[CTHĐHNQ] Chương 9

Chương 9: Ngươi chỉ cần học tốt nữ huấn nữ giới là được…

Tống Toản vừa lên lầu liền thấy nữ tử mắt ngọc mày ngài dựa ở cửa, tóc đen buông tùy ý, tựa phù dung mới nở.

“Nếu ngươi đã dậy rồi thì ta sẽ bảo họ xuất phát.” Tống Toản lại thay một bộ trường bào xanh sẫm tà suông, viền trang trí hoa văn mây tối màu huyền sắc. Nhìn kỹ trên vải gấm còn có hoa văn lá thông ám lục cùng màu.

“Nghe lời này chẳng lẽ đại nhân còn đang đợi ta sao?” Dung Hiển Tư xuống lầu rửa mặt. Lúc đi ngang qua Tống Toản thì ngửi thấy mùi sương sớm nhàn nhạt trên người hắn, liền biết người này chắc chắn đã ra ngoài làm việc từ sớm, vậy mà nói như thể đang đặc biệt đợi nàng, khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung.

Tống Toản hơi nhướng mắt phượng, liếc nhìn Dung Hiển Tư: “Cũng không thể để ngươi nghỉ ngơi không tốt được.”

Lời này vừa dứt, Dung Hiển Tư thật sự không nhịn được bật cười một tiếng, rồi lập tức che giấu: “Nếu vậy, đại nhân không thể đối với ta thêm vài phần ngoại lệ sao?”

Tống Toản nhíu mày.

Dung Hiển Tư nhìn hắn với vẻ yếu thế: “Trên đường đừng gọi ta hầu hạ nữa nhé, để ta ngủ một lát trên xe ngựa.”

Ngoại trừ thỉnh thoảng bảo ngươi rót trà, khi nào bắt thì ngươi hầu hạ?

Tống Toản đang định phản bác, lại bị Dung Hiển Tư cắt lời.

“Không được, vẫn nên hầu hạ đại nhân thôi.”

Dung Hiển Tư thở dài, thong thả bước xuống lầu.

Cái “không được” này là không được nghỉ ngơi, hay là không được không hầu hạ đại nhân?

Tống Toản đứng giữa cầu thang, tự giễu rằng mình lại để tâm đến lời nói của một nữ tử.

Trời vừa tờ mờ sáng, xe ngựa trước khách điếm đã xuất phát.

Tống Toản thấy Dung Hiển Tư vén rèm bước vào xe, đang định gọi nàng rót trà thì trong đầu chợt vang lên câu nói của nàng: “Trên đường đừng gọi ta hầu hạ nữa nhé.”

Giơ tay lên rồi lại hạ xuống, tự mình rót một chén trà.

Trên người Dung Hiển Tư là áo khoác cổ dựng màu xanh biếc, vạt chéo, dùng gấm ám hoa, thêu hoa văn dây leo bằng chỉ bạc mờ. Bên dưới là váy mã diện xanh nhạt dệt kim.

Bộ này là sáng sớm do Dung Hiển Tư tự chọn. Từ khi bắt đầu làm nàng đã có một tiêu chuẩn riêng khi nhìn cách ăn mặc của người khác. Theo cách nói của nàng thì:

—— mọi người đều nhìn ta, tuy ta rất xa xỉ, nhưng ta lại cực kỳ kín đáo, hiểu không?

Về kiểu tóc thì  A Uyển giúp nàng búi một kiểu đơn ốc kế. Người của Cẩm Y Vệ khi mua đồ không có kinh nghiệm, chỉ mua quần áo chứ không mua trang sức. Vì vậy Dung Hiển Tư dùng hoa nhung xanh sẫm A Uyển vừa làm, cài thêm cây trâm bướm khảm vàng ngọc mua trước kia, lại giấu vài hạt trân châu trong búi tóc.

Tống Toản nhìn mà chói mắt. Hắn đã quen thấy Dung Hiển Tư buộc tóc tùy tiện hoặc xõa tóc, nay đột nhiên thấy nàng như vậy, trong lòng lại có chút kinh diễm.

Lại nhìn thấy trang sức hơi cũ trên đầu nàng, Tống Toản lặng lẽ cúi đầu uống trà.

“Buổi sáng ngươi sai nha đầu đi mua dầu thuốc?” Tống Toản chống tay đọc sách.

“Ừ, tuy đã vào thu nhưng đất Thục vẫn còn muỗi. Buổi tối còn phải ngủ ngoài trời, A Uyển mới mười lăm tuổi, da thịt mềm mịn.” Dung Hiển Tư chán đến chết, bĩu môi về phía chồng sách trên bàn nhỏ. “Có thứ gì ta có thể xem không?”

