Chương 8: Đều khiến Tạ Trường Lăng cảm thấy ghê tởm.
Trong bóng tối, Hằng Nguyên mò mẫm sờ soạng, đi qua đi lại mấy lượt, kéo bàn ghế ra, đẩy sát vào tường, rồi lần lượt chồng cao lên. Cuối cùng nàng giẫm lên bàn ghế, trèo qua tường, từ trên nhảy xuống.
Khi rơi xuống đất, cái chân bị thương còn chưa khỏi hẳn lại phải chịu một cú va chạm mạnh, từng đợt đau đớn như sóng triều ập tới. Hằng Nguyên cắn răng nhịn xuống, ngẩng đầu phân biệt phương hướng của ánh lửa, lê chân què hướng về phía Khóa Xuân Viện.
Trước khi rời khỏi Khóa Xuân Viện, nàng liếc mắt nhìn qua chính phòng một lần. Tạ Trường Lăng đã chuẩn bị an trí, sẽ không đi xem nô bộc bị phạt, nàng không thể đi uổng công.
Nhưng cửa Khóa Xuân Viện cũng đã khóa, đèn lồng đuốc lửa đều tắt, cả khu viện như bị chôn vùi trong bóng đêm, yên tĩnh đến mức giống một ngôi mộ chết, không có nửa điểm hơi thở của người sống.
Khi giơ tay lên, Hằng Nguyên vẫn còn do dự, nhưng rất nhanh liền bất chấp tất cả, nhắm mắt đấm mạnh vào cửa.
Những người đó bị phạt vì nàng, Hằng Nguyên không thể giả vờ như không biết.
Trong yên tĩnh vang lên tiếng đập cửa như sấm, khiến người phụ trách thủ vệ giật mình lăn bò dậy. Bà ta vừa mắng người đập cửa, vừa lo lắng động tĩnh bên chính phòng, nhưng điều làm bà ta sợ đến vỡ mật là rất nhanh sau đó, từ chính phòng lại hắt ra ánh nến vàng ấm.
Tạ Trường Lăng đã thức dậy.
Người phụ nhân tức giận mở cửa viện, thấy người đứng bên ngoài là Hằng Nguyên, cũng không dám mắng chửi, sợ Tạ Trường Lăng nghe được không vui. Vì thế liền kéo mạnh Hằng Nguyên tới trước chính phòng, ấn nàng quỳ xuống bên rèm, bản thân thì cẩn thận bẩm báo: “Đại tư mã, là nãi nãi ở bên ngoài gõ cửa.”
Trong chính phòng quần áo đã chỉnh tề, Tạ Trường Lăng “ừ” một tiếng: “Nàng không phải bị nhốt lại rồi sao? Sao lại ra được?”
Người phụ nhân cúi mắt: “Nô tỳ không biết.”
Thương Lục vén rèm, Tạ Trường Lăng bước ra ngoài. Người phụ nhân cụp mắt rũ mi, mặt đầy dè dặt, trái lại kẻ đầu sỏ lại ngang nhiên ngẩng đầu, trợn tròn mắt nhìn thẳng hắn, đôi mắt cực kỳ khó thuần, tràn đầy hận ý và phẫn nộ, nhưng khi chạm phải ánh mắt hắn, lại lập tức thu sạch, hàng mi nhanh chóng rũ xuống, tỏ ra vô cùng khiêm thuận.
Nàng nói: “Dân nữ khẩn cầu đại tư mã buông tha cho những người vô tội kia. Các nàng đều bị dân nữ lừa gạt, đối với chuyện hạ dược cũng không hay biết, huống chi việc hạ dược cũng chưa thành công. Dân nữ cho rằng các nàng không nên chịu trách phạt. Nếu đại tư mã muốn phạt, xin cứ để dân nữ gánh thay.”
Thương Lục chuyển ghế bành tới, Tạ Trường Lăng ngồi xuống, nói: “Các nàng giám sát bất lực, có lỗi, không xứng ở lại hầu hạ trong phủ Đại Tư Mã. Ta nếu không phạt các nàng, thì lấy gì răn đe người khác? Còn ngươi thì sao? Ngươi có tác dụng lớn đến vậy à?”
Hắn cười nhạt một tiếng, chỉ vào người phụ nhân thủ vệ: “Đi gọi nữ sử phụ trách trông coi nàng tới.”
