[CTHĐHNQ] Chương 11

Chương 11: đại nhân, ta cũng không muốn làm ngài th·iếp……

Con sói cắn Tống Toản rất nhanh đã bị hắn giết, cho nên vết thương tuy máu me đầm đìa trông rất đáng sợ, nhưng thật ra không động vào gân cốt.

Dung Hiển Tư đứng ngược sáng, khiến người ta không đoán được nàng đang nghĩ gì. Nàng nhìn vết thương của Tống Toản, dừng lại một lát rồi mới cầm bình thuốc rắc nhẹ bột thuốc lên.

“Thật ra ta không định đến xem ngươi.”

Dung Hiển Tư cũng không ngẩng đầu, chỉ lạnh lùng nói ra mấy chữ này.

Tống Toản đột ngột bẻ mặt Dung Hiển Tư lại, ngón tay cái mạnh mẽ vuốt qua gương mặt trắng mịn hai lần: “Vô lương tâm.”

Giọng Tống Toản nói câu này rất bình thản. Dung Hiển Tư bị hắn nâng cằm lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, lại thấy trong mắt không có tức giận, ngược lại nhiều hơn là…

Nghi hoặc.

Đúng, là nghi hoặc.

Dung Hiển Tư cảm nhận được sự nghi hoặc đó không hẳn nhắm vào mình, nhưng lại không thể xác định hắn rốt cuộc đang nghi hoặc điều gì. Nàng chỉ nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra: “Ta bôi thuốc cho ngươi trước, sau đó ta sẽ trông chừng. Nếu đêm nay không phát sốt gì thì chắc là không có vấn đề.”

Nói xong, Dung Hiển Tư cũng vừa bôi thuốc xong. Nàng đứng dậy nhìn cánh tay Tống Toản – nơi máu tươi trộn với bột thuốc tạo thành lớp vảy giả – cau mày đứng yên, vẻ mặt khó xử.

Nhiễm trùng thì còn có thể hạ sốt, nhưng nếu là bệnh dại hay loại nhiễm trùng khác thì sao? Nếu hắn chết, có tính là nghiệp của nàng không? Nhưng chính hắn cố chấp đi giết sói mà? Nhưng hình như hắn nhìn thấy sau lưng nàng có sói nên mới phân tâm? Nhưng nếu hắn không nhìn nàng thì nàng cũng không giả vờ tránh không kịp, nếu không phải hắn có cái thói quen tiện tay giết người, nàng cũng không cần cẩn thận khúm núm như vậy…

Rõ ràng nàng đã gần như tránh được bầy sói rồi.

Trong đầu suy nghĩ xoay vòng trăm ngả, Dung Hiển Tư không nghĩ ra.

Về lý trí, nàng biết đây là Tống Toản tự chuốc lấy, nhưng trong lòng lại bất an. Nàng thậm chí muốn cầu Phật Tổ Bồ Tát chứng giám, xin đừng để chuyện này dính đến nàng. Không được thì mời cả Mã thánh ân sư tới phân xử, nàng không thích mang nợ tình cảm không cần thiết.

Còn về tình cảm thì lại càng không có.

“Ngươi bị thương không liên quan đến ta.”

Dung Hiển Tư vẫn giữ nguyên tư thế nhìn vết thương của hắn, lạnh lùng nói, rồi không chờ Tống Toản đáp lại, xoay người rời đi.

“Ngươi đi đâu?” giọng Tống Toản khàn khàn.

Nhưng Dung Hiển Tư không dừng bước, đi thẳng ra khỏi lều.

Nàng phải đi lấy áo choàng, tiện lấy nốt chút ibuprofen và aspirin còn lại. Đêm nay nàng sẽ ngồi canh trước giường Tống Toản. Nếu hắn phát sốt thì chăm sóc một chút, còn nếu hắn bị bệnh dại… thì người chết đầu tiên chắc là nàng.

