Chương 25
Tô Lê trở về Mộ Đông Các, lúc này mới cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt, hệt như vừa từ hầm băng buốt giá ngày đông bước vào tiết xuân ấm áp.
Lúc trước, khi còn ở Sơ Nguyệt Các, việc tắm gội gột rửa thân thể chỉ làm qua loa đại khái. Đợi đến khi về lại căn phòng ngủ quen thuộc do chính tay mình bày biện, Tô Lê mới gọi người chuẩn bị thêm một chậu nước ấm, tự mình cọ rửa kỹ càng cả trong lẫn ngoài.
Tô Lê biết rõ bản thân đến đó là để xin một đứa con nối dõi. Thế nhưng không hiểu sao khi chạm tay lên vùng bụng dưới, trong lòng nàng lại trào dâng một nỗi kích động muốn tự hủy hoại tất cả.
Tô Lê dịu dàng tự xoa dịu bản thân. Nàng chậm rãi dùng tay, đem những mầm mống mà Thôi Giác để lại bên trong…
Từng chút, từng chút một moi móc toàn bộ ra ngoài.
Không chừa lại dù chỉ là một giọt.
Tô Lê không ngờ Thôi Giác lại dốc sức điên cuồng đến thế, vậy mà có thể lưu lại lượng số lượng trong nơi tư mật nhiều đến nhường này.
Nàng lặng thinh ngơ ngẩn, cõi lòng mịt mờ trống rỗng.
Nàng chỉ cảm thấy, đêm nay bản thân vẫn còn đặc quyền được đưa ra lựa chọn; ít nhất là trong đêm nay, nàng tuyệt đối không muốn mang thai đứa bé này.
Nàng muốn đối xử tử tế với chính mình thêm một chút. Bởi đợi đến ngày mai, nàng sẽ lại phải quay về làm vị tiểu nương tử hệt như con rối, mặc cho người đời bỡn cợt, thao túng.
Tô Lê thay một lớp áo lót mềm mại. Giữa vô vàn lụa là rực rỡ sắc màu, nàng cố tình gạt bỏ sắc xanh ngọc mà Thôi Giác đặc biệt ưa thích sang một bên, nhặt lấy một bộ xiêm y màu vàng nhạt tươi tắn.
Từng đường kim mũi chỉ thêu trên y phục đều vô cùng tinh xảo tỉ mỉ, đây là họa tiết do đích thân Tô Lê điểm danh yêu cầu tú nương phác thảo.
Một dòng nước biếc gợn sóng lăn tăn tạo thành suối nhỏ, trên mặt nước điểm xuyết đám chim muông trắng muốt béo mập đang bơi lội nô đùa; phía xa xa còn thấp thoáng vài khóm cúc dại không rõ tên, cùng ruộng hoa cải vàng rực rỡ đang khẽ đung đưa theo chiều gió. Khung cảnh vô cùng yên bình và tươi đẹp.
Đây chính là hình bóng mái nhà thuở ấu thơ của Tô Lê, nàng thực sự rất yêu thích.
Tô Lê lấy hũ thuốc mỡ từ trong tráp ra, tự mình với tay bôi lên vùng cổ vẫn còn sưng nhức, cùng với nơi tư mật chật hẹp giữa hai chân.
Những vết thương nhờ có thuốc bôi thoa lên mà dần dịu đi, cơn đau buốt cũng từ từ thuyên giảm.
Nhưng trong mấy ngày tới đây, nàng chắc chắn không cách nào tiếp tục hầu hạ Thôi Giác chuyện phòng the được nữa… Tô Lê đưa mắt nhìn bão tuyết bay ngợp trời bên ngoài cửa sổ. Thâm tâm nàng tự hiểu, tháng này dù làm cách nào cũng không thể tẩu thoát khỏi tòa phủ đệ này; nếu đã vậy, tốt hơn hết cứ nín nhịn chờ đến tháng sau rồi từ từ lên kế hoạch.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, nàng sai Thu Quế chuyển lời đến Tuệ Vinh cô cô, báo rằng thân thể Tô Lê không được khỏe, e rằng trong tháng này khó lòng tiếp tục phụng dưỡng vị trưởng công tử Thôi gia; chi bằng cứ dời lịch hành phòng sang tháng kế tiếp, nhân tiện để nàng có thêm thời gian tĩnh dưỡng lại thân mình.
Tuệ Vinh cô cô mang lời này báo lại cho Sơ Nguyệt Các. Thôi Giác lúc ấy đang bận rộn xử lý công vụ, hoàn toàn không để tâm tới, mãi đến vài ngày sau mới nhàn nhạt buông một câu: “Được.”
Tô Lê nằm liệt giường suốt hai ngày, đến mức Thôi Thuấn Anh cũng nghe được tin nàng ốm.
Tiểu nương tử vâng theo lời dặn dò của Từ di nương, mang theo tổ yến thượng hạng cùng hai nhánh nhân sâm trăm tuổi tới thăm Tô Lê.
Vừa vén tấm rèm che trướng lên, Thôi Thuấn Anh trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Tô Lê đang bưng bát canh trứng gà nấu táo đỏ bổ khí an thần chầm chậm uống, cái miệng nhỏ liền chu lên, vẻ mặt tràn đầy sự hờn dỗi.
