[CTHĐHNQ] Chương 7

Chương 7: Tưởng rằng nàng sẽ làm nũng cầu may, kết quả…

Hắc y nhân quỳ một gối, Quý Huyền Chu hỏi: “Nàng đâu?”

“Thám tử truyền tin, nàng cứu được Bắc Trấn Phủ Ty trấn phủ sứ, đã rời khỏi ngôi nhà trong núi.”

Quý Huyền Chu nghe vậy ho càng dữ, hắc y nhân vội vàng nói: “Hiện nay nàng đi theo trấn phủ sứ tới nơi này, dọc đường cũng chưa từng bị thương tổn gì.”

Hắc y nhân do dự một lát: “Nàng… là trên đường đi cùng xe với Bắc Trấn Phủ Sứ.”

Quý Huyền Chu nghe vậy không khỏi siết chặt chăn đệm, sắc mặt lại tái đi vài phần, mở miệng lại mang chút chua xót: “Bảo vệ nàng. Nếu nàng có ý định trốn đi thì giúp nàng, nếu không… đừng để bị phát hiện, cũng đừng quấy rầy nàng.”

Hắc y nhân kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy nam tử trên giường đã thu lại thần sắc, liền tiếp tục nói: “Phủ Thành Đô bên kia muốn gặp thương nhân buôn muối.”

“Phái người đầu óc linh hoạt, khoảng bốn năm chục tuổi đi gặp là được,” nam tử ngừng một chút, “cứ mang họ Dung đi, lại sắp xếp trong nhà một tiểu nữ cùng hộ tịch.”

“Tùy tiện đổi họ e rằng sẽ khiến người nghi ngờ…”

“Nếu nàng muốn trốn đi mà ta lại không thoát thân được thì để nàng dùng thân phận này tiếp tục sống,” nam tử trên giường cắt lời, “nếu không thì nói là nữ nhi thất lạc nhiều năm nay đã tìm được.”

Con gái của thương nhân buôn muối, dù sao cũng không đến mức bị đưa làm thông phòng.

“Đến lúc đó để cô nương đổi tên là được.” Hắc y nhân phản bác.

Nam tử không nói thêm, lạnh lùng nhìn hắc y nhân.

“Chia một nửa tài sản của ta qua đó. Nếu ta xảy ra chuyện, thì toàn bộ đều cho nàng.”

Quý Huyền Chu nhắm mắt, khi mở ra ánh mắt đã đầy hung lệ: “Bảo bọn họ tăng tốc làm việc.”

Hắc y nhân nhận lệnh lui ra. Lúc đi hắn ta đặt mấy nô bộc bị đánh ngất thành tư thế ngủ lười nhác, rồi đốt hương dưới mũi họ.

Dung Hiển Tư nhìn tấm biển trước mặt “khách điếm Lai Phúc”, nhướng mày.

Tống Toản cong môi, nghiêng đầu nhìn nàng: “Sao ngươi lại có vẻ tiếc nuối vậy?”

Dung Hiển Tư không nhìn Tống Toản: “Ta còn tưởng đại nhân có thể ngang ngược đến mức ở dịch trạm của quan lại cơ.”

Tống Toản bước dài tiến về phía trước, biết rõ còn hỏi: “Bản quan vì sao không thể ở quan dịch?”

Đối với kiểu “để ta khảo ngươi xem” này, Dung Hiển Tư ghét nhất. Nhưng lúc này nàng không có lựa chọn khác: “Đại nhân sau khi bị thương lại không báo quan, ngược lại đi tìm ‘kẻ thù’ để mật báo. Đại nhân anh minh như vậy, việc này chắc là lấy cong làm thẳng. Nghĩ ra thì chỉ có thể là đất Thục vẫn chưa nhận được ý chỉ. Nếu vô cớ để lại ghi chép trấn phủ sứ Cẩm Y Vệ ở quan dịch tại cửa vào đất Thục, e rằng bên ngoài sẽ khó mà giải thích.”

Tống Toản nghe vậy mới nhìn nàng: “Nhưng dọc đường bản quan cũng đâu có hành sự kín đáo.”

“Có ghi chép ‘bên ngoài’ và mọi người đều biết ‘bên ngoài’ có thể giống nhau sao?” Dung Hiển Tư tác phong như chủ nhà, vẫy tay với tiểu nhị trong quán. “Chào ngài, làm phiền chuẩn bị cho chúng ta phòng thượng hạng nhất.”

