[KOT] Chương 10

Chương 10

Chẩm Châu nhìn Quý phi, lại liếc sang Tam điện hạ cùng Vạn Phúc phía sau người này, nhất thời không biết nên làm thế nào.

Trước kia khi còn ở quê nhà, mỗi lần nương tử muốn gặp Tam điện hạ đều sẽ tỉ mỉ trang điểm, lúm đồng tiền bên má ẩn hiện, gần như chưa từng tắt, mà Tam điện hạ mỗi lần cũng đã sớm ngồi chờ ở chỗ hẹn hò bí mật. Khi đó tuy không thể gọi là ôn hòa, nhưng tuyệt đối không có cảnh châm chọc lạnh lẽo như lúc này.

Thế nên nàng ta vẫn luôn nghĩ Tam điện hạ là người chân thành nhiệt tình, chỉ là do từ nhỏ đã thụ hưởng nền giáo dưỡng của hoàng gia khiến hắn mỗi cử chỉ đều cao quý hơn người khác, chứ không phải là cố ý lạnh nhạt.

Càng không ngờ, hắn vào lúc này lại đứng sau núi giả nhìn trộm từng lời từng hành động của nương tử.

Trịnh Ngọc Khánh nhìn ra sự khó xử của nàng ta, tuy trong lòng có chút hoảng loạn, nhưng vẫn trước tiên bảo Chẩm Châu lui ra xa canh chừng. Nàng nhét túi hương màu cỏ xanh vào trong tay áo rộng, mà túi hương vốn lạnh lẽo kia dường như đã bị ánh mắt nóng rực kia ghim chặt, trở nên nóng bỏng tay, khiến nàng một khắc cũng không muốn giữ lại.

“Điện hạ lúc này không ở trong điện thắp hương tế bái mẫu thân, lại chạy đến đây nhìn trộm hành tung của Quý phi, dường như cũng không hợp với đạo hiếu.” Trịnh Ngọc Khánh tuy đã chuẩn bị cầu người, nhưng vẫn theo bản năng muốn tranh biện với hắn vài câu.

Nàng cười nói: “Điện hạ đứng đây châm chọc thứ mẫu của mình, dưới suối vàng Hà sung dung có biết không?”

Tiêu Minh Tắc thấy nàng cất túi hương lại vào tay áo, sắc mặt hơi dịu đi, nhưng nghe những lời nàng nói, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm nàng, giọng vẫn ôn hòa: “Trịnh nương nương nói phải, nhi thần thụ giáo. Nếu vậy, nhi thần xin cáo lui.”

Hai chữ “nhi thần” được hắn cố ý nhấn mạnh, lập tức vạch rõ ranh giới giữa hai người.

Vào mùa hoa rơi năm ấy, hắn từng kể về chuyện xưa của mẫu thân mình, khi đó nàng còn tựa trên xích đu lặng lẽ lắng nghe, nhưng giờ đây lại chỉ còn là cái cớ để hắn thi thoảng nhìn nàng một cái.

“Quả thật là ta có ý muốn mời điện hạ tới,” Trịnh Ngọc Khánh thấy hắn chưa rời đi, biết rõ hắn đang nắm thóp mình, cố tình làm bộ chờ nàng xuống nước, liền thản nhiên nói: “Chỉ là muốn cảm tạ điện hạ, ân cứu mạng ngày đó, ta tự nhiên ghi khắc trong lòng.”

Lý do này của nàng đường hoàng đến mức giả tạo, mà Tiêu Minh Tắc lại chẳng tin.

Nữ nhân Trịnh Ngọc Khánh này, giả dối, biến hóa, luôn tính toán lợi hại. Trước kia hắn nhiều lần gửi lời mời, nàng đều đóng cửa không gặp, ngoại trừ cái lần Tần Quân Nghi bị thương, nàng căn bản sẽ không chủ động tìm hắn.

