Chương 9
Trong hậu cung của đương kim Thánh Thượng, vốn dĩ lấy Trương quý phi làm trọng tâm, sau đó Trương quý phi cùng Lận Hoa phi và con cái đi theo đảng Thái tử mưu nghịch bị giết, liền lấy Huệ phi làm trọng. Thánh Thượng lại thăng Ngô chiêu nghi lên làm Lệ phi, địa vị ngang với Huệ phi, nhất thời phong quang vô hạn.
Ngô Lệ phi là vì hầu hạ Thánh Thượng từ sớm, lại sinh được hoàng tử nên mới được phong chiêu nghi, trải qua nhiều năm bỗng dưng lại được sủng ái trở lại, trong cung nịnh bợ nàng ta không ít. Nàng ta cũng có chút đắc ý, thường xuyên dâng canh hỏi han, để chứng tỏ mình được thánh sủng hậu đãi.
Nhưng đạo ý chỉ phong phi này, quả thực là tát thẳng vào mặt Lệ phi. Những “lão nhân” trong cung như các nàng đều biết Thánh Thượng ở bên ngoài nuôi một nữ nhân như yêu tinh, câu mất cả tâm thần thiên tử. Trong đại nội và hành cung, mỹ nhân kiều diễm đâu chỉ vạn người, vậy mà Thánh Thượng lại coi như bụi đất, hễ có chút thời gian rảnh là không ngại vất vả cải trang xuất cung, đến thăm Trịnh thị đang mang thai.
Dù các nàng biết lúc này Thánh Thượng và hồ ly tinh kia đại khái cũng không thể làm gì, nhưng càng khiến người ta tức giận hơn.
—— chính cung chỉ cách Tử Thần Điện gang tấc mà thánh giá còn không buồn ghé qua, nhưng người kia mang thai, ở tận đạo quán cách xa hoàng cung, Thánh Thượng vẫn không sợ mệt mà lui tới.
Chỉ là ghen thì ghen, không ai ngờ được Thánh Thượng lại trực tiếp nâng một nữ tử xuất thân hàn môn như Trịnh thị lên làm người đứng đầu hậu cung.
Huệ phi và Lệ phi vốn không hợp, nhưng khi nghe đến phải cùng nhau xử lý việc Quý phi nhập cung, cũng tạm thời giảng hòa, ngồi lại một chỗ trò chuyện.
“Không ngờ chúng ta ở nội đình cần cù hầu hạ Thánh Thượng hơn mười năm, cuối cùng lại để một hồ mị tử leo lên đầu mà tác oai tác quái.”
Lệ phi ở dưới hàng tứ phi nhiều năm, vừa mới có chút quyền thế còn chưa hưởng đủ, lại bị người khác đè đầu, thực sự không cam lòng: “Đè đầu ta thì thôi, nhưng nhìn ý Thánh Thượng, là muốn Huệ phi tỷ tỷ giao quyền chấp chưởng lục cung cho Cẩm Nhạc cung, cũng không biết đang diễn trò gì.”
“Chỉ là vật về chủ cũ thôi,” Vương Huệ phi khẽ nhíu mày, nàng ta đại khái đoán được tâm tư của Thánh Thượng, nhưng trước mặt y nàng ta vẫn luôn giữ dáng vẻ hiền thục không tranh không đoạt, mới có thể sau cung biến này may mắn nắm được quyền quản lý lục cung, “Thánh ý như vậy, muội muội nên ăn nói cẩn thận.”
“Chúng ta đều từng sinh hoàng tử cho Thánh Thượng, nhưng Trịnh thị hồ mị tử kia vừa vào cung đã leo lên vị trí cao như vậy?” Lệ phi vẫn bất bình, nhưng rốt cuộc cũng không dám nói Thánh Thượng làm sai, “Đứa trong bụng ả chắc gì đã là hoàng tử, chẳng lẽ Thánh Thượng còn định lập con của một ngoại thất làm Thái tử?”
Ngôi vị Thái tử đang bỏ trống, nói các nàng không để tâm là giả. Nhưng những nữ tử trong cung ở địa vị cao lâu rồi, bỗng nhiên có một nữ nhân hàn môn chỉ dựa vào sủng ái mà leo lên thành người tôn quý nhất thiên hạ, trong lòng ít nhiều cũng khinh thường.
