[CTHĐHNQ] Chương 13

Chương 13: Ngươi hẳn là phải chiếu cố bản quan trước…

Phía trước truyền đến tiếng Khương bách hộ, vang vọng trong sơn cốc: “Đại nhân, phía trước dốc hơn một chút.”

Nghe vậy Dung Hiển Tư ngồi thẳng lưng hơn, lại tiếp tục nói: “Cho nên đại nhân, ngài xem ta một đường không rời không bỏ, biết rõ nguy hiểm vẫn theo ngài cưỡi ngựa lên núi, có thể hơi tiết lộ cho ta chút chân tướng không? Vì sao đột nhiên bỏ lại nhiều quân nhu như vậy, ta còn bỏ lại không ít bảo bối đó.”

Tống Toản bật cười, Dung Hiển Tư cảm thấy lưng hắn rung rung: “Dọc đường này, giống ở huyện Ninh Cường vậy, ngươi mượn danh nghĩa của ta cũng kiếm được không ít. Sao, vẫn không bù nổi mấy thứ bảo bối của ngươi?”

Rõ ràng là nàng giúp hắn giải quyết tranh chấp, vậy mà lại thành nàng mượn danh nghĩa hắn trục lợi. Dung Hiển Tư không nhịn được phản bác: “Tiểu nữ tử chẳng có bản lĩnh gì, không như đại nhân. Bổng lộc tháng tám lượng bạc, nhưng một năm cộng lại linh tinh chắc cũng được… cỡ trăm vạn lượng nhỉ?”

Câu này vừa sắc bén vừa nghịch ngợm. Tống Toản nghe xong thấy trong lòng như có lông vũ lướt qua, lại thấy không ổn, nghiêm mặt nói: “Dung thị, ngươi làm càn.”
Dung Hiển Tư thầm cười mỉa trong lòng, nhưng tai khẽ động.

Có mai phục.

Nàng biết Tống Toản có nội lực nên lục thức chắc chắn còn nhạy hơn mình, hẳn đã phát hiện mai phục từ trước. Nàng giả vờ như hắn chưa phát hiện, quay đầu nhìn hắn: “Đại nhân tin không, ta có thần thức?”

Tống Toản vốn đang cảnh giác với mai phục trong sơn cốc. Cúi đầu xuống lại chạm phải đôi mắt đen như mực của nữ tử trong lòng, ánh nước lấp lánh.
Những đoạn kinh văn thường chỉ đọc lướt qua bỗng dâng lên trong đầu.

Thần thức (trong truyện nhắc đến là thần thứ của Ala), xuất phát từ Duy Thức học của phái Du-già hành Ấn Độ Phật giáo, trực chỉ bản thức, thấy rõ nghiệp lực, vượt ngoài tri kiến, thông suốt cổ kim, vô biên vô tận.

Đó là giác ngộ tối thượng.

Những chữ ấy như từng mảnh sáng bay ra, mang theo ánh trắng tràn ngập linh đài của Tống Toản, phản chiếu hình ảnh đêm qua trong trướng: Dung Hiển Tư đứng trước giường, quay lưng về phía ánh trăng.

Vẫn là tư thế từ trên nhìn xuống như vậy.

Chỉ trong khoảnh khắc thất thần ấy, trong thực tế lại chẳng quá một hơi thở, nhưng đã đủ để Dung Hiển Tư chiếm tiên cơ. Khi tiếng mũi tên xé gió vang lên, nàng thậm chí phản ứng còn nhanh hơn Tống Toản.

Dung Hiển Tư một tay hất Tống Toản khỏi lưng ngựa, chính mình cũng lăn xuống theo. Hai người vừa chạm đất liền lăn mấy vòng theo đà rơi. Tay kia vẫn nắm chặt dây cương, con ngựa hí vang rồi bị nàng kéo ngã. Thân ngựa to lớn vừa lúc chắn trước những mũi tên phá không lao tới, đổ sập lên hai người.

Chiêu này cực kỳ xảo quyệt. Nhìn qua chỉ khiến người ta tưởng Dung Hiển Tư gặp may, nhưng thực chất từng bước sai lệch đã kéo Tống Toản tránh khỏi trận vạn tiễn tề phát.

Hai người cùng ngã trên con đường đất vàng lẫn đá vụn. Máu ngựa tanh nồng, lẫn mùi sắt rỉ bao phủ lấy họ. Những mũi nỏ còn lại ghim xuống đất và vách đá, nổ ra âm thanhchấn động khiến người tê dại. Lông đuôi tên vì va chạm mạnh mà run bần bật.

