Chương 5: Lần này nàng đã cứu ta, đó là may mắn của nàng…
Tống Toản rời đi rồi, Dung Hiển Tư mới thở phào một hơi.
Nghe ý hắn nói là “tìm chúng ta”, vậy thì tạm thời chắc sẽ không bỏ rơi mình sau khi mượn dao giết lừa.
Dung Hiển Tư rất muốn tự tát mình một cái. Nàng không cảm thấy mình yếu đuối, nhưng thật sự không ngờ võ công ở thế giới này lại lợi hại đến mức đó.
Nàng vốn nghĩ với những năm lăn lộn của mình, dù sao cũng xem như nhanh nhẹn. Dù gì cũng từng lăn lộn trong mưa gió, trước kia còn tưởng nếu gặp phải ôn thần thì ít nhất cũng có thể chạy thoát.
Nhưng nàng không phải kiểu người oán trời trách đất. Thu dọn lại cảm xúc một chút, nàng liền quay sang lục soát tiệm cầm đồ Quý thị.
Trong lòng Dung Hiển Tư vẫn căng thẳng. Nàng sợ Tống Toản đột nhiên quay lại. Nhìn bề ngoài giống như đang lục tiền tài, nhưng thực ra là đang xem sổ sách, tìm thử manh mối liên quan đến khối ngọc bội của Quý Huyền Chu, cũng không biết Quý thị rốt cuộc có liên quan gì đến Quý Huyền Chu hay không.
Vừa lật ra liền phát hiện, biên lai cầm đồ của Quý gia vậy mà đều in hình khối ngọc bội của Quý Huyền Chu.
Mấy năm nay nàng chẳng có thứ gì để đem đi cầm. Lúc cầm chiếc nhẫn ban chỉ của Tống Toản, vì sợ phiền phức nên cũng chọn bán đứt.
Dung Hiển Tư không khỏi thở phào nhẹ nhõm. May mà ba năm qua nàng chưa từng dẫn Quý Huyền Chu tới thị trấn này. Nếu Quý Huyền Chu là nhân vật quan trọng của tiệm cầm đồ, nàng hẳn đã nhìn thấy những thứ giống như cáo thị tìm người, nhưng lại không có.
Nhưng khối ngọc bội của Quý Huyền Chu chắc chắn lại vô cùng quan trọng với Quý thị.
Nghĩ đến cảnh “Quý Toản” giơ tay chém xuống giết chết tiểu nhị Quý thị ngay tại chỗ, để phòng bất trắc, nàng quyết định tuyệt đối không thể để hắn biết tới sự tồn tại của Quý Huyền Chu. Chuyện này phải tạm thời giấu đi, tự mình chậm rãi điều tra.
Điều nàng sợ nhất là “Quý Toản” này thật sự có liên quan tới Quý Huyền Chu. Nếu là chuyện tốt thì nàng cứ đi theo hắn là được. Nhưng nếu không tốt, e rằng ngay cả bản thân nàng cũng khó mà tự bảo toàn.
Trong lúc suy nghĩ, Dung Hiển Tư bóp chặt tờ biên lai cầm đồ trong tay, trong lòng càng lúc càng bực bội.
Đúng lúc đó, bên tai nàng bỗng thoảng qua một mùi máu tanh: “Nhìn thấy cái gì mà bực bội vậy?”
Tim Dung Hiển Tư lập tức nhảy lên tận cổ, nhưng trên mặt không lộ ra. Nàng nhăn mũi: “Lúc đó sao ta cầm chiếc nhẫn ban chỉ của ngươi mà lại không được đưa cái giấy này chứ? Hố tiền ta à?”
Bóng Tống Toản che khuất toàn bộ ánh nến. Hắn cúi đầu nhìn nữ tử đang giận dỗi: “Không phải ngươi là bán đứt sao?”
“Bán đứt?” Dung Hiển Tư làm bộ ngây thơ. “Ta không biết. Ta có đi cầm đồ bao giờ đâu nên cũng chẳng hiểu quy củ này. Chẳng lẽ hai đứa trẻ kia lừa tiền ta? Đồ của ngươi không chỉ đáng giá năm mươi lượng?”
Thế là đủ rồi. Năm mươi lượng cũng gần đúng. Gạo bao nhiêu tiền, vàng ngọc giá bao nhiêu nàng vẫn biết chút ít. Chiếc nhẫn ban chỉ kia nếu đặt ở hiện đại chắc chắn không quá năm vạn. Lúc mới đi làm, bạn trai nàng từng tặng một chiếc màu sắc giống vậy, giờ đã bị nàng vứt trong kho phủ bụi.
Đây cũng là lý do nàng nghĩ Tống Toản chắc không phải quan lớn gì.
