[CTHĐHNQ] Chương 4

Chương 4: Ta chặn ngươi, ngươi nhất định phải xem, dọa cho chết khiếp…

Quý Toản, con mẹ nhà ngươi!!!

Dung Hiển Tư mặc kệ tay bị bỏng, nhặt ổ bánh mì vừa ra lò, hùng hổ xông vào phòng Tống Toản đang vẽ tranh, túm cổ áo hắn kéo thẳng về phòng mình.

“Ta đúng là đầu óc lâu ngày không dùng nên ngu đi rồi. Nếu tiệm cầm đồ kia thật sự là chỗ ngươi có thể liên lạc đồng bọn, sao ta không trực tiếp đi tìm người cho xong,” Dung Hiển Tư vừa mắng vừa móc ra một cái túi, cùng ổ bánh mì ném cho Tống Toản, “Ngươi tìm không phải đồng bạn mà là kẻ thù đúng không? Nói sớm một tiếng chúng ta còn kịp trốn đi!”

Nói xong lại vội vội vàng vàng chạy vào phòng mình: “Ngươi mau thu dọn đồ đạc đi.”

Trong đầu Dung Hiển Tư rối như tơ vò, không còn tâm trí mắng Tống Toản thêm vài câu.

Giờ nàng đã xác định họ Quý này quả thật có chút thế lực. Lần mất tích của Quý Huyền Chu e rằng dữ nhiều lành ít. Mà trước mắt rõ ràng Quý Toản và tiệm cầm đồ Quý thị không cùng phe. Nàng vô cùng may mắn suốt ba năm qua không từng cùng Quý Huyền Chu đi về thị trấn phía tây.

Ít nhất trước khi Quý Huyền Chu mất tích, bất kể là địch hay bạn, Dung Hiển Tư cũng không muốn y bị người ta tìm ra thân phận thật.

Dung Hiển Tư nhìn những thứ Quý Huyền Chu để lại trong phòng.

Nàng thật sự không biết thân phận của hắn, cũng không biết nên mang theo thứ gì, càng không chắc có nên để lại dấu vết của y trong căn phòng này hay không.

Đêm nay tiệm cầm đồ Quý thị chắc hẳn đã lật tung các thị trấn xung quanh mà vẫn không thu được kết quả gì, nên mới lên núi tìm kiếm, khiến chó hoang cũng bị kinh động.

Dung Hiển Tư tựa trán lên nắp rương gỗ. Một lát sau nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo.

Tống Toản bị nàng ném túi vào mặt, còn chưa kịp nổi giận thì nàng đã chạy đi mất.

Ngón tay vuốt nhẹ túi vải, khóe môi Tống Toản khẽ cong lên.

Xem ra nàng đã phát hiện ra điều gì đó không ổn. Lúc này hắn ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy con chó hoang trong sân đang bồn chồn bất an.

Thì ra là vậy.

Tiệm cầm đồ Quý thị hẳn đã tìm tới nơi này và cho người lên núi. Nữ nhân này vậy mà có thể lập tức nhận ra tình hình chỉ từ phản ứng bất thường của con chó.

Cũng không tính là ngu.

Tống Toản thong thả thu dọn thuốc men, vừa xong thì thấy Dung Hiển Tư vác một bọc đồ đi ra.

Nhìn có vẻ nặng, nhưng nàng vẫn xách được.

Dung Hiển Tư liếc Tống Toản một cái: “Thu dọn xong thì đi từ sau núi. Trước tiên trốn ở đó một lúc rồi hãy xuống núi.”

*

Hai người không đi theo đường chính đạo, mà xuyên một lối mòn, dọc đường phải gạt cành cây và cỏ dại sang một bên.

Dung Hiển Tư đi phía trước mở đường, gạt một dây leo ra: “Ngươi định bây giờ quay lại tiệm cầm đồ Quý thị giết người, hay chờ đồng bạn của ngươi tới hội hợp?”

Vì Tống Toản không báo trước chuyện nhà nàng sẽ bị lục soát, cơn tức của Dung Hiển Tư bốc lên, nói chuyện cũng lười dùng kính ngữ.

Tống Toản ăn nốt miếng bánh mì cuối cùng, lại thấy hứng thú: “Vì sao ngươi lại nói vậy?”

