Chương 20
Tô Lê chưa từng biết, hóa ra phượng giá của thiên gia hoàng tộc cũng có thể chật chội đến thế này.
Rõ ràng là một cỗ ngự xa rộng rãi có thể chứa tới bảy tám người, thế nhưng nàng vẫn cảm thấy khoảng cách giữa mình cùng đám người Thôi Giác quá mức kề cận. Thêm vào đó, mùi đàn hương nồng đậm sặc sụa vương vấn trong xe càng khiến Tô Lê cảm thấy có đôi chút khó chịu bức bối.
Tô Lê nhắm mắt dưỡng thần, lẳng lặng lắng nghe Lý Mộ Dao ve vãn làm nũng với Thôi Giác.
Lý Mộ Dao khi đối diện với Thôi Giác, tuyệt nhiên không còn cái vẻ kiêu căng ngạo mạn, cậy thế ức hiếp người như lúc đối đãi với Tô Lê ban nãy. Có lẽ nàng ta thực tâm ái mộ Thôi Giác, nên ngay cả ngữ khí lúc chuyện trò cũng trở nên mềm mại, kiều tiếu đến nhường ấy.
“Đại công tử, dạo trước buổi biểu diễn tạp kỹ của chư quân náo nhiệt đến thế, ta lại vô duyên không được xem. Nghe nói Nhị hoàng huynh và Thái tử ca ca đều có mặt, bảo rằng có tiết mục đoạt cờ, lại còn có cả trò leo cột nữa, vô cùng đặc sắc!”
Lúc Lý Mộ Dao nhắc đến Nhị hoàng huynh Lý Chương, trong lòng Tô Lê chợt giật thót một cái, nhịn không được lén lút đưa mắt nhìn sang.
Cái liếc mắt này, vô tình lại chạm ngay phải đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nâng lên của Thôi Giác.
Gương mặt nam nhân hoàn toàn không mảy may gợn chút biểu tình, thần sắc vô cùng lãnh đạm.
Tô Lê khẽ ngẩn người.
Rất nhanh, nàng lại nhớ tới những chuyện hoang đường phát sinh vào cái đêm hôm đó……
Thôi Giác hảo tâm cứu mạng nàng, ngặt nỗi nàng lại hóa thành con rắn độc có ấp cũng chẳng chịu ấm; thế mà lại cả gan lấy oán báo ân, to gan khinh bạc hắn.
Sắc mặt Tô Lê thoáng chốc đỏ bừng ngượng ngùng, lập tức cúi gằm mặt xuống.
Thôi Giác bất luận là ở nơi nào, cũng đều tự nhiên tỏa ra một cỗ uy áp bức người của bậc thượng vị không dung kẻ khác chen vào. Rõ ràng hắn không hề nhìn Tô Lê, thế nhưng chỉ một cái liếc mắt thanh lãnh mờ nhạt của nam nhân, cũng đủ mang đến cho kẻ khác cảm giác áp bách như bị soi xét đến tận tâm can.
Chẳng hiểu vì sao, lưng Tô Lê càng ngồi càng thẳng tắp; sống lưng nàng tựa như bị kim châm, nửa điểm cựa quậy cũng không dám.
Tô Lê ngồi trên xe mà hệt như đang ngồi trên đống than hồng, chỉ đành giả vờ ngắm nhìn phong cảnh.
Nàng thi thoảng lại nương theo lớp màn xe bị gió tuyết thổi tốc lên, phóng tầm mắt nhìn về phía dãy núi nguy nga chìm trong sắc tuyết mênh mông; mỏi mắt trông mong xe ngựa chạy mau hơn một chút, để nàng có thể sớm ngày đặt chân đến hoàng tự, khỏi phải chịu đựng màn tra tấn tình chàng ý thiếp này thêm nữa.
Dù cho Thôi Giác trước sau không hé răng nửa lời, Lý Mộ Dao vẫn có thể huyên thuyên lải nhải hết chuyện này đến chuyện khác.