Tống Toản biết sắp có người tới tiếp ứng mình nên tâm trạng nhẹ nhõm hơn, cũng vui vẻ nói chuyện với Dung Hiển Tư: “Chiếc nhẫn ban chỉ đó không đáng bao nhiêu. Năm mươi lượng là giá hợp lý rồi, ngươi cứ cầm mà dùng. Loại biên lai này chỉ có khi cầm có thời hạn mới có. Ngươi sợ phiền phức nên chỉ lấy tiền, đó gọi là cầm chết hay là cầm đứt, nên tất nhiên không có giấy.”
Nói xong Tống Toản lại nhìn nàng: “Nhưng sau này ngươi cũng không cần hiểu mấy thứ này nữa.”
Gia quyến của trấn phủ sứ, không bao giờ có ngày phải đem đồ đi cầm.
Khi Tống Toản nói chuyện, hơi thở hắn phả vào khóe mắt Dung Hiển Tư. Nàng không biết đây là thủ đoạn trêu chọc của đàn ông với phụ nữ, hay là kiểu áp chế từ trên cao của hắn. Nàng không dám né tránh, sợ Tống Toản cho rằng mình vì chuyện tiểu nhị của tiệm cầm đồ mà xa lánh hắn.
Dưới ánh phản quang của đèn nến, mùi hương quen thuộc trên người nàng lại lan ra, khiến đầu ngón tim Tống Toản ngứa ngáy.
Dung Hiển Tư vo tròn vo dẹt tờ biên lai cầm đồ: “Được, vậy số tiền còn lại trong tiệm này ta coi như c·ướp được. Nhưng đây chỉ là tiền bồi thường vì tiệm làm hỏng nhà ta. Còn chuyện ngươi khiến ta phải chuyển nhà thì phải tính riêng, tức là ngươi còn nợ ta hai ân tình.”
Dung Hiển Tư giơ hai ngón tay lên lắc lắc.
Nghe vậy, Tống Toản khoanh tay nghiêng đầu, nhướng mày: “Đương nhiên.”
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng, Dung Hiển Tư đã ra phố mua đồ ăn sáng. Gió lạnh lùa vào cổ áo nàng. Nghĩ chắc là trời trở lạnh nên nàng bước nhanh trở về. Vừa định đẩy cửa vào hậu viện thì cảm thấy trong viện có gì đó không ổn.
Ở đây không chỉ có một người.
Dung Hiển Tư vừa định quay đi thì nghe giọng Quý Toản lạnh lẽo vang lên: “Vào đi.”
Đánh giá chênh lệch võ lực giữa mình và hắn, Dung Hiển Tư bình thản đẩy cửa bước vào.
Trong sân hậu viện có khoảng bảy tám người. Thi thể đêm qua đã biến mất không còn dấu vết. Chỉ thấy bảy tám người kia đồng loạt nhìn sang, khiến Dung Hiển Tư có chút lúng túng.
Nàng chỉ mua bánh bao đủ cho hai người thôi mà!
Ngồi giữa sân hậu viện là Tống Toản. Nghĩ nghĩ thì những người này chắc là thuộc hạ của hắn.
Tống Toản đã cởi bộ áo tang vải thô Dung Hiển Tư mua cho trước đó. Hiện giờ trên người hắn là áo gấm đỏ sậm, dệt họa tiết hoa sen quấn quanh bằng chỉ vàng. Thắt lưng dã động vật, búi tóc cố định bằng trâm vàng khắc đầu trúc khảm hồng bảo thạch đỏ như máu chim bồ câu.
Ống tay áo lộ ra miếng bao cổ tay màu xanh sẫm. Trên ngón tay đeo chính chiếc nhẫn ban chỉ đã đem đi cầm.
Chỉ riêng bộ trang phục này, ngay cả chỗ khuy áo ở cổ áo cũng được đính những hạt trân châu nhỏ bằng hạt gạo.
Hồng và đen giao nhau, khi cử động lớp tơ vàng trên vải khẽ lay động.
Phô trương đến mức muốn chết à.
Cũng may không phải ở Ủy ban Kỷ luật, nếu ngươi mà ăn mặc như vậy đi báo cáo tin tức thì chắc bị dìm chết mất.
Dung Hiển Tư thầm nghĩ.
Bên cạnh có một người đang đứng đứng nhìn tuổi tác xấp xỉ Tống Toản. Nhìn trang phục và vị trí đứng, đại khái là phó thủ lĩnh ở đây đi.
Dung Hiển Tư đá cho cánh cửa sau lưng đóng lại, trên mặt cười cười với mấy người trong sân: “Tới nhanh vậy? Mọi người ăn sáng chưa?”
Không ai trả lời, chỉ nghe Tống Toản cười nhẹ: “Trở về rồi?”