Nàng ấy lo lắng hỏi: “Tô tỷ tỷ sao lại ốm đến nông nỗi này? Khuôn mặt gầy rộc đi kìa, sút hẳn đến mấy lạng thịt ấy chứ, xem chừng đám nha hoàn trong viện hầu hạ không được tận tâm rồi… Hay là muội điều thêm hai nha hoàn tháo vát qua đây nhé? Xuân Diên đang hầu hạ bên cạnh muội là người làm việc cực kỳ cẩn thận, gọi nàng ấy tới chăm sóc tỷ tỷ là tốt nhất rồi!”
Nói đoạn, Thôi Thuấn Anh lập tức kéo tay Xuân Diên đẩy về phía trước mặt Tô Lê, một mực ép nàng phải cho người này phải ở lại Mộ Đông Các.
Tô Lê đổ bệnh, thực chất chỉ là do hai ngày trước ngâm mình trong nước tắm quá lâu nên mới nhiễm chút phong hàn. Nàng rúc người trong lớp chăn gấm dày cộm đến toát mồ hôi suốt mấy ngày, thân thể đã sớm khỏe khoắn hoàn toàn. Hôm nay nàng cứ nằm ỳ ra đó, đơn giản là vì làm biếng, cũng không muốn đi lại lung tung trong Thôi phủ, tránh việc vô tình đụng mặt “đại ôn thần” Thôi Giác kia.
Tô Lê buồn cười đáp: “Muội mau tỉnh lại đi! Ai mà không biết Xuân Diên là tỳ nữ tâm phúc của muội. Vạn nhất để muội ấy tới hầu hạ ta, muội ở trong viện lại không tìm thấy trâm hoa, dây buộc tóc, há không phải mới sáng tinh mơ đã chạy sang đây đòi người với ta sao?”
Xuân Diên cũng là một người khéo môi dẻo miệng, nàng ấy thuận nước đẩy thuyền đùa theo: “Không hề hấn gì đâu ạ, nô tỳ có phép phân thân, đến tối sẽ phân ra thêm một vị muội muội ruột thịt nữa tới hầu hạ Tô nương tử nhà chúng ta!”
Vài câu nói của nàng ấy lập tức chọc cho mấy vị tiểu nương tử bật cười khúc khích.
Sau trận cười đùa, Tô Lê cảm thấy tinh thần cũng phấn chấn hơn rất nhiều.
Nàng nắm lấy tay Thôi Thuấn Anh, dịu dàng giải thích: “Thân thể ta xưa nay vốn sợ lạnh, mùa đông năm nào cũng ốm một trận, cắn răng chịu đựng qua đi là khỏe lại thôi, sức khỏe không có gì đáng ngại cả, Tứ Nương đừng quá lo lắng.”
Nghe vậy, Thôi Thuấn Anh mới chịu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, Tô tỷ tỷ mau chóng khỏe lại đi nhé. Hai ngày nữa ở phường thị có tổ chức hội hoa đăng, muội còn đang tính rủ tỷ cùng đi dạo phố đó!”
Tô Lê vừa vặn cũng đang muốn ra ngoài quan sát tình hình phố phường, xem thử lớp tuyết đọng dày cộm trong các hang cùng ngõ hẻm đã tan chảy bớt chưa, thời tiết đã ấm lên chưa, liệu có thích hợp để khoảng hai tháng nữa nàng trốn khỏi Kiến Nghiệp hay không… Bởi vậy, Tô Lê không hề từ chối, gật đầu đồng ý ngay: “Được, ta sẽ đi cùng muội.”
Vào đêm diễn ra hội hoa đăng, hiếm hoi lắm mới thấy Tô Lê tự mình lục lọi tìm kiếm y phục trong tủ.
Nàng kiên nhẫn lật giở từng bộ lụa là gấm vóc, mặc thử một chiếc áo bông mùa đông màu vàng điểm hoa sơn trà kiều diễm, lại ướm thử một chiếc váy lựu đỏ rực, các loại màu sắc rực rỡ đều được đem ra khoác thử. Duy chỉ có toàn bộ số y phục màu xanh ngọc bích trong tủ, đã bị Tô Lê quăng hết vào lò sưởi đốt cháy đến mức tro bụi cũng không còn.
Nơi tư mật giữa hai chân Tô Lê đã hoàn toàn không còn đau đớn. Nàng ngồi trên chiếc ghế trước bàn trang điểm, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt má đào môi phấn trong gương, lấp ló lúm đồng tiền mờ nhạt.
Thu Quế đứng ngay phía sau, dùng chiếc lược gỗ đào giúp nàng chải chuốt lại mái tóc dài đen nhánh, mềm mượt như mây.
Tô Lê lẳng lặng ngắm nhìn hình bóng chính mình trong gương, khe khẽ cất lời với Thu Quế.
“Thu Quế, từ khi ta bước chân vào chốn thế gia này, mới được khoác lên người thứ lụa là gấm vóc đắt đỏ đến thế, mới được nếm thử vô vàn sơn hào hải vị trân quý đến thế. Chút của cải bổng lộc tùy tiện rớt xuống từ kẽ tay bọn họ, cũng đủ để một hộ gia đình bần hàn ăn sung mặc sướng cả đời…”
“Nếu không nhờ người của Tô gia chịu bỏ công bồi dưỡng ta, có lẽ đến một chữ bẻ đôi ta cũng không biết. Hiện tại không chỉ biết đọc sách viết chữ, mà còn thông thạo thi từ ca phú, tính ra đã lợi hại hơn hẳn vị tiên sinh dạy học trong thôn thuở nhỏ rồi.”