Chẳng riêng gì Tô Lê nghe đến mức rã rời mệt mỏi, mà ngay cả Thôi Thuấn Anh cũng bắt đầu sinh lòng mất kiên nhẫn. Thế nhưng ngại có Thôi Giác đang tọa trấn ở đó, Thôi Thuấn Anh tuyệt nhiên chẳng dám để lộ ra chút dị thường nào.
Mãi cho đến khi Lý Mộ Dao đưa một ngón tay mang vết xước đến ngay trước mặt Thôi Giác, nũng nịu nài nỉ: “Đại công tử, hôm qua ta vô ý bị chủy thủ cứa trúng, đau chết đi được. Chàng xem, vết sẹo vẫn còn đây này!”
Tô Lê khẽ nâng cằm, lén liếc mắt dòm một cái, thầm nghĩ: Chà, cái vết thương này khéo còn chẳng to bằng vết xước do cỏ đuôi chó quẹt trúng; ngự y mà đến chậm một bước, chỉ e miệng vết thương đã tự mình khép miệng lành lặn mất rồi.
Thôi Giác đạm mạc đáp lời: “Công chúa thân là kim chi ngọc điệp, nếu đã bị thương nặng đến thế, lát nữa đến nơi liền triệu một vị ngự y tới băng bó tử tế một phen.”
Tô Lê tuyệt nhiên không tin Thôi Giác lại chẳng nhìn thấu độ sâu cạn của cái vết thương cỏn con kia. Nghe hắn ra vẻ nghiêm trang đàng hoàng để lấy lệ qua chuyện, Tô Lê không hiểu sao muốn bật cười.
Khóe môi Tô Lê bất giác cong lên, “phụt” một tiếng. Rốt cuộc nàng vẫn phải vội vàng nâng tay áo lên che lấy đôi môi, cố sức kìm nén tiếng cười.
Chút động tĩnh nhỏ bé Tô Lê vừa phát ra, lọt vào tai Trần Hằng lại hệt như vớ được chuyện gì mới mẻ thú vị lắm. Y liền cúi đầu sát tới hỏi: “Tam muội muội, muội làm sao vậy?”
Lời dò hỏi từ trên trời rơi xuống của Trần Hằng, thình lình biến Tô Lê trở thành tâm điểm chú ý của hết thảy mọi người trong xe.
Tô Lê thầm mắng Trần Hằng rảnh rỗi sinh nông nổi xen vào việc người khác, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố làm ra vẻ thản nhiên.
Nàng ho nhẹ một tiếng, khẽ chớp chớp đôi mắt hạnh, hàm hồ bịa chuyện lấp liếm: “Không có gì đâu, ban nãy có trận gió mang theo cát bụi thổi tốc vào thùng xe, mắt ta bị hạt cát bay vào thôi.”
Trần Hằng nghe vậy, liền vội vàng đứng bật dậy.
Vị thiếu niên lang khoanh tay trước ngực khẽ khom lưng tiến sát tới, mái tóc đen dài buông xõa đong đưa ngay trước mặt Tô Lê. Trần Hằng nhoẻn miệng cười với nàng, nhướng mày trêu ghẹo: “Vậy để ta giúp Tam muội muội thổi hạt cát ra nhé?”
Rõ ràng Trần Hằng đã nhìn thấu cái cớ qua loa lấp liếm của Tô Lê, nên mới cố tình nổi ý xấu trêu chọc nàng.
Thế nhưng, còn chưa đợi Trần Hằng kịp sáp lại gần, bên trong không gian chật hẹp của xe ngựa chợt vang lên một tiếng rít xé gió lạnh lẽo.
Tựa hồ như một lưỡi đao sắc bén vừa phá không xuất vỏ, chớp nhoáng quét ngang qua.
Trần Hằng vừa nghiêng tai lắng nghe, còn chưa đợi y kịp phản ứng lại, từ phía bắp đùi trong khoảnh khắc liền truyền đến một cơn đau đớn thấu xương.
Miệng vết thương vô cùng nhỏ hẹp, ắt hẳn là do một loại ám khí sắc bén cỡ nhỏ gây ra; ngặt nỗi lực đạo lại xảo quyệt vô cùng, ghim ngập sâu vào trong lớp da thịt Trần Hằng.