Cho dù hắn chết, nàng cũng chỉ là vui mừng khôn xiết, vì bớt đi một con quỷ quấn lấy mình.

Hắn dù trước mặt nữ lang trong lòng cố che giấu thế nào, tính tình vẫn khó tránh khỏi nóng nảy thô bạo, nhưng Tần Quân Nghi lại là một lang quân ôn hòa vô cùng, phong độ nhẹ nhàng, đứng giữa gió, viết văn múa mực, đủ để lấn át quá nửa công tử thế gia trong kinh thành.

Đáng tiếc người đàn ông khiến nàng toàn tâm toàn ý kia đã chết rồi.

Trịnh Ngọc Khánh hiện giờ ở trong cung và kinh thành đều không nơi nương tựa, nếu muốn cầu điều gì, cũng chỉ có thể đến tìm hắn, kẻ mà trước kia nàng luôn tránh còn không kịp.

“Kẻ hèn làm việc nhỏ, nương nương hà tất phải để tâm.” Tiêu Minh Tắc ngồi trong đình, ánh mắt dừng lại nơi bụng dưới của Trịnh Ngọc Khánh đã hơi nhô lên vì mang thai, “Nếu nương nương thật sự mang lòng báo đáp, chi bằng giải đáp cho nhi thần một điều nghi hoặc trong lòng, để nhi thần ban đêm có thể an giấc.”

Trịnh Ngọc Khánh vốn ôm một tia hy vọng cuối cùng, định dựa vào chút tình cũ mong hắn giơ cao đánh khẽ chuyện của Tần gia, tự nhiên ngoài chuyện tình cảm cá nhân ra, cũng nên hứa cho hắn chút lợi ích, “Điện hạ cứ nói, không sao.”

Hắn nửa dựa cánh tay lên bàn đá, khớp xương hơi đỏ, cố giữ giọng bình tĩnh để hỏi ra câu ấy, “Vì sao khi đó không chịu nghe ta?”

Thánh Thượng từ lúc thiếu niên đã suất quân bình loạn, khiến chư phương quy phục, uy danh sâu rộng. Hai người lén lút gặp gỡ vốn đã không ổn, nàng sợ hãi không dám nói rõ tư tình với Thánh Thượng, cũng là chuyện thường.

Nàng dung mạo tuyệt sắc, khiến thiên tử vừa thấy đã thất hồn, nên mới có chuyện quân đoạt thần thê. Nhưng hắn biết nàng là kẻ tham sống sợ chết, nhát gan không dám phản kháng, lý do này cũng không khó nghĩ ra.

Nhưng Tần Quân Nghi chẳng qua chỉ là một thần tử, chỉ cần hắn có lòng dùng chút thủ đoạn, chưa chắc không thể khiến hôn sự này trở thành hữu danh vô thực. Đợi một ngày hắn được như nguyện, hai người bên nhau chẳng lẽ lại là chuyện khó?

Hắn đã nghĩ qua rất nhiều cách, hoặc khiến nàng mất chồng, hoặc khiến Tần Quân Nghi tự biết điều. Khi đó hắn cũng sẵn lòng ban thêm vài mỹ thiếp cho đối phương để bù đắp. Nhưng nàng lại cố chấp, nhận định duy một con đường, toàn tâm toàn ý sống bên phu quân.

Trịnh Ngọc Khánh sững lại. Nàng đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, ví dụ hắn sẽ nhờ nàng cầu xin Thánh Thượng việc gì, hoặc sau này vào cung cần nàng trong ngoài ứng tiếp. Hắn không được lòng Thánh Thượng, vậy một Quý phi được sủng ái lại có nhược điểm trong tay mình, thỉnh thoảng yêu cầu nàng nói giúp vài câu, chẳng phải là điều người này đang cần nhất sao?