“Nghĩ đi nghĩ lại, sống tại chốn hào môn thế gia kỳ thực cũng có rất nhiều điểm tốt, ta không nên tự chuốc lấy khổ não như vậy làm gì…”
“Còn nữa, dạo trước ta có gửi thư về cho Tô gia, mục đích là để đòi lại khế ước bán thân của ngươi. Ta đã lừa bọn họ, nói rằng đại công tử kỳ thực vô cùng sủng ái ta; ta sẽ thổi gió bên gối, vì Tô gia mà nói thêm dăm ba câu tốt đẹp, cầu xin hắn nâng đỡ Tô gia một phen. Nhưng với điều kiện Chu thị phải giao lại tờ khế ước bán thân của ngươi cho ta…”
“Tổ mẫu hiện vẫn đang nằm trong tay Chu thị, bà ta dĩ nhiên không sợ ta bỏ trốn, bởi vậy bà ta đã đồng ý giao lại khế thư của ngươi cho ta. Xét cho cùng, mạng sống của một đứa tỳ nữ nếu đem ra đặt lên bàn cân so sánh với con đường quan lộ của con cháu Tô gia, bà ta tự khắc phân rõ được nặng nhẹ. Vài ngày nữa, khi khế thư được đưa tới, ngươi hãy mang lên quan phủ để gạch tên khỏi nô tịch. Từ nay về sau, quan hệ chủ tớ giữa ngươi và Tô gia sẽ hoàn toàn chấm dứt, ngươi được tự do rồi.”
“Thu Quế, ngươi hãy đi đi, trở về vùng thôn quê sống những ngày bình dị, hoặc là tới vùng Giang Nam quanh năm ấm áp như mùa xuân. Nếu như ngươi muốn, đi tới biên thành Mạc Bắc xa xôi ngắm nhìn cũng tốt. Nghe đồn bên đó bầu trời rợp cát vàng, vách đá dựng đứng cheo leo, khắp nơi đều là thảo nguyên và sa mạc. Bá tánh ở đó không ăn lúa gạo, bữa nào cũng dùng bánh nướng hồ, bánh nướng than; mấy hộ gia đình phú quý còn dùng lò sưởi để nướng đùi dê thơm phức…”
Tô Lê vừa nói, tự bản thân cũng bất giác bật cười.
Đôi mắt hạnh của nàng sáng lấp lánh, ánh nhìn ngập tràn sự khát khao hướng về chốn dị vực ấy. Tựa hồ như từng lát thịt dê mỏng manh, béo ngậy đang bày biện ngay trước mắt, hấp dẫn đến mức khiến nàng thèm thuồng nhỏ dãi.
Khóe mắt Thu Quế cay xè, trái tim quặn thắt xót xa. Nàng ấy rơm rớm nước mắt, khẽ lắc đầu: “Nương tử, Thu Quế không đi đâu, nô tỳ muốn được ở lại bầu bạn bên ngài mãi mãi.”
Tô Lê bật cười thành tiếng, không tiếp tục khuyên nhủ thêm nữa.
Thu Quế nhìn sắc diện cô liêu của vị tiểu nương tử, nhất thời không biết nên mở lời an ủi ra sao.
Việc duy nhất nàng ấy có thể làm lúc này, chỉ là cẩn thận lựa chọn những chiếc trâm cài ngọc bích tuyệt mỹ từ trong hộp, dụng tâm điểm trang cho Tô Lê thật rạng rỡ.
Nữ nhi đương độ tuổi thanh xuân rực rỡ tựa nụ hoa chớm nở, cớ sao lại mang dáng vẻ trầm mặc, u uất đến nhường này?
Thu Quế vô cùng đau lòng thay cho Tô Lê. Nàng ấy luồn một dải lụa thắt hoa tuyết tơ tằm vào giữa suối tóc đen nhánh của chủ tử. Nàng ấy dư sức thấu hiểu ẩn ý đằng sau những lời Tô Lê vừa thốt ra… Tô Lê lo sợ bản thân không cách nào thoát khỏi gông cùm của giới thế gia, sợ hãi việc mình sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn chốn nhà cao cửa rộng này.
Cho nên, nàng muốn cầu xin Thu Quế thay mình dạo bước khắp thế gian, thay thế đôi mắt nàng ngắm nhìn giang sơn gấm vóc của Ngô quốc…
Nàng thả tự do cho Thu Quế – chú chim nhỏ bị giam cầm trong lồng son này, cũng giống như đang tự giải thoát cho chính tâm hồn mình. Tựa hồ Tô Lê cũng nhờ đó mà vượt qua khỏi những bức tường thành cao ngất ngưởng kia.
Màn đêm buông xuống, Thôi Thuấn Anh sau khi sai gia nhân chuẩn bị xe ngựa đâu vào đấy, liền chạy sang tìm Tô Lê.