Tống Toản lại cảm thấy những âm thanh hỗn loạn ấy như ở rất xa. Hắn nhìn vào đôi mắt trêu ghẹo của Dung Hiển Tư, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác tê dại lan ra tứ chi.
Trong lúc nguy hiểm như vậy mà còn phải giả vờ yếu ớt, Dung Hiển Tư lại vẫn có thể trêu hắn, bởi nàng nghĩ tới việc hắn còn đang thất thần lúc này. Nàng chỉ nói đùa một câu thôi mà.

Trước kia mỗi khi cầu trời không linh đất không ứng, để trấn an tinh thần đội ngũ, Dung Hiển Tư thường kẹp lá bùa “thuỷ nghịch lui tán” trong cuốn 《Tư bản luận》, dâng lên thần linh (thức Ala) — dùng một lực phá vạn pháp, giải quyết kẻ xấu trước mặt mọi người.

Nàng gọi cái đó là phiên bản cao cấp của giác quan thứ sáu.

Trên xe ngựa vốn cũng có kinh thư. Nàng biết Tống Toản hiểu “thức thần” là gì, nên khi bị phục kích mới buột miệng nói câu đó. Nhưng nàng không hiểu vì sao hắn lại thất thần.
Dung Hiển Tư cười trêu nhìn Tống Toản đang nằm đối diện mình. Nhưng một lát sau nàng không cười nổi nữa.

Vì sao chỉ có một đợt tấn công?

Theo lẽ thường, sau loạt nỏ tiễn mở đầu, chẳng phải nên có một đám người ập tới hò hét giết chóc sao?

Tống Toản nghe gió phân vị, xác định không có đợt công kích thứ hai. Hắn đẩy xác con ngựa đầy tên ra, đứng dậy nhìn quanh.

Hai Cẩm Y Vệ bị thương, đang xử lý vết thương. Không còn con ngựa nào sống sót.

Bỗng nhiên Tống Toản khẽ cười — nhẹ như băng vỡ.

Dung Hiển Tư ngẩng mắt, không dám lên tiếng, vội chạy tới chỗ A Uyển xem nàng ta có bị thương không.

“Đại nhân, có cần truy kích không?” Khương bách hộ hỏi.

“Truy?” Tống Toản nâng cánh tay trái vừa rách vết thương, “Chờ người tới đón.”

Khương bách hộ ngạc nhiên ngẩng đầu, dường như không hiểu.

“Đám đồ không có gốc rễ, chỉ biết làm mấy trò vá víu mặt mũi.” Sát khí của Tống Toản càng nặng, như thể vừa dính phải thứ gì ghê tởm.

Dung Hiển Tư hạ mắt.

Nàng vốn nghĩ trước khi nhập quan sẽ có một trận chém giết, nhưng vì sao lại thành ra thế này?

Loại chuyện này hoặc làm cho triệt để, hoặc đừng làm.

Một màn cảnh cáo lớn như vậy rốt cuộc để làm gì? Thị uy? Làm đến mức khó coi thế này, Tống Toản sao có thể bỏ qua?

Nhưng đó không phải việc nàng cần lo.

Nàng bước lên, làm đóa hoa giải ngữ: “Khương bách hộ, ngài thả bồ câu đưa thư cho nha dịch ở cửa ải, bảo họ nhanh tới tiếp ứng. Nói rằng lần này Tống đại nhân mang theo hai vị nữ quyến, lên núi không tiện.”

Khương bách hộ nhìn về phía Tống Toản. Được hắn cho phép, liền lui xuống.

Nhìn thấy vết thương trên cánh tay Tống Toản đã rách ra, Dung Hiển Tư dùng hai ngón tay khẽ gẩy lớp vải dính máu: “Đại nhân trước xử lý vết thương đi.”

“Ngươi phản ứng thật nhanh.”

Không rõ hắn nói phản ứng lúc né tên, hay lúc bảo Khương bách hộ truyền tin cho nha dịch.

Dung Hiển Tư cân nhắc lời đáp, rồi lục thuốc trong túi treo trên xác ngựa: “Nếu người ta gây ra động tĩnh lớn như vậy chỉ để khiến đại nhân khó chịu, thì hẳn là sợ đại nhân sợ quá mà vội vã.”

Khương bách hộ không để ý vết thương của Tống Toản, có lẽ từ tối qua đã nghĩ rằng việc này nàng – “di nương tương lai” – sẽ xử lý.

“Miệng ngươi nói chuyện thật ngọt.” Tống Toản mở băng cổ tay lộ vết thương, chờ nàng bôi thuốc.

Nhưng lại thấy Dung Hiển Tư quay sang chỗ A Uyển, mặc kệ hắn.