Toàn thân Hằng Nguyên chấn động. Nàng biết sẽ lại có người bị phạt vì nàng, lúc này mới thật sự hoảng loạn. Nàng không muốn liên lụy người khác, mà Tạ Trường Lăng nhìn qua lại sắt đá vô cùng. Nàng nhào tới ôm chặt chân người phụ nhân thủ vệ, kéo lại không cho đi, nhân cơ hội tiếp tục cầu tình với Tạ Trường Lăng: “Không phải lỗi của nữ sử, tất cả đều do dân nữ không tốt, dân nữ nguyện một mình gánh chịu.”
Người phụ nhân không ngờ một tiểu nương tử như Hằng Nguyên, khi chơi xấu lại có sức lớn như vậy, mãi vẫn không thoát ra được. Bà ta sợ Tạ Trường Lăng dần mất kiên nhẫn rồi lại tìm mình gây chuyện, liền ác tâm nổi lên, nhớ tới Hằng Nguyên có một chân què, không khách khí giẫm mạnh xuống, còn dùng đế giày nghiền thêm vài cái.
Hằng Nguyên kêu thảm một tiếng, tay buông lỏng, ngã xuống đất.
Mày Tạ Trường Lăng khẽ nhíu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua như đao găm, dọa người phụ nhân “bịch” một tiếng quỳ xuống, cuống quýt kêu: “Nô tỳ vừa rồi không dùng lực, chỉ là không biết thiếu phu nhân bị thương ở chân, lỡ tay lỡ chân làm đau thiếu phu nhân.”
Bà ta lại dập đầu với Hằng Nguyên, cầu nàng tha thứ.
Tạ Trường Lăng không có tâm tình nghe những lời biện giải vụng về đó, liếc Thương Lục một cái. Thương Lục hiểu ý, tiến lên kéo người phụ nhân ra ngoài.
Cơn đau của Hằng Nguyên đã dịu bớt so với ban đầu, nàng nói: “Ta cũng đã gặp báo ứng rồi. Nếu ngươi muốn phạt ta, ta không có nửa lời oán hận, chỉ cầu ngươi buông tha cho những nữ sử kia.”
Hàng mi dài của Tạ Trường Lăng rũ xuống, như có chút khó hiểu: “Ngươi vì sao phải thay các nàng cầu tình? Các nàng quả thật bị ngươi liên lụy, nhưng xét cho cùng vẫn là vì các nàng không làm tròn chức trách. Nhưng nếu các nàng làm tròn chức trách, thì lại xung đột với mục đích của ngươi. Ngươi thay các nàng cầu tình, chẳng phải là tự mâu thuẫn với mục đích của mình sao? Hay là tiếp theo đây, ngươi sẽ vì tránh cho các nàng bị phạt mà ngoan ngoãn ở yên trong Kết La Viện?”
Hằng Nguyên sững người, nàng vậy mà có chút dao động. Nghĩ một lúc, nàng nói: “Đại tư mã trừng phạt quá tàn nhẫn, dân nữ không đành lòng.”
Nếu Tạ Trường Lăng chỉ phạt các nàng bằng cách cắt giảm mấy tháng tiền lương, Hằng Nguyên cũng sẽ không như vậy. Đúng như lời hắn nói, lập trường của các nàng khác nhau, Hằng Nguyên chưa đến mức đại công vô tư mà vì người khác từ bỏ mục đích của mình. Nhưng vấn đề là ở chỗ, Tạ Trường Lăng quá độc ác.
Tạ Trường Lăng nói: “Không có quy củ thì không thể thành trật tự. Tiểu tẩu tẩu, mạng của ta rất đáng giá.”
Hắn dùng giọng điệu hài hước nói ra lời “mạng ta rất đáng giá”, khiến cảnh tượng trước mắt càng thêm hoang đường.
Mạng của Tạ Trường Lăng đáng giá, cộng hết mạng của những nữ sử bị phạt lại cũng không bằng hắn. Quý nhân là như vậy, mạng quý như thế, cho nên có thể coi mạng người khác như cỏ rác.
Trước mắt Hằng Nguyên hiện ra một góc viền áo tinh xảo, nàng ngẩng đầu lên, thân thể đã rời khỏi mặt đất, bị Tạ Trường Lăng bế ngang trong lòng. Cái chân bị thương vô lực buông thõng từ khuỷu tay hắn xuống, Hằng Nguyên vừa định mở miệng, Tạ Trường Lăng đã nói:
“Thật ra ta không cần phải để ý tới ngươi, chỉ là bị thương một chân, cũng không ảnh hưởng việc ngươi hầu hạ ta.”
