[KSTL] CHƯƠNG 6

Chương 6: Nàng ta gọi phu quân là nhị ca, lại không gọi mình là nhị tẩu.

Hắn mới rời phủ chưa đầy nửa ngày, vậy mà nữ nhân này đã thông đồng với huynh trưởng hắn!

Lục Dự tức đến muốn bật cười. Hắn ngẩng mắt nhìn Lan Tâm đang cúi đầu không dám nói một lời, lạnh lùng phất tay áo bỏ đi.

A Ngư đợi mãi đến sốt ruột. Qua một hồi lâu vẫn không thấy động tĩnh, nàng không nhịn được nữa, bèn nói với Lục Thực:

“Đa tạ vị đại ca này. Chắc đại phu cũng sắp tới rồi, ta phải mau về xem.”

Nghe nàng lại gọi mình là “đại ca”, hàng mày dài của Lục Thực khẽ nhướng lên. Cuối cùng hắn ta cũng không truy cứu, chỉ gật đầu để nàng rời đi.

Bóng dáng nhỏ nhắn nhưng quật cường kia tập tễnh khuất dần khỏi tầm mắt.

Lục Thực nhấp một ngụm trà, bỗng bật cười khe khẽ.

Năm xưa, khi mẫu thân mang thai hắn ta đã trở về đất Ngô, mãi đến gần năm tuổi mới bị người của phủ Quốc công tìm thấy.

Lúc ấy, An Dương Trưởng công chúa biết được sự tồn tại của hai mẹ con hắn ta, e rằng sẽ rước lấy họa sát thân, nên mẫu thân lại dẫn hắn ta quay về đất Ngô.

Cứ quanh đi quẩn lại như thế.

Đến gần mười tuổi, sau khi mẫu thân qua đời, hắn ta mới được đưa vào phủ, trở thành trưởng công tử dòng thứ.

Hắn ta không thân với người trong phủ. Thuở mới vào kinh, vẫn nói giọng quê đất Ngô, cũng giống cô nương hôm nay, chẳng hề biết sợ người lạ, cứ xem người trong phủ như những hương thân chất phác nơi quê nhà.

Chỉ là…

Nghĩ đến dáng vẻ của cô nương ấy, hắn ta lại không biết nên nói gì về vị nhị đệ kia.

Mang theo bên mình một nữ nhân có dung mạo giống Huệ phi Dung thị đến vậy. Việc này, ai làm cũng được, duy chỉ có Lục Dự là không nên.

Hoàn toàn không giống tác phong thường ngày của hắn.

Lục Thực đưa mắt nhìn xa, ánh mắt dừng trên hồ sen phía trước, tiếp tục ung dung thưởng trà.

A Ngư một lòng nhớ đến hai cô nương bị thương, vội vàng men theo con đường cũ quay về.

Đi được một đoạn, mắt cá chân càng lúc càng đau, dường như đã sưng lên. Nàng tựa vào cổng hoa thùy, vừa định vén váy lên xem thì chợt nghe một tiếng quát:

“Còn không vào đây!”

Nghe thấy giọng của phu quân, trong lòng A Ngư mừng rỡ, lập tức buông váy xuống, đẩy cửa bước vào.

Lục Dự đang chắp tay đứng giữa sân. Khóe mắt lướt qua bóng dáng nàng phía sau, hắn không nói một lời, xoay người đi thẳng vào chính phòng.

A Ngư tập tễnh theo sau.

Trong chính sảnh lúc này, Thục Hoa Huyện chúa Lục Ỷ Vân đang ngồi trên ghế hoa hồng để đại phu xem vết bỏng trên cánh tay. Còn nha hoàn Triết Đình nằm bất tỉnh trên chiếc ghế bên cạnh.

Lục Dự ngồi ở ghế chủ tọa, lạnh lùng quan sát tất cả.

Vừa thấy A Ngư bước vào, Lục Ỷ Vân lập tức đứng bật dậy, đập mạnh xuống mặt bàn.

