Chương 6: Việc này giống như một món ăn dùng để thưởng thức của cung đình, trước khi dâng lên bàn, dù sao cũng phải được nấu nướng cẩn thận.
Mãi đến lúc này, Tạ tứ phu nhân mới bừng tỉnh đại ngộ, vì sao hôm qua Tạ Trường Lăng lại bảo bà ta và Tạ tứ lão gia làm cho Hằng Nguyên cùng Tạ Trường Lăng hòa li.
Hai người đã ký xuống văn thư hòa li, từ đây không còn liên quan. Nếu việc này bị bại lộ, để người khác biết được, Tạ tứ phu nhân cũng có lời lẽ ứng phó, hơn nữa cũng không cần lo lắng đến thể diện của Tạ Trường Minh.
Kế sách ly gián này vừa vặn hợp ý Tạ tứ phu nhân, thực hiện lại không tốn chút sức lực nào.
Tạ tứ phu nhân nhìn Hằng Nguyên trước mắt sắc mặt trắng bệch, thần tình bất lực, trong lòng cũng sinh ra một chút thương hại, nhưng loại thương hại bé nhỏ này so với tính mạng của Tạ Trường Minh thì hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Tạ tứ phu nhân nói: “Ngươi và Trường Minh đã hòa li, sau này không còn quan hệ với Trường Minh nữa, ngươi cũng không cần bận tâm đến thể diện của nó.”
Nói xong, bà taphân phó nữ sai sử gọi mấy bà tử làm việc nặng tới, ấn Hằng Nguyên xuống đất, dùng dây thừng trói lại.
Trong căn nhà cao cửa rộng vốn sạch sẽ chỉnh tề, lại xảy ra chuyện khinh nhục hạ tiện như vậy.
Hằng Nguyên thét lên, liều mạng giãy giụa, thậm chí còn giật lấy cây chổi trong tay nha hoàn quét sân, cùng mấy bà tử cao lớn lực lưỡng vật lộn.
Nhưng cuối cùng, vẫn vì sức yếu thế cô, mà đành chịu trói.
Miệng nàng bị nhét vải bố, rồi bị tống vào trong kiệu. Nàng nghe thấy Tạ tứ phu nhân cùng Bảo Châu liên tục bảo đảm:
“Vô luận nàng có tới bao nhiêu lần, ta đều sẽ bắt nàng lại đưa đến phủ Đại Tư Mã. Còn thỉnh Đại Tư Mã yên tâm, hiện giờ tính mạng Trường Minh đều đặt cả trên người ngài, mong ngài có thể tốn thêm chút lòng thương mà chiếu cố cho Trường Minh.”
Nghe đến đây, trong lòng Hằng Nguyên hoàn toàn chết lặng.
Nàng không thể trông mong một người mẫu thân sẽ vì cứu nàng mà từ bỏ tính mạng con trai mình, huống chi, nàng cũng không muốn từ bỏ tính mạng của Tạ Trường Minh.
Tuy nàng không rõ vì sao Tạ tứ phu nhân lại nói tính mạng Tạ Trường Minh đều nằm trong tay Đại Tư Mã, nhưng chính vì câu nói ấy, mà sự giằng xé trong lòng nàng càng thêm mãnh liệt.
Tạ tứ phu nhân là quan tâm Tạ Trường Minh, nhưng khi biết tính mạng nhi tử bị người khác tùy ý nắm giữ, bà không những không tức giận, còn phải dùng lời lẽ mềm mỏng để cầu xin Tạ Trường Lăng, điều này chỉ có thể chứng minh một việc — Tạ tứ phu nhân thật sự đã không còn cách nào khác.
Chỉ có Tạ Trường Lăng mới có thể cứu Tạ Trường Minh.
Nhưng nếu như vậy, nàng phải làm sao đây?
Trong tay Tạ tứ phu nhân chỉ có một cây nhân sâm chưa đủ trăm năm. Cho dù miễn cưỡng chống đỡ qua hôm nay, thì còn ngày mai, ngày sau. Tạ Trường Minh rất có thể vì nàng, mà đến cả hai tháng cũng không sống nổi.
Hằng Nguyên đau đớn đến mức căn bản không thể đưa ra lựa chọn.
Kiệu dừng lại.
Bảo Châu vén rèm, khom người giúp Hằng Nguyên gỡ miếng vải trong miệng, cởi dây trói, hỏi:
“Thiếu phu nhân muốn về Kết La viện, hay là đi thăm Thập nhất lang?”
Giọng nàng ta nhỏ nhẹ mềm mỏng, không hề xem Hằng Nguyên như tù phạm bị canh giữ. Có lẽ là vì quá tự tin — tự tin rằng đã bóp chặt tử huyệt của Hằng Nguyên, nàng tuyệt đối không thể trốn.
