Hắn nhìn dịu dàng thắm thiết, tựa hồ muốn giải thích hiểu lầm trong đó.
Hằng Nguyên cũng đang đợi hắn mở miệng.
Nhưng khi thấy nàng sắp sửa thở phào nhẹ nhõm, Tạ Trường Lăng bỗng nhiên bật cười.
Hắn đưa chiếc bình hoa trong tay cho Hằng Nguyên, giọng điệu như không có gì: “Cho dù sợ, cũng vô dụng. Thứ ta muốn, từ trước đến nay đều sẽ có được, không phải sao?”
Dù sao cũng trốn không thoát, hà tất còn làm chim sợ cành cong.
Chi bằng ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói.
Rõ ràng trong tay đang cầm v·ũ kh·í phòng thân, nhưng vì câu nói kia, tâm trạng Hằng Nguyên chẳng những không được thả lỏng, trái lại còn càng thêm căng thẳng.
Nàng bối rối nhìn biểu cảm của Tạ Trường Lăng, cố gắng tìm ra dấu vết đùa cợt.
Nhưng Tạ Trường Lăng đã khom người xuống, bắt đầu bắt mạch cho Tạ Trường Minh.
Hắn trầm ngâm trong ba nhịp thở, bỗng nhiên ngẩng mắt lên, vừa khéo đối diện với ánh nhìn của Hằng Nguyên, khiến nàng giật mình, vội vàng quay đi.
Bộ dạng hoảng hốt ấy, giống như một con thỏ bị dọa sợ nhưng lại không biết phải trốn chạy thế nào.
Tạ Trường Lăng cảm thấy vô cùng thú vị.
Nhưng Hằng Nguyên đã mở lời muốn tiễn người rời đi: “Hôm nay trời đã không còn sớm, còn thỉnh đại tư mã về nghỉ tạm.”
Tạ Trường Lăng đứng yên không nhúc nhích, hơi nhướng đuôi mắt: “Tẩu tẩu không hiếu kỳ ta muốn cái gì sao?”
Hằng Nguyên đáp: “Ta không có tiền bạc, cũng không có bản lĩnh. Bất luận đại tư mã muốn gì, ta đều không cho được. Trường Minh cần tĩnh dưỡng, xin đại tư mã về trước nghỉ tạm.”
Nàng định giả ngu đến cùng, cược rằng Tạ Trường Lăng sẽ không tiện ở trước giường Tạ Trường Minh mà nói thẳng.
Tạ Trường Lăng nhìn thấu tính toán của nàng, chỉ cảm thấy buồn cười.
Luôn có người cho rằng hắn vẫn còn giữ chút lễ nghĩa liêm sỉ và điểm mấu chốt, cho dù hắn đã đem chuyện xấu làm đến rõ ràng.
Gương mặt này của hắn… thật sự có tính lừa người đến vậy sao?
Tạ Trường Lăng hứng thú sờ sờ mặt mình, nói: “Ngày mai, sau khi mặt trời xuống núi, ta hy vọng có thể ở trong phòng nhìn thấy tẩu tẩu.”
Hắn… thế mà thật sự nói ra!
Hằng Nguyên hoàn hồn lại, không dám tin mà nhìn Tạ Trường Lăng, khí huyết dồn thẳng lên đầu, toàn thân run rẩy: “Ngươi vô sỉ! Ta là đường tẩu của ngươi, ngươi sao có thể mơ tưởng đến thê tử của đường huynh mình?!”
Tạ Trường Lăng khoanh tay ngồi đó, động tác tùy ý, vậy mà lại có thể bị hắn làm ra vài phần phong lưu phóng túng.
Nhưng trong tình huống này, chỉ càng khiến hắn trông giống một kẻ mặt người dạ thú.
Hắn không ép buộc nàng, cũng không làm chuyện mất phong độ, hơn nữa cũng không cần phải làm vậy.
Bởi vì trong tay hắn nắm giữ thứ Hằng Nguyên cần nhất.
Chỉ cần hơi cong ngón tay, con mồi sẽ tự động tới cửa.
Tạ Trường Lăng không để ý đến phẫn nộ và nhục nhã của Hằng Nguyên, chỉ chậm rãi nói:
“Ta còn chưa từng thử qua. Có lẽ thử một lần thấy không thú vị, thì sẽ thả ngươi đi.”
Hằng Nguyên cố gắng kìm nén xúc động ném bình hoa lên đầu hắn: “Ngươi không sợ ta ngày mai sẽ đi tố cáo trước mặt các hương thân phụ lão trong tông tộc sao?”
Tạ Trường Lăng thản nhiên đáp: “Nếu ngươi không biết đường, ngày mai Bảo Châu có thể đưa ngươi đến bổn gia.”
