[CTHĐHNQ] Chương 3

Chương 3: Quý Toản, con mẹ nhà ngươi

Dung Hiển Tư trở về thì mặt trời vừa khuất sau đỉnh núi, mặt đất phủ lên một tầng ánh lam nhàn nhạt.

Tống Toản ngồi trên chiếc ghế tiên nhân trước đây Dung Hiển Tư từng ngồi, lắc lư nhìn nàng xách hai túi giấy dầu, vừa trêu mèo vừa chậm rãi đi về. Bím đuôi ngựa lúc ra ngoài nay đã hơi rối, lại mang theo một vẻ đẹp khác lạ.

Không biết Tống Toản đang nghĩ gì mà nhìn Dung Hiển Tư đến thất thần, mãi đến khi nàng đến gần, ném một chiếc bánh nướng vào người hắn, hắn mới hoàn hồn.

“Đồ ta đã cầm rồi, năm mươi lượng bạc.” Dung Hiển Tư tung chiếc túi tiền lên rồi bắt lại. “Nhưng tiền ta chưa đưa ngươi ngay, giữ lại trước để trả tiền thuốc cho ngươi trong thời gian này. Chờ khi ngươi có tin tức rồi, ta sẽ trả phần còn lại cho ngươi.”

Tống Toản mở gói giấy dầu, nhẹ nhàng cắn một miếng bánh, nuốt xuống rồi mới đáp: “Đương nhiên. Trong khoảng thời gian này còn phải làm phiền Dung cô nương chăm sóc.”

Dung Hiển Tư hài lòng với sự thức thời của Tống Toản, nở nụ cười đầy mặt, rồi mang thêm một cây nến và chiếc ghế ra ngoài.

Lúc này trời đất vẫn chưa tối hẳn, trong núi rừng vang lên tiếng côn trùng kêu rả rích.

Tống Toản tựa lưng vào ghế, từ bên cạnh quan sát Dung Hiển Tư đang ngồi bên cạnh.

Nữ tử này cực kỳ xinh đẹp, đường nét rõ ràng, đặc biệt là đôi mắt và hàng mày—mắt hạnh mày rậm, thậm chí còn sắc bén hơn cả con mèo tam thể hoang mà nàng đang trêu chọc.

Dung Hiển Tư ngồi thật sự chẳng có chút quy củ nào. Chiếc ghế hơi thấp, nàng chống khuỷu tay lên đầu gối, dáng vẻ vô cùng tùy tiện.

Nhưng chẳng hiểu sao, trong mắt Tống Toản lại không hề cảm thấy thô tục.

“Dung cô nương sống một mình trong núi hoang thế này, không sợ sao?” Tống Toản ăn hai miếng bánh nướng rồi đặt xuống, lười biếng hỏi.

Tay Dung Hiển Tư trêu con mèo tam thể hoang vẫn không dừng: “Sợ cũng chẳng có cách nào. Ở lâu thêm chút nữa, tích đủ tư lịch rồi, để cả núi đá cây cối cũng phải gọi ta một tiếng Dung tỷ.”

“Cô nương bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn cây rừng gọi mình là tỷ tỷ?” Tống Toản bật cười khẽ từ trong lồng ngực. “Dung cô nương dung mạo xinh đẹp như vậy, đến giờ vẫn chưa có hôn phu xem mắt sao?”

Lời nói thì rất bình thường, nhưng giọng điệu lại kéo dài mềm mại, giống như một cái móc câu treo lấy tâm người nghe.

Dung Hiển Tư xua tay đuổi con mèo tam thể đi, nghiêng đầu liếc Tống Toản một cái, vừa lúc ánh mắt hai người chạm nhau.

Trước kia gặp loại trai đẹp trẻ tuổi thế này, nếu có tâm trạng tốt nàng thường sẽ trêu chọc vài câu. Nhưng hiện giờ ở triều đại này, tuổi của Tống Toản e rằng đã có vợ con rồi, nên Dung Hiển Tư lập tức thấy không vui.

