[CTHĐHNQ] Chương 12

Chương 12: Biểu huynh kia không phải người hành sự lỗ mãng…

Xung quanh Cẩm Y Vệ đã thu dọn xong hành lý chuẩn bị xuất phát. Khương bách hộ đi tới nói nhỏ vài câu với Tống Toản. Một lát sau, Tống Toản phất tay, Cẩm Y Vệ liền tháo bỏ phần lớn quân nhu, tiêu hủy ngay tại chỗ.

Tim Dung Hiển Tư khẽ nhảy lên. Lại thấy Khương bách hộ đang tháo chiếc xe ngựa mà nàng và Tống Toản vẫn ngồi.

Đây là muốn tăng tốc hành quân?

Dung Hiển Tư bước tới, gỡ tay nải của mình xuống, hỏi: “Khương bách hộ, vì sao phải tháo xe ngựa?”

Con ngựa kéo xe của Tống Toản dĩ nhiên không phải loại bình thường. Khương bách hộ nắm hai con ngựa vừa tháo ra khỏi xe: “Dung nương tử, đoạn đường sau e rằng phải ủy khuất ngươi một chút, vì lộ trình gấp gáp nên không tiện dùng xe ngựa nữa.”

Dung Hiển Tư gật đầu. Nhìn bộ dạng này thì ở chỗ Khương bách hộ chắc không moi được tin gì. Nàng cười nói: “Không sao, ta biết cưỡi ngựa.”

Nghe vậy Khương bách hộ khựng lại một chút, lén nhìn Tống Toản, thấy hắn đang đi tới liền vội thu ánh mắt.

Giống như đêm qua chưa từng xảy ra chuyện gì, Dung Hiển Tư vẫn cười tươi như hoa chào hỏi: “Đại nhân, buổi sáng tốt lành!”

Thấy nàng thần sắc tự nhiên, Tống Toản uể oải nói: “Thu dọn hành lý, lát nữa lên đường gọn nhẹ thôi.”

Dung Hiển Tư bĩu môi, làm nũng nói: “Ta có gì đâu mà thu dọn. Đại nhân, có phải Hoàng thượng đang giục ngài làm việc không vậy?”

Giọng nói làm nũng bất ngờ khiến đầu óc Tống Toản khựng lại một nhịp. Nhưng khi lời vào tai, hắn vẫn lặng lẽ lặp lại trong đầu một lần rồi cau mày: “Ngươi hỏi cái này làm gì?”

Nghe vậy Dung Hiển Tư càng tỏ ra ủy khuất: “Đại nhân, mấy bộ quần áo ngài tặng ta mấy hôm trước giờ phải vứt hết rồi. Ngài còn không cho ta tìm người mắng vài câu sao? Ta hỏi thêm hai câu cũng là để biết mắng đúng người hay không thôi mà.”

Nghe vậy, bực bội trong lòng Tống Toản vơi đi một chút: “Mấy bộ quần áo đó có đáng gì, đến phủ Thành Đô ta thưởng ngươi thêm mười bộ tám bộ nữa là được.”

Nhớ tới cây trâm nửa cũ nửa mới trên đầu Dung Hiển Tư hôm qua, hắn lại bổ sung: “Trang sức cũng vậy.”

“Nhưng ta vẫn muốn mắng. Đại nhân nói xem có được mắng không?”

Dung Hiển Tư chớp mắt nhìn hắn. Tống Toản khẽ cười: “Được.”

—— vậy thì không phải do Hoàng mệnh thúc giục.

“Vậy ta nguyền rủa cái kẻ khiến đại nhân phải vội vàng lên đường kia đoạn tử tuyệt tôn. Không được, chỉ gã đoạn tử tuyệt tôn chưa đủ, huynh đệ tỷ muội, biểu thân họ hàng của gã đều phải đoạn tử tuyệt tôn, cả đời chí lớn khó thành……” Dung Hiển Tư giả vờ nhổ nước bọt, hung hăng nguyền rủa.

Ban đầu Tống Toản còn cười, nhưng nghe nàng nói, nụ cười dần nhạt: “Được rồi, mau thu dọn đi.”

—— vậy tức là chuyện liên quan đến Quý Huyền Chu khiến hắn phải thúc ngựa hành quân gấp.

Đúng là nghĩ gì đến đó. Nàng còn đang suy nghĩ vì sao Quý Huyền Chu không liên lạc với mình, bên này tin tức đã tới.

Moi được tin rồi, Dung Hiển Tư cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nhưng vừa quay đầu lại phát hiện trong đội chỉ có hai con ngựa…

Mà giờ đang có bốn người.

