.
“Cái sân của ngươi đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, có cần ta sai người đưa ngươi về không?” Tống Toản nhấp một ngụm trà.
Thấy Tống Toản hỏi vậy, trong lòng Dung Hiển Tư thở phào nhẹ nhõm. Sáng nay nghe ý tứ của hắn như muốn nạp mình vào phủ, nàng khá là lo lắng. Nếu uyển chuyển né tránh cũng có thể chọc hắn không vui. Nhưng nàng lại cần đi theo Tống Toản để dò la tin tức của Quý Huyền Chu. Nếu Tống Toản không vội, nàng tất nhiên vui vẻ đi theo chơi tiếp.
Lấy một cái gối mềm lót sau lưng, Dung Hiển Tư dựa vào thành xe, nghiêng đầu nhìn hắn: “Đại nhân chẳng lẽ quên còn nợ ta hai ân tình?”
Tống Toản nghe vậy cong môi, đặt chén trà xuống, nhưng không nhìn nàng: “Ngươi muốn gì, trong phạm vi năng lực của bản quan đều có thể đáp ứng.”
Dung Hiển Tư như đã chuẩn bị từ lâu, giơ tay rót cho mình một chén trà: “Đại nhân lên đường thì mang ta theo.”
“Ngươi biết bản quan muốn đi đâu sao?”
“Quan trọng sao?”
—— Vĩnh Ninh thành, Quý Huyền Chu ở đó.
Uống cạn chén trà trong tay, không đợi Tống Toản trả lời, Dung Hiển Tư nói: “Đại nhân, coi như đây là bồi thường vì ngươi phá sân nhà ta đi.”
Đối với loại người tự cho mình là quý nhân như Tống Toản, người khác giúp hắn đều bị xem là chuyện đương nhiên. Nếu thật sự đem ân cứu mạng ra ép hắn báo đáp, chỉ khiến hắn không vui. Phải theo việc hắn muốn làm mà đưa ra yêu cầu mới được.
Lúc này Tống Toản mới ngẩng mắt nhìn nàng. Ban đầu hắn nghĩ nếu nữ tử này làm bộ nói muốn về cái sân trong núi, thì cứ mang theo nàng, coi như lúc rảnh rỗi làm trò tiêu khiển.
Nhưng trước mắt là nàng cố ý bám theo hắn, ngược lại khiến hắn thấy thích thú, dù thủ đoạn có hơi vụng về.
“Vậy ân cứu mạng này, ngươi phải nghĩ kỹ xem muốn gì.”
Trong lòng Tống Toản nghĩ, nữ tử này cũng có chút tâm cơ, muốn đi cùng một đoạn để bồi dưỡng tình cảm.
Nếu là nữ tử trong sạch, hắn cũng không ngại bỏ qua lễ pháp nạp làm quý thiếp, nếu là……
Nghĩ đến lời Khương bách hộ nói nàng có ba năm cùng nam tử kia đi lại, đầu lưỡi Tống Toản chạm vào má.
Thôi vậy, nể tình nàng cứu mình một mạng, thu làm thông phòng là được.
Buổi sáng nghe hắn nói chuyện với Khương bách hộ, Dung Hiển Tư đã chuẩn bị sẵn câu chuyện về thân phận của mình, đặc biệt không thể để người nam tử mà người dân trong trấn nói nàng từng đi cùng, bị liên hệ với cữu đệ của hắn đã mất tích ba năm trước.
Quý Huyền Chu lúc đầu tuy mất trí nhớ, nhưng về sau nàng có thể nhận ra hắn mơ hồ bắt đầu nhớ lại. Cái gọi là “chứng tự thất” Khương bách hộ nói, e rằng Quý Huyền Chu chỉ đang giả vờ.
“Dân nữ vốn là người Phượng Tường, ba năm trước gặp động đất, cha mẹ đều gặp nạn. Một đường chạy nạn đến đây, ngay cả hộ tịch cũng không có. Đi theo đại nhân, dù sao cũng tốt hơn trốn trốn tránh tránh trên núi.”
“Ngươi, một nữ tử lại chạy từ Phượng Tường tới Văn Xuyên?” Ngoài xe vang lên một tiếng “a”, xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, Tống Toản vẫn ngồi vững như núi.
Ánh mắt Dung Hiển Tư hoảng loạn: “…… Ban đầu còn có một nha hoàn theo cùng, nhưng sau động đất thì mắc bệnh, không lâu trước đã qua đời.”
“Vậy trước kia ngươi cũng là tiểu thư?”