Hằng Nguyên sờ tới hộp gỗ đựng nhân sâm mà nữ sử của Tạ tứ phu nhân giao cho mình, nói:
“Ngươi đi trước đem cái này nấu đi, ta đi xem Trường Minh.”
Bảo Châu mỉm cười:
“Thiếu phu nhân chỉ cần phân phó một tiếng, nô tỳ có thể trực tiếp nấu canh sâm mới.”
Hằng Nguyên ngẩn ra:
“Ngươi vừa rồi đâu có nói…”
Bảo Châu vẫn giữ nguyên nụ cười:
“Vừa rồi thiếu phu nhân còn chưa ý thức được cái giá phải trả là gì, nô tỳ nói ra cũng vô dụng. Giờ thì thiếu phu nhân đã nghĩ kỹ chưa?”
Ngón tay Hằng Nguyên siết chặt hộp nhân sâm, môi như bị hồ dán chặt, thế nào cũng không mở ra được, ngược lại trong cổ họng cuộn lên từng đợt buồn nôn — là cảm giác ghê tởm.
Bảo Châu thấy vậy, liền hiểu:
“Không sao cả. Chỉ một ngày không uống canh sâm, Thập nhất lang còn chưa chết đâu. Thiếu phu nhân cứ từ từ nghĩ.”
“Chậm đã!”
Sao Hằng Nguyên có thể yên tâm trước lời nói như vậy. Nàng buột miệng gọi Bảo Châu lại, nhưng ngay sau đó lại sinh ra hối hận.
Bảo Châu đứng chờ một lúc, thấy nàng quả thật không mở miệng, liền quay người muốn đi.
Lúc này Hằng Nguyên không thể không hạ quyết tâm:
“Ngươi đi nấu cây nhân sâm này trước đi.”
Bảo Châu nói:
“Đại phu đã dặn, không phải nhân sâm trăm năm thì không cần.”
Hằng Nguyên không còn cách nào khác:
“Vậy ngươi cứ nấu cho Trường Minh uống đi.”
Vừa nói xong câu này, Hằng Nguyên liền muốn lao ra khỏi kiệu, chạy thẳng ra khỏi phủ Đại Tư Mã.
Nhưng nghĩ đến Tạ Trường Minh còn đang nằm trên giường bệnh, hôn mê bất tỉnh, nàng lại cứng rắn ép mình nhịn xuống.
Coi như bị chó cắn.
Thế gia công tử từ nhỏ ít rèn luyện, Tạ Trường Lăng ra ngoài còn phải ngồi xe kiệu, chưa chắc đã có bản lĩnh gì. Coi như bị kim thêu đâm một chút, nhịn qua khoảng thời gian uống hết một chén trà là ổn.
Hằng Nguyên không ngừng dùng những lời như vậy để an ủi chính mình, nhưng trong lòng vẫn đầy kháng cự, cảm xúc rất lâu không thể bình ổn.
Ngay cả khi đút canh sâm cho Tạ Trường Minh, tay nàng vẫn run không ngừng.
Nàng dùng đôi mắt mờ đi vì nước mắt, nhìn Tạ Trường Minh còn chẳng hay biết gì, cổ họng trào lên vị chua xót.
Hằng Nguyên không ngồi yên nổi nữa.
Nàng tìm đến Bảo Châu, nói muốn ra khỏi phủ.
Bảo Châu nhìn nàng đầy kinh ngạc, ngoài cười trong không cười:
“Canh sâm đều đã nấu cho Thập nhất lang rồi.”
Hằng Nguyên nói:
“Chỉ là muốn ra ngoài mua vài thứ thôi. Nếu ngươi không tin, có thể phái người theo ta.”
Lúc này đã là buổi chiều, mặt trời gay gắt. Bảo Châu đang tránh nóng trong tiểu đình hoa ấm, thật sự không muốn ra ngoài chịu khổ, bèn gọi một nha đầu làm việc nặng tới, lệnh cho nàng ta toàn bộ hành trình theo sát Hằng Nguyên, nửa bước cũng không được rời mắt.
Nha đầu kia được phân việc, lại bị Bảo Châu dặn dò một phen, cả đường cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt cũng không dám rời khỏi người Hằng Nguyên nửa khắc.
Hằng Nguyên giống như bị áp giải ra phố, cảm giác áp lực nặng nề vô cùng.
Hằng Nguyên chỉ đành nghĩ cách trước tiên tách nàng ta ra:
“Trời đang nắng gắt, chúng ta tách ra làm việc đi, xong sớm thì về sớm.”
Nha đầu không chịu.
Hằng Nguyên liền lôi Bảo Châu ra dọa:
“Bảo Châu nói rồi, ta nhất định phải về trước giờ Thân, để còn tắm gội, rửa mặt, súc miệng, chờ Đại Tư Mã. Nếu chậm trễ canh giờ, ta xem ngươi ăn nói thế nào với Bảo Châu.”