“Nhị ca! Đều tại ả tiện tỳ này!”

“Nếu không phải ả hất bát canh nóng vào muội, Triết Đình cũng đâu phải lao lên chắn thay! Nhị ca nhìn xem, Triết Đình bị thương nặng thế nào!”

Để tiện điều tra ở đất Ngô, Lục Dự từng học qua phương ngữ Hồ Châu. Hơn nữa, trong khoảng thời gian mất trí nhớ, hắn cũng thường nói tiếng phổ thông với A Ngư, nên nghe lâu nàng cũng hiểu được đôi ba phần, chỉ là vẫn chưa thể nói lưu loát được.

Nàng biết mọi chuyện bắt nguồn từ bát canh nóng trong tay mình. Nhưng nếu không phải các nàng đột nhiên kéo mạnh mình từ phía sau, nàng cũng sẽ không hoảng hốt đến mức trẹo chân rồi làm đổ canh.

Hơn nữa…

Nàng ta gọi phu quân là “nhị ca”, vậy mà lại chẳng hề gọi mình một tiếng “nhị tẩu”. Thảo nào phu quân bảo quan hệ trong nhà không được tốt.

Có một người em chồng chẳng phân biệt phải trái như vậy, làm sao mà hòa thuận cho nổi?

“Phu quân, thiếp không cố ý.”

A Ngư nhìn Lục Dự, nghiêm túc giải thích: “Thiếp nghe thấy có tiếng động, tưởng chàng đã về nên mới bưng canh gà sang cho chàng. Tiểu cô từ phía sau kéo thiếp một cái, thiếp không nhìn thấy nên trẹo chân, bát canh mới rơi xuống.”

Nào ngờ, vừa nghe nàng trước mặt mọi người buột miệng gọi “phu quân”, rồi lại gọi Lục Ỷ Vân là “tiểu cô”, mí mắt Lục Dự lập tức giật mạnh.

Hắn lặng lẽ liếc nhìn muội muội.

May mà, vị muội muội này không hiểu phương ngữ Hồ Châu.

Lục Ỷ Vân nghe A Ngư líu ríu nói một tràng, chỉ sợ nàng đang tranh cãi biện bạch, lập tức kéo tay áo lên, để lộ vết bỏng đỏ kéo dài từ cổ tay đến tận khuỷu tay.

“Nhị ca, huynh nhìn xem! Trong Hằng Sơ viện từ bao giờ lại có thứ nha hoàn vô phép như vậy? Muội gọi mà ả dám làm ngơ! Không đáp lời thì thôi, còn dám làm muội bị thương! Nhị ca nhìn Triết Đình đi! Ngày mai là lễ hội hoa sen, vốn dĩ muội sẽ múa mở màn. Cánh tay bị bỏng thành thế này thì còn múa kiểu gì nữa?”

Nghe giọng điệu đầy tủi thân của nàng ta, chút bất mãn trong lòng A Ngư dần tan đi, thay vào đó là cảm giác áy náy.

Dẫu sao cũng là bát canh của nàng làm bỏng người ta. Giờ còn khiến tiểu cô lỡ mất việc quan trọng.

Nàng bước lên một bước, đi đến trước mặt Lục Ỷ Vân, cúi đầu nói: “Xin lỗi, tiểu cô. Là ta sai.”

Lục Ỷ Vân vốn đã ghét nàng. Từ lúc A Ngư bước vào, nàng ta chưa từng nhìn thẳng lấy một lần.

Nhưng theo bản năng, nàng ta vẫn ngẩng đầu.

Đến khi thật sự nhìn rõ gương mặt A Ngư, sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi, không dám tin mà quay sang nhìn Lục Dự.

“Nhị ca, huynh sao có thể tìm một người giống Dung…”

“Đủ rồi!”

Lục Dự lập tức cắt ngang: “Ồn ào đến thế này vẫn chưa đủ sao?”

Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua mọi người trong phòng.