Nàng, A Uyển, Tống Toản và Khương bách hộ.

……

Nếu không có gì bất ngờ, Tống Toản chắc sẽ cưỡi chung ngựa với nàng.

Khóe miệng còn đang nhếch lên của Dung Hiển Tư lập tức cứng lại. Nàng chưa chịu bỏ cuộc, lén dịch tới bên Tống Toản: “Đại nhân, ta với A Uyển cưỡi chung một con ngựa được không? Nàng ta không biết cưỡi ngựa, ta có thể…”

“Hành trình thay đổi đột ngột, ngựa không đủ. Ngươi cưỡi chung với ta.” Giọng Tống Toản không cho phép phản bác.

Nhắc đến A Uyển, trong đầu Tống Toản bỗng hiện lên cảnh tối qua hắn và Dung Hiển Tư đứng ở hai bên ngọn đuốc, nàng ôm nô tỳ ấy.

Hắn lặp lại lần nữa: “Ngươi cưỡi chung với ta.”

Phủ Thành Đô.

Mấy ngày nay Mạnh Hồi nhìn từng bát thuốc như nước chảy được bưng vào trong màn, nhưng lại không thấy bưng ra. Người trong màn cũng không có chút chuyển biến. Một bên đại phu nói: “Công tử này sợ là tâm bệnh.”

Nghe vậy thị vệ đứng gác sửng sốt, chần chừ nhìn về phía Quý Huyền Chu nằm trên giường.

Mạnh Hồi chắp tay cảm tạ vị lão đại phu nổi danh trong dân gian này rồi cho người tiễn ông ta ra ngoài.

Trong phòng mọi người đều nín thở, chỉ còn tiếng ho không dứt của Quý Huyền Chu trên giường bệnh. Thái giám đề đốc Tứ Xuyên Diêm Khóa Đề Cử Ty Mạnh Hồi cuối cùng mất kiên nhẫn:

“Quý công tử, nhà ta phí bao tâm sức mới vớt được ngài từ Vĩnh Ninh thành ra. Cái thân thể này của ngài là sao vậy? Kế hoạch còn chưa bắt đầu mà ngài đã ngã xuống thì làm thế nào?”

Giọng thái giám the thé, lời nói cũng khó nghe. Nhưng Quý Huyền Chu vẫn không đổi sắc: “Đại nhân nói đùa. Dù sao cũng chỉ là mượn cớ lão gia họ Dung tìm con gái để dây dưa với các ngài, tại hạ còn giúp được gì nữa đâu?”

Mạnh Hồi nghĩ cũng phải. Hắn ta vốn định trút cơn giận của lão gia họ Dung lên người Quý Huyền Chu, nhưng lại sợ nói quá khiến y thật sự ngã bệnh, nên giọng dịu lại một chút:

“Quý công tử, Quý gia nhà ngài làm thương nhân muối ở đây lâu như vậy, thật sự chưa từng nghe đến lão gia họ Dung này sao?”

“Đại nhân cũng biết rồi mà,” Quý Huyền Chu nhận bát thuốc từ tay thị nữ, “ba năm trước ta bị sơn phỉ phục kích, mất trí nhớ rồi sống lay lắt trong trấn nhỏ. Không lâu trước còn bị dư nghiệt của thổ ty bắt đi, định dùng ta để uy hiếp Quý thị. Nhưng nhị thúc ta cũng chẳng quan tâm ta sống chết thế nào.”

Hồi tưởng lại tin tức thám tử báo lên, ba năm nay Quý Huyền Chu quả thực lưu lạc trong dân gian, dựa vào những đồ tiếp tế còn sót lại của những người hầu bị chết do y trước kia bồi dưỡng mới sống được. Mạnh Hồi gật gật đầu, giả vờ phẫn uất: “Quý nhị lão gia này thật là nhẫn tâm, dù sao cũng là cháu ruột của mình… Nhưng thân là cô ruột của ngài chẳng phải là chính thê của Tống các lão – người đang được bệ hạ sủng tín nhất hiện nay sao, vậy mà cũng không đi tìm ngài?”

Biết Mạnh Hồi là người của Tư Lễ Giám, câu này rõ ràng là muốn dò hỏi về Tống Toản. Quý Huyền Chu tự giễu cười: “Quý mỗ ít khi qua lại với cô mẫu, huống hồ đất Thục loạn lạc, bao nhiêu dân chúng lầm than còn chưa lo xuể. Tống các lão và Tống trấn phủ sứ sao có thể không phân nặng nhẹ, lấy công làm tư chứ. Có lẽ cũng từng tìm, nhưng mấy năm nay thiên hạ quá loạn.”