Hôm nay nàng ấy ăn vận vô cùng rực rỡ, dáng vẻ hân hoan, nàng ấy chải kiểu tóc búi song kế hồ ly nhĩ, giữa các lọn tóc vương vấn hai dải lụa màu cam đào, lại còn cài thêm hai nụ hoa nhung hình quả kim quất đỏ chót. Mỗi bước đi, nụ hoa lại rung rinh khẽ động, thoạt nhìn cực kỳ linh hoạt, đáng yêu.
Tiểu nương tử vừa trông thấy Tô Lê, liền hệt như một chú thỏ con tung tăng chạy ùa tới, hớn hở gọi lớn: “Tô tỷ tỷ!”
Thôi Thuấn Anh thân thiết ôm chặt lấy cánh tay Tô Lê, kéo nàng cùng bước lên xe ngựa.
Thôi Thuấn Anh đặc biệt yêu thích cách điểm trang hôm nay của Tô Lê. Búi tóc đơn ốc kế được quấn quanh bằng một dải lụa lông thỏ trắng muốt như tuyết, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu ánh trăng bàng bạc. Dáng vẻ mi thanh mục tú ấy, hệt như vị Hằng Nga tiên tử ngự trên điện thờ mỗi dịp Tết Trung Thu.
Hai người cười nói dăm ba câu, rồi cùng nhau ngồi yên vị trên xe ngựa, hướng thẳng tới khu phường thị đang nhộn nhịp phi phàm.
Hội hoa đăng hôm nay được tổ chức vô cùng long trọng. Phía đằng xa treo đầy những chiếc lồng đèn lộng lẫy với muôn vàn kiểu dáng: nào là cá chép cẩm lý, thỏ ngọc, chim sẻ… Hình dáng đa dạng phong phú, qua đôi bàn tay khéo léo của các nghệ nhân, chúng hiện lên sinh động y như thật.
Khắp các ngả đường đều giăng đèn kết hoa, ánh sáng rực rỡ lung linh. Chợ đêm hai bên đường phố huyên náo tấp nập, dòng người qua lại đông đúc nối đuôi nhau không ngớt.
Trên cầu đá, trong quán trà, tiệm bánh trái, đâu đâu cũng chật cứng người dân đổ ra đường dạo phố ngắm đèn.
Tô Lê vén rèm xe ngựa, phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài, đập vào mắt toàn bộ đều là biển người chen chúc.
Người xe đông đúc kẹt cứng, xe ngựa của các nàng không cách nào lách vào được. Cuối cùng, hai người đành để mấy tên gia bộc Thôi gia hộ tống xuống xe, chậm rãi tản bộ về phía khu vực tổ chức lễ hội hoa đăng.
May mắn thay, tại khu vực hội đèn lồng vẫn có đội cấm vệ quân kinh thành đi tuần tra; điều này giúp giảm thiểu tối đa tình trạng xe ngựa giẫm đạp lên người đi bộ, nên không tạo thành mối nguy hiểm nào đáng kể.
Đã lâu lắm rồi Thôi Thuấn Anh không được ra ngoài dạo chơi. Nàng ấy thấy cái gì cũng mới mẻ lạ lẫm, nhìn món ăn vặt nào cũng nằng nặc đòi nếm thử cho bằng được.
Tô Lê lo lắng nàng ấy ăn uống bậy bạ sẽ đau bụng, nên hoàn toàn không dám dung túng cho Thôi Thuấn Anh chạy loạn khắp nơi.
Mấy món rau trộn nguội lạnh kia, Tô Lê kiên quyết không cho phép nàng ấy động đũa. Nhưng đối với vài món bánh rau chiên dầu, trứng cút, bánh hoa… xét cho cùng cũng đã được chiên xào qua củi lửa nóng rực, Thôi Thuấn Anh lại một mực đòi nếm thử, đành để cho nàng ấy ăn một chút cũng không sao.
“Tô tỷ tỷ, tỷ đứng đây canh chừng hàng trứng chiên này giúp muội nhé, muội muốn mua hai xâu! Đằng kia còn có sạp bánh gạo táo đỏ, thoạt nhìn hình dáng có vẻ là lạ, muội chạy qua đó mua hai cái, hai tỷ muội mình cùng nếm thử xem sao.”
Chưa đợi Tô Lê lên tiếng ngăn cản, Thôi Thuấn Anh đã dẫn theo đám nha hoàn cùng vú em chạy đi mất hút.
Tô Lê hết cách, chỉ đành đứng yên tại chỗ cùng Thu Quế, kiên nhẫn đợi từng viên trứng cút trắng ngần vớt ra khỏi chảo dầu sôi.
Một khắc sau, Tô Lê hai tay ôm lấy gói trứng chiên bọc bằng giấy dầu để ủ ấm đôi bàn tay. Nàng sảng khoái híp mắt lại, hà ra một hơi khói trắng xóa mờ ảo giữa tiết trời sương giá.
Tô Lê vừa định cất bước đi tìm Thôi Thuấn Anh, vừa ngước mắt lên, lại bất chợt nhìn thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc đang đứng dưới ánh đèn mờ ảo lác đác.
Nơi xa xa, một nam nhân với vóc người cao lớn đĩnh đạc, phong thái thanh tao tựa chi lan ngọc thụ; đi bên cạnh là một nữ tử dáng điệu yểu điệu thục nữ, nhan sắc yêu kiều, tóc búi mây xanh.