“Tuy đồng bạn của ngươi chưa chắc đã tìm được ngươi, nhưng vợ con cha mẹ trong nhà chắc chắn đang sốt ruột. Có cần ta giúp ngươi gửi thư về không?”

Dung Hiển Tư nhìn Tống Toản, âm thầm nhắc nhở.

Không ngờ Tống Toản lại bật cười khó hiểu, thậm chí còn cười rất thoải mái: “Tại hạ chưa cưới vợ.”

Tống Toản cho rằng Dung Hiển Tư đang thử mình.

Nàng cứu hắn, còn thay quần áo cho hắn.

Trong viện hắn trống trơn, không có thiếp thất.

Tống Toản nghĩ, lúc Dung Hiển Tư cứu hắn, chắc tưởng hắn chỉ là một giáo úy bình thường. Nếu làm bộ gả cho hắn làm chính thất thì cũng được, nhưng nếu làm thiếp cho trấn phủ sứ Quý thì lại còn thể diện hơn làm chính thê của giáo úy.

Một cô gái mồ côi nơi sơn dã, như vậy cũng coi như là tạo hóa của nàng.

Dung Hiển Tư không biết Tống Toản đang nghĩ gì. Nghe hắn nói chưa có vợ, nàng cũng hiểu ra phần nào.

Từ trước đến nay nàng luôn giữ quan niệm: chỉ cần đạt được mục đích, mọi thứ đều có thể trở thành công cụ cho mình. Trước kia khi ra ngoài làm việc, nàng cũng không ít lần dựa vào nhan sắc để khiến người khác nói chuyện dễ dàng hơn với mình.

Nếu Tống Toản có nảy sinh chút ý trêu chọc mập mờ gì, Dung Hiển Tư cũng chẳng ngại đáp lại chút ít. Như vậy nàng cũng đỡ phải tốn công tìm cách thân thiết hơn để nhờ hắn giúp làm lộ dẫn gì đó.

Nhưng nếu Dung Hiển Tư biết Tống Toản đang nghĩ chuyện nạp thiếp, chắc chắn nàng sẽ không nhịn được mà nổi nóng đá hắn một cái.

Dung Hiển Tư ghét nhất loại người không biết tiến biết lùi. Muốn mập mờ thì cứ mập mờ, đừng có đòi danh phận cho mất hứng.

Tống Toản thấy Dung Hiển Tư rõ ràng thả lỏng hơn khi nghe mình chưa có vợ, liền càng tin rằng mình đoán trúng tâm tư của nàng.

“Dung cô nương đây là ở lại cùng tại hạ ngắm trăng sao?”

Tâm trạng Tống Toản bỗng nhiên tốt lên nhiều.

Dung Hiển Tư lại liếc hắn một cái nhàn nhạt.

“Bây giờ đang cuối thu nắng gắt, ban đêm ta thường ngồi ngoài sân hóng mát.”

Tống Toản: ?

“Ngài chiếm ghế của ta rồi.”

Tống Toản: ………………

Tống Toản khựng lại một chút, chống người đứng dậy: “Xin lỗi.”

Lúc đứng lên còn ho hai tiếng, bày ra dáng vẻ yếu ớt.

Nhưng Dung Hiển Tư chẳng hề thương hoa tiếc ngọc, rất thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế của mình.

Tống Toản: ………………

Lần đầu tiên trong đời phải ngồi ghế con.

Cứ thế ngồi ngắm trăng mãi cũng ngượng, Dung Hiển Tư bèn kiếm chuyện nói: “À đúng rồi, lúc xuống núi ta có mang cho ngươi chút giấy bút. Nếu muốn viết thư thì viết xong ta có thể giúp ngươi mang xuống núi.”