Hằng Nguyên bị câu nói lạnh lùng vô tình ấy chặn cứng cổ họng.
Tạ Trường Lăng trầm ngâm: “Vậy rốt cuộc ta có nên cứu ngươi hay không?”
Hằng Nguyên tin rằng, với tính cách coi mạng người như cỏ rác của Tạ Trường Lăng, hắn thật sự có thể bỏ mặc cái chân bị thương của nàng.
Nàng hỏi: “Phải làm thế nào thì ngươi mới chịu cứu ta?”
Tạ Trường Lăng không trả lời, ánh mắt hướng ra ngoài, cũng không biết có phải do tâm lý hay không, Hằng Nguyên vậy mà ngửi thấy trong không khí phảng phất một tia mùi máu.
Tạ Trường Lăng hỏi: “Ngươi rất muốn chữa cho cái nhân này sao?”
Hằng Nguyên cảm thấy hắn đang hỏi điều thừa thãi.
Tạ Trường Lăng ôm nàng đi ra ngoài. Tay áo trường bào của hắn rộng rãi, cho dù trong lòng đang bế một nữ lang, bước chân vẫn thong thả ung dung. Ngược lại, những nữ sử theo sau cầm đèn soi đường đều cúi đầu thật thấp, im lặng như ve sầu mùa đông.
Bầu không khí tôn ti nghiêm ngặt ấy khiến Hằng Nguyên vô cùng khó chịu. Khi những tiếng kêu thảm thiết ngày càng rõ ràng, trong lòng nàng dâng lên dự cảm chẳng lành, sinh ra một cỗ xúc động muốn nhảy khỏi vòng tay Tạ Trường Lăng rồi bỏ chạy.
Rất nhanh, Tạ Trường Lăng ôm nàng tới khu viện hành hình. Mùi máu nồng nặc đến mức Hằng Nguyên không dám mở mắt, đặc biệt là những tiếng cầu xin yếu ớt, sắp tắt, khiến tim gan nàng run rẩy.
Trái lại, tâm tình Tạ Trường Lăng dường như không hề bị ảnh hưởng, nhàn nhạt hỏi: “Còn mấy người?”
Hằng Nguyên cảm thấy ngữ khí của hắn giống như đang dạo chợ cá, thuận miệng hỏi chủ quầy còn lại mấy con cá.
Người phụ trách hành hình thở hồng hộc đáp: “Bẩm đại tư mã, chỉ còn một người.”
Hằng Nguyên bị đặt xuống đất.
Nàng nghe thấy giọng nói tàn nhẫn đến cực điểm của Tạ Trường Lăng: “Giao cho nàng.”
Hằng Nguyên không thể tin nổi nhìn về phía hắn. Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã thấy mấy nữ tử trẻ tuổi bị ném tùy tiện trên chiếu, nửa thân dưới máu thịt be bét.
Hằng Nguyên hoảng hốt thu hồi ánh mắt.
Tạ Trường Lăng bị biểu hiện của nàng chọc cười, mặt mày giãn ra, nói: “Vừa rồi tẩu tẩu còn nói nguyện ý thay những nữ sử này gánh tội, mau đưa ra quyết định đi, đừng để ta cho rằng tẩu tẩu chỉ là kẻ ngoài miệng nói hay, trong lòng giả dối.”
Hắn giơ lên hai ngón tay thon dài, đốt ngón rõ ràng: “Hai mươi trượng. Nếu tẩu tẩu không hạ thủ được, vậy hai mươi trượng này sẽ đánh lên người ngươi.”
Kết cục của người ăn hai mươi trượng đang bày ra ngay trước mắt, không ngừng kích thích dạ dày Hằng Nguyên. Nàng lảo đảo lùi lại một bước, vừa hay bị một tiểu nha đầu ôm chặt lấy chân.
Tiểu nha đầu sợ đến vỡ mật, khóc đến hoa cả mắt, cầu xin nàng. Hằng Nguyên nhìn kỹ, nhận ra đó chính là nha đầu thô sử buổi chiều bị nàng sai đi, còn chưa kịp cạo đầu.