Hai người họ sánh vai bước đi, trai tài gái sắc, cực kỳ xứng lứa vừa đôi. Dung mạo của cả hai đều thuộc hàng tuyệt sắc khuynh thành, khiến kẻ bàng quan nhìn vào như quên đi mọi bụi bặm thế tục.
Tô Lê nhận ra đó là Thôi Giác và Lý Mộ Dao, trong lòng chợt kinh hãi.
Quả trứng cút vừa nhét vào miệng dồn lại bên má, gồ lên thành một cục nhỏ, lòng đỏ trứng suýt chút nữa khiến nàng nghẹn ứ nơi cuống họng.
Không rõ là vì e sợ Thôi Giác, hay là mang lòng hổ thẹn với Lý Mộ Dao, tiểu nương tử theo bản năng lui về phía quán trà, trốn tịt ra sau lưng bộ bàn ghế.
Tô Lê vội vàng trả tiền trà, rồi bưng bình trà bụng tròn lên che khuất khuôn mặt, dè dặt đưa mắt nhìn trộm hai người ở đằng xa, trong thâm tâm không ngừng khẩn cầu ngàn vạn lần đừng để bản thân bị phát hiện.
May thay, đám người Thôi Giác tuyệt nhiên chưa hề liếc mắt về phía này, hoàn toàn không phát giác ra tung tích của Tô Lê.
Tô Lê lại len lén liếc nhìn thêm một cái.
Thôi Giác khoác trên mình chiếc áo choàng đen viền lông cáo chắn gió, mỗi nhịp bước đi vạt áo khẽ lay động, để lộ bộ quan phục màu đỏ thẫm thoắt ẩn thoắt hiện bên dưới.
Tô Lê hiểu ra, Thôi Giác hẳn là vừa mới rời khỏi nha môn đã lập tức mời Lý Mộ Dao xuống phố ngắm hoa đăng. Có lẽ vì trong lòng nóng như lửa đốt, mong ngóng giai nhân, nên ngay đến cả bộ quan phục trên người cũng quên khuấy việc phải thay ra.
Lại quan sát cái cách hai người họ chung đụng, Tô Lê chú ý thấy biểu hiện bên ngoài của Thôi Giác vô cùng chừng mực. Hắn hoàn toàn không chạm vào dù chỉ là một vạt áo của Lý Mộ Dao, thoạt nhìn có vẻ lạnh nhạt vô tình. Thế nhưng trong những góc khuất, hắn lại khẽ nâng ống tay áo, lặng lẽ giúp đối phương gạt đi những kẻ qua đường lỗ mãng xô đẩy, cẩn thận đề phòng Lý Mộ Dao bị người ta va chạm.
Thôi Giác đối đãi với Lý Mộ Dao bằng thái độ vô cùng trân trọng, thời thời khắc khắc đều lấy lễ nghĩa ra làm đầu; phong thái quân tử đoan chính ấy lại khiến Tô Lê có một thoáng ngẩn ngơ hoảng hốt.
Tô Lê tự biết, bản thân vốn không nên nảy sinh suy nghĩ này.
Có điều, một khi Tô Lê nhớ lại những chuyện kinh hoàng đã xảy ra cùng Thôi Giác trong sương phòng dành cho khách, một khi nàng nhớ lại cái cách Thôi Giác như phát điên siết chặt lấy vòng eo nàng…
Hắn thô bạo tiến vào, hoàn toàn không chừa lại lấy một chút đúng mực nào.
Hắn không màng đến việc Tô Lê có bị thương hay không, mặc kệ nàng mảnh mai dễ vỡ ra sao; hắn chỉ điên cuồng mà đâm rút, ra tay tuyệt nhiên không lưu lại chút tình nghĩa nào.
Biết rõ nàng vô cùng đau đớn, hắn cũng chưa từng dừng lại.
Bởi vì Tô Lê không phải Lý Mộ Dao, bởi vì Tô Lê không phải là công chúa lá ngọc cành vàng, cho nên nàng mới không xứng đáng được người ta đối xử dịu dàng ôn nhu ư?
Từ nhỏ nàng đã lớn lên nơi đầu đường xó chợ, vốn dĩ thừa hiểu quý tộc và thứ dân cách biệt một trời một vực, càng thấu tỏ thói đời quen thói “nhìn mặt mà đối xử”.
Thôi Giác đối xử tàn nhẫn với nàng, âu cũng là chuyện thường tình của nhân gian.
Vẻ mặt Tô Lê có chút ngượng ngùng, không diễn tả nổi đó là sự bất đắc dĩ, hay là một nỗi bẽ bàng tủi hổ sâu sắc.
Bụng nàng chợt truyền đến cơn đói meo. Nàng mở gói giấy dầu, chậm rãi nhấm nháp quả trứng chiên, nhấp một ngụm nước trà ấm nóng.
Tô Lê tựa hồ như được quay trở về những tháng ngày ấu thơ… Chút đau xót nhỏ nhoi, tủi hờn kia, rốt cuộc cũng chầm chậm tan biến đi.
Phía xa xa, dưới bóng cây treo đầy những lồng đèn lộng lẫy rực rỡ.