“Cô nương không sợ nguy hiểm sao?” Tống Toản người cao gầy, ngồi trên chiếc ghế nhỏ tuy có chút co quắp, nhưng cử chỉ vẫn đoan chính, nhìn vẫn có khí độ riêng.

“Chiều nay ta nhờ hai tên ăn mày đi cầm nhẫn ban chỉ, đội mũ có rèm nên đứng xa cũng không ai nhận ra.” Dung Hiển Tư nhìn vầng trăng trên trời, giọng điệu bình thản.

Tống Toản lại hỏi: “Cô nương không sợ hai tên ăn mày cầm tiền rồi bỏ trốn?”

Dung Hiển Tư rất ghét kiểu người một câu mà giấu mười cái hố như vậy: “Ta không biết võ công như ngươi, nhưng cũng không đến mức để hai đứa trẻ con chạy thoát ngay trước mắt mình.”

Nói xong, Dung Hiển Tư sau một ngày mệt mỏi cuối cùng cũng thấy uể oải, liền nằm xuống ghế tiên nhân không nói nữa, chỉ lặng lẽ nghĩ rằng trước kia vào giờ này, Quý Huyền Chu thường ngồi bên cạnh quạt gió cho mình.

Tống Toản thầm nghĩ, hổ sa cơ xuống đồng bằng cũng bị chó khinh, một cô gái mồ côi nơi sơn dã mà cũng dám mắng hắn mấy câu.

Gió núi thổi qua, mùi hương đặc biệt trên người Dung Hiển Tư lại bay vào mũi Tống Toản. Hắn nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy nàng đang yên lặng ngắm trăng, để lộ một đoạn cổ trắng nõn.

Không hiểu sao Tống Toản bỗng cảm thấy hơi thở của mình có chút không ổn.

Hôm sau, Tống Toản tỉnh dậy sớm hơn Dung Hiển Tư. Rửa mặt xong, hắn nhẹ nhàng gõ cửa phòng nàng.

Dung Hiển Tư vốn nhiều năm quen với việc nửa đêm bị một cuộc điện thoại đánh thức, nên giấc ngủ cũng khá nông.

“Trên bếp có điểm tâm, ngươi lấy ăn lót dạ trước đi, để ta ngủ thêm một chút.”

Giọng nói khác hẳn ban ngày trong trẻo gọn gàng, lúc này lại mang theo vài phần lười biếng quyến luyến.

Tống Toản cảm thấy có một ngọn lửa bỗng bốc lên trong lòng, không nói thêm gì liền đi về phía bếp, bước chân thậm chí có chút rối loạn.

Dung Hiển Tư ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh. Sau khi rửa mặt xong, nàng mới phát hiện Tống Toản đang ở trong căn phòng trước kia của Quý Huyền Chu.

Sau khi Quý Huyền Chu mất tích, quần áo và tranh chữ của y đều đã bị Dung Hiển Tư thu vào phòng mình.

Nghe thấy tiếng bước chân của nàng, Tống Toản không ngẩng đầu, vẫn ngồi bên bàn lặng lẽ vẽ tranh.

“Dung cô nương biết chữ sao?”

Dung Hiển Tư không trả lời, chậm rãi bước vào phòng: “Công tử, ta nhớ căn phòng này vốn đóng cửa.”

Tống Toản tiếp tục vẽ: “Ta thấy phòng bên không có chỗ nào tiện viết chữ vẽ tranh.”

Nói xong mới ngẩng mắt nhìn nàng: “Hay là căn phòng này từng có người ở, nên cô nương không muốn ta vào?”

Trong lòng Dung Hiển Tư xoay chuyển vài vòng. Sợ sinh thêm rắc rối, nàng vẫn quyết định giấu chuyện của Quý Huyền Chu. Hơn nữa nói ra hắn chưa chắc đã tin Quý Huyền Chu mất tích. Lại nghĩ đến chuyện hôm qua hắn bảo đi tìm tiệm cầm đồ nhà họ Quý, e rằng sẽ nghi ngờ nàng có ý đồ khác.