“Xem ra Hằng Sơ viện phải tăng thêm người canh giữ mới được.”

Nghe Lục Dự nói vậy, Lục Ỷ Vân lập tức rụt cổ, trong lòng chợt dâng lên chút chột dạ. Hôm nay nàng ta đến Hằng Sơ viện, quả thật cũng không phải vì mục đích đơn thuần.

Lục Dự khẽ xoay chiếc ban chỉ ngọc xanh trên ngón tay, ánh mắt lần lượt lướt qua muội muội rồi đến A Ngư. Chuyện hôm nay quả thực là kẻ dưới phạm thượng, nhưng… nữ nhân này còn thiếu những chuyện như vậy sao?

Nếu lần này hắn không dỗ dành Thục Hoa, chỉ e sau này nha đầu ấy sẽ thêm mắm dặm muối, khiến cả kinh thành đều biết trong Hằng Sơ viện của hắn có một người như thế.

“Ỷ Vân, muội về trước đi. Chuyện này nhị ca sẽ cho muội một lời giải thích.”

Trước khi đi, Lục Ỷ Vân đưa tay lau nước mắt, hung hăng trừng A Ngư một cái, rồi quay sang Lục Dự, đầy vẻ không cam lòng.

“Hừ! Nếu nhị ca dám lừa muội, muội sẽ đi mách mẫu thân.”

“Đi thôi.”

Đợi Thục Hoa Huyện chúa rời đi, Lục Dự mới liếc A Ngư một cái, lạnh giọng nói với đại phu: “Khám cho nàng.”

A Ngư mím môi, nhìn Lục Dự, trong mắt thấp thoáng ánh nước. Mỗi lần xảy ra chuyện, phu quân luôn nghĩ cách che chở nàng.

“Nương tử chỉ bị bỏng nhẹ, không đáng ngại.”

Ánh mắt Lục Dự dừng lại nơi mắt cá chân của nàng, đại phu lập tức lộ vẻ chần chừ.

Đối với nữ tử đương thời, bàn chân là nơi vô cùng kín đáo, ngay cả đại phu cũng không thể tùy tiện xem.

Nhưng A Ngư lại chẳng nghĩ nhiều như vậy. Khi còn đứng trước cổng, nàng đã đau đến mức muốn vén váy lên xem rồi. Lúc này thấy hai người cứ chần chừ mãi, nàng liền tự mình vén vạt váy, xắn ống tất lên, để lộ mắt cá chân đã sưng đỏ, tụ đầy máu bầm.

Đại phu lập tức quay mặt đi chỗ khác.

Thái dương Lục Dự giật mạnh, cơn giận bùng lên: “Làm càn!”

Đại phu tưởng hắn quát mình, sợ đến mức vội quỳ phịch xuống đất.

“Ai cho ngươi vô phép như vậy? Còn không mau buông váy xuống!”

Giọng Lục Dự gần như nghiến ra từng chữ.

Bị hắn quát, A Ngư nhất thời ngẩn người. Trước đây hai người chẳng phải vẫn thường cởi giày cởi tất xuống suối bắt cá, bắt tôm hay sao?

Nhưng phu quân làm gì, nói gì cũng đều là vì tốt cho nàng.

Nghĩ vậy, A Ngư lặng lẽ kéo vạt váy xuống.

“Để lại bình rượu thuốc rồi cút.”

Đại phu lập tức đặt bình thuốc xuống, vừa lồm cồm bò dậy vừa cuống quýt chạy ra ngoài.

“Phu quân, chàng làm sao vậy?”

A Ngư khó hiểu nhìn đối phương, thấy sắc mặt hắn bỗng trở nên cực kỳ khó coi, không khỏi lo lắng hỏi.

Mới cách đây không lâu còn đi “thông đồng” với huynh trưởng hắn, giờ lại ngang nhiên vén váy trước mặt nam nhân khác. Ngay cả một lão đại phu cũng không tha.