A Uyển đối diện ánh mắt Tống Toản có chút sợ hãi, nhưng vẫn không tránh né Dung Hiển Tư, ngoan ngoãn để nàng xử lý vết trầy trên tay.

“Dung thị, ngươi nên chăm sóc bản quan trước, chứ không phải nô tỳ của ngươi.” Giọng Tống Toản lạnh lùng vang lên.

“Xung quanh nhiều người như vậy, dưới trướng đại nhân đứng đây mà không động, nếu để ta làm thì chẳng phải khiến người khác lười biếng sao? Huống chi A Uyển là nữ tử, ta đương nhiên phải lo cho nàng trước.”

Dung Hiển Tư vừa trả lời vừa không ngừng tay, nói xong còn khẽ thổi lên vết thương của A Uyển, hỏi nàng có đau không.

Xung quanh Cẩm Y Vệ lập tức im bặt, tất cả đều cúi đầu, không dám thở mạnh.

Tống Toản vậy mà kéo nhẹ khóe miệng. Sát khí như giông trước cơn mưa, hắn bước tới bên cạnh Dung Hiển Tư, một tay kéo nàng quay lại, hai mắt nhìn thẳng: “Bôi thuốc cho bản quan.”

Nhưng nữ tử không phản kháng, cũng không tỏ vẻ ngượng ngùng, ngược lại còn cười sáng rỡ:

“Ta giúp A Uyển bôi thuốc xong đã.”

Ý trong lời là: nàng giúp nô tỳ bôi thuốc xong rồi mới giúp hắn, chứ không phải không muốn giúp.

Tống Toản chỉ cảm thấy như một quyền đánh vào bông.

Dung Hiển Tư cúi đầu bôi thuốc, nụ cười đã biến mất, chỉ còn vẻ nhẫn nhịn khó chịu. Động tác của nàng rất nhẹ, không tìm ra sai sót.

Không khí xung quanh gần như đông cứng.

Dung Hiển Tư đúng lúc tìm chuyện nói: “Chỗ này cách cửa ải kia bao xa? Chúng ta phải đợi bao lâu?”

Có lẽ vì vừa bị mất mặt, Tống Toản không lập tức trả lời. Một Cẩm Y Vệ bên cạnh thấy vậy liền chắp tay nói: “Cửa ải cách đây khoảng mười dặm đường xuống núi.”

Không để ý sắc mặt lạnh của Tống Toản, Dung Hiển Tư gật đầu. Lúc này Tống Toản mới mở miệng, coi như cho nàng bậc thang: “Ngươi bôi thuốc xong thì người bên đó hẳn cũng đến tiếp đón rồi, không cần lo.”

Dung Hiển Tư vẫn chăm chú xử lý vết thương của hắn, không ngẩng đầu, thuận miệng đáp: “Có đại nhân ở đây, ta cũng không lo.”

Mặt trời chói chang dần dịch sang phía tây sau lưng Tống Toản. Hắn nhìn nữ tử buộc tóc đen, dưới ánh nắng bị thân mình hắn che vỡ thành những mảng sáng lấp lánh, liền không nói thêm gì.

Từ con đường quanh co trong núi truyền đến tiếng thở hồng hộc. Một đám người áo vải đầu mặt đầy mồ hôi chạy tới. Thấy đoàn người của Tống Toản, ánh mắt họ sáng lên rồi lại run rẩy.

“Thuộc hạ không biết đại nhân giá lâm nơi này, thật sự kinh hãi.” Người cầm đầu khom người, chạy vài bước tới liền phục xuống đất.

Đám người phía sau quỳ run rẩy. Tống Toản lại không nhìn lấy một cái, nhấc chân ngồi lên chiếc kiệu họ mang tới, nhắm mắt dưỡng thần.

Người cầm đầu lúc này mới run rẩy đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, quay sang cười với Dung Hiển Tư: “Nương tử cũng mau lên kiệu đi.”

Khi nhận được tin nói trấn phủ sứ Bắc Trấn Phủ Ty dẫn theo nữ quyến tới đây, hắn ta chỉ là một tuần kiểm trông cửa ải nhỏ bé, nào hiểu chuyện phía sau, cũng không dám nghĩ nhiều, chỉ vội gọi người khiêng ba chiếc kiệu tới.

Dung Hiển Tư đỡ A Uyển lên một chiếc kiệu còn trống, nhìn thấy tóc hai bên mai của người khiêng kiệu đã bạc: “Ta đi bộ cùng đại nhân là được. Mỗi lần ngồi kiệu ta đều thấy chóng mặt.”

Phu nhân tiểu thư ngồi kiệu cũng có người bị chóng mặt, nên người dẫn đầu cũng không nghĩ nhiều, vội nói: “Ủy khuất cho nương tử rồi, nơi này đơn sơ, chỉ tìm được thứ này thay chân thôi.”

