Chương 9: “Giọng của tẩu tẩu sao lại khàn thế?”
Nàng vừa giấu đầu hở đuôi, vừa nóng lòng muốn phân rõ ranh giới, bộ dạng ấy thực sự có phần buồn cười. Hằng Nguyên nhìn rõ Tạ Trường Lăng khẽ nhướng đuôi mắt, trong ánh mắt tràn ra vài phần hài hước, lập tức khiến nàng đỏ bừng cả mặt lẫn tai.
Bọn họ… ngay cả chuyện như vậy cũng đã làm rồi.
Dẫu cho cả hai vẫn ăn mặc chỉnh tề, nhưng những thứ không nên vượt qua từ lâu đã vượt qua. Trong cổ họng Hằng Nguyên còn lưu lại cảm giác nóng rát dẫn đến khàn tiếng. Nàng bị hắn ấn xuống gáy, nước mắt giàn giụa mà chịu đựng, nhưng thứ bị hành hạ không chỉ là thân thể, mà còn là tinh thần của nàng, từng đao từng đao như lăng trì.
Đây là sự thật dù thế nào cũng không thể che giấu.
Khóe môi Hằng Nguyên khẽ run, nàng rũ mắt xuống, nỗi xấu hổ ập đến đột ngột khiến nàng có cảm giác như bị lột sạch trước mặt mọi người, không dám đối diện với bất kỳ ai.
Những người có mặt ở đây đều là nữ tỳ hầu hạ Tạ Trường Lăng. Hắn lười che giấu, vậy thì các nàng ắt hẳn cũng biết rõ giữa hai người đã xảy ra chuyện tổn hại luân thường đó. Còn không biết sau lưng sẽ bị các nàng chỉ trỏ bàn tán thế nào.
Mặt Hằng Nguyên đỏ bừng một mảng, đầu bị ép đến mức không sao ngẩng lên nổi.
Nàng xoay người đi thẳng ra ngoài, nhưng hướng nàng đi không phải Kết La Viện mà là Thiên Viện.
Tạ Trường Lăng lười biếng hỏi: “Đi đâu?”
Hằng Nguyên chống cái chân què xoay lại: “Ngươi chơi đủ rồi, cũng nên để ta đi gặp Trường Minh.”
Tạ Trường Lăng cười cười, nụ cười ấy hàm chứa ý vị không cần nói ra. Hằng Nguyên cảm giác như bị tát một cái vào mặt, cắn chặt môi, quay người mặc kệ vết thương ở chân mà chạy đi.
Tạ Trường Lăng liếc mắt nhìn, cũng chẳng buồn để ý. Như lời hắn nói, dù Hằng Nguyên có què một chân cũng không ảnh hưởng tới việc hắn tìm vui, vậy nên hắn mới lười quản.
Đại phu tới Thiên Viện xem vết thương ở chân cho Hằng Nguyên, bôi thuốc xong thì dặn đi dặn lại bảo nàng hạn chế cử động, lại để lại thêm một thang thuốc trị khàn giọng. Hằng Nguyên còn tưởng đại phu có lòng tốt, ai ngờ đại phu nói: “Đây là ý của Đại Tư Mã, giọng của phu nhân quả thật hơi khó nghe.”
Hằng Nguyên lập tức hất gói thuốc sang một bên. Nàng ước gì Tạ Trường Lăng không nghe được giọng nàng, từ nay về sau đừng tới tìm nàng nữa thì càng tốt.
Sáng hôm sau, canh sâm được bưng lên. Hằng Nguyên tự tay đút cho Tạ Trường Minh. Tạ Trường Minh hôn mê, rất khó đút, nàng không còn cách nào khác, chỉ đành ngậm canh trong miệng rồi truyền sang cho chàng.
Đút một lúc, trán nàng đã lấm tấm mồ hôi mỏng. Hằng Nguyên cũng không để ý, bên ngoài lại đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay lác đác.
Hằng Nguyên quay đầu lại, thấy Tạ Trường Lăng đang rất hứng thú nhìn bọn họ. Thấy nàng nhìn sang, hắn còn khen một câu: “Tẩu tẩu và Thập nhất huynh quả thật phu thê tình thâm, khiến người ta nhìn mà cảm động.”
Tính tình người này ác liệt, nói lời dễ nghe đến tai Hằng Nguyên cũng chẳng khác gì âm dương quái khí, huống chi bộ dáng hắn lúc này hệt như chồn chúc Tết gà.