Nha đầu quả nhiên bị hù, đành miễn cưỡng đồng ý.
Hằng Nguyên móc ra một miếng bạc vụn đưa cho nàng:
“Ngươi đi giúp ta mua mấy con thú nhỏ đan bằng cỏ.”
Nha đầu hỏi:
“Vậy ngươi đi đâu?”
Hằng Nguyên nói:
“Ta đi hiệu thuốc.”
Nàng chỉ về phía hiệu thuốc. Nha đầu liếc nhìn một cái, liền quay đầu chạy đi.
Đợi nàng đi xa, Hằng Nguyên mới xoay người bước vào hiệu thuốc, rất nhanh đã mua được mông hãn dược cần dùng, cẩn thận giấu vào người, lại tiện tay mua thêm ít trần bì làm vật che mắt.
Nha đầu sợ Hằng Nguyên bỏ trốn, nên tìm kiếm qua loa rồi quay lại rất nhanh:
“Không mua được, mấy thứ đó chỉ có ở thôn quê mới có, Trường An không bán.”
Dù sao Hằng Nguyên cũng đã lấy được đồ mình cần, liền không dây dưa thêm, quay về phủ.
Vừa trở lại phủ Đại Tư Mã, Bảo Châu đã chờ sẵn, muốn đưa Hằng Nguyên đi tắm gội thay y phục.
Việc này giống như chuẩn bị một bàn đầy món ngon để quý nhân thưởng thức, trước khi bưng lên bàn, dù thế nào cũng phải tinh tế chế biến.
Để giấu mông hãn dược, Hằng Nguyên cũng mặc kệ xấu hổ, nhiều lần tranh luận với Bảo Châu, cuối cùng mới thuyết phục được nàng rằng lúc tắm gội không cần người hầu hạ, nhưng vì váy áo phức tạp, nên khi thay y phục sẽ gọi người vào giúp.
Bảo Châu đích thân tiến vào hầu hạ.
Hằng Nguyên đối mặt với một đống lụa là gấm vóc mà buồn bực.
Ánh nắng từ cửa sổ nghiêng chiếu vào, rơi lưa thưa trên bờ vai thẳng tắp của nàng, làn da trắng nõn, ánh lên sắc hồng nhạt, nhìn từ xa lại có cảm giác như trong suốt.
Nàng hơi cúi người, đường cong nơi eo thon gọn ngay tức thì thu hẹp lại, uốn ra độ cong tròn mềm mại.
Cả thân thể trắng trẻo đến mức không giống thải tang nữ, mà ngược lại giống một vị tiểu thư lớn lên trong nhung lụa.
Bảo Châu thầm thở dài trong lòng — đám người bên ngoài tối nay e là phải thua thảm.
Là người từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh Tạ Trường Lăng, Bảo Châu rất rõ hắn có thói ở sạch, ghét người khác chạm vào.
Chỉ cần ai lỡ chạm tay vào vạt áo hắn, hắn cũng có thể trực tiếp đem y phục đốt đi, huống chi là loại chuyện thân mật khăng khít kia.
Bảo Châu từng nghĩ, với tính tình đó của Tạ Trường Lăng, hắn nhất định sẽ cô độc cả đời.
Không ngờ giữa chừng lại xuất hiện Hằng Nguyên, khiến hắn phá lệ sinh ra hứng thú.
Đám nữ sử kia đều không muốn tin, cho rằng đây lại là một trò đùa ác độc của Tạ Trường Lăng — bức nữ nhân nhà lành khóc đến trời đất mù mịt, chờ nàng gian nan thuyết phục chính mình, trong nhục nhã quyết định hiến thân, rồi lại nói cho nàng biết Đại Tư Mã căn bản không coi trọng nàng, quyền khuynh thiên hạ như hắn, muốn nữ nhân kiểu gì mà chẳng có, sao có thể để mắt tới một nông phụ từ quê lên? Đúng là tự mình đa tình, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.
Các nàng tự dựng nên logic như vậy, rồi tin là thật.
Thế nên ai nấy đều tranh nhau làm người đi nhục nhã, chế giễu Hằng Nguyên.
Nhưng chưa từng ai nghĩ rằng, dưới lớp khí chất thật thà chất phác kia, lại ẩn giấu một thân thể mềm mại uyển chuyển như thế này.
Ánh mắt Bảo Châu khẽ lóe lên.
Nàng ta nhặt y phục lên, giúp Hằng Nguyên mặc từng món.
Đầu ngón tay lướt qua làn da mịn màng trơn trượt, ngực tuyết mềm mại nối tiếp, eo thon gọn, chân dài thẳng tắp, dáng người lả lướt như sương khói.