Trong thâm tâm, điều nàng không nói rõ được là: nàng không biết Quý Huyền Chu rốt cuộc là người thế nào. Nhưng trước mặt lại là một Cẩm Y Vệ. Nếu thân phận Quý Huyền Chu không ổn, hậu quả sẽ rất phiền.

Địch hay bạn còn chưa rõ, cứ quan sát thêm đã.

Ý tưởng tốt nhất hiện giờ là dựa vào ân cứu mạng để nhờ Tống Toản làm giúp nàng tấm lộ dẫn.

“Không có gì. Phòng này lâu không dùng nên bám bụi, ta sợ quan gia ngài ở không quen.”

Tống Toản không tỏ ý kiến với lời giải thích đó, chỉ vẫy tay gọi nàng lại: “Ta còn chưa biết tên cô nương viết thế nào.”

Nói rồi kéo ra một tờ giấy, đưa bút cho Dung Hiển Tư.

“Ta không biết viết chữ.”

—— chủ yếu là không biết viết chữ phồn thể.

Dung Hiển Tư thầm nghĩ.

Tống Toản nhướng mày. Điều này cũng hợp với phán đoán của hắn, người nơi thôn dã không biết chữ rất bình thường. Đợi khi đưa nàng về kinh thành rồi, gọi người dạy dỗ lại cũng không muộn…

Đang nghĩ vậy, Dung Hiển Tư lại nói tiếp: “Dung trong bao dung, Hiển trong hiển hách, Tư trong tư bản.”

“Hiển tư thiên nhưỡng, lấy diệu xỉu thanh.”*

*“Tài năng hiển hách khắp thiên hạ, danh tiếng sáng rực.”

Từ nhỏ Dung Hiển Tư đã biết tên mình hơi “to”, thậm chí có thể gọi là ngông cuồng.

Mẹ nàng từng nói: nếu khi đặt tên mà không chết yểu, thì chứng tỏ Dung Hiển Tư đủ sức gánh nổi cái tên đó.

Sự thật cũng chứng minh nàng gánh nổi. Hai mươi bảy tuổi đã là phó chi đội của một ban ngành cấp tỉnh, chức thấp nhưng hưởng đãi ngộ cao, thế nào cũng được coi là nhân tài trẻ tuổi.

Đương nhiên Dung Hiển Tư không biết người trước mắt mới hai mươi lăm tuổi đã giữ chức trấn phủ sứ tòng tứ phẩm, lại còn là loại cấp bậc trực tiếp nghe lệnh thiên tử. Nếu biết, chắc nàng sẽ phải chửi một câu cho hả dạ.

Tống Toản sững lại: “Ngươi biết chữ?”

Dung Hiển Tư liếc đối phương một cái, cũng không định che giấu: “Ta chỉ là không biết viết chữ thôi.”

Không đại biểu là ta không biết chữ.

Tống Toản khẽ cười, viết xuống tên mình trên giấy.

Toản trong “khuê toản”, loại ngọc dùng để biểu thị quyền thế.

Cha mẹ hắn quả thật đặt rất nhiều kỳ vọng vào con trai.

Dung Hiển Tư vẫn chỉ coi hắn là một giáo úy nho nhỏ.

Sau đó Tống Toản lại viết thêm tên Dung Hiển Tư. Dung Hiển Tư tiến lại nhìn, gật đầu: “Chữ này đẹp đấy, chắc luyện công phu nhiều lắm?”

Tống Toản không ngờ một nữ tử nơi sơn dã lại đi đánh giá chữ của mình, trong lòng có chút khó chịu, nhưng ánh mắt lại lướt qua cách bày trí trong phòng.

Giường tủ đều được sắp xếp rất dụng tâm, so với phòng khách hắn đang tạm ở rõ ràng tốt hơn nhiều. Chiếc bàn này cao vừa tầm, hiển nhiên dùng để viết chữ vẽ tranh.