Hằng Nguyên cảm thấy hắn chẳng hề sợ hãi, chỉ cho rằng nàng là nữ nhân da mặt mỏng, không dám đem chuyện này nói ra ngoài, nên liền nghiến răng thề thốt: “Ngày mai ta nhất định sẽ đi tố cáo.
Cha mẹ Trường Minh còn sống, trong tộc có nhiều tộc lão như vậy, ta không tin ngươi thật sự có thể thật sự một tay che trời. Cho dù hiện giờ ta và Trường Minh đã hòa ly, nhưng ai mà không biết chuyện giữa ta và Trường Minh!”
Tạ Trường Lăng nhún vai: “Tùy ngươi.”
Tạ Trường Lăng rời đi.
Hai chân Hằng Nguyên mềm nhũn, phải vịn mép giường mới chậm rãi ngồi xuống chỗ lót chân.
Nàng vẫn không làm rơi vỡ bình hoa, sợ quấy rầy đến Tạ Trường Minh.
Hôm nay đúng là biến cố liên tiếp.
Lúc mới gặp Tạ Trường Lăng, nàng còn cho rằng hắn là người tốt, cũng vì Tạ Trường Minh được Tạ gia tiếp nhận trở lại mà thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mấy ngày liền thần kinh căng như dây đàn, còn chưa kịp thả lỏng thì đã biết tin Tạ Trường Minh không sống được bao lâu, ngay sau đó lại bị ép hòa li.
Đại bi kịch chồng chất, nàng kỳ thực đã kiệt sức, chỉ muốn thủ bên Tạ Trường Minh, bồi chàng đi hết quãng thời gian còn sót lại.
Ai ngờ bi kịch của nàng vẫn chưa chấm dứt.
Ác lang rình rập bên cạnh, sớm đã tính toán xem phải nuốt chửng nàng thế nào cho sạch sẽ.
Mà nàng… còn có thể làm gì đây?
Hằng Nguyên mờ mịt tự hỏi.
Nàng đương nhiên không thể ủy thân cho Tạ Trường Lăng.
Nhưng hiện giờ nàng đang ở phủ Đại Tư Mã, chỉ cần nàng vẫn không buông được Tạ Trường Minh, nàng liền luôn ở trong nguy hiểm.
Đây chính là chỗ mâu thuẫn.
Lời vừa rồi nói sẽ đi tố cáo với tộc lão, kỳ thực chỉ là lời tức giận.
Hằng Nguyên rất rõ, thế gia đại tộc chỉ biết vì che giấu bê bối mà đuổi nàng đi, nàng vẫn không thể ở lại bên cạnh Tạ Trường Minh.
Vậy chẳng lẽ nàng thật sự chỉ có thể bỏ lại Tạ Trường Minh mà chạy thoát sao?
Hằng Nguyên suy nghĩ suốt nửa đêm không ngủ.
Khi ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng mây đen, chiếu xuống tia sáng vàng nhạt, nàng liền ngồi dậy, thất thần giúp Tạ Trường Minh xử lý thân thể, chờ nữ sử mang canh sâm tới.
Nhưng chờ mãi đến khi mặt trời lên cao, Hằng Nguyên đã dùng xong bữa sáng, vẫn không thấy canh sâm của Tạ Trường Minh.
Nàng vội đi tìm nữ sử hỏi.
Các nữ sử hầu hạ ở thiên viện tụm lại phía sau nói chuyện phiếm, từng đĩa điểm tâm tinh xảo bị họ bẻ vụn, rải xuống đất cho chim sẻ ăn.
Hằng Nguyên đi tới, làm đám chim sẻ đang nhảy nhót mổ thóc giật mình bay tán loạn.
Các nữ sử nhìn nhau, chỉ có một người đứng lên đi tới: “Thiếu phu nhân là muốn nô tỳ dẫn đi đến gặp bổn gia sao?”
Hằng Nguyên lập tức biết đó là Bảo Châu.
Tạ Trường Lăng vậy mà thật sự đã phân phó như thế.
Hắn đúng là không hề kiêng dè gì cả.
Hằng Nguyên hỏi: “Hôm nay canh sâm còn chưa nấu xong sao?”
Bảo Châu cười đáp: “Đại tư mã phân phó hôm nay không cần nấu canh sâm.”
Hằng Nguyên sững người: “Cái gì? Là muốn đổi sang thuốc khác sao?”
Bảo Châu vẫn cười: “Đại tư mã không có phân phó.”
Nói cách khác, Tạ Trường Lăng không định cho Tạ Trường Minh uống thuốc nữa.
Hằng Nguyên lập tức hiểu ra ý đồ của hắn.
Một mạng người — hơn nữa còn là mạng của chính đường huynh hắn — lại bị hắn đem ra làm sự uy h·iếp, dùng để ép nàng làm loại chuyện này.
