Chương 24
Tô Lê đã ngừng khóc. Nàng bó gối ngồi thẫn thờ một lúc lâu.
Đợi đến khi cỗ đau đớn quái lạ trên cơ thể dịu đi đôi chút, Tô Lê mới kéo chiếc áo choàng đen Thôi Giác để lại ra, cúi đầu nhìn kỹ những vết thương đáng sợ vằn vện khắp người mình.
Những vết bầm tím hình ngón tay in hằn khắp cơ thể, đặc biệt dày đặc quanh vùng eo và bụng.
Tô Lê nhớ rất rõ lực tay của Thôi Giác mạnh đến mức nào. Hắn gắt gao kìm kẹp, tuyệt đối không chừa cho nàng con đường lùi. Nhờ vậy hắn mới có thể tiến vào sâu hơn, ép nàng phải nếm trải muôn vàn thống khổ.
Vết thương do lưỡi kiếm cứa vào trên cổ Tô Lê đã ngừng rỉ máu. Từng vệt máu đỏ tươi bám chặt lấy hai bên xương quai xanh nhô cao gầy guộc tựa vầng trăng khuyết. Vết máu đã khô cạn, nhuộm đỏ một mảng, thoạt nhìn vô cùng chói mắt và rợn người.
Tình trạng thê thảm đến mức này, e rằng lát nữa sẽ dọa sợ mấy vú già vào phòng dọn dẹp mất.
Toàn thân Tô Lê bủn rủn, chậm chạp bò ra khỏi lớp áo ngoài kia.
Thân thể nàng đã bị hơi thở của Thôi Giác bủa vây từ bao giờ, trên làn da tuyết trắng vẫn còn vương vấn hương phong lan thanh nhã đặc trưng của nam nhân ấy.
Tô Lê muốn bày ra một nét mặt chán ghét, nhưng hai đầu gối nàng rã rời, gò má cứng đờ, đến một biểu cảm sống động bình thường cũng không tài nào nặn ra nổi.
Nàng cứ thế để trần cơ thể bước xuống giường, lảo đảo lê từng bước chân khó nhọc trong phòng.
Mỗi bước đi, lại có những giọt chất lỏng đặc sệt, nóng hổi nhỏ xuống.
Giống như những vệt sóng nhơ nhớp vương lại trên thân thể ngọc ngà, men theo mắt cá chân mỏng manh yếu ớt, chảy ngoằn ngoèo thành vệt trên mặt đất.
Không rõ là mùi máu tươi, hay là thứ mùi tanh tưởi ngai ngái, đang không ngừng lan tỏa khắp cả căn phòng.
Tô Lê run rẩy vươn những ngón tay, bám vịn vào thành bồn tắm.
Đúng lúc nàng định ngồi vào bồn, cẩn thận gột rửa thân thể, thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
“Tô nương tử, đại công tử phái nô tỳ đến hầu hạ ngài dọn dẹp…”
Là giọng nói của Tuệ Vinh cô cô.
Nhìn những cái bóng chập chờn in trên cửa gỗ, người đến chắc chắn không chỉ có một.
Tô Lê liếc nhìn bộ dạng bầm dập, thương tích đầy mình của bản thân. Nàng biết rõ nhân dạng hiện tại của mình sẽ dễ dàng trở thành trò đàm tiếu, nên hoàn toàn không dám để ai nhìn thấy.
Có lẽ việc Tuệ Vinh cô cô đích thân hạ mình đến hầu hạ nàng, chính là ân điển mà Thôi Giác ban cho. Là hắn có lòng tốt sai người đến giúp nàng xử lý, thu dọn… Tô Lê không nên phụ ý tốt ấy.
Đối với Thôi Giác mà nói, đám người kia chỉ là lũ tỳ nữ hèn mọn. Bọn họ có chứng kiến chủ nhân làm ra trò hề gì đi chăng nữa cũng không hề quan trọng. Gia bộc đơn thuần chỉ là món đồ chơi, muốn bọn họ ngậm miệng thì bọn họ phải ngậm miệng.