Trần Hằng hoảng hốt kêu lên một tiếng thất thanh, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, nháy mắt đã rụt mình trốn tịt vào một góc xe ngựa.
“Thôi Lan Cư!” Trần Hằng một tay ôm chặt lấy xương hông, nghiến răng nghiến lợi mắng mỏ nam nhân kia.
Đám người trong xe hẵng còn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ đành dùng ánh mắt mờ mịt nhìn về phía Thôi Giác.
Trần Hằng cắn răng rút từ trên đùi xuống một phiến ám khí sắc nhọn hình lá liễu đúc bằng bạc, chìa thẳng ra trước mặt Thôi Giác: “Đây đích thị là ám khí của ngươi đúng không? Ngươi chớ có hòng giở trò qua mặt huynh đệ, ta từng tận mắt chứng kiến ngươi dùng loại ám khí này rồi! Ta thề, có chết cũng tuyệt đối không nhận sai đâu!”
Thôi Giác thu hồi phiến lá bằng bạc, thong thả ung dung cất lại vào trong tay áo: “Thật cáo lỗi, xe ngựa xóc nảy, vô ý lỡ tay đánh rơi ám khí.”
Trần Hằng xoa xoa phần da thịt bị ám khí đâm trúng, trong lòng âm thầm lườm nguýt một cái rõ to: Nói hươu nói vượn! Lỡ tay đánh rơi ám khí mà có thể tinh chuẩn không sai một ly ghim thẳng vào đùi người ta thế này sao? E rằng là thấy ta và Tô muội muội thân cận quá nên ghen tuông rồi chứ gì? Chậc chậc, tiểu tử nhà ngươi đã có Lý Mộ Dao kề cận, thế mà vẫn còn ngồi đây mơ mộng hưởng tề nhân chi phúc cơ đấy…… Tham lam vừa thôi!
Thế nhưng Thôi Giác không lên tiếng nữa, Trần Hằng tự nhiên cũng chẳng tiện nói thêm.
Đổi lại là Thôi Thuấn Anh sát lại gần Tô Lê, giúp nàng vạch nhẹ mí mắt, mềm mỏng thổi thổi: “A tỷ, hạt cát bay ra chưa?”
Tô Lê cảm động trước sự chu đáo của tiểu cô nương, liên tục gật đầu: “Được rồi, không còn khó chịu nữa, đa tạ Tứ Nương…… Cũng đa tạ Trần tướng quân đã quan tâm.”
Trần Hằng ngồi lại ngay ngắn, cười đáp: “Chuyện này có gì to tát đâu? Chút chuyện vặt vãnh thôi, ta xưa nay thích nhất là hành hiệp trượng nghĩa giúp người làm vui mà.”
Dẫu Tô Lê thừa biết Trần Hằng cũng chẳng phải hạng đèn cạn dầu gì, thế nhưng người xưa có câu “giơ tay không đánh người mặt cười”; gương mặt hớn hở này của y chung quy vẫn dễ coi hơn cái bản mặt lạnh như tiền của Thôi Giác nhiều.
Tô Lê thấy Lý Mộ Dao và Thôi Giác trò chuyện vô cùng hợp ý, bản thân nàng dẫu sao cũng chẳng xen miệng vào được, bèn hạ giọng tán gẫu cùng Trần Hằng.
“Trần tướng quân bị ám khí đả thương chỗ nào vậy? Có nghiêm trọng lắm không?” Nói đoạn, Tô Lê lấy từ trong hà bao ra một hòm thuốc mỡ bôi sẹo chìa tới, “Chỗ ta có chuẩn bị chút thuốc mỡ trị thương xóa sẹo, ngài cầm lấy bôi thử xem?”
Loại thuốc mỡ này do chính tay Tô Lê tự bào chế. Nàng lớn lên ở chốn hương dã, nhà hàng xóm có một vị lang trung tuổi tác đã cao; lão nhân gia kia luôn coi Tô Lê như cháu gái ruột thịt mà chiếu cố. Lão thường xuyên dạy nàng cách phân biệt thảo dược, mặc kệ tiểu hài tử như nàng nghe có hiểu hay không, thậm chí còn truyền thụ cho nàng vài phương thuốc trị thương đơn giản.
