Chương 10: Dung thị, lại đây đỡ ta
Dung Hiển Tư ôm A Uyển vào trong ngực, nín thở quan sát xung quanh.
Có sáu đến tám con sói.
Dung Hiển Tư khẽ vỗ A Uyển, hạ giọng nói: “Sói nhận biết con mồi bằng mùi, bình thường không chủ động tấn công người. Đừng lên tiếng, từ từ rời khỏi lãnh địa của chúng.”
Nói xong nàng định kéo A Uyển đi, nhưng thấy A Uyển đã sợ đến cứng người, hai chân run rẩy không nhúc nhích.
May mà A Uyển không cao, lại làm việc nặng quanh năm nên thân thể cũng nhẹ cân. Dung Hiển Tư kéo đầu A Uyển vùi vào vai mình, bế ngang nàng ta lên, nhẹ tay nhẹ chân lùi về phía sau.
Theo bước lùi của Dung Hiển Tư, bầy sói dần bình tĩnh lại. Đúng lúc nàng sắp thở phào thì một cành cây khô mang theo tiếng xé gió bắn thẳng về phía bầy sói ẩn trong bóng đêm.
Một tiếng sói tru thê lương vang lên, khiến cả một đàn chim rừng bay tán loạn.
Thằng khốn nào vậy?!
Dung Hiển Tư siết chặt A Uyển trong tay, quay đầu lại giận dữ thì thấy Tống Toản cầm đuốc đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng.
“Còn không qua đây?”
Lúc này bầy sói đã bị kinh động. Dung Hiển Tư nuốt lại câu chửi, ôm A Uyển chạy về phía Tống Toản.
Tú Xuân đao liền ra khỏi vỏ. Ánh đao phản chiếu ánh trăng nhợt nhạt, lạnh lẽo thấu xương. Những đôi mắt xanh u hiện lên trong bóng tối, dần dần khép chặt vòng vây.
Con sói phía trước bỗng nhảy bổ tới, mang theo luồng gió tanh tưởi. Tống Toản hạ thấp người, không lùi mà tiến, ánh đao vung lên từ dưới lên, chém thẳng vào cổ sói. Máu nóng bắn ra tung tóe, con thú phát ra tiếng gào thảm rồi lăn xuống đất.
Hai con sói hai bên cùng lúc lao tới. Tống Toản xoay người đổi bước, đao theo thân xoay, gió lạnh rít lên. Chuôi đao nện mạnh vào mũi con bên trái, lưỡi đao thuận thế đâm vào bụng con bên phải, rồi nhảy lên đá văng hai con sói đã tàn phế.
Tiếng xương sói vỡ vụn cùng tiếng rên đau đớn vang lên đồng thời.
Dung Hiển Tư đứng phía sau Tống Toản, không định ra tay.
Một là nàng phải bảo vệ A Uyển đang hoảng loạn, hai là nàng muốn xem Tống Toản rốt cuộc có bản lĩnh đến mức nào.
Tống Toản không đợi những con sói còn lại tấn công, giơ tay bẻ gãy một đoạn cây, dùng nội lực ném thẳng vào một con sói, ghim nó lên thân cây già. Sau đó hắn lao lên hai ba bước, giẫm lên xác một con sói bật lên không trung, vung tay đâm xuyên hai con sói đang tấn công.
Ngay khoảnh khắc lơ lửng đó, Tống Toản nhìn thấy Dung Hiển Tư.
Cũng nhìn thấy sau lưng nàng có một con sói đang chuẩn bị vồ tới.
Dung Hiển Tư cũng cảm nhận được phía sau có sói đang áp sát. Nàng kéo áo choàng của A Uyển lại chuẩn bị ra tay, nhưng vừa lúc đụng phải ánh mắt của Tống Toản.
Dung Hiển Tư: …………
Không phải đâu mà anh bạn, anh lo giết sói đi chứ nhìn tôi làm gì?
Nàng ép động tác muốn ra tay xuống, giả vờ hoảng sợ, ôm A Uyển lăn một vòng trên đất, khó khăn mới tránh được.
Ngay khoảnh khắc Tống Toản phân tâm, một con sói đã lao tới trước mặt hắn, răng nhọn cắn thẳng vào cổ tay cầm đao.
Hắn không tránh. Cánh tay trái đột nhiên đưa thẳng vào miệng sói.