Nhưng trong mắt Tô Lê, tất cả bọn họ đều là thứ dân bình thường, đều do cha mẹ sinh ra, đều là con người bằng xương bằng thịt… Nàng không muốn để quá nhiều kẻ chứng kiến sự nhục nhã, quẫn bách này. Bản thân nàng đã đủ bi thảm rồi, thực sự không cần phải làm nền thêm cho một trò cười nào nữa.
Ngọn lửa giận kìm nén trong lòng Tô Lê đến giây phút này rốt cuộc cũng bùng lên mạnh mẽ. Nàng ngâm mình trong làn nước nóng, cắn chặt môi dưới, cao giọng nói vọng ra ngoài với Tuệ Vinh: “Làm phiền cô cô gọi Thu Quế đến đây, nàng ấy biết rõ ta quen mặc y phục nào và dùng loại cao sương tuyết nào để bôi lên da…”
Tuệ Vinh cô cô dường như không ngờ tới việc bản thân sẽ bị Tô Lê cự tuyệt ngay ngoài cửa, sắc mặt bà ta lập tức trầm xuống, toan lên tiếng khuyên nhủ thêm: “Nương tử, là đại công tử đã dặn dò chúng nô tỳ tới…”
“Ta biết!” Giọng Tô Lê có chút run rẩy, “Cầu xin cô cô hãy chiều theo ý ta lần này. Ta chỉ muốn gặp Thu Quế… Nếu tiện, xin cô cô nhắn Thu Quế mang theo một gói mứt bí đao tới đây giúp ta.”
Nghe thấy lời này, hai tiểu nha hoàn tâm phúc đứng cạnh Tuệ Vinh cô cô không khỏi len lén bịt miệng cười. Bọn họ thầm nghĩ trong bụng: Mứt bí đao thì có gì là của hiếm lạ cơ chứ? Bất quá cũng chỉ là thứ quà vặt tầm thường của đám dân đen chốn hương dã, thế mà Tô nương tử lại cứ một mực điểm danh đòi ăn thứ này! Nếu muốn đồ ngọt để làm dịu miệng, chi bằng dặn dò trù nương trong phòng bếp dâng lên một chén sữa bò hầm hạt óc chó, hay là một chén anh đào ngâm mật, như vậy không phải tốt hơn vạn lần sao?
Tuệ Vinh trừng mắt lườm hai tiểu nha hoàn bên cạnh một cái, thấp giọng quát mắng: “Nhìn bộ dạng hớn hở của các ngươi kìa, hay là ăn gậy trúc chưa đủ no? Chuyện riêng của chủ tử mà cũng dám mang ra bàn tán xầm xì trong bụng, e rằng cái mạng nhỏ này các ngươi không muốn giữ nữa rồi phải không!”
Bị Tuệ Vinh cô cô rầy la cho một trận, mấy tiểu nha hoàn đến nửa lời cũng không dám phản bác, lập tức quỳ sụp xuống đất, ngoan ngoãn cúi đầu.
Hành động này của Tuệ Vinh, kỳ thực là cố tình làm cho Tô Lê nghe thấy. Bà ta muốn Tô Lê hiểu rằng, gia bộc trong phủ tuyệt đối sẽ không khua môi múa mép hay soi mói chuyện của chủ tử, bởi vậy Tô Lê không cần phải tỏ ra kinh hoàng thất thố đến thế.
Thế nhưng, khi nghĩ đến âm điệu nức nở như có như không trong lời nói của vị tiểu nương tử này, Tuệ Vinh lại nhớ đến vẻ u ám ảm đạm trên khuôn mặt Thôi Giác ban nãy, trong lòng cũng phần nào đoán ra được chút manh mối.
Tuệ Vinh ngập ngừng hỏi dò: “Tô nương tử, ngài không sao chứ?”