Trần Hằng liếc nhìn chiếc hộp sứ đang nằm gọn trong những đầu ngón tay mềm mại trắng nõn của tiểu nương tử. Hộp sứ cỡ bằng hộp đựng son, trên nắp men trắng muốt có vẽ một đuôi cá chép cẩm lý đỏ rực đang nhảy nhót giữa mặt hồ xanh biếc gợn sóng lăn tăn, thoạt nhìn cực kỳ đáng yêu. Chẳng rõ chất cao mềm mịn như tuyết kia được pha trộn thêm thứ gì, lại tỏa ra một cỗ mùi hương ngọt ngào, ngửi vào thơm nức mũi.
Trần Hằng thân là nam nhi đại trượng phu khí phách ngời ngời, đời nào lại chịu để cả người dính đầy mùi son phấn nữ nhi cơ chứ. Y ra vẻ không để bụng nói: “Chút thương tích mọn này có thấm tháp vào đâu. Nhớ năm xưa ta rong ruổi sa trường nơi ải quan, cánh tay bị loan đao của bọn người Hồ chém một nhát dài cả thước, máu chảy xối xả mà ta còn chẳng buồn rên la một tiếng; đến tận bây giờ, vết sẹo ấy vẫn còn in hằn trên người đây này!”
Trần Hằng vốn định xắn tay áo lên cho Tô Lê chiêm ngưỡng chút chiến tích uy vũ độc nhất của bậc nam nhi. Thế nhưng, đúng khoảnh khắc vươn tay kéo vạt áo, y bỗng sực nhớ ra Thôi Giác mặt lạnh như tảng băng trôi đang ngồi ngay bên cạnh. Vạn nhất tên này lại nổi máu ghen tuông, tung ra thêm mấy cái ám chiêu khỉ gió gì nữa, thì cái mạng y coi như xong đời…… Nghĩ đến đây, Trần Hằng đành ngoan ngoãn đè nén cỗ xúc động muốn khoe khoang chiến công xuống.
Tô Lê ngược lại không nghĩ nhiều đến vậy, nàng che miệng cười khẽ: “Vậy Trần tướng quân quả là bậc thiết hán tử rồi!”
Trần Hằng xưa nay thích nhất là được người ta khen ngợi mình oai hùng bất phàm, bèn cười ha hả: “Quá khen, quá khen.”
Tiếng cười sang sảng của thiếu niên lang, xen lẫn âm thanh chuyện trò thân mật tự nhiên của nữ lang; một màn này lọt vào mắt kẻ khác, thế nhưng lại hệt như tài tử giai nhân, muôn phần toát lên ý vị xứng lứa vừa đôi.
Thôi Thuấn Anh bàng quan chứng kiến nãy giờ, trong lòng âm thầm cân nhắc một phen: Tô tỷ tỷ cùng Trần Hằng xem chừng lại rất xứng đôi. Nếu như Tô Lê có thể gả vào Trần gia, chẳng phải từ nay sẽ có thể lưu lại quận Kiến Nghiệp bầu bạn với mình sao?
Thôi Thuấn Anh nảy sinh tâm tư muốn tác hợp cho Tô Lê và Trần Hằng; nàng ấy hướng vị huynh trưởng nhà mình làm mặt quỷ, lặng lẽ kề tai hỏi nhỏ: “A huynh, Trần ca ca đã có ý trung nhân nào chưa?”
Thôi Giác nhíu mày: “Cớ sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?”
Trần thị chốn Lang Sơn cùng Thôi thị Đông Ngô tuy có chút giao tình, nhưng Trần Hằng chung quy vẫn là võ tướng; ngày thường quân tình khẩn cấp, thường xuyên bị Tuyên Ninh Đế điều động ra tiền tuyến, phái y lĩnh suất quân nam chinh bắc chiến.