“Ta cho rằng ta vốn cũng không có nghĩa vụ phải nghe theo điện hạ…” nàng cân nhắc lời lẽ, nhẹ giọng nói: “Ta và điện hạ không phải quân thần, cũng không phải phu thê. Hoàng tử và thần phụ, vốn dĩ không nên có bất cứ liên hệ nào.”

Chén trà trong đình như muốn chặn ngang lời nàng, chưa dứt câu đã rơi xuống nền đá lạnh, vỡ tan tành. Sắc mặt Tiêu Minh Tắc tràn đầy sát ý không giấu được, khiến người ta sợ hãi.

“Một câu không phải quân thần không phải phu thê, vậy những lời ta từng nói với ngươi, ngươi đều quên hết rồi sao?” Tiêu Minh Tắc cố ép giọng, nhưng vẫn lộ ra sự thô bạo, cười lạnh, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng, “Ta nói sẽ về kinh cầu Thánh Thượng ban hôn, sẽ cưới ngươi làm chính phi, còn chỗ nào không thuận theo ý ngươi?”

Chiến sự giữa Đột Quyết và Trung Nguyên kéo dài nhiều năm. Đột Quyết khác Trung Nguyên, vương hóa chưa thuần, dân trí chưa khai, quyền lực thay đổi rất nhanh, quý tộc trong triều luôn rình rập. Chỉ cần Khả Hãn sơ suất, các vương đệ vương thúc liền có thể sinh dị tâm.

Khi hắn đi Đột Quyết, Khả Hãn chủ hòa, còn em trai gã lại chủ chiến, nên mới có chuyện ám sát sứ thần thiên triều, muốn khơi mào chiến tranh. Đoàn sứ thần của hắn đã trải qua một phen hung hiểm, vậy mà Trịnh Ngọc Khánh lại nhanh chóng nảy sinh tình ý với người khác, không hề quan tâm hắn sống chết thế nào.

Ánh nước nơi đáy mắt nàng lập tức dâng lên, nàng dùng khăn lụa lau nước mắt. Lụa mỏng bị thấm ướt, khiến nam tử ngồi đối diện cũng thoáng ngẩn ra. Tay đặt trên bàn đá khẽ động, nhưng không tiến thêm bước nào.

Nữ tử khóc rất nhiều, lý do lại muôn hình vạn trạng, nhưng nước mắt của Trịnh Ngọc Khánh chưa chắc là thật lòng.

Nàng quá hiểu cách dùng tiếng than nhẹ mềm mại ấy để giành lấy sự thương xót của nam nhân, lại càng biết làm sao để từng giọt nước mắt rơi đúng chỗ trong lòng người.

“Năm đó điện hạ lên đường hồi kinh, quả thật có nói với ta những lời đó,” Trịnh Ngọc Khánh cũng không phủ nhận những lúc tựa vào nhau thì thầm trong chùa ấy, nay nàng có việc cầu người, tự nhiên phải nói rõ ràng: “Cậu ta biết điện hạ có ý như vậy, tự nhiên cũng vừa lòng. Là ta tham lam không đủ, nên cuối cùng lại phụ lòng ngươi.”

“Tam Lang, ta không muốn chỉ làm chính phi của ngươi.”

Từ khi hai người ân đoạn nghĩa tuyệt, Trịnh Ngọc Khánh chưa từng gọi hắn như vậy nữa. Cách xưng hô của tình nhân khiến lòng người rung động ấy, lúc này lại như một chậu nước tuyết lạnh thấu xương dội thẳng xuống đầu, cũng như nước sôi rót vào cổ họng, khiến hắn đến lời chất vấn cũng không nói nổi.

“Ta muốn làm thê tử duy nhất của ngươi, không muốn cùng người khác chia sẻ ngươi dù chỉ một phần.”

Ghen tuông giữa tình nhân vốn là chuyện thường tình, nhưng những lời này nàng trước giờ chưa từng nói rõ với hắn.