Tô Lê khẽ khựng lại. Nàng kỳ thực rất có sao; toàn thân đau nhức rã rời, cả cơ thể như vừa bị Thôi Giác bẻ gãy từng khúc xương, tháo rời từng khớp cơ thớ thịt, muốn nuốt chửng vào bụng.
Tô Lê hé môi, toan thốt ra điều gì đó.
Thế nhưng ngay sau đó, nàng bỗng sực nhớ ra, đây là địa bàn của Thôi gia, là sào huyệt của Thôi thị Đông Ngô.
Tô Lê tuyệt đối không thể hé răng than thở, bởi vì chốn này hoàn toàn không có lấy một ai đứng ra làm chủ cho nàng.
Tô Lê gục đầu xuống, suối tóc đen nhánh xõa dài che khuất cả bờ vai và cánh tay, uốn lượn lềnh bềnh trong làn nước ấm, hệt như những cụm rong rêu mọc hoang vu tùy ý.
Tô Lê đáp lời: “Cô cô chớ nên bận lòng, ta không sao cả, ta chỉ muốn gặp Thu Quế mà thôi…”
Nghe vậy, Tuệ Vinh không ép uổng Tô Lê thêm nữa. Bà ta thuận theo ý nàng, phái người gọi Thu Quế đi đến Sơ Nguyệt Các.
Thu Quế thừa hiểu hành động này của Tô Lê vô cùng kỳ quái, ắt hẳn đã xảy ra cớ sự gì đó mà nương tử không muốn bị người ngoài trông thấy.
Trong lòng nàng ấy nơm nớp lo âu. Nàng ấy chẳng những chuẩn bị sẵn sàng váy áo sạch sẽ để Tô Lê thay sau khi tắm, mà còn cẩn thận mang theo thêm một gói mứt bí đao mà Tô Lê vẫn luôn thích, cùng một gói bánh hoa quế ngào ngạt hương thơm.
Bí đao vốn không phải là thứ xa xỉ phẩm gì, dân quê cũng thường hay trồng để ăn. Thuở nhỏ Tô Lê đã quen nhấm nháp loại quà vặt này; mỗi khi uống thuốc xong cảm thấy đầu lưỡi đắng ngắt, nàng đều sẽ ngậm một viên.
Chuyện Tô Lê điểm danh đòi ăn mứt bí đao, kỳ thực là do nàng đang nhung nhớ tổ mẫu mà thôi.
Thu Quế bước vào khách phòng, cẩn thận cài then cửa lại. Đến khi chứng kiến những vết máu loang lổ trên sàn nhà, cùng với bộ dạng thất thần của Tô Lê đang ngâm mình trong nước lạnh, mũi nàng ấy bỗng chua xót, khóe mắt lăn dài hai giọt lệ.
Thu Quế lấy từ trong gói giấy dầu ra viên mứt bí đao, đưa cho vị nương tử nhà mình.
“Nương tử, ngài nếm thử xem, để ở trong phòng mấy ngày nay, mùi vị ắt hẳn vẫn chưa thay đổi đâu.”
Tô Lê ngậm khối kẹo ngọt lịm vào miệng. Đợi đến khi chút nước đường ngọt ngào tan ra và chảy dần xuống cuống họng, nàng mới cảm nhận được một tia sức sống vừa le lói trở lại.
Tô Lê tì má lên cánh tay mà Thu Quế vừa đưa ra, nhẹ nhàng cọ xát.
Nàng nhớ lại cảm giác bài xích mãnh liệt giữa mình và Thôi Giác, nàng vốn dĩ không cách nào dung nạp được người này.
Thế nhưng, nàng vẫn phải oằn mình cam chịu.