Nhưng Dung Hiển Tư lại nói mình không biết dùng bút mực.

Ánh mắt Tống Toản tối lại.

Nơi này chắc chắn từng có một văn nhân ở. Nhìn cách bày trí trong phòng, e rằng là một nam tử.

Bàn tay cầm bút siết chặt, Tống Toản nhìn thẳng Dung Hiển Tư.

Một nữ tử sống giữa núi rừng thế này, không làm nông, sao có thể không có nam nhân bên cạnh.

Chỉ sợ nam nhân kia quá bình thường, sau khi nàng cứu được hắn liền sinh tâm tư khác, muốn bỏ bến cũ mà tìm bến mới.

Bên này Dung Hiển Tư vẫn đang nghĩ về chuyện “tiệm cầm đồ Quý gia”. Ba năm sống ở đây mà không có ai đến tìm Quý Huyền Chu, nàng thật sự không đoán được thân phận y rốt cuộc tốt hay xấu.

Nhưng nếu Tống Toản dám trực tiếp bảo nàng đi tìm tiệm cầm đồ Quý gia, vậy chứng tỏ họ Quý này có phân lượng không nhỏ.

Trong lòng còn vướng chuyện Quý Huyền Chu, nên Dung Hiển Tư không chú ý ánh mắt Tống Toản nhìn mình.

“Chiếc nhẫn ban chỉ của ngươi đã cầm rồi, đại khái bao lâu mới có tin tức?”

Tống Toản nhìn nàng, không trả lời.

Hắn rất quen với việc người khác thấy sang bắt quàng làm họ. Tống Toản sinh ra đã là quý tử, cũng không để ý người khác vì tiền quyền mà nịnh bợ hắn—dù sao hắn cũng có.

Nhưng không hiểu sao, hắn lại không muốn Dung Hiển Tư vì vậy mà thân thiết với mình.

Tống Toản chỉ cho rằng Dung Hiển Tư nóng lòng muốn leo lên cành cao, liền nhàn nhạt nói: “Khoảng hơn một tháng đi, tại hạ cũng chẳng phải đại nhân vật gì.”

Thực ra Tống Toản ước chừng chỉ hai ngày là có tin tức.

Nghe vậy, đồng tử Dung Hiển Tư hơi mở to: “Hơn một tháng?”

Im lặng một lúc, Dung Hiển Tư túm lấy tay áo Tống Toản đang vẽ: “Hơn một tháng thì ta sợ đồng bạn của ngươi đã đi xa rồi. Hay là vài ngày nữa khi thương thế của ngươi khá hơn, ta đưa ngươi xuống núi tìm người?”

Tống Toản nhìn bàn tay ngọc đang nắm tay áo mình, giọng nói mang theo cảm xúc khó hiểu: “Dung cô nương dường như rất mong tại hạ tìm được đồng bạn.”

Dung Hiển Tư nhíu mày.

Không vậy thì sao? Chẳng lẽ nàng rảnh rỗi quá nên nuôi không hắn à?

Nghĩ vậy nàng cũng nói thẳng: “Đương nhiên. Ta còn chờ ngươi tìm được đồng bạn rồi báo đáp ân cứu mạng của ta.”

Lời nói quá thẳng thắn khiến Tống Toản bật cười.

“Ta chỉ là một giáo úy Cẩm Y Vệ nho nhỏ, e rằng không thể cho Dung cô nương vinh hoa phú quý được.”

Khi nói câu này, Tống Toản nghiêng người lại gần Dung Hiển Tư.

Lại trêu chọc ta?

Dung Hiển Tư nhướng mày, dùng ngón trỏ đẩy vai hắn ra xa: “Quan gia nói đùa. Ngài là Cẩm Y Vệ ở kinh thành, còn ta chỉ là bùn đất. Ngài đừng cứ so ình với vương hầu khanh tướng, với ta thì ngài cũng đã là gia rồi.”