Nàng không muốn nghĩ xem chuyện này có tính lên đầu mình hay không. Bây giờ đầu óc nàng nóng lên, chỉ muốn ném hết mọi thứ thế tục sang một bên. Nàng muốn túm cổ áo Tống Toản nói với hắn rằng lần này nàng đến không phải vì nợ hắn, nàng đến chỉ vì ân huệ, dù sớm hay muộn cũng phải phân rõ.

Mang theo cơn bực bội như ma quỷ, Dung Hiển Tư lục tung tay nải kêu loảng xoảng. Nàng cúi đầu bước đi, bỗng thấy trước mắt tối lại. Ngẩng lên nhìn thì thấy Tống Toản đang đứng trước mặt mình.

Vết thương vừa bôi thuốc của hắn lại nứt ra. May mà không nghiêm trọng. Máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống đất tím, nuôi sống mấy cọng cỏ dại không biết từ đâu mọc.

Vì Dung Hiển Tư cúi đầu đi nên khoảng cách hai người rất gần. Nàng phải ngẩng đầu mới nhìn thẳng được hắn. Nàng không muốn lùi lại: “Ngươi đứng xa ta ra.”

Tống Toản đứng yên không động.

Dung Hiển Tư muốn đẩy hắn ra, nhưng vừa đưa tay ra đã cảm thấy hơi thở của hắn nóng rực.

Dung Hiển Tư lập tức đưa tay đặt lên trán hắn.

“Phát sốt?”

Nàng nhìn hắn liền thấy bực, quay mặt đi lấy ra một viên ibuprofen từ túi tiền.

“Ăn.”

Giọng nói gần như là ra lệnh.

Tống Toản mím môi.

Dung Hiển Tư không chiều hắn, trực tiếp nhét viên thuốc vào miệng người này, cũng mặc kệ hắn có bị nghẹn hay không, rồi lướt qua hắn đi về phía lều của người này.

Sau lưng, Tống Toản lập tức nhổ viên thuốc ra, dưới ánh trăng nhìn vài lần. Không nhìn ra gì nên cất lại.

Dung Hiển Tư bước chậm rãi, cố ý để Tống Toản có thể theo kịp. Đến trước lều, nàng vén màn ra, ra hiệu cho hắn vào.

Lần thứ hai bước vào lều, Dung Hiển Tư quen đường ngồi xuống mép giường, đắp áo choàng vừa lấy về: “Đại nhân mau nằm xuống nghỉ ngơi, ngày mai còn phải vào Kiếm Môn Quan.”

Tống Toản chậm rãi nằm lên chiếc giường đơn sơ, nhưng vẫn chưa nhắm mắt: “Ngươi vừa rồi nói…”

Hắn muốn hỏi vì sao nàng nói vết thương của hắn không liên quan đến nàng, nhưng lại không nói ra được, đành dừng lại.

Nhưng hắn tại sao phải để ý nàng nói gì?

“Bản quan vì cứu ngươi nên bị thương, huống chi…” giọng Tống Toản dịu đi một chút, “Dung thị, lần này trở về bản quan định nạp……”

Dung Hiển Tư phát hiện hắn định nói gì, liền dứt khoát cắt ngang: “Đại nhân, trước khi ngài tới, ta đã ôm A Uyển lùi gần ra khỏi lãnh địa bầy sói rồi. Nói cách khác, nếu ngài không đến, ta cũng sẽ không gặp nguy hiểm.”

“Còn nữa, ta có tên, Dung Hiển Tư. Hiển tư thiên nhưỡng, dĩ diệu khuyết thanh.”

Hiển tư thiên nhưỡng, dĩ diệu khuyết thanh.

Tống Toản nhớ nàng từng nói câu đối liên quan đến tên mình. Trong lòng hắn lặp lại câu ấy, giọng nói của Dung Hiển Tư như vang lên lần nữa.

“Tên này quá lớn. Phụ thân ngươi lấy nhầm chữ trong tên của huynh đệ trong nhà cho ngươi sao?”