Đại quan của triều đình một đường đi tới mà không để lại ghi chép, lại phải đợi đến lúc vào đất Thục mới phải dựa vào quan dịch che chở, chẳng phải là để đám địa đầu xà nơi đây phô trương uy phong, tát vào mặt triều đình sao?

Tuy Dung Hiển Tư biết Tống Toản hiện giờ quang minh chính đại đi trên đường đã là “bị vả mặt”, nhưng nàng đâu thể nói ra.

Trong tiệm ánh nến lờ mờ, Dung Hiển Tư nghiêng người chống lên quầy của chưởng quỹ, cười gọi tiểu nhị lại. Tống Toản nhìn ánh mắt láu lỉnh xoay chuyển của nàng, khẽ cười.

Mượn oai hùm giả vờ một phen tài đại khí thô* (đại gia nhiều tiền) khiến Dung Hiển Tư cảm thấy vô cùng sảng khoái. Lúc này Khương bách hộ vội vàng tiến lên trao đổi với chưởng quỹ. Phòng tốt nhất đương nhiên dành cho Tống Toản. Khi sắp xếp phòng cho Dung Hiển Tư thì hắn ta khựng lại một chút, nhìn sang Tống Toản.

Dung Hiển Tư chớp chớp mắt: “Đại nhân, đường đi nguy hiểm lắm, để một nữ tử yếu đuối như ta ở phòng bên cạnh ngài đi?”

Tống Toản hừ nhẹ một tiếng cười: “Ngươi cũng sợ nguy hiểm?”

Thấy A Uyển một mình cầm bọc đồ, Dung Hiển Tư tiện tay nhận lấy, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Tống Toản: “Ta đi cùng đại nhân là liều mình bồi quân tử, đại nhân chẳng lẽ không thể động chút lòng trắc ẩn?”

Nói xong liền trực tiếp cầm chìa khóa phòng bên cạnh Tống Toản: “Đại nhân yên tâm, ta ngủ cũng luân phiên dùng hai mắt để canh gác, nhất định bảo vệ đại nhân chu đáo.”

Khương bách hộ còn chưa kịp gọi lại Dung Hiển Tư, đã thấy nàng xách tay nải đỡ A Uyển lên lầu.

“Đại nhân, việc này…” Trước giờ bên cạnh đại nhân luôn có Cẩm Y Vệ bảo vệ, còn Dung cô nương thì rõ ràng chẳng có nội lực.

Nhìn bóng lưng Dung Hiển Tư biến mất, Tống Toản xua tay: “Không sao.”

Vừa vào phòng Dung Hiển Tư liền thu lại nụ cười, không nói một lời mở cửa sổ nhìn xuống những thương nhân đang dọn quầy hàng dưới phố.

Hiện giờ Tống Toản rõ ràng xem nàng như món đồ tiêu khiển. Tuy không tốn công phòng bị nàng, nhưng cũng tuyệt đối sẽ không nói cho nàng thêm điều gì.

Nghĩ đến chuyện buổi sáng Khương bách hộ nói Quý Huyền Chu bị dùng hình, nàng sợ mình còn chưa tìm được y thì y đã không chịu nổi.

A Uyển đợi mãi không thấy Dung Hiển Tư phân phó gì, sợ bị cho là không biết điều nên chủ động lên tiếng: “Cô nương muốn ăn gì không? Nô tỳ xuống dưới gọi người trong tiệm chuẩn bị.”

Dung Hiển Tư xua tay: “Ngươi đói à? Không có gì thì không cần để ý ta, ngươi đi ăn trước đi, bạc trong bọc đồ ngươi cứ lấy xài.”

A Uyển lắc đầu, bước lên trước: “Cô nương, ý nô tỳ là… ngài có muốn chuẩn bị chút đồ ăn đem sang cho đại nhân không?”

Nghĩ một chút, A Uyển bổ sung: “Vừa rồi cô nương không nên nói muốn ở phòng bên cạnh đại nhân. Nô tỳ thấy Khương bách hộ ban đầu định sắp xếp cô nương ở chung phòng với Tống đại nhân.”

Chính vì nhận ra Khương bách hộ định sắp xếp mình cho Tống Toản nên nàng mới nói trước muốn ở phòng bên cạnh.

Lời này nàng không nói thẳng với A Uyển, chỉ đáp: “Đại nhân thân thể quý giá, đồ ăn lai lịch không rõ chúng ta không nên tự ý chuẩn bị, hơn nữa ta cũng không biết nấu ăn.”
Đúng lúc đó, Dung Hiển Tư nghe thấy tiếng mở cửa sổ ở phòng bên cạnh.