Lời này kín kẽ không để lộ sơ hở. Mạnh Hồi cũng không nghĩ thêm, nhìn Quý Huyền Chu uống cạn bát thuốc:
“Đại phu nói Quý công tử có tâm bệnh, mà ngài lại không chịu nói. Chẳng lẽ ba năm nay ở dân gian đã quen thân với nữ tử nhà nào rồi sao? Hay để ta giúp một tay? Tìm mấy vũ cơ tới cho ngài giải sầu?”

Thị vệ đứng bên cạnh nghe vậy trong lòng căng thẳng, liếc nhìn Quý Huyền Chu. Nhưng Quý Huyền Chu vẫn bình thản: “Đại nhân nói đùa. Tại hạ chỉ là nhớ nhà mà thôi. Với thân thể này của tại hạ bây giờ, đâu còn nhàn hứng xem ca thưởng vũ.”

Mạnh Hồi nhìn qua nhìn lại, cũng không thấy Quý Huyền Chu có gì khác thường, dặn dò vài câu khách sáo rồi rời đi.

Đợi Mạnh Hồi đi xa hẳn, thị vệ cúi xuống nói nhỏ với Quý Huyền Chu: “Công tử, hôm nay Tống Toản sẽ qua Kiếm Môn Quan, bên Mạnh Hồi đã phái người đi chặn rồi, định kéo dài một chút.”

Nghe vậy Quý Huyền Chu vẫn không động sắc. Thị vệ biết đây chưa phải điều công tử muốn nghe, liền bổ sung: “Hôm qua Tống Toản vì cứu cô nương nên bị sói cắn vào tay. Hôm nay hắn bỏ lại quân nhu rồi lên đường… Dung cô nương ở trong trướng chăm sóc hắn cả đêm.”

Người vừa nãy còn bình thản lập tức biến sắc: “Nàng có bị thương không? Các ngươi vì sao không ra tay cứu?”

Thị vệ vội nói: “Dung cô nương không bị thương. Lúc đó nàng đã gần rời khỏi lãnh địa bầy sói, nên người của chúng ta không ra tay. Chính Tống Toản không rõ tình hình, tùy tiện hành động mới khiến bầy sói nổi điên.”

Nghe nói Dung Hiển Tư không bị thương, cơ thể căng cứng của Quý Huyền Chu mới thả lỏng đôi chút, rồi cổ họng khô khốc: “Biểu huynh của ta… không phải người hành sự lỗ mang.”

Như chợt nghĩ đến điều gì, giọng Quý Huyền Chu trở nên gấp gáp: “Ngươi lập tức cho người tới Kiếm Môn Quan, đi theo sau người của Mạnh Hồi.”

Thị vệ nghe vậy vội nói: “Công tử, như vậy quá mạo hiểm…”

“Không sao,” Quý Huyền Chu ho hai tiếng, “Tống Toản đã gấp lắm rồi. Theo tốc độ này, qua Kiếm Môn Quan hai ngày là đến phủ Thành Đô, còn nhiều thời gian xoay xở.”

Thị vệ nhìn thái độ của Quý Huyền Chu, thấy không còn đường khuyên can, đành tuân lệnh lui xuống.

Cửa ải Kiếm Môn cao vút hiểm trở, một người giữ ải vạn người khó qua. Kẻ trấn giữ nơi ấy nếu không phải thân thích thì cũng hóa thành sài lang hổ báo.

Đây là câu trong bài 《Thục đạo nan》 từng được đưa vào sách ngữ văn. Trước đây Dung Hiển Tư ra vào Tứ Xuyên đều là máy bay xuyên mây hoặc tàu cao tốc xuyên núi.

Bây giờ xem như lần đầu tiên nàng thật sự cảm nhận được nội dung trong sách giáo khoa.

Khó chịu nhất là nàng và Tống Toản đang cưỡi chung một con ngựa.

Tống Toản vốn thể lực tốt, nhưng mấy ngày liên tiếp lên đường cũng tiêu hao không ít, lại vừa hạ sốt nên sắc mặt vẫn hơi tái. Hắn ôm Dung Hiển Tư cưỡi trên con đường núi gập ghềnh, che nàng trong áo choàng của mình.

Tư thế này tuy có chút ám muội, nhưng với Tống Toản lại không hề dễ chịu. Hắn còn phải điều khiển ngựa. Dung Hiển Tư không hiểu vì sao hắn không để nàng giống như Khương bách hộ và A Uyển, ngồi ở phía sau.