Tài năng trác tuyệt hiển lộ giữa trời đất, dùng ánh sáng của nó chiếu rọi danh tiếng nơi cung khuyết.

“Ta không có huynh đệ tỷ muội.”

Dung Hiển Tư kéo áo choàng lại, lông thỏ cọ vào má nàng.

Tống Toản hơi kinh ngạc: “Ngươi là đích nữ trong nhà sao?”

Hắn nhớ nàng từng nói trước khi lưu lạc, nhà nàng buôn trà và rượu, chắc hẳn cũng nuôi nổi ngoại thất.

“Cha mẹ ta tình cảm rất tốt, không có người khác chen vào.”

Nghe câu này, Tống Toản nghiêng đầu nhìn về phía Dung Hiển Tư, lại thấy nàng mặt không b·iểu t·ình, dường như chuyện đó thật sự rất bình thường.

Nhà bình thường một chồng một vợ cũng không hiếm, nhưng nếu chỉ sinh một con gái thì lại càng hiếm.

Không hiểu sao, trong lòng Tống Toản bỗng có một chỗ hơi rối loạn, nhưng lại không biết từ đâu mà ra.

“Phụ thân bản quan là thủ phụ đại nhân, quan lại trong triều đều tôn xưng là các lão, bản quan là chưởng Bắc Trấn Phủ Ty, quan cư chính tứ phẩm, trong phủ cũng chưa có chủ mẫu.”

Nói xong, Tống Toản nhìn về phía Dung Hiển Tư, lại thấy nàng vẫn mặt không b·iểu t·ình, trong lòng hắn bỗng có chút hối hận, không hiểu vì sao mình lại nói những chuyện này với nàng. Nàng không phải đã sai nô tỳ đi hỏi thăm rồi sao.

Thực ra ý trong lời Tống Toản rất rõ ràng. Dung Hiển Tư thậm chí có thể cảm nhận được, hắn là vì biết hoàn cảnh gia đình nàng nên mới nói thêm để thể hiện phủ mình hiển hách ra sao.

Không nhịn được, Dung Hiển Tư mở miệng: “Đại nhân, ta cũng không muốn làm th·iếp của ngài.”

Khi nói câu này, Dung Hiển Tư không nhìn về phía Tống Toản.

Những dấu vết từng có người ở trong căn nhà nhỏ trên núi lúc trước bỗng hiện lên trong đầu Tống Toản, nhưng hắn cố ý đè xuống, chỉ cau mày nói: “Dung thị, ngươi nên biết thê tử của ta sẽ là dạng người thế nào, đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về ngươi.”

Lúc này Dung Hiển Tư mới chậm rãi quay đầu lại, đối diện với hắn.

“Đại nhân, ý của ta là, ta không muốn làm th·iếp của ngài.”

“Và nữa, ta tên là Dung Hiển Tư, không phải Dung thị.”

Lần nhắc lại thứ hai khiến Tống Toản hiểu rõ ý nàng. Hắn hơi giãn mày: “Bản quan còn tưởng ngươi là người thông minh. Cứu bản quan là may mắn của ngươi, đừng phụ bạc chính mình.”

Hắn nắm lấy đuôi tóc của Dung Hiển Tư: “Ngươi cho rằng ngươi có quyền lựa chọn sao?”

Có một khoảnh khắc, Dung Hiển Tư muốn bỏ đi ngay lập tức.

Nhưng với năng lực của nàng, một mình căn bản không thể đi đến Vĩnh Ninh thành, hơn nữa Tống Toản rõ ràng có quan hệ sâu xa với Quý Huyền Chu.

Nàng lại nghĩ đến việc nói thẳng, nhờ hắn nể mặt ân cứu mạng mà đưa nàng đến Vĩnh Ninh phủ là được.

Nhưng ngay sau đó, lý trí của Dung Hiển Tư đã kéo nàng lại. Tống Toản không phải kiểu người biết ơn báo đáp.