Dung Hiển Tư đáp: “Ngươi đâu thể ngu đến mức tự để mình phải ngủ bờ ngủ bụi chứ? Nhìn tình hình thì chiếc nhẫn ban chỉ của ngươi nhiều khả năng sẽ khiến người của tiệm cầm đồ Quý thị vô cùng kinh ngạc. Lúc này tiệm cầm đồ chắc đã dốc toàn bộ người đi tra ra ngoài.”

Dung Hiển Tư dừng một chút rồi nói tiếp: “Hoặc là khi chiếc nhẫn của ngươi được đưa đến tiệm cầm đồ, nơi đó đã nhận ra mình bị theo dõi. Vì vậy họ chỉ còn cách tìm ra ngươi trước khi đồng bạn của ngươi tới, coi như cũng không lỗ.”

“Cũng thông minh đấy,” Tống Toản không còn giả bộ yếu ớt nữa, lướt qua Dung Hiển Tư đi lên phía trước mở đường. “Nhưng điều khiến ta ngạc nhiên là ngươi lại phát hiện có người lên núi nhanh như vậy. Ta còn tưởng sẽ phải chém giết một trận trong căn nhà nhỏ kia.”

Hắn nói vậy đã là hạ thấp mình rồi. Với thân thủ của hắn, người còn cách một dặm hắn cũng có thể cảm nhận được.

“Vậy việc bọn họ tới nhanh như vậy, có nằm trong dự liệu của ngươi không?”

“Không nghĩ tới chuyện này, ta cũng không quen thuộc tiệm cầm đồ Quý thị ở đây hành động theo quy cách gì.”

Kiêu ngạo vậy sao?

Dung Hiển Tư nhướng mày. Lúc này nàng càng chắc chắn Quý Toản này tuyệt đối không thể chỉ là một giáo úy Cẩm Y Vệ bình thường.

Nàng cầm một nhánh cây chọc chọc lưng Tống Toản, tiếp tục hỏi câu hắn vừa rồi chưa trả lời: “Vậy bây giờ?”

“Giết thẳng vào tiệm cầm đồ Quý thị.” Tống Toản biết chiếc nhẫn ban chỉ của mình đại diện cho ai đến đây. Người của tiệm cầm đồ Quý thị nếu phát hiện trong phòng không có ai, chắc chắn cũng không dám quay về. “Ở đó chắc sẽ để lại vài người làm bộ canh giữ. Yên tâm, không thành vấn đề.”

Ngay cả Tống Toản cũng không hiểu vì sao mình lại phân tâm đi trấn an Dung Hiển Tư.

Dung Hiển Tư hiểu rõ. Nếu nàng là người của tiệm cầm đồ thì cũng không dám quay lại. Văn Xuyên cách xa mọi trung tâm, huống hồ chỉ là thị trấn nhỏ này. Ở nơi như vậy, làm tốt việc cũng chẳng được gì, nhưng nếu làm hỏng việc thì chắc chắn gặp họa.

Đám người kia giờ quay về phát hiện vườn không nhà trống, chỉ biết thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì Tống Toản chắc chắn sẽ không ở lại lâu. Họ chỉ cần tạm thời giả vờ nghiêm túc đi tìm một thời gian, chờ hắn rời đi rồi lại quay về tiếp tục buôn bán là được.

Chỉ là chắc chắn sẽ để lại vài người ở đó làm bộ trông coi.

Quả nhiên bất kể lúc nào, cũng đều là những quy định ngầm mà ai cũng hiểu.

Dung Hiển Tư lắc đầu, nói: “Nhưng vẫn nên làm yên lặng một chút, đừng kinh động… đến dân cư.”

Tống Toản khựng lại. Nghe ý nàng thì có vẻ nàng đã đoán ra đầu đuôi sự việc.

Sau đó lại nghe tiếng Dung Hiển Tư phía sau: “Ta cứu ngươi xem ra cũng không cứu nhầm.”

Tống Toản không biết nàng định làm gì, chỉ cho rằng nàng nghĩ mình là cái cây lớn để bám vào, nên cười nhạt hai tiếng.

Đột nhiên hắn nhớ tới căn phòng mình vừa vẽ tranh: “Nhà của ngươi e rằng sẽ bị hư hại. Lát nữa đến tiệm cầm đồ Quý thị lấy tiền bù lại là được. Chỉ là những dấu vết sinh hoạt kia… ngươi có tiếc không?”