Lục Dự chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng sắp nổ tung.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi ngoan ngoãn ở trong gian nhĩ phòng dưỡng thương. Chừng nào chưa khỏi hẳn thì không được bước ra ngoài!”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi trong cơn giận dữ.

A Ngư càng lúc càng không hiểu nổi. Thì ra cách phu quân quan tâm nàng… lại là như vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại, hôm nay nàng vừa mới ra khỏi viện đã gặp tiểu cô gây khó dễ. Giờ tiểu cô khóc lóc bỏ đi như thế, e rằng sẽ lại khiến phu quân phải đau đầu thêm một phen.

A Ngư khẽ thở dài, tập tễnh cầm lấy bình rượu thuốc, lặng lẽ trở về gian nhĩ phòng dưỡng thương.

Trở về Thính Tuyết viện, Lục Ỷ Vân vẫn còn ôm một bụng đầy tức giận.

Nàng ta đường đường Huyện chúa, thân phận kim chi ngọc diệp, vậy mà hôm nay lại bị một nha hoàn thấp hèn làm cho chật vật đến mức ấy.

Đúng lúc này, một tiểu nha hoàn bước vào bẩm báo: “Huyện chúa, Thế tử đã phạt ả cấm túc rồi.”

Thấy Lục Ỷ Vân vẫn chưa nguôi giận, tiểu nha hoàn lại nói tiếp: “Ngoài ra, Thế tử còn phạt ả nửa năm bổng lộc, đồng thời chép 《Nữ tắc》 và 《Nữ giới》 ba trăm lần.”

“Hừ, coi như nhị ca vẫn còn xem ta là muội muội.”

Lục Ỷ Vân bĩu môi, tâm trạng lập tức khá hơn không ít.

Những hình phạt khác thì không nói, riêng việc chép một lần 《Nữ tắc》 và 《Nữ giới》 cũng phải mất ít nhất hai ngày mới xong.

Cho dù tiện tỳ kia ngày đêm không nghỉ mà chép, e rằng cũng phải mất một hai năm.

Như vậy cũng đủ cho ả chịu khổ.

Lục Ỷ Vân khẽ động cánh tay, từ trong tay áo bên kia rút ra một bức tranh bị gấp đến nhăn nhúm.

“Hôm nay cũng không phải uổng công. Đợi Vân La tỷ tỷ nhìn thấy, nhất định sẽ cảm ơn ta.”

Nàng ta mở bức họa ra, thấy trên đó chỉ vẽ một cây tùng đón khách, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ta vẫn nhớ thuở nhỏ, khi nhị ca và người trong cung kia còn chưa trở mặt, vị ấy thường xuyên đến phủ.

Vị ấy ngồi trên chiếc xích đu trong Hằng Sơ viện, còn nhị ca đứng phía sau đẩy xích đu, cả hai cười đến vô cùng vui vẻ.

Khi ấy, nàng ta còn kinh ngạc vì người ấy chẳng hề để tâm nam nữ khác biệt, thậm chí còn cải nam trang để vào phủ tìm nhị ca.

Lục Ỷ Vân nhìn cây tùng trong bức họa, khẽ thở dài.

“May mà chỉ là tranh phong cảnh. Nếu là tranh chân dung thì hôm nay đúng là mất công vô ích.”

Lúc nhìn thấy nha hoàn trong phòng nhị ca hôm nay, nàng ta thực sự kinh hãi.

Nữ nhân đó lại giống Dung Gia Huệ đến như vậy.

Nàng ta thật sự không hiểu nhị ca đang nghĩ gì.

Thuở niên thiếu, nhị ca vốn theo con đường văn chương. Hắn cực kỳ giỏi hội họa, chưa đến tuổi nhược quán đã đỗ Nhị giáp thứ nhất trong kỳ thi Đình. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, đang yên đang lành lại bỏ văn theo võ, nhất quyết ra chiến trường, còn nói muốn kế thừa chí hướng của tổ phụ.