Dung Hiển Tư đưa một gói giấy dầu tới: “Giờ ngài còn dám nói mình là giáo úy nữa không?”
Tống Toản mỉm cười không nói. Người phó thủ lĩnh bên cạnh giữ lễ đáp: “Cô nương, đại nhân là con trưởng của Tống thủ phụ, là trấn phủ sứ Bắc Trấn Phủ Ty của Cẩm Y Vệ.”
Dung Hiển Tư đang uống sữa đậu nành, mặt ngoài không đổi sắc, nhưng trong lòng sóng gió dâng lên, thuận miệng hỏi: “Tống Toản?”
Tống Toản gật đầu.
Cẩm Y Vệ vốn là chức nhỏ quyền lớn, nằm ngay trung tâm quyền lực. Trấn phủ sứ cai quản chiếu ngục, có thể trực tiếp dâng tấu lên hoàng đế. Tuy trên danh nghĩa chỉ là tòng tứ phẩm, nhưng lại thuộc tầng lãnh đạo trung tâm độc lập của Cẩm Y Vệ.
Nói cách khác, người trước mặt đại khái tương đương cấp cục trưởng trung ương, nhưng quyền lực thực tế và mức độ uy hiếp có thể so với cấp bộ trưởng hoặc phó quốc cấp.
Dung Hiển Tư cả đời chỉ có một lần gặp Bộ trưởng Quốc phòng, còn là lúc đi theo sau lưng thủ trưởng của mình đi rót trà!
Tốt.
Rất tốt.
Trước khi tới đây nàng chỉ cần đối mặt với đặc phái viên mở miệng là nói lý luận, ngậm miệng là nhắc điều tra. Có chuyện xảy ra cũng không tới lượt nàng gánh.
Bây giờ nàng ngay cả hộ tịch cũng không có, dính phải người như thế thì pháp luật của đám dân thường căn bản không quản nổi trấn phủ sứ.
Lúc này Dung Hiển Tư thật sự không dám coi hai “ân tình” kia là chuyện gì lớn.
Cái loại ân tình này vốn là có qua có lại. Khi địa vị xã hội của đối phương cao hơn mình quá nhiều, giúp hắn một chút cũng coi như là hắn ban ân cho mình.
“Ta là dân thường,” Dung Hiển Tư mở to đôi mắt vô tội nhìn vị phó thủ lĩnh kia, “không hiểu quy củ, có cần quỳ không?”
“Ngươi cứ gọi hắn là Khương bách hộ là được,” Tống Toản mở gói giấy dầu, bên trong là ba cái bánh bao. Mùi dầu mỡ xộc lên khiến hắn không thoải mái, liền đặt sang một bên. “Quỳ thì không cần. Ngươi đi thu dọn đồ đạc trước, chuẩn bị rời đi.”
Dung Hiển Tư gật đầu không nói, trực tiếp đi về chỗ tối qua mình nghỉ.
Tống Toản nhìn theo bóng nàng rời đi, lúc đó mới phất tay ra hiệu cho Khương bách hộ tiếp tục: “Xung quanh đều không tra ra được hộ tịch của nữ tử này. Chỉ nghe nói ba năm trước nàng xuất hiện ở đây. Lúc họp chợ thường cùng một nam tử xuống núi, nhưng nam tử kia hiện cũng không có tin tức.”
“Không có bức họa của nam tử đó?”
“Hai người thường đi thị trấn phía nam. Mỗi lần xuống núi nam tử đều đội mũ có rèm, nói là bệnh nặng. Những người từng gặp đều nói thân thể y quả thật không tốt. Chỉ là…” Khương bách hộ nói tới đây liếc nhìn sắc mặt Tống Toản.
Tống Toản lộ vẻ không vui, chỉ liếc ngang một cái.
Khương bách hộ lập tức cúi người thấp hơn: “Họ đều nói nữ tử này vẫn luôn búi tóc kiểu thiếu nữ, có lẽ chưa từng kết hôn.”
Nói xong Khương bách hộ khẽ ngẩng mắt nhìn sắc mặt Tống Toản. Thấy sắc mặt hắn dịu đi một chút mới tiếp tục.
“Ba tháng gần đây, người trong thị trấn không còn thấy nam tử kia. Có người tò mò hỏi vài câu, Dung cô nương nói y đã đi lên tỉnh thành thi cử. Vì vội quá nên chưa kịp tìm được lẫm sinh làm bảo* (hướng dẫn viên bảo trợ thí sinh đi thi cử, nôm na là người đỡ đầu) .”
Muốn tham gia kỳ thi sơ tuyển thì cần lẫm sinh bảo đảm. Không có người bảo lẫnh thì có thể liên hệ với những lẫm sinh ở trong địa phương để làm đối chứng.