Nếu như Trần Hằng thành gia lập thất, tất nhiên không thể nào đem theo thê tử ra nơi chiến trường quân doanh máu lửa. Rất nhiều võ tướng thậm chí còn lén lút an trí gia trạch nơi quan ngoại, nạp riêng một phòng thiếp thất…… Nếu như Thôi Thuấn Anh thực sự thành hôn cùng Trần Hằng, sau khi gả đi, chuyện vợ chồng gần nhau thì ít mà xa cách thì nhiều khoan hẵng bàn tới; nàng ấy rất có khả năng còn phải nhẫn nhịn cảnh phu quân tam tâm nhị ý, con cái thứ xuất thành đàn, nửa điểm cũng chẳng bớt lo được.
Thế nên Thôi Giác tuyệt đối không cam lòng đem Tứ muội gả vào Trần gia.
Thôi Thuấn Anh vừa thấy sắc mặt ngưng trọng của huynh trưởng liền biết hắn đã hiểu lầm, vội vã đính chính: “Không phải hỏi cho muội…… Muội là đang hỏi thay cho Tô tỷ tỷ cơ.”
Thôi Giác ngẩn người.
Trên phượng giá người đông mắt tạp, Thôi Giác không tiện công khai gạn hỏi Thôi Thuấn Anh: Chuyện tư tình của Trần Hằng, rốt cuộc là muội muốn biết, hay là Tô Lê muốn biết?
Bất quá ngẫm nghĩ kỹ lại, ắt cũng thừa sức đoán ra; Tô Lê vốn là loại nữ tử tâm cơ thâm trầm, chắc mẩm chính nàng đã âm thầm xúi giục Thôi Thuấn Anh, dỗ ngon dỗ ngọt để muội muội hắn tới dò la tin tức.
Một hồi lâu sau, Thôi Giác rốt cuộc vẫn ăn ngay nói thật: “Chưa từng nghe phong thanh chuyện Trần Hằng có tư tình cùng vị nữ tử nào.”
Thôi Thuấn Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, lầm bầm nhỏ giọng: “Vậy thì tốt rồi.”
Thôi Giác hồi tưởng lại màn hai người Trần Hằng và Tô Lê nói nói cười cười vô cùng vui vẻ ban nãy; chẳng hiểu vì cớ gì, trong lòng lại nảy sinh một cỗ tiếu lý tàng đao, vi diệu đến khó tả.
Hắn vẫn nhớ như in cái dáng vẻ kiều mị lúc Tô Lê nhào vào lồng ngực mình, nhớ kỹ màn cầu hoan hoang đường của nàng; nhớ rõ lúc nàng khóc đến tê tâm liệt phế, bờ vai gầy guộc co rúm run rẩy, thế mà vẫn không từ thủ đoạn cọ xát vào người hắn……
Nàng to gan bằng bất cứ giá nào cũng muốn dâng hiến cho Thôi Giác, ngoài miệng thì thề non hẹn biển nói ngưỡng mộ hắn; sau lưng lại dám câu tam đáp tứ, lén lút liếc mắt đưa tình cùng Trần Hằng sao?
Lòng bàn tay Thôi Giác áp chặt vào chiếc nhẫn ban chỉ bằng bạch ngọc lạnh toát, thong thả vuốt ve chốc lát.
…… Tô Lê quả thực là thủ đoạn không tồi.
Chẳng rõ lộ trình rốt cuộc dài bao lâu, xe ngựa chung quy cũng tiến tới hoàng tự.
Thôi Giác tiên phong nhấc bước xuống xe, nối gót lần lượt là Lý Mộ Dao, Thôi Thuấn Anh và Trần Hằng.
Cuối cùng mới đến lượt Tô Lê.
Ngay khoảnh khắc Tô Lê đặt chân lên chiếc ghế đẩu, một trận gió lạnh từ đâu thình lình ập tới. Bờ vai cùng cánh tay nàng khẽ co rúm lại, mũi chân vô tình vướng vào lớp vạt váy bồng bềnh, tức thì lảo đảo đánh mất trọng tâm.
Tô Lê đột ngột ngã nhào về phía Thôi Giác mà chẳng kịp phòng ngự, sợ hãi đến mức trái tim đập liên hồi loạn nhịp.
Cỗ hương phong lan ôn nhuận xen lẫn chút xót xa tức thì quất thẳng vào mặt.