Thậm chí còn phải mặc cho những luồng tuyết dịch kia tùy ý lưu lại, tràn ngập bên trong…
Tô Lê vốn rất ít khi làm nũng, thế nhưng hôm nay, không hiểu sao nàng lại trở nên yếu đuối đến vậy. Nàng nép vào người Thu Quế, thều thào nói nhỏ: “Thu Quế, ta đau quá.”
Đáy mắt Thu Quế dấy lên tia xót xa. Nàng ấy vốn dĩ lớn tuổi hơn Tô Lê, khoảnh khắc vuốt ve mái tóc của nương tử nhà mình, cử chỉ của nàng ấy vô thức mang theo sự che chở của một người tỷ tỷ.
“Nương tử, ngài đừng sợ, có ta ở đây bên cạnh ngài rồi.”
Nàng ấy không hề tự xưng là nô tỳ. Giờ phút này, nàng ấy muốn làm một a tỷ có thể đứng ra che chở cho Tô Lê. Nàng ấy cầu mong Tô Lê sớm ngày được toại nguyện, trốn thoát khỏi chốn nhà cao cửa rộng này; nàng ấy ước sao một nữ nhi ngoan ngoãn như Tô Lê, quãng đời còn lại có thể bình an trôi chảy, không phải nếm trải thêm bất kỳ nỗi khổ đau nào nữa.
Tô Lê tắm gội thay y phục xong xuôi, đến cả mái tóc vẫn chưa kịp lau khô đã nài nỉ Thu Quế dìu mình trở về Mộ Đông Các.
Chân trước Tô Lê vừa mới bước vào phòng ngủ, chân sau Vệ Tri Ngôn đã phụng mệnh mang tới một lọ thuốc mỡ trị thương giảm đau.
Tô Lê thoáng ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ lọ thuốc, dễ dàng nhận ra bên trong chứa đựng vô số loại dược liệu vô cùng quý giá.
Thôi Giác biết rõ nàng da mặt mỏng, nên không sai Tuệ Vinh cô cô mang thuốc đến, mà lại phái một kẻ hiểu chuyện như Vệ Tri Ngôn tới cửa đưa đồ.
Tô Lê khẽ liếc nhìn một cái, hơi cúi người thi lễ cung kính với Vệ Tri Ngôn. Ánh mắt nàng hướng về phía Sơ Nguyệt Các, ôn tồn nói: “Phiền Vệ huynh đệ mang thuốc mỡ này về đi, ta không muốn nhận.”
Hiếm hoi lắm nàng mới tỏ ra bướng bỉnh đôi chút, sau khi nói xong lại nở nụ cười chừng mực đầy tiêu chuẩn: “Không nhọc đại công tử phải hao tâm tổn sức. Nếu mẹ chồng đã phái ta đến đây để cầu con nối dõi, tất nhiên sẽ chuẩn bị chu toàn toàn bộ y phục, thức ăn và vật dụng cần thiết.”
Vệ Tri Ngôn bị từ chối ngoài cửa, nhưng trong lòng hắn ta tuyệt nhiên không hề tức giận.
Đối với Tô Lê, thực ra Vệ Tri Ngôn luôn mang tâm lý áy náy, rốt cuộc chuyện của Tô Lê cũng là do chính mình điều tra rồi bẩm báo lại với Thôi Giác… Tuy không rõ giữa Tô Lê và chủ tử đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy vết cắt sắc lẹm kéo dài trên cổ Tô Lê, hắn ta dư sức đoán được Thôi Giác đã sử dũng đến lưỡi đao sắc bén kia, rắp tâm đoạt mạng nàng.
Vệ Tri Ngôn thở dài, là hắn ta đã có lỗi với Tô nương tử.
Vệ Tri Ngôn đem nguyên xi những lời của Tô Lê bẩm báo lại với Thôi Giác.
Bên trong tẩm phòng rộng lớn, nam nhân lẳng lặng lắng nghe, không thốt một lời nào.
Hồi lâu sau, hắn mới nhàn nhạt cất lời: “Mặc kệ nàng đi.”