Hơn nữa hắn đã để mắt tới nàng. Ngay khi biết nàng từng sống cùng nam tử khác, hắn vẫn sắp xếp nàng đi cùng. Việc truy hỏi lại sau đó chỉ là làm bộ mà thôi.

Tóm lại, hắn không coi nàng là con người.

Chỉ coi nàng như một món đồ chơi.

Chính Tống Toản cũng cho rằng mình nghĩ như vậy.

Bỗng nhiên, Dung Hiển Tư nhớ tới Quý Huyền Chu. Lúc đầu khi Quý Huyền Chu nói mình không nhớ được thân thế, Dung Hiển Tư rất hài lòng. Sau đó y hẳn đã nhớ ra điều gì đó, nhưng thấy nàng rất bài xích việc biết thân thế của mình nên cũng không nói ra, chỉ lén lút ám chỉ vài câu để nàng biết y không có thê th·iếp. Về sau nữa y hẳn đã liên lạc được với ai đó, thỉnh thoảng lại lén nhét chút tiền vào túi nàng. Dù y quản sổ sách, nhưng Dung Hiển Tư cũng nhận ra tiền trong túi ngày càng nhiều, nhiều hơn rất nhiều so với số nàng mang từ thế giới hiện đại về…

Nàng chìm đắm trong những ngày sống cùng Quý Huyền Chu, tự lừa mình dối người, nên khi y mất tích mới trở tay không kịp.

Không thể tiếp tục hành động theo cảm tính.

Dung Hiển Tư giật mạnh tóc mình ra khỏi tay Tống Toản, giấu cảm xúc xuống đáy mắt: “Đêm khuya nói chuyện dễ không suy nghĩ, đại nhân còn sốt không?”

Nói xong nàng định đưa tay sờ trán Tống Toản. Tống Toản hơi nghiêng đầu tránh đi, nhưng Dung Hiển Tư dùng chút thân thủ, không để hắn né.

Vẫn còn sốt.

Vậy là hắn không uống ibuprofen, nếu không lúc này hẳn đã hạ sốt.

Dung Hiển Tư hiểu ra.

Tống Toản đang đề phòng nàng.

Vừa rồi ở ngoài, khi nàng đưa tay sờ trán hắn, Tống Toản cũng không hiểu vì sao mình lại để nàng chạm vào. Nhưng lần này, Tống Toản biết Dung Hiển Tư là cố ý.

Không đợi Tống Toản nổi giận, Dung Hiển Tư đã buông tay, lấy một sợi dây lưng buộc vào cổ tay mình và cổ tay Tống Toản: “Đại nhân có chuyện gì thì kéo ta.”

Nhìn sợi dây lưng buộc vào tay mình, tiếng mắng sắp bật ra của Tống Toản lại biến thành một tiếng cười khẽ: “Ngươi ở ngay bên cạnh ta, ta đẩy ngươi một cái là được rồi.”

Dung Hiển Tư nghiêng đầu nhìn hắn, lớp lông thỏ trên áo choàng che mất nửa khuôn mặt nàng: “Ta là sợ đại nhân không kháng nổi vết cắn của con sói đó, nghĩ rằng trước khi ngài chết chắc chắn sẽ kéo ta làm đệm lưng. Sợ ta tự chạy mất, làm ngài thêm phiền.”

Buộc ta với chính ngươi, là vì sợ ta tự chạy.

Nói xong, Dung Hiển Tư lập tức nhắm mắt, quay đầu sang một bên: “Ngủ đi đại nhân, ta mệt rồi.”

Mấy câu “sợ nàng chạy” nói rất nghiêm túc. Tống Toản không hiểu đây là đạo lý gì, giơ tay nhìn sợi dây buộc trên cổ tay mình, cười cười, nhưng không tháo ra.

Đêm tối gió lớn, ngoài lều gió núi thổi làm lá cây xào xạc, bóng cây cũng làm ánh trăng chao đảo. Trong lều, một người nằm một người ngồi, mỗi người mang tâm sự riêng mà ngủ.