Cũng may cánh tay Tô Lê được người tinh ý kịp thời đỡ lấy, tránh khỏi cảnh thảm hại té nhào ngay trước bàn dân thiên hạ.
Tô Lê kinh hồn chưa định, vội vàng vuốt ngực thở phào, lên tiếng bái tạ Thôi Giác: “Đa tạ đại công tử tương trợ.”
“Không có chi.” Bàn tay mang theo cỗ hàn ý lạnh buốt thấu xương của Thôi Giác, sau khi dỡ bả vai Tô Lê đứng vững, liền vô thanh vô tức rụt về.
Hắn vốn toan xoay bước dời đi, ngặt nỗi trước khi đi, thình lình lại nhớ đến những lời Thôi Thuấn Anh thốt ra ban nãy.
Đuôi mày kiếm Thôi Giác hơi trầm xuống, khẽ liếc mắt dò xét tiểu nương tử mang dung nhan kiều tiếu động lòng người trước mặt.
Nam nhân khẽ híp đôi mắt phượng hẹp dài, hạ giọng buông lời cảnh cáo: “Trần gia dẫu cho có là môn đình quận vọng hiển hách chốn Kiến Nghiệp, Trần Hằng dẫu cho có được ân chuẩn nghênh thú nữ nhi bần hàn; thế nhưng các bậc tôn trưởng trong nhà hắn ta cũng tuyệt nhiên chẳng dễ dàng qua mặt. Người được chọn làm con dâu, điều kiện tiên quyết nhất định phải là một nữ lang mang thân gia thanh bạch trong sạch.”
Thế gia kén tức phụ, tiên quyết phải xem xét đến xuất thân cùng đức hạnh, dung mạo chung quy chỉ là thứ yếu xếp hạng nhì.
Thanh âm trầm lạnh của Thôi Giác cất lên rành rọt.
Dù chỉ là vài ba câu chữ ngắn ngủi, ngặt nỗi vừa rơi vào tai Tô Lê, lại tựa hồ như một đạo sét đánh ngang tai giữa trời quang mây tạnh.
Tô Lê nghe xong cả người lập tức rét run cầm cập; cỗ hàn khí tựa băng sương từ trong từng khe nứt của xương cốt ứa ra, mang theo bẻ xương nghiền cốt mãnh liệt dọc theo khắp châu thân mà nhanh chóng lan tràn.
Tô Lê thừa hiểu ẩn ý sâu xa của Thôi Giác. Hắn là đang cố tình cảnh tỉnh nàng; bản thân nàng vốn dĩ chẳng biết đoan trang tự trọng, thân chưa xuất các đã đàng điếm câu dẫn nam nhân, thậm chí vì mưu cầu tư lợi mà bất chấp đánh đổi cả tấm thân xử nữ để làm mồi nhử.
Một nữ tử mang thân phận bất trinh bất tĩnh, không thuần không khiết như nàng, định sẵn sẽ bị nhà chồng khinh mạn hắt hủi; Thôi Giác vốn là đang khuyên răn nàng chớ có tự chuốc lấy nhục nhã, tránh cho bản thân rơi vào cảnh tượng thiêu thân.
Tô Lê ngước mắt, từ trên gương mặt hờ hững lạnh nhạt của Thôi Giác, dư sức nhìn thấu cỗ kiêu ngạo cao cao tại thượng không tài nào với tới của đối phương.
Tô Lê thừa hiểu những lời gõ nhịp bóng gió của Thôi Giác là có ý gì.
Bởi lẽ trong con mắt của hắn, Tô Lê nay đã trở thành loại nữ lang thân gia dơ bẩn chẳng còn thanh khiết.
Nàng chẳng những không với tới được vị trí nữ nhân của Thôi Giác, mà ngay cả tư cách trở thành phu nhân của Trần Hằng cũng vĩnh viễn chẳng có phần.
Thực ra hết thảy mọi chuyện đều do chính tay Tô Lê tạo nghiệt mà thành, trong thâm tâm nàng tự thấu tỏ hơn ai hết.
Ngặt nỗi, dẫu cho cái đêm đó có là do nàng mặt dày dâng hiến, Thôi Giác cũng không có quyền đem vết nhơ nhục nhã kia ra để dằn vặt nàng, mượn cớ nhắc nhở nàng…… ngày sau tự giải quyết cho ổn thỏa.