Sau khi được tỉ mỉ chỉnh trang, đã có vài phần dáng vẻ của một mỹ cơ chuyên dùng để hầu hạ người thưởng ngoạn mua vui.
Bảo Châu nói:
“Thiếu phu nhân bộ dạng thế này, lại khiến nô tỳ nhớ tới mỹ nhân ở Hiệt Phương viện. Thiếu phu nhân có biết mỹ nhân ở Hiệt Phương viện dùng để làm gì không?”
Hằng Nguyên vẫn luôn ngẩn người, thất thần lắc đầu.
Bảo Châu cười tủm tỉm giải thích:
“Lang quân khi yến ẩm du ngoạn, luôn cần có mỹ nhân làm bạn. Thế gia thường nuôi sẵn mỹ nhân, vừa để giải khuây, cũng là để ngày sau đem tặng qua lại, kết giao tình nghĩa.”
Hằng Nguyên nghe ra ý tứ trong lời Bảo Châu.
Nàng ta nhắc tới mỹ nhân Hiệt Phương viện, chẳng qua là muốn nói cho Hằng Nguyên biết, địa vị của nàng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hằng Nguyên không hiểu vì sao Bảo Châu phải cố ý nhắc nhở nàng như vậy.
Tạ Trường Lăng dung mạo xuất chúng, xuất thân bất phàm, trong tay nắm quyền thế, bên người tất nhiên không thiếu mỹ nhân vây quanh. Với hắn mà nói, muốn một nữ nhân chẳng qua cũng chỉ là tiêu khiển ngoài công vụ.
Hằng Nguyên chưa từng tự cho mình là người đặc biệt.
Huống chi, chỉ vì nhìn mặt mà sinh ra dục niệm, thì có thể là loại tình cảm cao thượng đáng trân quý gì chứ?
Tất nhiên là không phải.
Nếu tình nghĩa đã không đáng một xu, Hằng Nguyên cũng chẳng thèm hiếm lạ.
Nàng không để tâm đến cái gọi là ưu ái của Tạ Trường Lăng, nàng chỉ sợ hãi vận mệnh của chính mình.
Nhưng nghe Bảo Châu nói mỹ nhân ở Hiệt Phương viện không phải giỏi múa thì cũng giỏi đàn, còn nàng chỉ là một thải tang nữ chất phác, không hiểu phong tình, tất nhiên không đủ tư cách bước vào loại chỗ đó, nghĩ vậy, nàng lại nhẹ nhàng thở phào.
Chỉ cần chịu đựng qua đêm nay.
Hằng Nguyên nghĩ tới gói mông hãn dược nàng giấu dưới mỹ nhân tháp trong phòng tắm, trong lòng mới hơi cảm thấy an ổn hơn một chút.
Sau khi Bảo Châu giúp nàng sửa soạn xong, Hằng Nguyên còn muốn đi thăm Tạ Trường Minh, nhưng Bảo Châu lấy cớ thiên viện có mùi thuốc, sợ khiến Đại Tư Mã không vui, ngăn nàng lại, rồi trực tiếp dẫn nàng tới Khóa Xuân Viên — nơi Tạ Trường Lăng ở.
Mãi đến lúc này, Hằng Nguyên mới biết Kết La Viện nằm ngay phía sau Khóa Xuân Viên, chỉ cách một con đường nhỏ, đi tầm ba bốn bước chân là đến.
Tạ Trường Lăng đem nàng an trí ở đây, vốn đã là có ý đồ từ sớm.
Hằng Nguyên giờ ý thức được mình sớm đã lọt vào lưới của Tạ Trường Lăng, trong lòng không khỏi sinh ra sợ hãi.
Bảo Châu cũng không đưa Hằng Nguyên tới chính phòng — đó là phòng ngủ thực sự của Tạ Trường Lăng, Hằng Nguyên hiển nhiên chưa đủ tư cách bước vào.
Nàng ta chỉ để Hằng Nguyên ở một gian sương phòng vừa mới thu dọn xong dùng bữa, sau đó chờ Tạ Trường Lăng tới.
Hằng Nguyên ăn mà không biết mùi vị gì, chỉ miễn cưỡng nuốt cho đầy bụng.
Nàng một lòng chỉ nghĩ tới ấm trà nóng, đem nửa phần mông hãn dược bỏ vào, khuấy đều, tin rằng từ bên ngoài nhìn không ra dấu vết, lúc này trái tim mới coi như yên xuống được một nửa.
Tiếp theo, chỉ cần chờ Tạ Trường Lăng tới, rồi tìm cách dụ hắn uống hết chén trà kia là được.
Nhưng…
Nàng chờ mãi cho tới khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, Tạ Trường Lăng vẫn chưa trở về.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013