Dung Hiển Tư cúi đầu, mái tóc đen che chiếc tai nghe màu đen. Tay nàng vẫn không ngừng thu dọn đồ.
Thiết bị nghe lén này khi xuống núi nàng đã cẩn thận mang theo. Lúc đứng ở hậu viện thì đã nhét vào chiếc bánh bao rồi đưa cho Tống Toản.
Tống Toản đã thay lại bộ quần áo của mình, chắc chắn sẽ không ăn loại bánh bao ven đường này.
Khi nghe Khương bách hộ nói muốn tìm kiếm lẫm sinh, Dung Hiển Tư đã bắt đầu nghĩ cách trốn đi. Lúc này Tống Toản chậm rãi mở miệng.
“Mười lăm phút nữa lên đường.”
“Có mang theo Dung cô nương không?” Giọng Khương bách hộ lẫn tiếng rè rè của điện đàm truyền vào tai Dung Hiển Tư.
Ở hậu viện, Tống Toản đứng dậy. Một Cẩm Y Vệ bên cạnh lập tức khoác áo ngoài bằng vải sa màu huyền lên cho hắn. Mép áo viền đỏ chu sa, thêu hoa văn mai rùa tinh xảo.
Tống Toản nhìn mây đen dày đặc trên trời, vẫy tay với người vừa khoác áo: “Có lẽ sắp mưa ồi, đi mua hai bộ quần áo nữ.”
Cẩm Y Vệ kia nhận lệnh rời đi. Tống Toản nhìn vết vỏ đao Cẩm Y Vệ để lại hôm qua: “Không cần điều tra lẫm sinh gì nữa. Nàng chỉ là một thôn nữ. Nghĩ tới nam tử kia cũng không phải nhân vật lớn gì. Lần này nàng đã cứu ta, đó là may mắn của nàng. Nữ nhân này không ngu, biết phải làm thế nào.”
Khương bách hộ hiểu ý: “Chỉ là không biết nàng có trong sạch hay không. Có cần thuộc hạ viết thư cho lão phu nhân trước để chuẩn bị?”
Đây là đang hỏi có cần cho nàng một danh phận hay không.
Câu hỏi này khiến Tống Toản khựng lại. Hắn chợt nhớ tới vẻ mặt bình thản của Dung Hiển Tư khi nhìn hắn tắm rửa. Không hiểu sao trong lòng bỗng có chút bực bội.
“Chuyện này không cần nhắc tới,” Tống Toản xoa xoa đầu ngón tay. “Lão phu nhân bảo ta tìm biểu đệ, ta vẫn chưa có tin tức. Ngược lại lại báo cáo chuyện này, chỉ khiến người thêm không vui.”
Khương bách hộ liền nói là do mình suy nghĩ chưa chu toàn: “Vĩnh Ninh thành vừa truyền tin tới. Nói gần đây ngục tối trong phủ của thổ ty đang thẩm vấn một người. Mật thám gửi bức họa về, thuộc hạ xem qua, e rằng chính là Quý công tử.”
Dung Hiển Tư đang chuẩn bị lén chuồn đi thì khựng lại.
Bên này Tống Toản nhận lấy bức họa: “Quả thật là biểu đệ của ta. Tình hình thế nào?”
“Mật thám nói có dùng chút hình, nhưng chỉ là vết thương ngoài da. Hiện trong phủ đang tìm đại phu chữa chứng tự thất. Nói là do tiểu thư trong phủ làm trượt chân rơi xuống nước, thần trí mơ hồ.”
Chứng tự thất, tức là quên mất mình là ai. (mất trí nhớ)
Dung Hiển Tư buông tay nải định mang theo để trốn, đi tới trước gương rửa mặt chải tóc.
Chỉ có thể nói thiên ý trùng hợp.
Tống Toản đặt bức họa lên ngọn nến chưa thắp. Khi lửa cháy tới đầu ngón tay mới buông ra: “Biểu đệ ta cũng coi như mạng lớn. Chết trước khi ta tới thì còn đỡ việc, vậy mà lại bị thổ ty bắt đu.”
Lúc này Cẩm Y Vệ đi mua quần áo vừa trở về, còn mang theo một nữ tử: “Nữ tử này là con dâu nuôi từ bé của tiệm may, đã làm việc bảy năm. Thuộc hạ tiện thể mua luôn.”
Tống Toản đánh giá một lượt. Thấy nàng ta chỉ khoảng mười lăm tuổi, vừa vào cửa đã quỳ xuống, run rẩy không dám nhìn lung tung, liền gật đầu: “Ngươi vào hầu hạ cô nương bên trong, nhanh lên.”
Nữ tử kia như được đại xá, ôm quần áo bước nhẹ rời đi.
Dung Hiển Tư không dám nghe thêm nữa, lập tức tháo tai nghe giấu vào tay áo.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013