Thôi Giác liếc nhìn Lý Mộ Dao một cái, cất giọng lạnh nhạt: “Điện hạ, hội hoa đăng ngắm đến đây là đủ rồi, ngài nên hồi cung thôi.”
Hôm nay Thôi Giác vừa mới thẩm duyệt xong công văn về chính sách mỏ muối do thứ sử các nơi đệ trình lên trung ương, trong người có chút mỏi mệt. Nào ngờ trên đường hồi phủ nghỉ ngơi, giữa chừng lại bị phượng loan của Lý Mộ Dao chặn lại.
Lý Mộ Dao to gan lớn mật, vậy mà dám ngang nhiên chặn đầu xe ngựa của Thôi gia ngay trên con đường dẫn vào cung, ngỏ ý mời hắn cùng ra ngoài ngắm đèn.
Đoạn đường ấy nối thẳng đến Nam thư phòng của hoàng cung. Thôi Giác biết rõ rải rác khắp nơi bên trong hoàng thành r đều là tai mắt của Tuyên Ninh Đế; nếu hắn cự tuyệt Lý Mộ Dao ngay trước mặt bao người, không đến nửa khắc đồng hồ, chuyện này nhất định sẽ truyền đến tai hoàng đế.
Xưa nay Thôi Giác hành sự luôn vô cùng kín kẽ, tất nhiên sẽ không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Hắn hoàn toàn không từ chối Lý Mộ Dao, mà thuận theo ý đối phương bước lên phượng loan, cùng sóng bước xuất cung.
Nghe thấy lời hối thúc, Lý Mộ Dao bất mãn bĩu môi: “Mới dạo chơi được có nửa canh giờ, đại công tử không thể ở lại bầu bạn cùng ta thêm một lúc nữa hay sao?”
Đôi mắt phượng của Thôi Giác thoáng trầm xuống, hắn lên tiếng cáo lỗi: “Đêm nay hạ quan vẫn còn chính vụ cần phải phê duyệt phúc đáp, có thể bớt chút thời giờ rảnh rỗi tiếp giá đã là vạn phần tích cóp mới có được, mong điện hạ giơ cao đánh khẽ đừng làm khó hạ quan.”
Lý Mộ Dao tự khắc hiểu rõ, Thôi Giác thân là tể tướng của Ngô quốc, lại là bậc trưởng tôn của giới thế gia, mọi việc đều phải đặt chính quốc lên hàng đầu. Nàng ta làm mình làm mẩy chặn xe ngựa của hắn vốn dĩ đã là to gan lớn mật lắm rồi, nay làm sao còn dám được voi đòi tiên?
Lý Mộ Dao lưu luyến bịn rịn bước lên phượng loan. Nàng ta mang vẻ mặt không cam tâm nhoài người ra cửa sổ xe, nũng nịu nói với Thôi Giác: “Vậy lần sau… hễ đại công tử có thời gian rảnh rỗi, nhất định phải đi dạo phố cùng ta đó.”
Thôi Giác khẽ gật đầu.
Lý Mộ Dao rốt cuộc cũng hài lòng, bằng lòng khởi giá dẹp đường hồi cung.
Nhìn thấy phượng loan đã đi khuất, Vệ Tri Ngôn đứng bên cạnh vô cùng tinh ý dắt con ngựa Xích Hà tới, dò hỏi xem Thôi Giác có muốn cưỡi ngựa hồi phủ hay không.
Thôi Giác chắp tay ra sau lưng đứng sừng sững ở đó, hồi lâu không thốt một lời.
Trong đầu hắn tự dưng hiện lên bóng dáng nhỏ nhắn yếu ớt vừa loáng thoáng lọt vào tầm mắt giữa chốn biển người ban nãy…
Ánh mắt Thôi Giác tối sầm lại, sâu thẳm khôn lường. Lòng bàn tay hắn khẽ vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích đeo trên ngón cái.
Một lát sau, hắn cất giọng: “Đến một nơi này nữa.”
Tô Lê ngồi ở quán trà đợi mãi đợi mãi, rốt cuộc cũng chờ được Thôi Thuấn Anh.
Nhưng tiểu nương tử đang độ ham chơi. Thôi Thuấn Anh luống cuống tay chân đem mớ bánh oản, bánh khảo mứt táo, kẹo đường vừa tậu được chất đống lên bàn trước mặt Tô Lê, rồi lại ba chân bốn cẳng vội vã chạy tót ra ngoài.
Lúc rời đi, nàng ấy còn ném lại một câu: “Tô tỷ tỷ đợi muội một lát! Chỗ điểm tâm này tỷ cứ ăn trước đi, muội nhất định phải thắng được chiếc lồng đèn con thỏ kia mang về cho bằng được!”
Nghe vậy, Tô Lê đành bất đắc dĩ đưa tay day trán. Nàng suýt chút nữa quên khuấy mất, Thôi Thuấn Anh vốn mang tâm tính trẻ con, làm sao có thể quản nổi cái miệng ham ăn của mình cơ chứ. Cứ thấy chỗ nào có đồ ăn thức uống hay trò chơi lạ lạ là chân cẳng liền bước đi không nổi, kiểu gì cũng phải quậy cho thật tận hứng mới chịu ngoan ngoãn hồi phủ.