Ngàn xuyên vạn xuyên, nịnh nọt thì không xuyên.

Dung Hiển Tư không tiếp tục dây dưa nữa. Nếu Tống Toản thật sự không giúp nàng làm được lộ dẫn, thì nàng chỉ có thể xin lỗi hắn, cướp lệnh bài của hắn mà đi ra ngoài. Dù sao cái mạng này của hắn cũng là nàng cứu.

“Ta không giỏi nấu ăn lắm. Trưa nay nướng ít bánh mì kẹp chân giò hun khói, xay cho ngươi ít đậu nành làm sữa bồi bổ, rồi xào thêm ít đậu Hà Lan.”

Trước kia Dung Hiển Tư vốn đã không biết nấu ăn, chỉ hứng thú với việc làm bánh ngọt. Sau khi đến đây, việc nấu nướng giặt giũ đều do Quý Huyền Chu làm. Sau khi y đi, nàng ngoài việc thỉnh thoảng xuống quán ăn một bữa nóng, còn lại toàn ăn đồ khô.

Tống Toản không hiểu “bánh mì” là gì: “Đa tạ cô nương. Đợi khi ta khỏi hẳn, nhất định sẽ tận lực báo đáp.”

Dung Hiển Tư xua tay rồi đi nhào bột.

Tống Toản vẫn chưa đặt bút, mực chậm rãi chảy xuống, trên bức tranh rơi thành một vệt mực đen.

Đi tiệm cầm đồ Quý thị không phải để liên lạc với triều đình.

Lần này hắn đến đất Tứ Xuyên, ngoài việc theo lệnh Thánh Thượng điều tra thổ ty ở địa phương, còn được mẫu thân nhờ tìm tung tích biểu đệ Quý Huyền Chu.

Ba năm trước, cữu cữu hắn—Quý đại gia—đột ngột qua đời, chủ mẫu phát điên. Biểu đệ Quý Huyền Chu khi ấy đang ở đất Tứ Xuyên kiểm tra mỏ muối cống, rồi đi mà không trở lại.

Mẫu thân hắn, Quý thị, tuy là người nhà họ Quý nhưng đã xuất giá. Huống hồ chồng và con trai đều làm quan trong triều, lại đúng lúc thổ ty ở Xuyên địa nổi loạn, có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào, không tiện nhúng tay.

Không ngoài dự đoán, tiệm cầm đồ của Quý gia ở Xuyên địa hẳn đã bị thứ tử Quý gia chiếm mất. Chiếc nhẫn ban chỉ này đem đi cầm, nhất định sẽ khiến thổ ty báo tin có người từ kinh thành tới, mà thám tử triều đình cài bên cạnh thổ ty cũng sẽ biết.

Nếu bên phía thổ ty dám không nể mặt triều đình mà phục sát Cẩm Y Vệ, thì hắn cũng lười vòng vo nữa, cứ để sóng gió lớn thêm một chút là được.

Chỉ là như vậy e rằng sẽ liên lụy đến Dung Hiển Tư.

Nhưng cũng không sao. Hắn là trấn phủ sứ, bồi thường cho một nông nữ chẳng phải chuyện dễ dàng sao?

Dung Hiển Tư đang ngân nga khúc hát, từ trước giường đất lấy bánh mì ra, hoàn toàn không biết Tống Toản đang nghĩ gì. Đột nhiên nàng khựng lại, tai khẽ động.

Ngoài viện gió thổi ào ào, một con chó bỗng lao tới, đứng trước mặt Dung Hiển Tư sủa điên cuồng.

Con chó này vốn là chó hoang, từng được Dung Hiển Tư và Quý Huyền Chu cứu, rất lanh lợi lại hiểu ý người.

Nụ cười trên mặt Dung Hiển Tư cứng lại. Nàng đứng sững một lúc, rồi đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Quý Toản, con mẹ nhà ngươi!!!

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!