Tống Toản nghe bốn chữ “ngủ ngoài trời” liền ngẩng đầu nhìn nàng: “Sao ngươi biết tối nay phải ngủ ngoài trời?”

Nói xong lại bổ sung: “Không có gì cơ mật, ngươi cứ xem tùy ý.”

Chồng sách đó hiển nhiên là người bên dưới mua để người trên xe đỡ buồn. Trong đó thậm chí có cả một quyển Liêu Trai, nhưng Dung Hiển Tư lại kéo quyển 《Đại Minh luật》 về.

Bây giờ không phải lúc đọc sách giải trí.

Dung Hiển Tư mở trang đầu chăm chú đọc: “Theo tốc độ xe ngựa như hôm qua của các ngươi, tính ra hôm nay hẳn sẽ tới vùng huyện Chiêu Hóa, sau đó qua Kiếm Môn Quan vào đất Thục. Nhưng Kiếm Môn Quan hiểm trở, chắc chắn sẽ không đi suốt đêm, ngẫm nghĩ là sẽ cắm trại ngoài trời.”

Nói đến đây Dung Hiển Tư dừng một chút: “Hơn nữa ta không mù, trong đội đột nhiên nhiều thêm bao nhiêu nồi niêu lương thực kia mà.”

Tống Toản bật cười: “Sao ngươi biết lộ tuyến?”

Dung Hiển Tư vốn không chuẩn bị sẵn lời giải thích này, nhưng nàng luôn giỏi ứng biến: “Trước kia chạy nạn, trên đường phải hỏi thêm mấy câu xem phía trước đi thế nào. Hỏi nhiều thì nhớ thôi.”

“Giọng nói của ngươi không có khẩu âm Lũng Tây, cũng không giống người đất Thục.”

Haizz, người này vẫn còn chưa chịu buông tha à?

Lúc này Dung Hiển Tư nói một câu phương ngữ đất Thục.

Dung Hiển Tư là người vùng ngoài Sơn Hải Quan, nghỉ hè sẽ về Hỗ Hải thăm ông bà ngoại, sau đó đi học đại học, rồi đến Tứ Xuyên thực tập, cuối cùng được phân công tới tỉnh Quế Tây.

Thậm chí nàng còn nói được vài câu tiếng Miến và tiếng Việt.

Thấy Dung Hiển Tư lộ vẻ không kiên nhẫn, Tống Toản cũng cảm thấy vô vị, nhìn cuốn sách trong tay nàng nói: “Ngươi không cần đọc quyển này.”

Nghe vậy Dung Hiển Tư cau mày: “Ta tuy có ân cứu mạng với đại nhân, nhưng cũng đâu có đan thư thiết khoán, càng không phải Na Tra có ba cái đầu.”

Lời này tuy khiến Tống Toản cảm thấy nhẹ nhàng hơn, nhưng hắn vẫn nói: “Ngươi chỉ cần học tốt nữ huấn nữ giới là được, những việc khác có vi phu vi phụ lo liệu, nữ tử không cần bận tâm.”

Lời vừa dứt, Dung Hiển Tư liền lật sang trang khác. Trong xe ngựa im lặng hồi lâu, Tống Toản cho rằng Dung Hiển Tư đã nghe lời.

Một lúc lâu sau, Dung Hiển Tư mới không nhẹ không nặng nói tiếp: “Trời sập xuống, đè chết cả đống người, nào còn phân nam nữ già trẻ.”

Tống Toản có thể cảm giác Dung Hiển Tư muốn nói không chỉ có vậy. Hắn ngẩng đầu nhìn sang, thấy nàng vẫn bình thản đọc quyển 《Đại Minh luật》, trong lòng bỗng có thứ gì nghẹn lại, khó chịu vô cùng.

Ngoài xe ngựa, Khương bách hộ vung roi quất một cái, ngựa chạy nhanh hơn, cuốn một luồng gió vào trong xe. Gió thổi lật một trang 《Đại Minh luật》 trong tay Dung Hiển Tư, lướt qua chén trà của Tống Toản làm dâng lên một làn gợn sóng lay động, rồi lại chui ra khỏi rèm cửa xe, thổi ngược chiều đoàn xe đang lao nhanh giữa sắc núi mờ mịt.

Kinh thành.

Ánh vàng nhạt của sa màn chiếu sáng lấp lánh, tiếng đàn sáo ngân vang trong điện. Trên điện có người phất tay: “Món gân bò này chưa làm sạch.”

Nữ tỳ của Thượng Thực Cục đang hầu bên cạnh nghe vậy sợ hãi quỳ xuống.