Tranh đoạt Đông Cung chỉ diễn ra giữa những đứa con của các nàng, còn chưa đến lượt Trịnh Ngọc Khánh và cái thai chưa rõ trai gái kia.
“Chỉ cần Thánh Thượng thích nàng, nàng liền xứng,” Vương Huệ phi đôi khi cảm thấy Lệ phi quá coi trọng hoàng tử, hay nói đúng hơn là quá coi trọng đứa con trai của mình, bên môi thoáng hiện ý cười khinh miệt: “Muội muội vào cung hầu hạ thánh giá bao năm, chẳng lẽ còn chưa hiểu tính tình Thánh Thượng sao?”
Trong mắt Thánh Thượng, hoàng tử có thể sinh thêm, còn nữ tử mình thích mới là quan trọng nhất. Vương Huệ phi chậm rãi nói: “Nói đến tam điện hạ hiện giờ khá được lòng Thánh Thượng, nhưng bên ngoài đồn đại, không phải vì hắn lâm trận phản chiến, mà là vì hắn cứu Trịnh quý phi kia sao.”
Hoàng tử trung thành với quân phụ vốn là chuyện đương nhiên, Thánh Thượng tuy khen ngợi Tiêu Minh Tắc, nhưng thưởng công xong là thôi. Còn Trịnh quý phi lấy thân nhỏ yếu cải trang thành quân vương, vốn đã lầm vào con đường chết, Tiêu Minh Tắc có thể bảo vệ hoàn hảo cho nàng cùng đứa trẻ trong bụng, mới thực sự là lập được đại công.
“Tam điện hạ mất chỗ dựa là Trương thứ dân, nay lại bám được Quý phi, Quý phi có sủng, Tam hoàng tử lại làm vài chuyện đẹp mắt, quả là một vụ mua bán có lời,” Ngô Lệ phi thở dài: “Trước kia thấy hắn còn trẻ tuổi, không ngờ lại giấu tài sâu như vậy, còn có thể làm ra những chuyện này.”
Thánh Thượng trước kia tuy nhìn thì có vẻ là thiên vị Thái tử, nhưng nói thật, y là đối bất cứ đứa con nào cũng không vừa ý. Thái tử thân là trữ quân, bên cạnh lại có vô số người trợ giúp, nhưng khi gặp chuyện lại thiếu quyết đoán, những việc khó xử thường giao cho phe cánh của mình đi làm.
Giang Nam bị lũ lụt, họa bắt nguồn từ tham ô, khiến đê điều vỡ, quan viên lại ngu muội, không kịp thời tổ chức dân chúng sơ tán. Người sáng suốt đều nhìn ra việc này khó xử lý. Thánh Thượng vốn có ý để phế Thái tử đi một chuyến Giang Nam, vừa rèn luyện, lại có thể thu phục lòng dân, nhưng cuối cùng người bị đẩy ra lại là Tam hoàng tử.
Đợi đến khi việc này kết thúc, Tam hoàng tử lại từ chối ban thưởng quý giá của Thánh Thượng, ngược lại đem công lao quy về Thái tử, làm đẹp mặt Đông Cung, còn nói mình gặp một giai nhân đến từ vùng mưa bụi Giang Nam, vừa gặp đã thương, lớn mật xin Thánh Thượng tác thành.
Thánh Thượng tuy có chút kiêng kỵ việc hoàng gia kết thân với hàn môn, nhưng Tiêu Minh Tắc chỉ là một hoàng tử bình thường, hôn sự không quan trọng như Thái tử, nên cũng không phản đối, thậm chí không trách hắn đang làm nhiệm vụ mà còn lo chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chỉ cười rồi giao thêm công vụ cho hắn, sai đi phương Bắc đàm phán với Đột Quyết, nếu thành công sẽ cho hắn toại một tâm nguyện.
Phi tần trong cung, kể cả dưỡng mẫu của hắn là Trương quý phi, cũng không ngờ Tam hoàng tử lại si tình như vậy. Ai ngờ khi hắn từ Đột Quyết trở về, lại nói người kia đã qua đời, u sầu ảm đạm, nhất quyết không chịu thành thân với hoàng tử phi do Thánh Thượng và Trương quý phi lựa chọn, khiến Thánh Thượng nổi giận, từ đó không còn quản đến hắn nữa.