Hằng Nguyên không muốn để ý tới người này, chỉ muốn tiếp tục đút thuốc cho Tạ Trường Minh. Nhưng cảm giác tồn tại từ ánh mắt Tạ Trường Lăng quá mạnh, khiến nàng thật sự không chịu nổi.
Hằng Nguyên lạnh giọng hỏi: “Hôm nay Đại Tư Mã không cần xử lý công vụ sao?”
Tạ Trường Lăng trông có vẻ tâm tình không tệ: “Hiện tại người sốt ruột không phải ta. Ta chỉ ở nhà chờ xem kịch vui.”
Hằng Nguyên nghe không hiểu, chỉ biết lại có người sắp bị Tạ Trường Lăng trêu chọc, trong lòng lặng lẽ đồng tình với kẻ xấu số kia vài giây.
Chỉ vừa thất thần trong chốc lát, Tạ Trường Lăng đã đứng trước mặt nàng, khom lưng muốn bắt mạch cho Tạ Trường Minh. Hằng Nguyên căng thẳng nắm chặt cổ tay hắn, không cho hắn chạm vào.
Tạ Trường Lăng không vui: “Buông tay ra. Người sắp chết có lăn lộn thế nào cũng chẳng thú vị, ta không tính giết y.”
Hằng Nguyên vốn không nghĩ Tạ Trường Lăng thật sự có thể súc sinh đến mức giết huynh, nàng chỉ là không thích hắn, nên không muốn để hắn đụng vào Tạ Trường Minh. Ai ngờ Tạ Trường Lăng mở miệng đã treo chữ “giết” trên môi, khiến nàng toát mồ hôi lạnh, càng thêm cảnh giác đề phòng.
Tạ Trường Lăng khẽ động ngón tay rồi thu về, ghét bỏ nói: “Trên người tên này toàn mùi thối rữa, ta không muốn chạm.”
Hằng Nguyên ngày ngày tỉ mỉ chăm sóc Tạ Trường Minh, trên người y căn bản không có mùi gì lạ. Tạ Trường Lăng cố ý nói vậy, chẳng qua là châm chọc nàng vẫn coi kẻ sắp chết này như bảo bối.
Ở nhờ dưới mái hiên người khác, Hằng Nguyên chỉ có thể nhịn xuống: “Thỉnh Đại Tư Mã rời đi, kẻo mùi hủ thi làm bẩn mũi ngài.”
“Vậy mà vẫn thích y sao?” Tạ Trường Lăng chép miệng một tiếng, như thể khó tin. Đột nhiên hắn cúi sát lại, trước khi Hằng Nguyên kịp tránh, đã giữ chặt cằm nàng, ngón tay lạnh lẽo men theo cằm vuốt xuống cổ, không tiếng động mô phỏng lại động tác ái muội của đêm qua.
Hắn hài lòng khi thấy Hằng Nguyên lộ ra vẻ xấu hổ và tức giận. Chỉ đến lúc này, những hận ý trong lòng nàng mới có thể bộc lộ trần trụi.
Tạ Trường Lăng khẽ cười: “Tẩu tẩu không dùng thuốc sao? Có phải là không nỡ xóa đi dấu vết ta để lại trên người tẩu tẩu không?”
Hằng Nguyên như mèo bị giẫm đuôi: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Đừng tự mình đa tình!”
Tạ Trường Lăng giả nhân giả nghĩa: “Tẩu tẩu đừng lớn tiếng. Nếu đánh thức Thập nhất huynh, tẩu tẩu định giải thích thế nào đây?”
Hắn cong cong khóe môi, nụ cười mang theo vẻ thích thú khi trêu đùa được người khác, đôi mắt khẽ híp, gương mặt được lớp da tốt che đậy, nhìn qua hiền lành vô hại đến cực điểm.
Nhưng cũng chính là hắn, đã ép Hằng Nguyên dồn tới góc tường, tay vượt ranh giới bóp cằm nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức ái muội diễm lệ, nếu Tạ Trường Minh lúc này tỉnh lại, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy, khó mà tránh khỏi hiểu lầm.
Hằng Nguyên thở gấp, giọng đứt quãng: “Ta chỉ là vội quá nên quên uống thuốc, ngươi đừng nghĩ nhiều.”
“Tốt, ta không nghĩ nhiều, chỉ cần tẩu tẩu đừng phát ra tiếng.”