Mặt trời lên cao, nhưng mặt đất không hề ấm lại. Ánh nắng chiếu thẳng xuống gay gắt, còn sương mù đặc trưng của đất Thục lại dâng lên từ mặt đất, luồng lạnh từ lòng bàn chân bốc thẳng lên.

Dung Hiển Tư chú ý tới hơi thở của Tống Toản, chậm rãi đưa tay cầm lấy dây cương: “Đại nhân dựa vào ta nghỉ một lát đi. Phía trước có Khương bách hộ mở đường, ta sẽ không bị lạc.”

Tống Toản không buông tay ngay. Hắn nhìn mười ngón tay xanh non của Dung Hiển Tư đang nắm dây cương, khẽ động tay, khiến tay hai người càng gần nhau hơn: “Ngươi biết cưỡi ngựa từ bao giờ?”

“Hồi nhỏ nghịch ngợm, mẫu thân dành riêng một bãi nhỏ cho ta cưỡi ngựa la hét,” nhớ tới thân thế mình từng nói với Tống Toản, Dung Hiển Tư lại bổ sung, “chủ yếu là cưỡi ngựa đi vòng quanh ruộng trà, nên đại nhân yên tâm, ta có kinh nghiệm cưỡi ngựa trong núi.”

Thực ra Tống Toản cũng không suy nghĩ nhiều về lời nàng. Trong lòng hắn, nữ tử đang ngồi trước ngực, đỉnh đầu nàng ở ngay dưới chóp mũi hắn. Suốt quãng đường hắn phải hết sức tập trung mới không chú ý đến hương tóc của nàng.

Ma xui quỷ khiến, Tống Toản thật sự đưa dây cương cho nàng.

Dung Hiển Tư chỉ ngoài miệng thông cảm vài câu, nàng không ngờ Tống Toản lại thật sự giao dây cương liên quan đến tính mạng khi vượt ải cho mình. Thấy hắn thật sự buông tay, Dung Hiển Tư cũng không do dự, lập tức cúi người điều khiển ngựa.

Tống Toản có chút không được tự nhiên ho hai tiếng, bù thêm: “Bản quan nhìn ngươi, ngươi cứ yên tâm.”

Cảm nhận hơi nóng ở vành tai mình, Dung Hiển Tư hỏi: “Đại nhân còn sốt không?”

“Vết thương nhỏ này, bản quan không đến mức ban ngày còn phát sốt.”

……

“Đại nhân thật lợi hại.” Dung Hiển Tư qua loa khen một câu, tiện miệng thử hỏi: “Nhìn tình hình này, trước khi trời tối chúng ta có thể qua ải. Đại nhân, đám người muốn chặn ngài, ngài nghĩ bọn họ sẽ xuất hiện ở đâu?”

Nhìn con đường phía trước, Tống Toản không ngờ Dung Hiển Tư lại hỏi thẳng như vậy: “Ngay trước cửa ải.”

Dung Hiển Tư nghi hoặc, định quay đầu nhìn lại thì bị Tống Toản giữ lại: “Nhìn đường.”

“Vậy ý đại nhân là… người giữ Kiếm Môn Quan là Tư Lễ Giám?”

Trong triều, hai phe sáng tối như nước với lửa là Tư Lễ Giám và Cẩm Y Vệ. Nếu bọn họ không hành động mà chờ Tống Toản nhập quan, thì chẳng khác gì hai hổ chung một núi. Lại thêm nơi này địa thế hiểm yếu. Nếu thổ ty phái binh phục kích ở đây, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hoàng đế, tuyên bố mình kiểm soát hoàn toàn yết hầu Tứ Xuyên. Hiện nay quan hệ giữa triều đình và địa phương căng thẳng như vậy, dám phục kích ở đây thì người đứng sau cũng không khó đoán.

Tư Lễ Giám sẽ không để Tống Toản xảy ra chuyện trong đất Thục. Dù sao trên danh nghĩa Tư Lễ Giám đã phái người tới trấn thủ Tứ Xuyên. Vậy chắc chắn sẽ có một trận ác chiến.

Tống Toản hạ mắt, nhìn nữ tử trong lòng mình: “Bản quan luôn cảm thấy… ngươi không giống con gái nhà thương nhân nghèo. Thậm chí một số quý nữ quan lớn ở kinh thành cũng chưa chắc thông minh bằng ngươi.”

“Đó là vì đại nhân không cho họ cơ hội nói chuyện.”

error: Content is protected !!