Hằng Nguyên lập tức cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nàng không hề do dự, đỡ tiểu nha đầu đứng lên, quay sang Tạ Trường Lăng nói: “Lấy ta đổi nàng.”
Tạ Trường Lăng buông thõng tay áo: “Nói miệng thì không tính, nằm lên đó rồi mới biết ngươi có thật sự quyết tâm hay không.”
Hằng Nguyên không đáp lời, cúi đầu đi về phía trường ghế, tự mình trèo lên nằm sấp xuống. Chỉ là hai tay ôm ghế không cách nào khống chế được mà run rẩy, hai mắt cũng nhắm chặt.
Tạ Trường Lăng thậm chí hoài nghi, còn chưa kịp đánh gậy, Hằng Nguyên đã có thể tự mình sợ hãi đến chết trước.
Hắn liếc nô tài hành hình một cái, người kia liền khiêng cây gậy gỗ to bằng cánh tay đi tới, đặt gậy lên mông Hằng Nguyên. Cảm giác cứng lạnh nặng nề khiến toàn thân nàng lập tức căng cứng.
Tạ Trường Lăng nói: “Ngươi chỉ còn một cơ hội cuối cùng để đổi ý.”
Hằng Nguyên nghiến răng: “Ta không đổi ý.”
Ma ma hành hình liếc nhìn Tạ Trường Lăng, thấy hắn không lên tiếng phản đối, liền đặt cây gậy lớn xuống, đổi sang một thanh gậy nhỏ, đưa cho Hằng Nguyên cắn, để phòng nàng quá đau mà cắn trúng lưỡi.
Bị lăn qua lăn lại như vậy, còn chưa thật sự ăn gậy, Hằng Nguyên đã căng thẳng đến suy sụp tinh thần, mồ hôi trán túa ra, nhưng nàng vẫn cắn chặt gậy nhỏ, không đổi ý.
Đây quả thật không phải lần cuối cùng nàng chạy trốn, nhưng tiểu nha đầu còn quá nhỏ, nàng không nỡ.
Cây gậy hành hình được giơ cao.
Hằng Nguyên sợ đến nhắm chặt mắt, chờ đau đớn giáng xuống.
Nhưng qua một lúc lâu, trên người nàng chỉ có cảm giác dạ dày co rút khó chịu, cùng một chút đau từ vết thương ở chân, ngoài ra không có gì khác.
Hằng Nguyên nghi hoặc mở mắt, liền thấy Tạ Trường Lăng tiếc nuối nói: “Lần này là ta thua.”
Lúc này nàng mới hiểu, trong vô thức mình đã trở thành đối tượng trong trò chơi của Tạ Trường Lăng.
Hắn cho nàng hai lựa chọn, mỗi lựa chọn tương ứng với một kết cục khác nhau.
Nếu Hằng Nguyên đồng ý cứu, nàng và tiểu nha đầu đều được cứu.
Nếu Hằng Nguyên không cứu, tiểu nha đầu khỏi cần nói, còn Hằng Nguyên cũng sẽ phải chịu hai mươi trượng.
Đây tuyệt đối không phải là Tạ Trường Lăng nhất thời phát thiện tâm để khảo nghiệm nàng.
Hắn chỉ đơn thuần thích trêu đùa nhân tính, thích nhìn người ta từ đại hỉ đến đại bi, rồi trong khoảnh khắc sụp đổ tuyệt vọng.
Hắn vốn cho rằng đêm nay cũng sẽ như thế.
Không ngờ lại gặp phải Hằng Nguyên, bị dọa đến chân mềm nhũn, vậy mà vẫn không chịu đổi ý.
Trên đời này sao lại có người có thể quên mình vì người khác đến mức đó, đến mức khiến Tạ Trường Lăng cảm thấy ghê tởm.
Hắn giả vờ quan tâm, đỡ Hằng Nguyên đứng dậy, nói: “Chúc mừng tẩu tẩu, giành được cơ hội mời đại phu rồi.”
Ánh mắt mang theo ý trêu cợt quá mức ấy khiến Hằng Nguyên có cảm giác như mình rơi vào ổ sói, toàn thân lạnh toát.
Nàng đẩy Tạ Trường Lăng ra, dựa vào cái chân lành duy nhất đứng vững, lạnh lùng nói:
“Còn thỉnh đại tư mã tự trọng.”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013