Làm như thể chuyện Tô Lê đánh mất sự trong trắng là một vết nhơ, một loại ô nhục kinh khủng nào đó, tựa hồ như nàng vừa phạm phải một tội ác tày trời không thể dung thứ vậy.
Nàng đã dơ bẩn đến mức tột cùng, đọa lạc đến bước đường vô phương cứu chữa rồi.
Tô Lê cố đè nén cỗ xúc động dâng trào, trên mặt vẫn cố duy trì nét cười nhạt nhòa: “Đó chung quy cũng là chuyện cá nhân của ta, e rằng không cần đại công tử phải bận tâm đoái hoài…… Hay là, nếu quả thật ta thành công giấu giếm được thiên hạ, mưu cầu được cơ hội gả cao vào Trần gia; đại công tử đây có rắp tâm kéo binh đến đại náo hôn nghi, đem chút chuyện vặt vãnh trước lúc xuất giá của ta tung hê ra ánh sáng trước bàn dân thiên hạ không?”
Nàng vô cùng cẩn trọng, dẫu chỉ là đôi co thì thầm nhỏ to, cũng cố tình dùng hai chữ “việc vặt” để che lấp đi sự thật thất trinh đầy tủi nhục.
Nghe thấy lời đáp trả giảo hoạt mồm mép của Tô Lê, trong đáy mắt Thôi Giác dâng lên một tầng hàn khí âm u xảo trá.
Tô Lê buông ra lời này, đích thị là cố ý kéo hắn xuống cùng…… Nếu nàng đã mang danh dâm phụ lăng loàn, vậy thì Thôi Giác đây chẳng phải sẽ trở thành gian phu hay sao!
Thôi Giác hiếm khi nở nụ cười lạnh lùng: “Tô nương tử, ngươi quả thực là thứ hoa ngôn xảo ngữ, cả gan dám dám vạ lây cả bản quan vào, lá gan quả nhiên không hề nhỏ chút nào.”
Tô Lê thoáng thấy sắc mặt Thôi Giác lập tức sa sầm, trái tim thình lình run lên bần bật. Rốt cuộc nàng vẫn chẳng dám to gan lớn mật đôi co khiêu khích vị thiên chi kiêu tử này thêm nữa, vô cùng thức thời chịu thua lui bước, một lần nữa bày ra tư thái nhược liễu phù phong nhu nhược đáng thương.
“Ta bất quá chỉ thuận miệng trêu đùa cùng đại công tử đôi chút, cớ sao ngài lại chẳng hiểu vậy? Ngài cứ việc an tâm, ta cũng có lòng tự trọng, tự hiểu rõ thân phận bản thân. Cái hạng nữ nhi xuất thân bần hàn như ta đây, dẫu có hầu hạ làm tiểu thiếp cho chư vị đại nhân e rằng còn chẳng đủ tư cách, tuyệt đối sẽ không dám ôm ấp những thứ si tâm vọng tưởng cỡ này đâu.”
Sắc mặt Tô Lê tái nhợt như giấy, hệt như thực sự bị Thôi Giác dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Ngặt nỗi, những lời nàng dùng để nhận thua khép nép ấy, nếu tinh ý cân nhắc kỹ lưỡng, lại mang theo một tầng ý vị sâu xa khôn tả.
Từng câu từng chữ, hết thảy đều là những lời đay nghiến trào phúng mà Thôi Giác từng ném vào mặt Tô Lê ngay giữa giường nệm trong lúc hoan hảo ngày hôm đó.
Thôi Giác trong lúc cực độ giận dữ, đã từng cay độc châm chọc sự thấp hèn bỉ ổi của nàng, rằng dẫu có làm thiếp thất cho Thôi gia cũng tuyệt nhiên không đủ tư cách.
Tô Lê liền ghim chặt những lời lẽ cay nghiệt đó vào tận sâu thẳm tâm can, để hễ có cơ hội lại châm chọc đáp lễ trả lại không thiếu một phân.
Nữ nhân này, quả thực to gan lớn mật.