Ngày hôm sau cơn sốt của Tống Toản đã lui. Khi Dung Hiển Tư ra khỏi lều, A Uyển đã chuẩn bị sẵn đồ rửa mặt.

“Ngươi hôm qua bị dọa, đáng ra nên ngủ thêm một chút.”

A Uyển chỉ lắc đầu, vẻ mặt lo lắng nhìn nàng.

Dung Hiển Tư lập tức nở nụ cười thật tươi: “Ta không sao.”

Nói xong nàng vỗ vỗ A Uyển: “Ngươi yên tâm, đến phủ Thành Đô ta nhất định có thể lấy được thân khế của ngươi.”

Trong giọng nói tràn đầy chắc chắn.

Tống Toản không giết nàng chắc chắn có phần vì hắn cảm thấy hứng thú với nàng. Nhưng tối qua khi nàng “không biết điều”, cảm xúc đầu tiên của Tống Toản lại không phải tức giận.

Vậy thứ gì có thể chi phối cảm xúc của hắn?

Chính là chức vị trấn phủ sứ này.

Dung Hiển Tư nghĩ lại tất cả những chuyện liên quan đến mình. Thứ duy nhất có thể liên hệ được chính là chuyện tối qua A Uyển nói về thương nhân buôn muối họ Dung ở phủ Thành Đô đang tìm con gái, hơn nữa tin tức này lại do Tống Toản bảo Khương bách hộ tiết lộ cho A Uyển.

Nàng không khó đoán ra, Tống Toản muốn để nàng đội cái thân phận “con gái thương nhân” này.

Loạn thổ ty ở đất Thục đã kéo dài ba năm, thái giám được triều đình phái tới quản lý cũng không có động tĩnh gì, chứng tỏ triều đình hiện tại đã mất đi năng lực kiểm soát thực tế đối với thương nhân buôn muối ở đây. Bây giờ một thương nhân muối giàu có tự đưa đến cửa, không có lý do gì không dùng.

Nhưng điều khiến nàng khó hiểu là, nàng tưởng Tống Toản đường đường là trấn phủ sứ, đến đây ít nhất cũng vì thu thập tin tức về binh lực, lương thảo của các bộ thổ ty. Vì sao lại đặt nhiều tâm tư như vậy lên một hộ buôn muối nhỏ —— ít nhất thương nhân muối cũng không thể gây ảnh hưởng mang tính quyết định đến quyền lực.

Người càng lợi hại, lý do họ làm chuyện nhỏ lại càng đơn giản.

Hộ buôn muối, tức là tiền.

Tống Toản lần này phụng chỉ xuống đất Thục. Nếu chỉ muốn kiếm tiền thì cứ việc giết chóc cướp bóc, hoặc sau này dùng tiền mua quan bán tước. Nhưng hắn lại muốn mình đội cái danh của thương nhân muối.

Đây là muốn đi con đường chính đạo.

Đi con đường này thì mục tiêu là “có thể phát triển lâu dài”. Nhưng nơi này cách xa kinh thành, Cẩm Y Vệ lấy gì để so thế lực bảo hộ với tri phủ hay tuyên phủ sứ địa phương? Nghĩ thế nào cũng không hợp lý.

Ánh mắt Dung Hiển Tư chậm rãi dời lên, hướng về phía đông bắc Vân Dương, rồi vượt qua ngàn núi vạn dặm, thẳng tới nơi tường đỏ ngói vàng ở phương xa.

Tử Cấm Thành.

Suy nghĩ lại thu về.

Chuyện mình cứu người và người mình tìm lại là anh em họ hàng đã là chuyện trùng hợp hiếm gặp. Nếu còn lần thứ hai liên quan đến họ mà vẫn là trùng hợp thì không thể gọi là trùng hợp nữa.

Thương nhân buôn muối họ Dung.

Quý Huyền Chu, là ngươi sao?

Vì sao không tới tìm ta?

error: Content is protected !!