Hiện giờ các hoàng tử khác đều có cơ thiếp đang trong kỳ mang thai, hắn thì vẫn chưa có hoàng tử phi để ràng buộc tâm tính, mấy huynh đệ thường chê cười hắn, nói không chừng là sau chuyến đi Đột Quyết bị ám sát, để lại bệnh kín về phương diện kia.
Nhưng bây giờ xem ra, chuyện này có lẽ cũng nằm trong tính toán của Tiêu Minh Tắc. Hoàng tử phi do Trương quý phi chọn tuy xuất thân không quá cao, nhưng cha nàng ta lại chịu sự sai khiến của Trương gia, cũng vì liên lụy mà bị chém đầu. Nếu Tam hoàng tử cưới người này, chưa chắc nàng ta không vì giữ mạng mà khai ra điều gì đó.
“Cũng chưa hẳn,” Vương Huệ phi chậm rãi nói, “Tam điện hạ mang ơn quân phụ, lại khiến Trương thứ dân chết oan uổng, trong lòng cũng thấy hổ thẹn với hiếu đạo.”
Hiện giờ vị Quý phi kia tuy là lợi dụng khoảng trống do Trương thị tự tìm đường chết mà vào ở Cẩm Nhạc cung, nhưng sao có thể không lo sợ?
Chỉ cần nàng ta còn ở đây một ngày, tự nhiên sẽ không để hai người đó liên thủ.
“Muội muội cũng nên hiểu, chúng ta không còn trẻ trung kiều nộn như những mỹ nhân mới vào cung. Quý phi hiện giờ đang mang thai, không thể phân thân, nhưng chúng ta là người cũ trong cung, sao có thể cũng hồ đồ như vậy.”
Nàng ta nói ý tứ sâu xa: “Người đắc lực trong cung đã tổn hao không ít, đâu cần đợi đến năm Hàm Ninh thứ mười tám lại phái hoa điểu sứ xuống Giang Nam?”
Ngô Lệ phi nhìn nàng ta đầy kinh ngạc, lại nghe Huệ phi chậm rãi nói: “Năm đó tuyển tú, ta cũng từng gặp Quý phi vài lần. Nay nàng mang thai tiều tụy, không thể hầu hạ, sao không tìm một nữ tử hợp ý hơn để thay nàng phụng dưỡng Thánh Thượng, giải ưu cho người?”
Thánh Thượng yêu thương Quý phi là thật, nhưng còn xa mới đến mức yêu sâu đậm, chẳng qua nam nhân yêu cái đẹp, thấy ai xinh thì thích người đó mà thôi.
Trịnh Quý phi hiện giờ đắc sủng lục cung, khiến người ta chú ý, ban đầu nàng ta cũng lo lắng, nhưng gần đây trong nhà truyền tin đến, khiến lòng nàng ta lại yên ổn.
“Cứ chờ xem,” Vương Huệ phi nhìn về phía Cẩm Nhạc cung đang bận rộn tu sửa để đón chủ nhân mới, ánh mắt sâu xa khó dò: “Chưa chắc vị Quý phi nương nương này có thể ở đó được bao lâu đâu.”
……
Trịnh Ngọc Khánh dạo gần đây chỉ thỉnh thoảng mới nhận lời mời của Lật Dương trưởng công chúa ra tiền viện ngồi một lát, đa phần thời gian vẫn là yên tĩnh ở trong tiểu viện của mình, thỉnh thoảng cùng Thánh Thượng câu cá ở ao nhỏ.
Lật Dương trưởng công chúa vì thân phận hiện tại của Quý phi mà cũng không tiện cưỡng ép, mọi chuyện đều thuận theo nàng, để cho nàng một phần thanh tịnh.
Nhưng đến ngày mùng một tháng mười, nàng lại như ngủ quá mức, đầu óc choáng váng, cả người mềm nhũn, chủ động nói muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Hiện giờ vẫn chưa đến lúc chính thức sách phong, nghi trượng của Quý phi ở đạo quán cũng không tiện bày ra, Trịnh Ngọc Khánh cũng không muốn một đám người đông đúc đi theo tản bộ, chỉ dẫn theo hai người ra ngoài giải khuây.
Ngọc Hư Quan ngày ngày vốn náo nhiệt, yến tiệc không ngừng, nhưng hôm nay lại đặc biệt quy củ hơn bình thường, như thể đang cử hành một pháp hội quan trọng.