Hắn thu tay lại, nhưng người vẫn áp sát. Cằm Hằng Nguyên không thể không tựa lên vai hắn. Nàng ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trên người Tạ Trường Lăng — hắn uống rượu sao?
Chưa kịp nghĩ gì, nàng đã cảm thấy phía dưới chợt trống rỗng. Ngón tay hắn lẩn vào trong váy, linh hoạt tách lớp thịt mềm giữa hai đùi nàng, rồi chui vào.
Tạ Trường Lăng “tốt bụng” nhắc nhở: “Tẩu tẩu không được phát ra tiếng đâu đó.”
Rèm châu khẽ lay động, phía sau rèm, Tạ Trường Minh lặng lẽ nằm đó không chút động tĩnh, chăn mỏng phủ trên người không hề phập phồng, khiến người ta hoài nghi thân thể kia đã sớm mất đi sinh khí, chỉ còn lại một khối da thịt chờ mục rữa.
Hằng Nguyên cắn chặt môi, cố gắng khống chế không phát ra tiếng, nhưng chính sự kìm nén ấy lại khiến những tiếng rên trở nên ướt át mơ hồ, giống như con cá bạc bị mắc trong lưới, vảy lấp lánh, giãy giụa vô ích trong chiếc lưới chật hẹp.
Nàng hoàn toàn không đẩy nổi Tạ Trường Lăng. Hắn chỉ dùng một tay một chân đã khống chế được nàng. Thứ nàng phải chống lại không chỉ là hắn, mà còn là từng đợt cao trào trong chính cơ thể mình.
Nàng thở dốc, mồ hôi rơi xuống. Tạ Trường Lăng rũ mắt nhìn dáng vẻ mềm nhũn dựa trên vai mình của nàng, bỗng nhiên giơ tay ấn xuống cổ nàng.
Đúng lúc này, Tạ Trường Minh phát ra tiếng yếu ớt: “Viên…”
Hằng Nguyên vốn như đã bị vắt kiệt sức, cả người nóng bừng mê loạn, nhưng tiếng gọi ấy lại khiến trong cơ thể nàng đột nhiên bộc phát ra một nguồn sức lực vô tận. Nàng mạnh mẽ đẩy Tạ Trường Lăng ra.
Tạ Trường Lăng kinh ngạc vì cỗ lực đạo từ đâu xuất hiện này, còn Hằng Nguyên đã lao tới bên giường quỳ xuống, nắm chặt tay Tạ Trường Minh: “Trường Minh, ta ở đây.”
Trong mắt nàng còn ngấn lệ vì chuyện vừa rồi. Dưới lớp váy là sự nở rộ không ai hay biết, nhưng giờ khắc này, nàng đã hoàn toàn quên đi người kia phía sau, toàn bộ tâm trí, ánh mắt dịu dàng đều đặt lên Tạ Trường Minh.
Tạ Trường Lăng khó chịu nhướng mày.
Hắn giơ bàn tay còn ướt lên trước mặt Hằng Nguyên, ở vị trí mà Tạ Trường Minh không nhìn thấy.
Ánh mắt Hằng Nguyên lập tức tránh đi.
Tạ Trường Minh khó hiểu hỏi: “Sao… chỗ kia… có người à?”
Y uống canh sâm bồi bổ, đã khôi phục được chút sinh khí, thỉnh thoảng có thể nói ra vài chữ rời rạc.
Y là đang hỏi: ở đó có người sao?
Y nói xong liền muốn gắng gượng ngẩng đầu, nhưng quá tốn sức, lập tức bị Hằng Nguyên ấn xuống.
Nàng vốn định lừa cho qua, nhưng Tạ Trường Lăng đã mở miệng trước: “Thập nhất huynh, là ta ở đây.”
Hắn lại thong dong lịch sự quay sang Hằng Nguyên: “Phiền tẩu tẩu cho ta mượn một chiếc khăn tay, ta lỡ làm ướt tay rồi.”
Vừa nói, Tạ Trường Lăng đã ngang nhiên giơ tay ra trước mặt Tạ Trường Minh.
Hằng Nguyên bị da mặt dày của hắn làm cho hết cách, chỉ đành nén giận đi tìm khăn. Tạ Trường Minh không vui: “Hắn… ngươi…”
Thế gia công tử trên người sao có thể thiếu khăn tay.
Tạ Trường Minh cảm thấy Tạ Trường Lăng cố ý kiếm cớ để tiếp cận Hằng Nguyên.