Cơn đau dữ dội truyền đến nhưng không làm hắn chậm lại. Tay phải hắn đâm thẳng Tú Xuân đao ra, xuyên qua cổ sau của con sói, ghim sâu đến tận chuôi.
Bên này con sói định vồ Dung Hiển Tư thấy vồ hụt liền quay lại tiếp tục tấn công. Thấy ánh mắt Tống Toản không còn nhìn mình nữa, Dung Hiển Tư xoay chân đá mạnh vào cổ họng con sói đang lao tới. Nàng không đá bay nó mà thuận thế đạp mạnh xuống, giẫm nó dưới chân.
Con sói còn chưa kịp giãy giụa, Dung Hiển Tư hơi nghiêng đầu, chân giẫm mạnh.
Tiếng xương vỡ khẽ vang lên.
Con sói bị nàng đạp nát cổ ngay dưới chân.
Dung Hiển Tư ngẩng đầu lên, thấy A Uyển lúc nãy còn vẫn vùi mặt vào vai mình, nhưng lúc này đang ngơ ngác nhìn nàng.
Dung Hiển Tư đưa tay nhẹ nhàng ấn đầu A Uyển xuống: “Ngủ đi, không sao đâu.”
Bên kia Tống Toản rút đao ra, đá văng xác sói, loạng choạng một bước rồi đứng vững. Cánh tay trái máu tươi đầm đìa, nhỏ từng giọt xuống đất.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng đến ngạt thở, hòa cùng tiếng rên cuối cùng của bầy sói.
Cây đuốc trước đó Tống Toản cắm xuống đất chiếu sáng một khoảng nhỏ. Tống Toản và Dung Hiển Tư đứng hai phía trước sau ngọn lửa, đều giẫm lên ranh giới giữa sáng và tối.
Tống Toản đứng trong ánh lửa lay động, nhìn Dung Hiển Tư đang nhẹ giọng dỗ dành nô tỳ, như đang chờ đợi điều gì đó. Hắn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Sau khi dỗ A Uyển xong, Dung Hiển Tư ngẩng đầu thì thấy ánh mắt Tống Toản u tối đang nhìn mình. Nàng định nhìn rõ hơn thì ngọn đuốc bị gió thổi lay, lại không thấy rõ vẻ mặt hắn nữa.
Lúc này phía xa truyền tới tiếng của Cẩm Y Vệ.
Dung Hiển Tư thu lại lý trí, vội bước nhanh tới trước. Lúc này nàng mới nhìn rõ cánh tay trái bị thương của Tống Toản.
Dung Hiển Tư đang định gọi người thì bị Tống Toản cắt ngang.
“Lại đây đỡ ta.”
Khuôn mặt hắn vốn đã góc cạnh lạnh lẽo, lúc này xương mày dính máu, loang đến trước mắt, càng thêm hung lệ.
“Đại nhân, Khương bách hộ bọn họ đang——”
“Dung thị, lại đây đỡ ta.”
Nghe hai chữ Dung thị, trên mặt Dung Hiển Tư rốt cuộc lộ ra chút khó chịu. Lúc này A Uyển cuối cùng cũng bình tĩnh lại, tự mình bò ra khỏi vòng tay Dung Hiển Tư, run rẩy nhưng vẫn cố đứng sang một bên.
A Uyển nhìn qua chiến trường hỗn độn, trong lòng bắt đầu nghĩ xem phải giải thích thế nào chuyện Dung Hiển Tư giẫm chết con sói kia.
Dung Hiển Tư đè nén cảm xúc, bước nhanh tới bên Tống Toản đỡ lấy hắn. Khoảnh khắc bị Dung Hiển Tư chạm vào, Tống Toản liền cảm thấy sức lực như bị rút đi. Vết thương vốn không nghiêm trọng với hắn bỗng đau nhức khó chịu, hắn dứt khoát rút đi hết toàn bộ sức lực, cả thân hình dựa lên người Dung Hiển Tư.
Dung Hiển Tư một tay vòng qua eo thon rắn chắc của Tống Toản, tay kia đỡ cánh tay hắn, mắt rũ xuống, im lặng dìu hắn đi về phía Cẩm Y Vệ. A Uyển cầm đuốc đi phía trước mở đường.
Khương bách hộ vừa thấy ánh lửa liền chạy về phía họ. Thấy vết thương trên tay Tống Toản, trong lòng giật mình, vội vàng bước tới.