Vô sỉ!
Khốn kiếp!
Cầm thú!
Hằng Nguyên không chút do dự: “Ngươi dẫn ta đi tìm tứ phu nhân của Trường Minh.”
Nàng còn lo Bảo Châu sẽ từ chối, nhưng Bảo Châu lập tức đáp: “Chờ một lát, nô tỳ đi gọi người chuẩn bị kiệu.”
Tạ tứ lão gia đã ra nha môn, trong phủ chỉ còn Tạ tứ phu nhân ở trong viện của mình, mơ mơ màng màng sắp muốn ngủ gật.
Bệnh tình của Tạ Trường Minh hành hạ Tạ tứ phu nhân đến tinh thần suy kiệt, đêm qua vừa khóc vừa tỉnh, gần như không chợp mắt, ban ngày đầu lại đau dữ dội.
Nữ sử vừa mới dán thuốc lên hai bên huyệt Thái Dương, buộc khăn trán xong, thì nghe người vào bẩm báo Hằng Nguyên tới.
Tạ tứ phu nhân nghe xong càng thêm đau đầu: “Nàng tới làm gì?”
Tạ tứ phu nhân không muốn gặp Hằng Nguyên, liền sai nữ sử ra tiếp.
Một lát sau, nữ sử trở vào bẩm: “Vị cô nương kia thỉnh tứ phu nhân đi cứu Thập nhất lang quân. Đại tư mã tựa hồ đưa ra một yêu cầu cực kỳ vô lý, bắt vị cô nương kia phải đáp ứng, nếu không sẽ ngừng canh sâm của Thập nhất lang quân. Hôm nay canh sâm đã bị ngừng rồi.”
Tạ tứ phu nhân kinh ngạc tức giận: “Cái gì? Nàng chẳng phải nói ngay cả mạng cũng có thể cho Trường Minh sao? Yêu cầu gì mà nàng làm không được, lại để đại tư mã ngừng canh sâm của Trường Minh? Ngươi đi hỏi nàng, rốt cuộc là không làm được hay là không muốn làm? Nếu là không muốn làm, ta có trói lại cũng phải ép nàng làm!”
Nữ sử ra ngoài hỏi, chẳng bao lâu quay lại: “Cô nương nói đó là một yêu cầu vô cùng vô sỉ, nàng làm không được, cũng không muốn làm.”
Huyệt Thái Dương của Tạ tứ phu nhân giật mạnh, bà vẫy tay: “Đỡ ta dậy.”
Được người dìu ra chính đường, liền thấy Hằng Nguyên bị phơi dưới nắng gắt, nắng đến mức mắt cũng không mở nổi.
Thấy Tạ tứ phu nhân xuất hiện, nàng vội bước lên mấy bước, Tạ tứ phu nhân lập tức quát: “Đứng yên đó, không được động!”
Hằng Nguyên vội nói: “Ta quả thật là chuyện vô cùng khẩn cấp, xin phu nhân cho phép ta vào trong nói.”
Tạ tứ phu nhân lạnh giọng: “Ngươi không cần vào, kẻo làm bẩn đất của ta. Ngươi nói thật cho ta biết, yêu cầu của đại tư mã, ngươi làm không được là vì nằm ngoài khả năng của ngươi, hay là vì ngươi không muốn làm? Nếu là cái sau, vậy ngươi quay về đi, để ta nhìn xem quyết tâm vì Trường Minh của ngươi đến đâu. Thứ đại tư mã muốn, từ trước đến nay đều sẽ có được, không có ngoại lệ. Ngươi không cần ôm lòng may mắn nữa.”
Nói xong, bà xoay người vào nhà.
Mấy nữ sử với thái độ khách khí nhưng kiên quyết “mời” Hằng Nguyên ra ngoài.
Hằng Nguyên tuyệt không cam tâm khuất phục trước một kẻ vô sỉ mà nàng không yêu.
Nàng nghiến răng, đẩy bật mấy nữ sử cản đường, trong tiếng kinh hô của Tạ tứ phu nhân, lao thẳng vào chính phòng.
Tạ tứ phu nhân tức đến run người: “Ngươi cái đồ không có quy củ…”
Hằng Nguyên cắt lời bà: “Phu nhân cứu ta cũng chính là cứu thể diện cho Trường Minh. Đại tư mã để mắt tới nữ nhân của đường huynh, chuyện này nếu để người ngoài biết, mặt mũi của Trường Minh đặt ở đâu?”
Cuối cùng vẫn nói ra.
Cho dù đêm qua nàng từng cảm thấy không nên nói.
Nhưng khi đó nàng còn chưa biết Tạ Trường Lăng nhẫn tâm đến mức dám cắt thuốc của Tạ Trường Minh.