“Bão Cầm, ngươi có biết bên kia đang làm gì không?” Trịnh Ngọc Khánh đi mệt, liền tới một đình cao nghỉ chân, nhìn về phía xa náo nhiệt: “Sao đột nhiên lại làm pháp sự?”
“Hồi nương nương, đó là Tam hoàng tử vì Hà sung dung lập thủy bộ đạo tràng, là việc trước kia Thánh Thượng đã ân chuẩn,” Bão Cầm vốn xuất thân từ trong cung ra, nên biết đôi chút, “Hà sung dung không được sủng ái, nương nương hiện ở vị Quý phi, chuyện này không liên quan gì đến ngài.”
“Đương nhiên không liên quan gì đến ta,” Trịnh Ngọc Khánh vốn là người ưa yên tĩnh, hôm nay lại hiếm khi nổi hứng xem náo nhiệt, “Nhưng nhìn cũng thú vị, ở quê ta hiếm khi thấy cái này. Ta nói với trưởng công chúa một tiếng, qua xem thử chắc cũng không sao.”
“Nương nương, người hiện đang mang thai, lỡ va phải thứ gì không sạch sẽ thì sao?” Bão Cầm vốn muốn Quý phi ra ngoài nhiều hơn, nhưng hôm nay lại có phần do dự, “Nếu nương nương muốn xem, chi bằng ngồi đây nhìn từ xa là được.”
Trịnh Ngọc Khánh dù là chủ tử của nàng ta, nhưng nàng ta lại do Thánh Thượng phái tới, cũng không tiện nói thẳng.
Tam hoàng tử hôm nay hẳn sẽ tới bái lễ. Quý phi hiện là nữ nhân của Thánh Thượng, tuy rằng ranh giới giữa hoàng tử và hậu phi không quá nghiêm, nhưng Trịnh quý phi cũng nên nghĩ đến xuất thân không mấy sạch sẽ của mình, e rằng Thánh Thượng sẽ vì thế mà sinh nghi.
“Ý ngươi là ta không lên được mặt bàn sao?”
Trịnh Ngọc Khánh vốn luôn ôn hòa, nay bỗng bị mất hứng, sắc mặt hơi đổi. Bão Cầm cúi đầu, cảm nhận ánh mắt đối phương đang đảo qua người mình, thoáng lo lắng, nhưng rồi lại yên tâm phần nào.
Quý phi cuối cùng vẫn có chỗ kiêng dè, cho nên cũng nhượng bộ.
“Thôi, cứ theo ý ngươi, ta ngồi trong đình nhìn từ xa là được.”
Bão Cầm lúc này mới lộ vẻ sợ hãi, vội vàng thỉnh tội.
“Nhưng ngươi về trước lấy cho ta cái ống sưởi tay thêu trúc xanh với tấm đệm đi kèm.”
Hiện giờ Trịnh Ngọc Khánh được sủng ái, muốn làm khó một cung nhân cũng dễ như trở bàn tay: “Chẩm Châu ở lại với ta là đủ.”
Bão Cầm bình tĩnh nhận sự sai sử này, dặn dò Chẩm Châu vài câu rồi vòng về viện lấy đồ.
Nhưng nàng ta vừa đi xa, Trịnh Ngọc Khánh lập tức đứng dậy, đưa cho Chẩm Châu một túi hương màu cỏ xanh.
“Hôm nay là ngày giỗ mẫu thân hắn, hắn nhất định sẽ tới,” Trịnh Ngọc Khánh hít sâu một hơi: “Giống như trước đây, ngươi làm kín đáo một chút, đưa thứ này cho Vạn Phúc, người đó sẽ hiểu.”
Chẩm Châu là nha hoàn đi theo nàng từ nhỏ, sau khi Thánh Thượng tứ hôn, cậu của nàng đã đưa nàng ta cùng của hồi môn tới kinh thành.
Nhưng còn chưa kịp đáp “vâng”, phía sau núi giả đã vang lên một giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn.
“Mấy tháng không gặp, Quý phi nương nương lại nhớ tới nhi thần rồi.”
Tiếng bước chân giẫm lên tuyết khẽ vang, khiến Trịnh Ngọc Khánh theo bản năng siết chặt túi hương chưa kịp đưa đi.
“Không giống như Âm Âm cứng cỏi ngày trước nữa.”