Nàng ta vốn chẳng tin. Có lẽ là vì chuyện của Dung Gia Huệ nên mới chịu đả kích.

Sau khi từ quân doanh trở về, nhị ca không còn ôn hòa như trước nữa. Ngày nào cũng lạnh lùng, ít nói ít cười, cứ như cả thiên hạ đều mắc nợ hấn vậy.

Chỉ riêng với nàng ta , tam muội này, vẫn luôn chu đáo như thuở trước.

Đều tại ả đàn bà có mắt như mù trong cung kia.

Đã có lúc nàng ya thật sự tin rằng người ấy sẽ trở thành nhị tẩu của mình.

Chỉ tiếc…

Cảnh còn mà người đã khác.

Nhị ca thay đổi. Cũng không còn chịu dễ dàng cầm bút vẽ tranh nữa. Muốn xin hắn một bức họa, khó chẳng khác nào lên trời.

Trước đây Ninh Lăng Quận chúa cũng từng muốn xin tranh của nhị ca, nhưng đã bị hắn khéo léo từ chối.

Nàng ta không nỡ nhìn Vân La tỷ tỷ tương tư thành bệnh, hôm nay mới lén vào Hằng Sơ viện thuận tay lấy đi một bức.

Nghĩ đến đây, tim Lục Ỷ Vân bỗng thắt lại.

Nàng ta mơ hồ cảm thấy, Vân La tỷ tỷ vẫn luôn ái mộ nhị ca. Nếu để tỷ ấy biết bên cạnh nhị ca xuất hiện một nữ nhân, mà nữ nhân đó lại còn có vài phần giống Dung Huệ phi…

“Thế tử đã phạt nặng nha hoàn kia như vậy, chứng tỏ ả chẳng qua chỉ là một món đồ tiêu khiển trong phủ mà thôi.”

Giang Nguyệt nhìn ra tâm tư của nàng ta, dịu giọng an ủi.

“Lời ngươi nói cũng có lý.”

Lục Ỷ Vân gật đầu: “Ả lớn lên giống Dung Huệ phi như vậy, nếu để mẫu thân biết được thì chắc chắn cũng sẽ không đồng ý. Nhị ca lần này đúng là quá hồ đồ.”

Xưa nay luôn là nhị ca phạt nàng ta. Khó khăn lắm mới nắm được nhược điểm của nhị ca, trong lòng Lục Ỷ Vân vừa hả hê, vừa lo lắng, lại còn có chút sung sướng lén lút.

“Chuyện này trước tiên đừng để Vân La tỷ tỷ biết. Nếu nhị ca đã đi lạc đường, thì chúng ta phải kéo huynh ấy trở về.”

“Huyện chúa nói phải.”

Một lúc sau, lại có nha hoàn ôm một chiếc hộp gấm bước vào: “Huyện chúa, Ninh Lăng Quận chúa sai người đưa đến một hộp hoa nhung Kim Lăng.”

“Vân La tỷ tỷ thật tốt.”

Lục Ỷ Vân khịt khịt mũi: “Có thứ gì tốt cũng luôn là người đầu tiên nghĩ đến ta.”

Thật ra…

Nàng ta cũng không phải con gái ruột của An Dương Trưởng công chúa. Nàng ta là cháu gái ruột của cố Định Bắc tướng quân. Cả nhà Tướng quân phủ đều đã vì nước mà hy sinh. Hoàng thượng và Thái hậu thương xót nàng ta từ nhỏ côi cút, bèn giao nàng ta cho An Dương Trưởng công chúa nuôi dưỡng. Mà Trưởng công chúa cũng vừa hay không có con gái, nhà chồng lại cùng họ Lục, nên vui vẻ nhận nàng ta làm nghĩa nữ.

Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến nàng ta thân thiết với Triệu Vân La.

Ninh Lăng Quận chúa là con gái duy nhất của Ngô vương. Đất phong của Ngô vương nằm ở vùng Đông Nam, năm xưa từng lập không ít công lao trong việc chống giặc Oa.