Tô Lê không cản nổi nàng ấy. Dù sao lát nữa về phủ tự khắc sẽ có Từ di nương quở trách; nghĩ vậy, nàng cũng không muốn đóng vai ác nhân mà cấm cản Thôi Thuấn Anh làm gì.
Ngược lại, đã lâu lắm rồi Tô Lê không được nếm thử mấy món ăn vặt chốn dân gian này. Hiện tại, tay trái nàng nhón một chiếc bánh hoa, tay phải cầm một chiếc kẹo đường, ăn uống vô cùng thích thú.
Nếu như Tô Lê không vừa ngước mắt lên đã chạm ngay phải thân ảnh cao lớn sừng sững của Thôi Giác, có lẽ nàng còn có thể ăn uống vui vẻ hơn thế nữa.
Trông thấy nam nhân đang lạnh lùng trừng mắt nhìn mình chằm chằm ngay trước mặt, tiểu nương tử chợt kinh hãi tột độ. Toàn thân Tô Lê cứng đờ, không rét mà run, đến một lời cũng không thốt ra khỏi miệng.
Hai má Tô Lê phồng to, bên trong vẫn còn ngậm đầy một ngụm bánh hoa ngọt lịm.
Nàng tự biết tướng ăn của mình lúc này vô cùng khó coi, tuyệt đối không dám làm càn trước mặt Thôi Giác.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Lê chỉ đành chậm rì rì bỏ thức ăn trong tay xuống, rút chiếc khăn tay từ trong ngực áo ra, cẩn thận nhè miếng bánh trong miệng vào đó. Cuối cùng, nàng nhấp một ngụm nước trà súc miệng, rồi mới dám cất lời vấn an Thôi Giác: “Đại công tử buổi tối an lành. Thật là trùng hợp, lại có thể vô tình chạm mặt ngài ở hội đèn lồng…”
Thôi Giác tuyệt nhiên không đáp lời.
Ánh mắt lạnh như băng của nam nhân lướt qua khuôn mặt Tô Lê, tầm nhìn sắc bén ngưng đọng lại nơi chút vụn bánh còn vương bên khóe môi nàng.
Hồi lâu sau, một giọng nói trầm thấp khó lòng phân biệt hỉ nộ cất lên, là Thôi Giác đang chất vấn nàng: “Vừa nãy tại sao lại trốn?”
Tô Lê ngây người như phỗng đá.
Trong thâm tâm nàng luôn e sợ Thôi Giác, nên khoảnh khắc này liền giống hệt như một đứa học trò ngủ gật trên lớp bị tiên sinh tóm được, lập tức ngồi thẳng tắp lưng áo, tỉ mỉ suy ngẫm ý tứ trong lời nói của hắn.
Trốn cái gì cơ? Nàng trốn hắn sao?
Tô Lê vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc cũng nhận ra, Thôi Giác đang ám chỉ chuyện vừa rồi nàng lén lút chuồn vào quán uống trà. Hóa ra hắn đã sớm nhìn thấy mình rồi…
Tô Lê thầm nghĩ, Thôi Giác là kẻ trọng quy củ đến thế, ắt hẳn là chướng mắt việc nàng rõ ràng nhìn thấy công chúa và vị trưởng tôn đại giá quang lâm mà lại lẩn tránh, không chịu tiến lên hành lễ vấn an. Hành động ấy quả thực quá mức thất lễ.
Thế nhưng Tô Lê hoàn toàn không phải cố ý vô lễ, thật sự là do nàng không còn mặt mũi nào để bước lên phía trước.
Dù sao giữa Tô Lê và Thôi Giác cũng từng xảy ra quan hệ da thịt trong đêm hôm đó. Việc phải đối mặt với Lý Mộ Dao luôn mang lại cho nàng một cảm giác quẫn bách, nhục nhã hệt như ngoại thất bị chính thất phu nhân bắt gian tại trận.
Tô Lê ấp úng đáp: “Ta e rằng bản thân không tiện xuất hiện trước mặt điện hạ, sợ sẽ chuốc lấy những hiểu lầm không đáng có…”
Thôi Giác nhíu mày: “Hiểu lầm chuyện gì?”
Sắc mặt nam nhân dửng dưng thản nhiên, từng lời nói sắc bén ra sức dồn ép chất vấn đối phương…
Ngay tại khoảnh khắc này, Tô Lê bỗng nhiên ý thức được một điều. Phải rồi, nàng quả thực lén lút mượn giống, cùng Thôi Giác làm ra mấy chuyện đồi bại.
Thế nhưng, nàng bất quá cũng chỉ là một góa phụ phòng không gối chiếc, là đứa em dâu chưa từng được trở về nhà mẹ đẻ. Trong mắt người ngoài, Tô Lê càng giống một kẻ sa cơ lỡ vận tìm đến chi thứ Đông Ngô Thôi thị để “tống tiền”. Nàng tuyệt đối không thể nào với cao tới cành chi lan ngọc thụ là Thôi Giác được; và người khác chắc chắn cũng không đời nào tin rằng một đóa hoa cao lãnh tựa Thôi Giác lại có thể bị một kẻ hèn mọn như nàng hái mất!
Kẻ có tật giật mình duy nhất chỉ có Tô Lê. Còn Thôi Giác lại quang minh lỗi lạc đến cực điểm, hoàn toàn không để bụng chút nào.