Dung Hiển Tư nghe vậy liền hiểu hắn đã phát hiện căn phòng kia từng có người ở. Trong lòng nàng hoảng lên, không biết hắn có liên quan gì tới Quý Huyền Chu hay không, có nhận ra người từng sống ở đó tên là Quý Huyền Chu hay không.

Nàng nói lấp liếm: “Có gì mà tiếc. Cũng chỉ là mấy dấu vết ăn uống sinh hoạt thôi, tiếc gì chứ?”

Đúng là loại người thấy lợi quên nghĩa.

Tống Toản thầm nghĩ.

Hai người mỗi người một suy nghĩ, tiếp tục đi đường rừng chứ không phải đường chính. Khi xuống núi thì trời đã tối.

Dung Hiển Tư dẫn Tống Toản vòng vèo tới cửa sau của tiệm cầm đồ Quý thị. Nàng vốn định nghe xem trong tiệm có bao nhiêu người, nhưng nghĩ Tống Toản này còn không rõ địch hay bạn, nên giả vờ mình không biết đánh nhau.

Ừ, đúng, không biết đánh nhau.

Ở nơi tồn tại ba cái thứ nội công như thế này, chút quyền cước của nàng chỉ có thể là mấy chiêu trò nhỏ nhặt mà thôi.

Dung Hiển Tư mím môi, hất cằm về phía tiệm, ra hiệu Tống Toản mau lên.

Mình mà lại bị sai khiến?

Tống Toản thầm nghĩ.

Chỉ thấy hắn nắm lấy cái khóa, hơi dùng lực, chiếc khóa to bằng bàn tay liền bật ra.

Dung Hiển Tư trong lòng giật mình.

Vừa bước vào liền thấy mấy tên tiểu nhị chưa kịp hiểu chuyện gì, đứng sững ra. Tên đứng đầu lập tức phản ứng lại, cầm gậy đánh tới.

Tống Toản rút Tú Xuân đao vung tới, vậy mà có thể dùng vỏ đao ghim thẳng tên tiểu nhị kia vào cột.

Ngay cả Dung Hiển Tư, người từng thấy không ít cảnh bạo lực, cũng lập tức sững người. Nhưng nàng nhanh chóng phản ứng lại, tay mắt lanh lẹ chạy tới chỗ mấy người còn lại, bịt chặt miệng họ.

“Im miệng, đừng la.”

Dung Hiển Tư cảm thấy tay mình hơi run, run rẩy túm cổ áo mấy người còn lại gom lại một chỗ.

Mấy tên tiểu nhị thấy người kia bị ghim vào cột bằng vỏ đao đã sớm sợ ngây người. Còn chưa kịp phản ứng đã bị bịt miệng, từ đầu đến cuối không phát ra một tiếng nào, chỉ có mùi khai của nước tiểu lan ra.

Dung Hiển Tư cắn mạnh đầu lưỡi đang run, ngẩng đầu nhìn Tống Toản: “Những người bị để lại ở đây chắc chỉ là kẻ thế mạng, cái gì cũng không biết. Trói lại bịt miệng, ta trông chừng bọn họ.”

Nói xong nàng cúi đầu nhìn mấy tên tiểu nhị đang sợ ngây người, đá mạnh vài cái. Lúc này họ mới vội vàng phản ứng lại, gật đầu như gà mổ thóc.

“Đại gia, xin tha cho ta…”

“Ở nhà mẹ già còn đang chờ…”

“Ta đảm bảo sẽ im lặng…”

“Đồ đệ ta mới mười tuổi…”

Đêm khuya lạnh lẽo, mấy người sợ chọc giận Tống Toản nên ngay cả xin tha cũng chỉ dám nói bằng hơi thở, đầu liên tục dập xuống đất khiến bụi bay lên.

Tống Toản quay đầu nhìn Dung Hiển Tư, trong mắt lóe lên vẻ trêu chọc: “Ta vừa rồi rõ ràng đã ngăn cản, chính ngươi nhất định phải xem. Sợ rồi?”

Dung Hiển Tư nuốt một ngụm nước bọt. Khi cảm thấy tim mình không còn đập loạn nữa, nàng mới nói: “Ta tay chân lanh lẹ, làm mấy trò bịt miệng trói người rất nhanh, họ đều không kêu nữa. Coi như tích đức đi. Dù sao ngươi cũng không ở đây được mấy ngày.”