“Không tính là tiểu thư gì, tư thục cũng chưa từng được đi học. Trong nhà buôn bán chút trà rượu, nên nhận được vài chữ nhưng không biết viết.”
—— không gọi “tiểu thư” theo kiểu tôn xưng kia, chỉ đi học một lớp vỡ lòng; cha mẹ đúng là bán trà và mở tửu trang; sợ luyện nhiều chữ phồn thể rồi về hiện đại thành quen, nên chỉ học để nhận mặt chữ chứ không viết.
Ở triều này trà rượu bị đánh thuế nặng. Nhà nông trồng trà cũng không được xem là gia đình giàu có. Ba năm trước Phượng Tường đúng là có động đất khiến nhiều dân lưu lạc. Đối chiếu vị trí, Dung Hiển Tư nhớ nơi đó có trà Thái Bạch sơn và rượu Tây Phong.
Cứ việc tra đi!
Chuyện khác Dung Hiển Tư không dám nói, nhưng chuyện điều tra hộ tịch nàng quá rõ hiệu suất rồi. Với trình độ kỹ thuật và tình hình loạn lạc ở đây, chờ Tống Toản quay lại kinh thành thì có khi vụ này còn chưa tra xong.
Tống Toản hỏi thêm vài câu, Dung Hiển Tư đều trả lời trôi chảy.
Lời nàng nói nghe cũng hợp lý. Cái “nô tỳ chết bất đắc kỳ tử” kia e rằng chính là vị hôn phu gì đó. Đối ngoại nói đi thi để tránh quan phủ phát hiện nàng không có hộ tịch rồi biến thành nô tịch. Bây giờ sợ hắn chú ý nên lại gọi là nữ tử.
Tống Toản không vạch trần, mặc kệ nàng.
Hắn có nhiều năm thẩm tra hỏi cung, muốn hắn tin lời người khác nói dễ hơn tin suy đoán của mình là chuyện không thể. Hiện giờ hắn tin rằng Quý Huyền Chu chỉ là vị hôn phu trước kia của nàng, tuyệt đối không liên hệ gì tới công tử Quý gia mất tích ba năm trước.
Dung Hiển Tư dẫn dắt suy nghĩ của Tống Toản, trong lòng thở phào.
.
Lúc xuất phát là giữa trưa. Từ Văn Xuyên xuôi nam vào đất Thục, dù có quan đạo thì đường vẫn xóc nảy vô cùng. Khi người ngoài xe mời Tống Toản xuống xe, trăng non đã thay thế mặt trời từ lâu.
“Đại nhân, đã đến Ninh Khương châu rồi.”
Tám tiếng đầu hồ để đến được huyện Ninh Cường của Hán Trung thành. Như vậy là sắp vào đất Thục. Tốc độ này trong thời cổ đại cũng coi như chạy cấp tốc bốn trăm dặm.
Dung Hiển Tư trong lòng tính toán lộ trình, thân thể lại theo bản năng đứng dậy ra ngoài rèm xe, một tay vén rèm một tay chống lên nóc cửa xe.
Khi Dung Hiển Tư nhận ra mình đang làm gì, Tống Toản đã xuống xe.
“Cũng biết nhìn đấy.”
Dung Hiển Tư vừa nhảy xuống xe đã nghe Tống Toản nói câu đó.
Dung Hiển Tư: …………………
.
Phủ tuyên phủ sứ thành Vĩnh Ninh, mái ngói lưu ly ánh lên sắc lạnh. Kiểu kiến trúc mái hình chóp nhiều tầng, ngói xếp như vảy cá, góc mái nhọn như mỏ chim ưng nuốt mồi cùng tượng Giải Trĩ người nhìn lên trời.
Một hắc y nhân lướt nhẹ vào phủ. Để tránh tuần vệ, bóng người dừng lại rồi hòa vào bóng tối. Đột nhiên tiếng canh gõ vang lên, hắn ta bèn nhân cơ hội lật một mảnh ngói rồi nhảy xuống.
Trong phòng có hai ba người hầu, chưa kịp kêu đã bị đánh ngất.
Trên giường có một nam tử đang nửa nằm nửa ngồi. Thân thể gầy yếu bệnh tật, dung mạo như ánh trăng, xuyên qua lớp áo lót mỏng còn thấy lờ mờ đầy vết thương.
Nam tử vốn bình tĩnh, nhưng khi thấy người tới lại ho càng dữ: “Ta không phải… đã bảo ngươi… đi cùng… nàng sao?”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013