Là Tống Toản, hắn đứng nhìn xuống những người bán hàng rong dưới phố, không nói một lời.

Dung Hiển Tư cong môi, vỗ vỗ A Uyển, thì thầm vài câu rồi lấy bạc trong bọc đồ, đi xuống lầu.

Nàng đi vài bước đến chỗ người bán tranh kẹo đường ngay đối diện cửa sổ phòng mình, giọng kiêu căng nói: “Cho ta hai cái. Một cái vẽ Trư Bát Giới, một cái vẽ ta lúc nhỏ.”

Người bán hàng rong không ngờ lúc này còn có người muốn mua tranh kẹo đường, lắp bắp: “A… tiểu nương tử… cái này… ta sao biết lúc nhỏ ngươi trông ra sao?”

Dung Hiển Tư cau mày: “Không biết vẽ thì bày sạp làm gì? Ta cực khổ xuống lầu rồi ngươi lại nói không biết vẽ?”

Giọng nàng rất lớn, lời nói rõ ràng mang ý gây sự, khiến vài người qua đường đang chuẩn bị về nhà quay đầu nhìn lại.

Người bán hàng rong dường như không muốn cãi cọ với Dung Hiển Tư, nhưng nàng lại không chịu bỏ qua, nói qua nói lại đến mức cả hai đều phát bực. Cuối cùng nàng đá đổ cái sọt của người bán hàng, liền thấy bên trong giấu một thanh kiếm.

Dung Hiển Tư trừng mắt: “Hay lắm, ngươi biết mình tay nghề không ra gì nên còn mang theo vũ khí sắc bén. Đây là định làm gì?”

Vừa dứt lời, những người xung quanh lập tức lùi ra vài bước.

Dung Hiển Tư một phen đoạt lấy thanh kiếm, chỉ vào người bán hàng rong: “Chỉ thấy lão gia nhà ta đeo đao, không ngờ ngươi cũng mang kiếm, chẳng lẽ từ trong đất của cửu tộc mọc lên sao?”

Người bán hàng rong nhìn vào mắt Dung Hiển Tư, lại thấy nàng liếc mắt ra hiệu, ma xui quỷ khiến hiểu được câu “mọc lên từ đất của cửu tộc”.

Xung quanh còn có vài kẻ lén lút thò đầu nhìn ngó, Dung Hiển Tư lại bồi thêm một câu: “Quan sai đâu? Mấy cái lá gan này, ngay dưới chân lão gia nhà ta mà còn dám giấu binh mang đao?”

Lúc này người bán hàng rong nhìn khẩu hình của Dung Hiển Tư, sau khi hiểu ra lập tức tè ra quần mà bò chạy.

Chẳng bao lâu sau quan sai liền tới, nhìn kỹ thì hóa ra tri huyện đích thân tới. Dung Hiển Tư xua tay, tư thế định chắp tay hành lễ của vị lão gia.

“Ngài mau xử lý sạch sẽ chỗ này đi, nào có người bán rong lại mang theo đao kiếm, đừng làm kinh động lão gia nhà ta.”

Bên cạnh nha dịch còn muốn quát tháo, nhưng tri huyện nghe câu cuối của Dung Hiển Tư thì mắt lập tức sáng lên, che tay áo nhét một túi bạc vào tay nàng: “Đa tạ cô nương chỉ điểm, bản quan lập tức đi dọn dẹp sạch đám tạp nhạp này.”

Nói xong lau mồ hôi trên trán, liền chỉ huy thuộc hạ làm việc.

Lúc này A Uyển mới thở hổn hển chạy tới, thấp giọng nói: “Ta nói với người ở cửa nha môn, theo lời cô nương bảo rằng trên phố có lưu phỉ quấy nhiễu tiểu thư nhà ta, ông ta liền cưỡi ngựa chạy tới ngay.”

Dung Hiển Tư nhìn tri huyện đang đuổi người đi, nhàn rỗi ngồi xuống vẽ những bức kẹo đường mà người bán hàng rong để lại: “Làm tốt lắm, lát nữa bạc chia cho ngươi một nửa.”
A Uyển không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi.

Trước đây Dung Hiển Tư khi đi vi hành thường giả làm người bán tranh kẹo đường, giờ vẽ lại rất thuận tay: “Chẳng qua là cho mọi người một cái cớ thuận tiện thôi.”

“Luôn có người muốn làm gì đó với vị đại nhân kia, mà những tri huyện này không dám đắc tội với cường long, lại cũng sợ địa đầu xà, vừa không dám ngăn, cũng không dám không ngăn.”