Nghe vậy, vị Thôi gia trưởng công tử thanh quý cẩn trọng kia khẽ híp nhẹ đôi mắt.
Hắn thực tâm chỉ hận không thể mạnh tay nghiền nát chiếc cằm thon gọn trắng ngần của Tô Lê, ép nàng phải ngửa mặt lên nhìn mình; sau đó lại hạ tay vòng ra sau, bóp nghẹt lấy chiếc cổ mảnh mai ấy, từng tấc từng tấc bẻ gãy toàn bộ xương sống của nàng; để nhìn xem thử một kẻ kề cận ranh giới với cái chết như nàng rốt cuộc có còn bản lĩnh để âm dương quái khí, kiên cường ngạo nghễ mà đáp trả lại lời hắn như thế này nữa hay không.
Thôi Giác xưa nay tuyệt nhiên không hề nhận mình là hạng chính nhân quân tử quang minh chính đại gì; hắn bất quá chỉ là kẻ ở vị trí nào thì mưu cầu lợi ích cho vị trí đó mà thôi.
Nếu đã gánh vác danh vị hình mẫu lý tưởngcủa thế gia, ắt phải vạch định mưu lược khắp thiên hạ, xoay chuyển càn khôn của giang sơn; nếu đã ngồi trên ngôi vị trưởng tôn Thôi thị, thì phải bảo vệ uy nghiêm cao chót vót của sĩ tộc, mang lại vinh quan hiển quý cho dòng tộc.
Tất thẩy hắn đều cầu toàn đến mức cực đoan hà khắc, chỉ có vạn vô nhất thất mới đạt đến đỉnh cao tối thượng.
Thế nhưng nghiệt ngã thay, đằng sau lớp vỏ bọc nhu thuận ngoan ngoãn của Tô Lê, lại ngầm sinh ra một thân xương cốt phản nghịch bướng bỉnh đến nhường này.
…… Thật muốn bẻ gãy nó ra từng mảnh.
Thôi Giác cất tiếng buông một câu, ý tứ thâm sâu khôn lường: “Tô nương tử, ngươi quả thực sinh được một cái miệng vô cùng lanh lẹ.”
Trong đồng tử của Thôi Giác, Tô Lê tuyệt nhiên không nhìn ra chút mảy may tình ý ái muội nào; ngược lại chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo sắc bén như đang săm soi một vật chết.
Tô Lê bất giác cảm thấy sống lưng lạnh toát đến sởn gai ốc. Nàng kinh hãi đến mức hai chân mềm nhũn, run lẩy bẩy lùi lại một bước, sợ sệt lí nhí gọi: “Đại công tử?”
Thôi Giác không tiếp tục bước tới dồn ép nàng thêm nữa.
Hôm nay dẫu sao vẫn còn đại lễ bái Phật phải chủ trì, thể diện của thế gia phải đặt lên hàng đầu; Thôi Giác sẽ không so đo chấp nhặt làm lớn chuyện với Tô Lê ở chốn này.
Nam nhân chỉ nhàn nhạt quét mắt liếc nàng một cái, lập tức thu liễm mọi tâm tư, đoạn hất vạt áo cất bước rời đi.
Tô Lê hệt như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, lòng bàn tay đang siết chặt nay ứa ra một tầng mồ hôi lạnh lẽo.
Nàng thình lình nhớ lại ánh mắt như muốn đoạt mạng người của Thôi Giác vừa rồi, thân thể không khỏi rùng mình nổi da gà.
Tính khí Thôi Giác quả thực quá mức âm tình bất định, nàng từ đầu chí cuối không nên cả gan trêu chọc người này mới phải.
Trớ trêu thay, Tô Lê vì mưu cầu một con đường sống sót, bắt buộc phải dụ dỗ cho bằng được vị quỷ Tu La khát máu này, hòng đổi lấy một cơ hội để đào tẩu khỏi nơi đây.
Nàng thầm nghĩ, nếu muốn bình an sống sót vượt qua kiếp nạn, nàng chỉ còn cách lấy nhu khắc cương, cố gắng duy trì cục diện bình thản giả tạo ngoài mặt với Thôi Giác mà thôi.