Có lẽ trong mắt Thôi Giác, Tô Lê thậm chí chỉ như một ả nha đầu thông phòng rẻ rúng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn vứt bỏ như đôi giày rách.
Một ả thị thiếp hèn kém, một món đồ chơi tiêu khiển mà thôi.
Hậu trạch của đám nam nhân quyền quý, nơi nào lại vắng bóng những thứ này cơ chứ?
Nếu đã là vậy, hắn cớ gì phải tốn công giải thích với Lý Mộ Dao? Lại cớ gì phải chột dạ?
Tô Lê bừng tỉnh đại ngộ. Hai má nàng nóng ran đỏ ửng, cảm giác bỏng rát lan tỏa, không sao diễn tả thành lời rằng đó là sự xấu hổ hay nỗi quẫn bách ê chề.
Tô Lê lắp bắp thưa: “Là do ta đã lo lắng thái quá. Giữa đại công tử và ta vốn không hề có can hệ gì, người khác làm sao có thể hiểu lầm cho được? Ngược lại, hành xử lén lút hệt như đạo chích của ta ban nãy mới càng dễ khiến người ta sinh lòng hoài nghi, chuốc lấy thị phi đàm tiếu. Hôm nay ta đã được thụ giáo, lần sau nhất định sẽ không hành xử hẹp hòi, thiếu phóng khoáng như vậy nữa.”
Tô Lê vô cùng thành khẩn nhận lỗi.
Tựa hồ lo sợ Thôi Giác sinh lòng không vui, nàng nghĩ ngợi đôi chút, liền đứng dậy khỏi ghế, bước đến trước mặt hắn cung kính hành lễ tạ tội.
Nữ tử cúi gập người. Đám lông tơ mềm mại phía sau gáy nàng được ánh đèn hoa đăng vàng rực chiếu sáng, làm nổi bật lên đường cong của những đốt xương cổ khẽ nhô cao, toát ra một tầng ánh sáng trắng muốt như tuyết.
Tô Lê xưa nay luôn mang dáng vẻ ngẩng cao đầu, hệt như một con tiên hạc mang khí khái thanh cao lạnh lẽo.
Thế nhưng vào đêm hôm đó, cái đêm mà Thôi Giác gắt gao ấn chặt nàng xuống giường lớn mặc sức ức hiếp.
Toàn bộ gân cốt của nàng dường như đã nát vụn theo từng đợt sóng cuộn trào lật giở chốn màn trướng.
Toàn bộ sự sắc nhọn đầy gai góc của Tô Lê đều đã bị Thôi Giác đánh tan tác giữa lớp màn giường chật hẹp. Nàng hoàn toàn khuất phục trước dâm uy bạo liệt của chốn quý tộc môn phiệt, vĩnh viễn không bao giờ dám vùng lên chống cự Thôi Giác thêm một lần nào nữa.
Tô Lê nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí tỏ ra yếu thế. Nàng giờ đây cũng giống như bao kẻ khác, tuyệt đối cung kính Thôi Giác, không bao giờ dám mảy may đối nghịch với người này.
Thôi Giác khẽ liếc nàng một cái, ánh mắt mang theo vài phần săm soi dò xét.
Chính sự tĩnh lặng này lại khiến Tô Lê cảm thấy vô cùng bất an. Nàng không nhịn được đành ngẩng đầu lên, đánh bạo hỏi Thôi Giác: “Cớ sao đại công tử không ở lại hầu hạ điện hạ đi dạo hội đèn lồng?”
Kỳ thực điều nàng muốn vặn hỏi là, liệu bản thân có vô tình làm chuyện gì chướng tai gai mắt khiến Thôi Giác phật ý nữa hay không? Cho nên hắn mới bỏ mặc Lý Mộ Dao bơ vơ, đích thân tới đây để bắt bẻ Tô Lê… Hay là ban nãy Lý Mộ Dao cũng đã nhìn thấy nàng; công chúa điện hạ vì thấy Tô Lê hành xử vô lễ nên đâm ra tức giận, mới sai Thôi Giác tới quở trách nàng một trận?
Lòng bàn tay Tô Lê túa đầy mồ hôi, khúm núm bất an.
Nàng thầm buồn bực trong lòng. Dù sao thì bất luận thế nào đi chăng nữa… tuyệt đối không thể có chuyện Thôi Giác cất công tới đây chỉ để chuyên tâm tìm một mình nàng.
Mãi cho đến khi Thôi Giác khẽ mím đôi môi mỏng, buông lơi một câu: “Ta tới tìm tứ muội.”
Tô Lê bừng tỉnh đại ngộ: “Tứ Nương đi mua lồng đèn rồi. Đại công tử xin hãy nán lại đôi chút, muội ấy chắc chắn sẽ quay lại ngay thôi.”
“Ừm.” Thôi Giác ừ hờ một tiếng, không nói thêm lời nào.
Tô Lê lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thật may vì Thôi Giác không phải cất công đến đây chỉ để hạch sách, khiển trách nàng.
Nàng đã nói rồi mà, một kẻ như Thôi Giác, ngày thường nếu không có chuyện gì quan trọng thì làm sao chịu hạ mình đến mức tự đi giày vò nàng. Hắn đến đây chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của Thôi Thuấn Anh mà thôi.