Dung Hiển Tư giao Tống Toản cho Khương bách hộ đỡ: “Bầy sói chết sạch rồi. Tay hắn bị thương, về doanh trại thôi.”
Nói xong nàng quay đầu đi thẳng về phía trước, không đợi ai.
A Uyển cũng theo Dung Hiển Tư rời đi, không để ý tới người khác.
Là hắn ta nhìn nhầm sao?
Sao hắn ta lại cảm thấy Dung cô nương vừa rồi như thể muốn ném đại nhân cho mình?
Khương bách hộ lắc đầu, dọn sạch suy nghĩ rồi đỡ Tống Toản đi về.
Dung Hiển Tư đi xa rồi, Tống Toản bỗng hất tay Khương bách hộ ra, không nói một lời tự mình bước về phía trước.
Khương bách hộ bỗng thấy… bóng lưng Tống đại nhân có chút cô đơn.
Trở lại doanh địa, Dung Hiển Tư uống liền mấy ngụm nước. Lúc này A Uyển bước tới:
“Xin lỗi, lúc nãy ta bị dọa đến ngây người.”
Dung Hiển Tư đưa nước cho nàng ta.
“Ta tuy bị dọa, nhưng vẫn nhớ mang máng,” A Uyển nhận nước nhưng không uống, “lúc đó chúng ta sắp rời khỏi rồi, là họ Tống kia làm kinh động bầy sói.”
Vừa dứt lời, A Uyển thấy những ngón tay Dung Hiển Tư siết chặt thêm.
“Ta ghét cái bộ dạng cao cao tại thượng ban ơn của hắn,” Dung Hiển Tư nghiến răng, “lúc đó hắn cầm đuốc gọi ta qua, cái dáng tự cho mình là ân nhân cứu mạng ấy… ta thật muốn tát cho hắn một cái.”
“Bây giờ hắn chỉ nghĩ mình là ân nhân cứu mạng của tỷ,” A Uyển cau mày sâu hơn, “ta chưa từng nghe hắn gọi tên Dung tỷ tỷ.”
Câu “Dung thị, lại đây đỡ ta” vừa rồi lại vang lên bên tai Dung Hiển Tư.
Một lát sau, A Uyển thấy nắm tay Dung Hiển Tư hơi buông lỏng, mới nói tiếp:
“Trước khi đi ta có đạp thêm mấy cái lên con sói đó. Nếu có người hỏi, ta sẽ nói là trong lúc hoảng loạn tỷ tỷ đã dẫm trúng mạch máu của nó.”
Một cước giết chết sói, thực sự rất khó giải thích.
Dung Hiển Tư hít sâu một hơi, ép xuống cơn bực bội, cười với A Uyển: “Đa tạ.”
“Nếu để Cẩm Y Vệ biết tỷ tỷ biết võ, tỷ tỷ có phải sẽ không thể đi theo họ nữa?”
“Nếu họ biết ta biết võ, họ chắc chắn sẽ không cho ta ở cạnh trấn phủ sứ của họ. Nhưng ta đã biết họ định đi đâu rồi, họ sẽ không để ta sống đâu.”
Giống như những tiểu nhị ở hiệu cầm đồ Quý thị.
Ngồi thêm một lúc, A Uyển mới do dự nói: “Dung tỷ tỷ, ta biết giờ tỷ có lẽ rất ghét, nhưng ta nghĩ tỷ vẫn phải đi xem người họ Tống kia.”
Trong núi không biết ở đâu có tảng đá lăn xuống phát ra tiếng vang. Sau một hồi vọng âm trống rỗng, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng.
“Ta biết, để ta ngồi thêm một lát đã.”
Trong lều, cánh tay trái của Tống Toản vẫn chảy máu tươi mà hắn lại không chịu băng bó, Khương bách hộ đứng bên cạnh nhìn mà không biết làm sao.
Lúc này Dung Hiển Tư vén rèm bước vào. Khí thế lạnh lẽo trên người Tống Toản liền dịu đi vài phần. Khương bách hộ thấy vậy như trút được gánh nặng, đưa thuốc cho Dung Hiển Tư, dặn dò vài câu rồi lui ra.
Thuốc của Cẩm Y Vệ cực kỳ quý giá. Dung Hiển Tư vừa mở nắp bình đã biết không phải đồ tầm thường. Nàng cúi đầu nặn ra một nụ cười, rồi mới bước lên trước băng bó cho Tống Toản.