“Nhưng điện hạ, ta còn chưa kịp nói ra tâm tư ấy với ngài, đã biết điều đó là không thể.”

Giọng Trịnh Ngọc Khánh như suối chảy êm tai, dù trải qua bao nhiêu khúc chiết, vẫn mang nét e lệ như thiếu nữ, “Điện hạ từng nói với ta, trong cung sẽ theo lệ phái đến nha hoàn làm ấm giường, sau này trong phủ ngươi cũng sẽ có trắc phi xuất thân thế gia, nhưng dù thế nào cũng sẽ bảo toàn cho ta.”

Muốn thành đại sự, thế gia và hoàng tử mà họ đặt cược đôi khi cũng có những giao dịch chốn giường chiếu. Như phế Thái tử, bên cạnh hắn ta từ Thái tử phi đến lương đệ, gần như đều xuất thân từ các đại tộc có liên hệ đến lợi ích. Mà Tiêu Minh Tắc không có mẫu tộc đủ mạnh, dưỡng mẫu lại có con ruột đang là Thái tử, muốn buộc người khác thành châu chấu trên cùng một sợi dây, liên hôn là cách dễ dàng nhất.

Khi mới nếm trải tình yêu, Trịnh Ngọc Khánh không nghĩ đến những điều này. Đợi đến khi dần ý thức được mình sẽ giao phó cả đời cho loại người nào, nàng mới nhận ra bản thân đã quá ngây thơ.

Tiêu Minh Tắc kể cho nàng nghe về thân thế quá khứ của hắn, không thể tránh khỏi việc nhắc đến chuyện năm xưa của Thánh Thượng. Nguyên hậu Hiếu Từ hoàng hậu cũng là một nữ tử vừa hiền thục vừa có thủ đoạn, xuất thân cao quý, lại có đích trưởng tử, khi còn sống luôn khiến hậu cung hòa thuận, ngay cả sau khi chết cũng khiến phu quân là quân vương thề vĩnh viễn không lập hậu. Trương quý phi cũng một lòng phò tá Đông Cung, đến chết cũng không có hai lòng.

Nữ nhân lợi hại như vậy, trong cuộc tranh đoạt ngôi vị cũng chỉ sống đến hai mươi tuổi đã buông tay nhân gian.

“Tự hỏi lòng mình, ta không làm được như Hiếu Từ hoàng hậu, nếu làm chính phi e rằng cũng không sống đến tuổi của người này. Còn điện hạ, càng không thể vì ta mà từ bỏ chí hướng.”

“Mỗi người một chí, dù tình sâu đến đâu, chí hướng không hợp thì cũng nên chia tay trong êm đẹp.” Trịnh Ngọc Khánh siết chặt khăn trong tay, không động thanh sắc quan sát biểu cảm trên mặt Tiêu Minh Tắc, “Đã như vậy, ta còn dây dưa điện hạ làm gì?”

“Ta muốn sống lâu thêm vài năm, cũng muốn tìm một phu quân có thể bị ta nắm trong tay, chỉ thế mà thôi.”

“Khi Tần Thám Hoa cưới ta, chính miệng nói nguyện cả đời không nạp thiếp, lại chịu vì ta làm thơ từ ca phú, một lòng một dạ dỗ dành ta. Ta thích nhìn những quý nữ thế gia kia phải ghen tị với ta.”

Nàng nói nhẹ như gió: “Làm thê tử, ta không cho được trượng phu một tấm chân tình, thì ít nhất cũng nên cho chàng sự trung trinh.”

Dĩ nhiên, hiện giờ nàng vẫn còn đứng đây, nói đến trung trinh có vẻ không đứng vững, Trịnh Ngọc Khánh bước lên một bước, gương mặt mang nét ai oán:

“Nhưng ta lại thật sự ái mộ Thánh Thượng, không kìm được lòng mình, tự nhiên cũng chỉ có thể phụ y.”

error: Content is protected !!