Tống Toản nhìn có vẻ tâm trạng khá tốt, lắc đầu cười cười, đi tới chỗ người bị ghim vào cột, rút Tú Xuân đao ra, dùng quần áo của xác chết lau lưỡi đao.

“Ngươi cũng thật là thiện lương.”

Trong lòng Dung Hiển Tư bắt đầu chửi thề, thầm nghĩ tiêu chuẩn “thiện lương” của tên này đúng là thấp thật.

“Thôi, ngươi đi xem ấm trà trên bàn kia còn nước không, ta khát.” Tống Toản cúi đầu lau Tú Xuân đao.

Dung Hiển Tư lúc này mới thở phào, vỗ vỗ mấy tên tiểu nhị đang sợ ngây người, dặn dò vài câu: “Tuyệt đối đừng la, đừng lấy trứng chọi đá.”

Lúc đứng dậy nàng cảm thấy hai chân mình vẫn còn run. Nàng đi tới bàn trong sảnh rót một chén trà, đúng lúc phía sau vang lên tiếng lưỡi dao xé qua thịt, một mảng chất lỏng bắn tung trên nền đá xanh.

Một cơn gió đêm thổi qua, mang theo mùi máu tanh, nhưng lại không có lấy một tiếng rên.

Thu đao, Tống Toản đi ra sảnh ngoài xem còn cá lọt lưới không. Khi đi ngang qua Dung Hiển Tư đang đứng sững, hắn cười nhẹ để lại mấy chữ.

“Lòng dạ đàn bà.”

Tay cầm chén trà hơi run. Cuối cùng chén trà không chịu nổi, vỡ ra trong tay Dung Hiển Tư, nước trà lạnh nhỏ xuống.

Dung Hiển Tư chậm rãi quay đầu. Ánh trăng chỉ chiếu sáng khóe miệng đang căng cứng.

Nàng nhìn thảm cảnh dưới ánh trăng, rất lâu không nói gì. Cuối cùng chậm rãi bước tới, nửa ngồi xuống khép lại đôi mắt vẫn còn mở của tên tiểu nhị.

Nhát đao rất nhanh, gã không chịu nhiều đau đớn.

Với thân thủ như vậy, dù chỉ tạm thời làm trật khớp mấy người kia cũng được, chẳng qua hắn ngại phiền mà thôi.

“Xin lỗi.”

Khi đứng dậy, Dung Hiển Tư đã thu lại cảm xúc, nhanh chóng đi theo Tống Toản.

Tiệm đã khóa cửa, mọi người hẳn đều tụ tập ở hậu viện chuẩn bị nghỉ ngơi. Sảnh trước không có ai. Khi Dung Hiển Tư bước vào, Tống Toản đang lục soát tiệm cầm đồ.

“Không để lại thứ gì đáng giá, chỉ có ít bạc vụn. Nhưng mua lại cái sân nhỏ của ngươi chắc là cũng đủ.”

Nói xong Tống Toản ngẩng đầu nhìn Dung Hiển Tư. Điều ngoài dự đoán là nữ tử kia không hề khóc lóc hay hoảng loạn.

Dung Hiển Tư vốn không phải người dễ hoảng. Huống chi nàng hiểu rõ nam nhân trước mặt không phải kẻ dễ đối phó. Nếu nàng có hành động cản trở, chưa chắc người chết tiếp theo không phải là mình.

Dung Hiển Tư bước tới nhìn số tài vật còn lại: “Đủ thì đủ rồi, nhưng mấy cái xác kia ngươi định xử lý thế nào?”

Nói xong nàng nhìn thẳng Tống Toản. Trong mắt không có chút thương hại nào, cũng không có oán trách: “Thời tiết này, ngày mai nhất định sẽ bốc lên mùi hủ thi.”

Nhìn đôi mắt không cảm xúc của Dung Hiển Tư, Tống Toản cúi người nhìn thẳng vào nàng: “Không cần xử lý.”

Dung Hiển Tư nhíu mày khó hiểu.

“Muộn nhất là tối mai sẽ có người tới tìm chúng ta.” Tống Toản nhìn nàng, dưới ánh nến nở nụ cười nhàn nhạt, rồi đứng thẳng dậy. “Ta đi nghỉ trước, ngươi cũng ngủ sớm đi.”

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!