Rất nhiều chuyện vốn là ngươi biết ta biết nhưng vẫn phải làm như vậy. Đại nhân vật chỉ thấy khó chịu khi tiểu nhân vật không hoàn toàn ngả về phía mình, còn nỗi lo của tiểu nhân vật thì đại nhân vật lại xem như bằng chứng chứng minh họ đã đứng về phía mình.

A Uyển hiểu ra, thấp giọng nói: “Thảo nào tri huyện nhét bạc cho cô nương. Cô nương làm ầm lên như vậy, bên đại nhân kia chắc cũng lười so đo chuyện chưa thành, lại không làm mất thể diện Cẩm Y Vệ. Dù sao Cẩm Y Vệ cũng không thể hạ mình đi đuổi mấy tên lâu la, mất giá quá. Mà phía kẻ xấu cũng không thể trách tri huyện.”

Tay vẽ kẹo đường của Dung Hiển Tư khựng lại, nàng nhấc bức kẹo lên nhìn, hóa ra là một phiên bản đáng yêu của A Uyển: “Này, lúc nhỏ ngươi chắc đáng yêu thế này.”

Thấy người xung quanh đã bị tri huyện đuổi đi hết, Dung Hiển Tư cầm lấy hai món kẹo đường Q bản của mình rồi dẫn A Uyển lên lầu.

Vừa lên lầu đã nghe thấy tiếng nói chuyện từ phòng Tống Toản truyền ra. Chỉ nghe Khương bách hộ đáp lời rồi rời khỏi phòng, lúc đi còn nhìn thoáng qua Dung Hiển Tư vừa lên lầu, nhưng không đóng cửa.

Đây là Tống Toản muốn gặp nàng.

Dung Hiển Tư đưa túi tiền tri huyện vừa cho cho A Uyển: “A Uyển, ngươi về phòng chia bạc trước đi, phần của ta giúp ta bỏ vào túi.”

A Uyển nhìn cửa phòng Tống Toản một cái, có chút lo lắng. Dung Hiển Tư vỗ vỗ cánh tay nàng ta để trấn an.

Sau khi vào phòng, Dung Hiển Tư khép hờ cửa, để lại một khe hở, lại nghe phía sau Tống Toản nói: “Bản quan không quen để người khác nghe lén khi nói chuyện.”

Dung Hiển Tư siết tay nắm cửa đến khớp tay hơi trắng ra, cười một tiếng, cuối cùng đóng chặt cửa.

“Thanh bạch khó giữ, ta sợ làm bẩn danh dự của đại nhân.”

Dung Hiển Tư cà lơ phất phơ bước tới, vắt chéo chân, tự rót cho mình một chén trà.

Tống Toản ra hiệu để nàng rót cho mình một chén: “Đây là lần đầu bản quan nghe nói nữ tử sợ làm bẩn danh dự nam tử.”

Chén trà nhỏ bị uống cạn một hơi, Dung Hiển Tư nhướng mày chờ câu sau của Tống Toản.

Tống Toản lại nói: “Chuyện này ngươi cứ trực tiếp bảo Khương bách hộ dẫn người đuổi đi là được.”

Nghĩ tới những người ở tiệm cầm đồ Quý thị, Dung Hiển Tư không tiếp lời.

Vừa rồi A Uyển nói Cẩm Y Vệ sẽ không hạ mình đi đuổi lâu la, điều Dung Hiển Tư không sửa lại là — Cẩm Y Vệ có thể trực tiếp giết sạch.

Đám lâu la kia phần lớn cũng không biết mình đang phục kích ai.

Tống Toản không để ý việc Dung Hiển Tư không đáp, tiếp tục nói: “Đầu óc lanh lợi, lại cứ phải lòng dạ đàn bà.”

Dung Hiển Tư lại rót một chén trà, đưa lên môi, nghiêng đầu nhìn Tống Toản: “Đại nhân chẳng phải cũng không ngăn ta sao, cứ để ta ‘lòng dạ đàn bà’ dưới lầu? Chứng tỏ đại nhân cũng không muốn một đường giết sạch. Huống chi ai biết đám người đó khi nào ra tay. Ban ngày đường sá mệt mỏi, lỡ đại nhân đang ngủ bị làm phiền giấc mộng thì chẳng phải không hay sao.”

Tống Toản nhìn động tác ấy, còn tưởng Dung Hiển Tư sẽ làm nũng lấy lòng, nhưng nhìn đi nhìn lại lại thành ra vài phần dáng vẻ lưu manh.

error: Content is protected !!