“Không sao.” Dung Hiển Tư cười cười.

Lúc này Tống Toản chống đầu mở mắt, nhìn về phía Dung Hiển Tư, rồi lại cau mày liếc sang A Uyển.

Rõ ràng là không hài lòng việc A Uyển ngồi kiệu giống hắn, làm mất thân phận.

Nhưng Dung Hiển Tư không chiều theo hắn, chỉ cười khách sáo với người khiêng kiệu: “Muội muội này chân bị thương, đại nhân nhà ta thương tình nên cho nàng ta ngồi kiệu lên núi. Phiền các vị rồi.”

Nói xong liền nhét bạc cho người khiêng kiệu của A Uyển.

Lần này nàng lại đội cho Tống Toản một cái mũ cao. Tống Toản cũng không nói thêm gì, vừa nghe bốn chữ “đại nhân nhà ta” liền lại dựa nghiêng chống tay, nhắm mắt dưỡng thần.

Dung Hiển Tư đi cùng mọi người trên đường, thuận miệng hỏi: “Không biết đại nhân xưng hô thế nào?”

Người kia khách khí đáp: “Tại hạ họ Phương, là tuần kiểm ở đây.”

“Phương tuần kiểm,” Dung Hiển Tư nhìn con đường phía trước, không quay đầu nhìn hắn ta, “Ta nhiều lời khiến ngài phải mang thêm hai chiếc kiệu, ngài sẽ trách ta chứ?”

Phương tuần kiểm nghe vậy, con ngươi khẽ nhếch lên, quay đầu nhìn Dung Hiển Tư.

Hắn ta chỉ là một tiểu quan nơi này. Sáng sớm hôm nay vị Mạnh Đề đốc do triều đình phái tới Thành Đô phủ đột nhiên cho người tới ngồi ở chỗ hắn ta. Hắn ta cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nhìn tình hình thì dường như sắp xảy ra chuyện chết người. Người trên đánh đánh giết giết, hắn ta chẳng hiểu gì chỉ có thể ngồi đó chịu trận.

Kết quả đột nhiên nhận được tin nói trấn phủ sứ Cẩm Y Vệ đến, chỉ bảo hắn ta đi tiếp đón, còn nói mang theo hai nữ quyến.

Tâm trạng căng thẳng cả ngày của hắn ta lập tức thả lỏng.

Ý tứ rõ ràng là: coi như đi đón nữ quyến, những chuyện khác không cần biết.

Hắn ta vốn tưởng là vị đại nhân kia có lòng nghĩ cho một tiểu quan như mình, không ngờ lại là vị nữ quyến trước mặt này.

Phương tuần kiểm lập tức lấy bạc trong tay áo ra, nhưng bị Dung Hiển Tư đẩy lại: “Ta cũng là cán bộ tuyến dưới. Người lớn đấu đá mặc kệ sống chết của chúng ta, chúng ta tự giúp nhau là chuyện nên làm.”

Bất kể Phương tuần kiểm có hiểu hết ý trong câu nói ấy hay không, Dung Hiển Tư vẫn tiếp tục: “Có ta ở đây, Phương tuần kiểm cứ chuyên tâm hầu hạ các đại nhân là được.”
Nàng nói là “các đại nhân”.

Phương tuần kiểm lăn lộn ở đây gần cả đời, cũng là kẻ khôn khéo. Biết Dung Hiển Tư là người bên cạnh Tống Toản, đây rõ ràng là đứng ra bảo đảm cho hắn ta, chỉ đợi nàng mở lời.

“Là xảy ra biến cố gì mà ngài lại phải đích thân đến đón Tống đại nhân?”

Câu hỏi vừa dứt, Phương tuần kiểm cứng người, nhưng không còn lựa chọn nào khác, đành nói thật.

“Sáng sớm Thành Đô phủ có một thái giám họ Vương đến, dẫn theo rất nhiều người, chỉ ngồi mà không nói gì. Sau đó lại có một lão gia họ Dung tới, ghé vào tai người này nói vài câu. Sắc mặt Vương công công lập tức thay đổi. Còn nhiều hơn nữa… tiểu nhân cũng không biết.”

Vậy tức là lão gia họ Dung kia đã nói điều gì đó khiến Vương công công lưỡng lự. Nhưng nếu không làm gì thì lại mất mặt Tư Lễ Giám, nên mới làm ra một màn vừa rồi.

Lúc này phía sau, Tống Toản chống tay lên đầu, chậm rãi mở miệng:

“Dung thị, bản quan dung túng ngươi… cũng có giới hạn.”

error: Content is protected !!