Nhưng Hoàng thượng dĩ nhiên không thể để binh quyền mãi nằm trong tay phiên vương, vì thế mới đón đích nữ duy nhất của Ngô vương vào kinh làm con tin, ban riêng phủ Quận chúa, phong thực ấp và ban thưởng, đãi ngộ chẳng hề kém gì công chúa Đại Chu.

Mỗi lần gửi thư vào kinh, Ngô vương đều cho Triệu Vân La vô số kỳ trân dị bảo. Mà Triệu Vân La cũng chưa từng keo kiệt, lần nào có thứ gì tốt cũng đều chia sẻ với nàng ta.

Dẫu biết Triệu Vân La đem lòng ái mộ nhị ca mình, nhưng nàng ta vẫn không kìm được mà bị vị quận chúa ấy hấp dẫn, chỉ muốn được cùng đối phương vui chơi thân thiết.

Bởi vậy, nàng ta càng muốn thay Vân La tỷ tỷ trút giận, lặng lẽ trừ bỏ ả tiện tỳ bên cạnh nhị ca.

Khi A Ngư tỉnh lại lần nữa thì đã sang thêm một ngày.

Theo thói quen, nàng đưa tay sờ sang bên cạnh.

Chỉ có một khoảng lạnh ngắt.

Hàng mày lá liễu khẽ cau lại, A Ngư cắn môi, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Nàng nhớ tối qua sau khi xoa rượu thuốc xong vẫn luôn đợi phu quân, sau đó thắp nến, rồi lại thổi tắt, cũng chẳng biết mình đã ngủ từ lúc nào.

“Phu… Thế tử tối qua có đến ngủ không?”

Thấy Lan Tâm bưng chậu nước bước vào, A Ngư lên tiếng hỏi.

Trong lòng Lan Tâm lại càng thêm khinh thường. Vị nương tử này đúng là quá coi trọng bản thân, vậy mà dám trắng trợn mơ tưởng đến Thế tử. Đừng nói là nàng bây giờ, sau này Thế tử sẽ cưới một vị quý nữ danh môn, nếu Thế tử không thích, thì ngay cả đêm tân hôn cũng chưa chắc sẽ ngủ lại.

“Đêm qua Thế tử không tới.”

A Ngư mím môi, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng.

Phu quân đã liên tiếp hai đêm bận rộn như vậy, cũng chẳng biết thân thể hắn có chịu nổi hay không.

“Nương tử, chân hôm nay khá hơn chưa?”

Lan Tâm lên tiếng hỏi.

A Ngư cúi nhìn mắt cá chân đã được xoa rượu thuốc. Tuy vết bầm vẫn còn, nhưng cổ chân đã cử động bình thường.

Thuở nhỏ nàng từng chịu những vết thương còn nặng hơn thế này nhiều. Một vết bong gân nhỏ bé như vậy vốn chẳng đáng là gì.

Xuống khỏi giường, nhớ lại mọi chuyện xảy ra hôm qua, nàng nhìn Lan Tâm nói: “Lan Tâm, hôm nay ngươi dạy ta nói phổ thông nhé?”

Nàng không muốn trở thành một người vô dụng. Nếu hôm qua không nhờ vị đại ca kia nghe hiểu tiếng quê cha, chỉ e mọi chuyện còn tệ hơn nữa.

“Thấ
y nương tử nghe cũng hiểu được khá nhiều rồi, vậy hôm nay chúng ta bắt đầu từ những câu đơn giản trước.”

Bị Lục Dự cấm túc gần nửa tháng, mắt cá chân của A Ngư từ lâu đã lành hẳn.

Tiếng phổ thông nàng cũng đã nói được bảy, tám phần.

Thế nhưng suốt nửa tháng ấy, nàng lại chưa từng gặp phu quân một lần. Trong lòng A Ngư không khỏi hoảng hốt.

error: Content is protected !!