Mà hôm nay nàng đã hiểu rõ, nàng căn bản không có cách nào đối phó Tạ Trường Lăng.
Vì cứu Tạ Trường Minh, nàng chỉ có thể vứt bỏ danh dự của mình.
Tạ tứ phu nhân chấn động nhìn nàng, vẫn không dám tin: “Ngươi nói… đại tư mã? Sao có thể, hắn…”
Hằng Nguyên nói: “Nếu ta có nửa câu nói dối, xin trời đánh chết ta.”
Tạ tứ phu nhân vẫn bán tín bán nghi, bà chỉ quan tâm một chuyện: “Trường Minh đâu?”
Hằng Nguyên đáp: “Hôm nay không có canh sâm. Chàng ăn uống rất khó khăn, nếu không có canh sâm chống đỡ, e rằng thân thể sẽ từ từ suy kiệt.”
Tạ tứ phu nhân rơi vào giằng xé.
Bà không quan tâm Hằng Nguyên có bị lăng nhục hay không.
Nhưng tất cả mọi người đều biết Hằng Nguyên là nữ nhân của Tạ Trường Minh.
Hiện giờ Tạ Trường Minh còn chưa tắt thở, Tạ Trường Lăng đã dám nhúng chàm nàng, đây là công khai không coi Tạ gia tứ phòng ra gì.
Bà ta vừa tức giận, lại vừa lo lắng cho Tạ Trường Minh, liền gọi nữ sử tới, dặn dò họ lục tung trong phòng tìm nhân sâm.
Nhưng tứ phòng có Tạ tứ lão gia là một con bạc như vậy, trong nhà căn bản không giữ nổi đồ tốt, nữ sử tìm tới tìm lui nửa ngày, cũng chỉ moi ra được một cây nhân sâm tám mươi năm tuổi, rốt cuộc cũng không phải kế lâu dài.
Hằng Nguyên nói: “Có thể thỉnh lão nhân trong tộc……”
Nàng còn chưa nói hết, Tạ tứ phu nhân đã chém đinh chặt sắt: “Không thể.”
Tạ Trường Minh đã vì một nữ nhân mà tư bôn, Tạ gia tuyệt đối không thể lại tiếp nhận chàng. Cái gọi lấy tiền công quỹ chung ra trị bệnh cho Tạ Trường Minh chỉ là trên danh nghĩa, từ đầu đến cuối, người thật sự bỏ tiền ra đều là Tạ Trường Lăng.
Huống chi hiện tại cũng không còn là vấn đề bạc tiền nữa.
Những thứ như nhân sâm trăm năm, mai rùa trăm tuổi, tuyết sơn ngàn năm … đều không phải thứ dễ kiếm.
Chỉ có loại người như Tạ Trường Lăng — kẻ coi nhân gian như trò chơi — mới có thể tùy tiện đem những thứ có thể bảo mệnh trong thời khắc mấu chốt như vậy lấy ra dùng.
Tạ tứ phu nhân rất chắc chắn, nếu để tộc lão biết chuyện này, bọn họ chỉ có thể từ bỏ Tạ Trường Minh, sau đó đuổi Hằng Nguyên đi —— thậm chí rất có thể sẽ trực tiếp giết chết nàng.
Đến lúc đó, cả Tạ Trường Minh lẫn Hằng Nguyên đều sẽ chết.
Tạ tứ phu nhân không để tâm sống chết của Hằng Nguyên, nhưng bà không muốn Tạ Trường Minh ngay cả hai tháng cuối cùng cũng không giữ nổi.
Suy đi nghĩ lại, bà vẫn nhẫn tâm nói: “Hôm qua ngươi còn thề thốt nói nguyện vì Trường Minh mà tuẫn chết, hôm nay lại đến chút trả giá này cũng không chịu bỏ ra. Trường Minh quen biết ngươi đúng là vận rủi đổ máu tám đời, ngươi có phải vốn dĩ sinh ra để khắc chết nó, nên mới quen nó không?”
Sắc mặt Hằng Nguyên trắng bệch.
Tạ tứ phu nhân chỉ ra ngoài viện: “Nếu ngươi nhẫn tâm, bây giờ có thể chạy đi, bỏ mặc Trường Minh, để nó cứ thế mà chết.”
Những lời này nói ra độc địa vô cùng, giống như nếu Tạ Trường Minh chết như vậy, thì hung thủ chính là Hằng Nguyên.
Vô duyên vô cớ, bà đè lên người Hằng Nguyên một tội danh thật lớn, khiến môi nàng run rẩy, rất lâu cũng không nói ra được lời nào.
[SKTTQTCQT] Chương 5: “Ngày mai mặt trời xuống núi sau, ta hy vọng có thể nhìn thấy tẩu tẩu ở trong phòng.”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013