Thái giám chưởng ấn đứng một bên lập tức dâng một chén trà nhạt cho vị kia súc miệng, lại chỉ vào món ăn kia khẽ nói với người phía dưới: “Kéo đầu bếp làm món này và nô tỳ xử lý đi đánh mười trượng.”

Tiểu thái giám phía dưới nhận lệnh, đang định lui xuống, quý nhân phía trên súc miệng xong buông đũa ngọc: “Thôi, nhắc nhở một chút là được.”

Thái giám chưởng ấn Vương Tường lập tức cúi người phụ họa: “Bệ hạ nhân từ.”

Lúc này Tĩnh Thanh Đế xua tay, đứng dậy chậm rãi đi lại trong điện: “Trẫm là nhân từ, nhưng đám người Nội Các kia lại dựa vào sự nhân từ của trẫm mà được voi đòi tiên.”

Nhớ lại khi nghị sự Nội Các hôm nay, Công Bộ từng bước ép hỏi Tư Lễ Giám, Vương Tường không trực tiếp trả lời, chỉ nói: “Chủ tử đối đãi triều thần khoan hậu, đó là phúc của bách tính.”

“Lần này đi Tứ Xuyên, bên phía Cẩm Y Vệ trẫm đã phái con trưởng của Tống các lão đi,” Tĩnh Thanh Đế đứng trước cửa đại điện, một cơn gió thu thổi bay tay áo người này. “Trưởng ty của Ty Diêm Khóa bên Tứ Xuyên là do đồng liêu của Vương đại giám tiến cử.”

Nghe vậy toàn thân Vương Tường căng cứng, nổi lên một lớp da gà li ti. Cuối thu se lạnh mà hắn ta lại đổ mồ hôi lạnh khắp người.

Lúc này Tĩnh Thanh Đế lại thản nhiên nói: “Quân phụ thiên hạ, thiên hạ là của trẫm, bạc cũng là của trẫm, giao cho các ngươi, chẳng lẽ còn thu không về sao?”

Hoàng hôn buông xuống, Dung Hiển Tư giơ tay vén rèm cửa xe, chỉ thấy đường nét núi xa dần dần mờ đi.

Khương bách hộ ghìm ngựa ở một khe núi tránh gió, chọn một bãi đất khô gần dòng suối để cắm trại.

Dung Hiển Tư vừa xuống xe đã thấy mấy người khác dọn đá vụn cành gãy, tháo lều da bò và cọc gỗ, nhóm lửa trại.

Ngoài lúc giữa trưa đi ngang qua thị trấn, xuống ăn chút đồ nóng và đôi lần nghỉ chân cần thiết, Dung Hiển Tư gần như cả ngày ở trên chiếc xe ngựa xóc nảy.

Chân vừa chạm đất, Dung Hiển Tư suýt nữa quỳ lạy thổ địa gia hai cái, từ từ chống người hít mấy hơi không khí núi rừng.

“Đêm nay biết ngủ kiểu gì đây.” Dung Hiển Tư thở dài, nhìn dãy núi trùng điệp.

Tống Toản vừa dặn dò xong công việc bước tới liền nghe câu này: “Không phải nói muốn đi theo ta sao? Phía sau có khi điều kiện nghỉ ngơi còn tệ hơn thế này.”

“Không phải, ta không phải ý đó,” Dung Hiển Tư vươn vai. “Ý ta là ban ngày ngủ nhiều vậy, buổi tối làm sao ngủ được.”

Tống Toản:……………

Lời này không giả. Ban ngày Dung Hiển Tư ở trên xe cứ xem 《Đại Minh luật》 rồi lại dựa vào thùng xe ngủ, tỉnh lại lại xem h sách. Ban đầu Tống Toản tưởng nàng đọc sách đến buồn ngủ, về sau hắn cảm thấy chắc là nàng ngủ mệt rồi mới mở sách nhìn vài dòng.

Chuyện này cũng không trách Dung Hiển Tư. Nàng rất thích đọc sách, nhưng cái xe ngựa kia chắc được thiết kế cho con cháu đầu thai làm tàu lượn siêu tốc. Dung Hiển Tư chưa bao giờ thấy chiếc xe Wuling Hongguang* (một hãng xe điện nội địa rẻ tiền của Trung Quốc) sắp về hưu ở đại sảnh lại thuận mắt đến thế.

Ít nhất chiếc Wuling Hongguang đó còn để cho nàng chơi Anipop đến hơn bốn nghìn màn.

Trong lúc mơ mơ màng màng trên xe, nàng nghe A Uyển đang nói chuyện gì đó với Khương bách hộ. Nghĩ đến chuyện này, nàng ngẩng đầu nhìn lại thì không thấy A Uyển đâu.