Hằng Nguyên cũng lười quan tâm rốt cuộc Tạ Trường Lăng có khăn hay không. Dù sao hắn cũng nhất định không chịu lấy ra, mà bàn tay kia cứ giơ lơ lửng trước mặt lại khiến nàng kinh hồn táng đảm. Nàng chỉ mong hắn lau tay xong cho mình được yên tĩnh, liền vội vàng ném khăn trong người cho hắn.
Tạ Trường Lăng nói một tiếng “đa tạ”, ngay trước mặt Tạ Trường Minh, thong thả xoa từng ngón tay, từng ngón một lau khô.
Giống như đang khoe khoang.
Tạ Trường Minh sao lại không nhìn thấu bản tính của người đường đệ này. Mỗi khi phát hiện chuyện gì “thú vị”, trên mặt hắn sẽ lộ ra vài phần hứng thú, đôi mắt cũng đặc biệt sáng lên, giống hệt một đứa trẻ hư vừa có được món đồ chơi yêu thích.
Tạ Trường Minh chỉ vào Hằng Nguyên, nói: “Nàng đi…”
Tạ Trường Lăng nghe không hiểu, nhưng Hằng Nguyên thì hiểu, chỉ là nàng không muốn giải thích, liền nói với Tạ Trường Minh: “Ta không đi. Chàng còn ở đây, ta có thể đi đâu chứ?”
“Tạ… không… ăn…”
Hằng Nguyên nói: “Ta lại không phạm pháp, Tạ gia chẳng lẽ có thể làm ta chịu khổ? Hơn nữa chàng còn ở đây, nếu bọn họ ức hiếp ta, ta sẽ chạy đến chỗ chàng.”
Tạ Trường Lăng liếc Hằng Nguyên một cái, không hiểu nàng rốt cuộc làm sao từ mấy chữ rời rạc đó mà lĩnh hội được ý tứ của Tạ Trường Minh.
Tạ Trường Minh lại nói: “Mẹ… nàng… đi…”
Hằng Nguyên còn chưa kịp đáp, Tạ Trường Lăng đã cười trên nỗi đau của người khác: “Lần này thì ngươi nghe không hiểu nữa rồi chứ?”
Hằng Nguyên không hiểu hắn đang vui ở chỗ nào, khó chịu liếc hắn một cái, rồi chỉ thẳng vào hắn nói: “Mẫu thân của chàng vốn đã không thích ta. Hiện giờ là đại tư mã làm chủ cho ta ở lại, bà ấy cũng không đuổi được ta.”
Nụ cười vừa hiện lên trên mặt Tạ Trường Lăng lập tức nhạt đi.
Tạ Trường Minh sốt ruột. Tạ Trường Lăng còn ở đây, y không thể nói xấu người ta trước mặt, có vài chuyện cũng không dám nói quá rõ với Hằng Nguyên, sợ làm bẩn tai nàng, chỉ có thể nói: “Nàng… gọi… nương…”
Lần này, không chỉ Hằng Nguyên, mà ngay cả Tạ Trường Lăng cũng nghe hiểu.
Nhưng hắn không muốn để Tạ Trường Minh toại nguyện, liền nói: “Phủ Đại tư mã không phải là cái chợ, không phải ai muốn tới thì tới.”
Nói xong liền chặn lời Tạ Trường Minh, khiến y tức đến mức bất lực muốn vỗ ván giường.
Tạ Trường Lăng bỗng nhiên bật cười, dáng vẻ rất ngây thơ vô hại: “Thập nhất huynh gấp gáp gọi thẩm thẩm đến như vậy, xem ra là sợ tẩu tẩu ở chỗ ta chịu thiệt thòi.”
Trong lòng Tạ Trường Minh sinh ra một dự cảm chẳng lành.
Tạ Trường Lăng thưởng thức bộ dạng căng thẳng của y một lúc, đang định chậm rãi mở miệng, thì nghe Hằng Nguyên ở bên nói:
“Chàng yên tâm, không ai có thể ức hiếp được ta. Ta sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.Quan trọng nhất là chàng đó, phải cố gắng dưỡng bệnh cho khỏe lại.”
Không chỉ cướp lời, mà còn cố tình chuyển hướng đề tài.
Tạ Trường Lăng sao có thể thuận theo ý nàng, hắn cố tình mở miệng hỏi:
“Tẩu tẩu, giọng nói của tẩu sao lại khàn như vậy?”
[SKTTQTCQT] Chương 9
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013