Từ khi Dung Hiển Tư bước vào lều, ánh mắt Tống Toản vẫn luôn dừng trên người nàng. Đợi nàng đến gần, nhặt chiếc khăn bên cạnh lau vết thương cho hắn, hắn lại đột nhiên rút cánh tay đi.
Dung Hiển Tư khựng lại, cười nói: “Đại nhân đừng trẻ con như vậy, trước xử lý vết thương đã.”
Lúc này Dung Hiển Tư đã tháo búi tóc, buộc thành đuôi ngựa cao, vài sợi tóc rơi lòa xòa xuống mặt. Áo khoác ngoài cũng đã cởi, nàng nhét chiếc áo giao lĩnh màu xanh nhạt mỏng vào trong chiếc váy mã diện xanh nhạt thêu chỉ vàng.
Ở triều đại này, nữ tử đều mặc áo phủ ngoài váy. Tống Toản chưa từng thấy cách mặc như vậy. Bình thường hắn chắc chắn sẽ trách vài câu “không ra thể thống gì”, nhưng nhìn Dung Hiển Tư trước mắt, câu nói ấy thế nào cũng không thốt ra được.
Có lẽ vì để cơ thể linh hoạt hơn, dây lưng váy buộc rất gọn, ôm sát từ xương sườn xuống, phác họa đường eo hoàn mỹ. Rõ ràng vòng eo đó một tay là có thể ôm trọn, nhưng Tống Toản lại cảm thấy vòng eo ấy hẳn rất có lực, không phải loại mềm mại như nước xuân.
Ánh nến chiếu lên người Dung Hiển Tư thành một viền vàng mờ ảo. Tống Toản bỗng không vui, giơ tay dùng nội lực dập tắt toàn bộ nến.
Bên ngoài lều truyền đến vài tiếng chim kêu. Lửa trại gác đêm bắn ra vài tia lửa nhỏ. Ánh trăng như sương, chiếu lên mặt lều một lớp sáng lạnh.
Đêm nay trăng sáng đến mức có chút bức người.
Dung Hiển Tư đứng trước mặt Tống Toản. Bóng eo của nàng vừa vặn che khuất gương mặt hắn. Nàng nhìn hắn từ trên xuống, gương mặt bình thản như Quan Âm, không vui không buồn.
Quá xa.
Nàng đứng quá xa.
Tống Toản muốn đưa tay kéo Dung Hiển Tư lại gần, nhưng vừa giơ tay lên đã thấy hành động ấy thật buồn cười.
Cuối cùng hắn chỉ quay đầu sang một bên, để ánh trăng ngoài lều chiếu lên mặt mình. Hắn vốn muốn hỏi nàng vì sao đến muộn như vậy, nhưng mở miệng lại chỉ nói:
“Giúp ta bôi thuốc.”
Nghe vậy, Dung Hiển Tư cúi người, quỳ một gối xuống, chăm chú lau vết thương cho hắn.
Sau khi nàng ngồi xuống, gương mặt Tống Toản mới hoàn toàn nằm trong phạm vi của ánh trăng. Lúc này hắn mới phát hiện ban nãy mình thậm chí đã quên hô hấp.
Đuôi tóc buộc rất qua loa. Khi Dung Hiển Tư cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống hai bên, che khuất tầm nhìn của Tống Toản, cũng che cả gương mặt nàng.
Lần đầu nhìn thấy Dung Hiển Tư, Tống Toản trước hết cảm nhận được thần thái của nàng, rồi mới chú ý đến gương mặt.
Giống như một thanh đao nổi danh chém về phía ngươi. Phản ứng đầu tiên của ngươi là cảm nhận được sự nguy hiểm, sắc bén, sau đó mới để ý thanh đao ấy tinh xảo đẹp đẽ đến mức nào.
Dung Hiển Tư chính là như vậy.
Nàng là kiểu người khiến ngươi phải khựng lại một nhịp, rồi mới nhận ra… đây là một mỹ nhân.
Chỉ riêng khuôn mặt mà nói, Dung Hiển Tư tuyệt đối là mỹ nhân.
Tống Toản đang mải nghĩ như vậy thì bỗng cảm thấy cánh tay mình truyền tới từng đợt ngứa nhẹ.
Là Dung Hiển Tư đang khẽ thổi lên vết thương của hắn.