Thấy Khương bách hộ đang nhóm lửa ở bên cạnh, Dung Hiển Tư mỉm cười bước tới: “Khương bách hộ, chào ngài, vất vả rồi. Xin hỏi ngài có thấy A Uyển không?”

Khương bách hộ không ngẩng đầu, chỉ về một hướng: “Ta vừa thấy nàng ta đi về phía đó.”

Ban đầu Khương bách hộ định đi theo, nhưng thấy vẻ mặt A Uyển như muốn đi giải quyết chuyện riêng nên cũng không tiện.

Dung Hiển Tư hiểu ý: “Đa tạ Khương bách hộ.”

Nàng vừa nhấc chân định đi tìm thì bị Tống Toản gọi lại: “Nô tỳ đó lát nữa sẽ quay lại. Trong núi có thú hoang qua lại, ngươi cứ ở đây chờ.”

Gương mặt vốn đã lạnh của Dung Hiển Tư khi quay lại nhìn Tống Toản lập tức treo nụ cười: “Đại nhân, ta cũng đã mấy canh giờ chưa xuống xe rồi.”

Nghe vậy Tống Toản sững lại, phản ứng xong thì ho khan vài tiếng không tự nhiên: “Đi nhanh về nhanh.”

Dung Hiển Tư lập tức nhảy chân chạy đi: “Biết rồi!”

Bóng đêm dần buông xuống. Xa xa vang lên vài tiếng sói tru. Gió lạnh thổi khiến A Uyển càng thêm sợ hãi, lo lắng nhìn quanh.

Nghe tiếng cành khô gãy, A Uyển lập tức bước tới: “Dung cô nương.”

“Chuyện gì mà phải đi xa vậy?” Dung Hiển Tư cởi áo choàng của mình khoác lên vai A Uyển.

A Uyển kéo tay áo Dung Hiển Tư: “Cô nương có người thân không?”

Dung Hiển Tư không tùy tiện trả lời. A Uyển lại nói: “Chiều nay lúc nghỉ chân, cô nương ngủ trên xe không xuống. Khương bách hộ nói với Tống đại nhân rằng ở phủ Thành Đô có một thương nhân buôn muối gì đó, nói ai tìm được con gái ông ta sẽ được trọng thưởng… Ai nha ta không nghe rõ lắm, nhưng thương nhân buôn muối đó họ Dung, mà đặc điểm con gái ông ta nghe miêu tả lại rất giống cô nương.”

Dung Hiển Tư khẽ nhíu mày: “Những lời đó nói trước mặt ngươi sao?”

“Ban đầu thì không. Sau đó Khương bách hộ cố ý nói chuyện với ta vài câu, chắc là muốn mượn ta dò khẩu phong của cô nương.”

Vậy tức là do Tống Toản ra hiệu.

Dung Hiển Tư cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời chưa xâu chuỗi lại được.

Lúc này A Uyển lại nói tiếp: “Cô nương tối qua bảo ta hỏi chuyện kia, hiện giờ thái giám đề đốc của Tứ Xuyên Diêm Khóa Đề Cử Ty tên là Mạnh Hồi. Lúc trưa ăn đồ nóng ta vốn định theo lời cô nương hỏi chuyện theo kiểu thương nhân, nhưng thương nhân kia vừa nhắc tới muối liền thao thao bất tuyệt. Ta để ý Khương bách hộ nghe xong cũng có chút bất bình.”

Điều này khá giống với suy đoán của Dung Hiển Tư. Người trong bóng tối và người xuất hiện ngoài mặt thường không cùng một phe. Trong triều cũng phải có trên có dưới, người bí mật tới chắc chắn không cùng mục đích với người đường đường chính chính được phái tới.

“Mạnh Hồi đầu năm mới nhậm chức mà cũng chẳng làm gì, mặc cho Quý gia thao túng giá muối. Ba năm nay đất Thục loạn lạc vì thổ ty, Quý thị kiếm được một khoản lớn. Nay phản loạn đã dẹp yên, triều đình phái thái giám tới nhưng  lại không quản việc, khiến dân oán khắp nơi.”

Chuyện giá muối tăng vọt, dù Dung Hiển Tư sống ẩn dật cũng từng nghe nói.

A Uyển còn muốn nói thêm, nhưng thấy ánh mắt Dung Hiển Tư bỗng lạnh đi, nàng ta đã bị Dung Hiển Tư kéo lại, bịt miệng và che mắt.

Bị che mắt, thính giác của A Uyển càng nhạy hơn. Lúc này nàng mới nhận ra không xa có vài tiếng thở dốc hoang dã, kèm theo tiếng khịt mũi nặng nề. Một mùi tanh của thú hoang cũng đang áp sát về phía họ.

error: Content is protected !!