Thôi Giác không gửi thuốc cho Tô Lê nữa.
Mà ngụ ý của Tô Lê, hắn cũng vô cùng hiểu rõ. Nàng muốn rạch ròi sòng phẳng với hắn, không tham lam thêm một phân một hào, hễ có được đứa con nối dõi thì sẽ dứt khoát rời đi.
Giữa Tô Lê và Thôi Giác hoàn toàn chỉ tồn tại mối quan hệ chốn phòng the, về những việc khác, nàng tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, quyết không bao giờ đi quá giới hạn dù chỉ là một chút.
Tiểu nương tử biết tiến biết lui, rạch ròi đến thế, lẽ ra Thôi Giác phải cảm thấy vừa lòng.
Thế nhưng không hiểu sao, mỗi khi nhớ tới dáng vẻ buồn bã nức nở khóc thầm trong chăn của Tô Lê, nhớ tới cái cách nàng đau đớn đến mức khớp xương tay siết chặt lấy góc chăn nhưng vẫn cắn răng nhẫn nhục, dốc hết sức mình chịu đựng sự giày vò ấy…
Trong lòng Thôi Giác bỗng nảy sinh một nỗi phiền muộn khó tả.
Nam nhân gõ nhẹ đốt ngón tay xuống mặt bàn hai nhịp. Sau một hồi suy nghĩ cặn kẽ, hắn sai người gọi y sư tới.
“Ta nghe nói, ở những tiểu quốc ngoại vực, từng có người nghiên cứu chế tạo ra phương thuốc tránh thai dành riêng cho nam giới uống.”
Vị lang trung kinh ngạc ngước nhìn vị gia chủ quyền lực của Thôi gia, lão giả hạ giọng bẩm báo: “Quả thực là có loại bí phương kiểu này, nhưng thông thường các loại dược thiện ấy đều do nữ nhân chốn hậu trạch sử dụng, gia chủ cớ sao lại phải tự mình uống?”
Thôi Giác liếc xéo lão một cái: “Bớt lắm lời đi, ngươi chỉ cần mỗi tháng sắc sẵn ba thang thuốc rồi lén đưa đến Sơ Nguyệt Các là được… Nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được phép truyền ra ngoài. Nếu để lộ chút tiếng gió nào, ta chắc chắn sẽ lấy mạng ngươi.”
“Vâng, vâng, tiểu nhân đảm bảo sẽ giữ kín như bưng.” Vị lang trung tuy không thấu hiểu dụng ý của Thôi Giác, nhưng thân là y sư của Thôi gia, một khi gia chủ đã ra lệnh, lão chỉ việc cắm đầu làm theo là được.
Đợi y sư lui ra ngoài, Thôi Giác vén vạt áo đứng dậy, bước thẳng ra ngoài đình viện đang phủ đầy tuyết trắng xóa.
Gió tuyết quất vào hàng chân mày sắc sảo của nam nhân, hàn khí buốt giá xâm nhập vào cơ thể, cuối cùng cũng khiến hắn thanh tỉnh đôi chút.
Thôi Giác mặc dù vô cùng chán ghét Tô Lê, nhưng sự trong trắng của nàng quả thực đã bị phá hủy trong tay hắn.
Nếu đã như thế, đợi đến ngày sau công thành danh toại, Thôi Giác tự nhiên sẽ ban cho Tô Lê một danh phận…
Thôi Giác khẽ nhắm hờ đôi mắt phượng.
Còn về chuyện Tô Lê mang thai… Hắn sẽ không để cho Tô Lê được như ý nguyện.
Đó chính là đích trưởng tử của Thôi Giác, bất luận là nam hay nữ, hắn tuyệt đối sẽ không để dòng máu của mình phải lưu lạc tại chi thứ Thôi gia chốn Lan Hà.
Con của hắn, chỉ có thể được nuôi dưỡng ngay dưới gối của chính hắn!