[TCTTNBN] Chương 1

Chương 1: Huynh vào khuê phòng ta làm gì?

Năm Vĩnh Gia thứ mười sáu của Đại Tấn, Thịnh Kinh đổ một trận tuyết lớn.

Hoài Bắc hầu phủ cũng phủ lên một tầng trắng xóa. Tuyết đọng trên tường viện tựa như dải ngọc mềm mại vắt ngang, mái cong đầu tường giống mãnh thú hung hãn đang phá tuyết lao ra. Trời đất mênh mang, khắp nơi đều là một màu trắng mờ ảo.

Gió dưới hành lang cuốn tuyết bay tán loạn. Triệu Tuyết Lê khép chặt chiếc áo choàng lông thỏ màu khói nhạt thêu trúc văn bằng gấm Tứ Xuyên trên người, khẽ thở ra một làn sương trắng lạnh buốt rồi bước về phía Tùng Hạc viện — nơi lão phu nhân đang ở.

Bước chân nàng rất nhẹ, giẫm lên lớp tuyết dày phát ra tiếng “lẹp bẹp” khe khẽ.

Vừa tới ngoài viện, một ma ma mặc áo bông xanh đen thêu dây leo chậm rãi tiến lên đón:

“Biểu tiểu thư, trưởng công tử vừa từ bên ngoài trở về, hiện đang trò chuyện cùng lão phu nhân. Hay là người chờ thêm một lát rồi hãy vào thỉnh an.”

Triệu Tuyết Lê quanh năm ru rú trong phủ, chuyện bên ngoài hầu như chẳng hay biết gì, nghe vậy không khỏi ngạc nhiên:

“Biểu huynh đã trở về rồi sao?”

Nói là “biểu huynh”, kỳ thực cũng khá gượng ép.

Triệu Tuyết Lê vốn sinh ra ở quận Thanh Nhạc, cách kinh thành ngàn dặm. Cha mẹ nàng đều xuất thân là dân thường, mở một tiệm may vá nhỏ. Cuộc sống tuy không giàu sang nhưng cũng đủ no ấm, vốn chẳng có nửa phần liên quan gì đến Hoài Bắc hầu phủ, chốn quyền quý phú quý ngập trời này.

Năm nàng mười tuổi, phụ thân bệnh mất.

Ngày mẫu thân Khương Y theo đoàn đưa tang đi dọc con phố, đúng lúc Hoài Bắc hầu đi ngang qua quận Thanh Nhạc. Chỉ một lần nhìn thấy bà, ông ta đã sinh lòng mê đắm, sau đó vừa dụ dỗ vừa ép buộc, cưỡng ép mang người về hầu phủ làm thiếp.

Mà Triệu gia lại ghét bỏ Tuyết Lê là con gái. Sau khi nhận lụa là châu báu cùng vô số kỳ trân dị bảo Hoài Bắc hầu đưa tới, nghe nói Khương Y ngày đêm nhớ con mà khóc lóc không ngừng, liền thuận nước đẩy thuyền, trực tiếp nhét Tuyết Lê lên xe ngựa đưa tới Thịnh Kinh.

Hoài Bắc hầu phủ đối ngoại chỉ nói nàng là thân thích từ xa đến nương nhờ.

Khi ấy Tuyết Lê mới mười hai mười ba tuổi, cứ thế thấp thỏm bất an, mờ mịt bước vào phủ, trở thành một “biểu tiểu thư” có thân phận vô cùng khó xử.

Nói cho cùng, chuyện này vốn là Hoài Bắc hầu mê sắc đến mất lý trí, cưỡng đoạt goá phụ nhà lành, làm trái đạo nghĩa luân thường.
Nhưng trong mắt thế nhân, điều bọn họ thích bàn tán nhất lại là dung mạo của Khương Y.

Ai ai cũng nói, nếu không phải bà quá mức diễm lệ mê người, thì sao có thể khiến Hoài Bắc hầu, người có thân phận tôn quý không ai với tới, bất chấp đối phương vừa chịu tang chồng mà đã lập tức đưa vào phủ?

Người trong phủ đương nhiên không ai dám nghị luận chủ nhân nhà mình. Đối với Khương Y đang được sủng ái cũng miễn cưỡng giữ vài phần cung kính ngoài mặt.

Nhưng với Triệu Tuyết Lê, kẻ ăn nhờ ở đậu, thì chẳng ai cho sắc mặt tốt.

Hoài Bắc hầu còn đặc biệt xây cho Khương Y một tòa lầu son dát vàng ngọc, ngày thường không cho bà ra ngoài, cũng cấm người khác gặp mặt.

Từ ngày vào phủ tới nay, số lần Tuyết Lê được gặp mẫu thân chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nàng không có nha hoàn thân cận, không có bạn chơi cùng, cứ cô độc lớn lên giữa hậu viện sâu thẳm này, không biết đã chịu bao nhiêu khinh miệt lạnh nhạt.

Những ngày tháng ấy thật sự chẳng dễ dàng gì.

May mà vài năm gần đây, trưởng công tử thấy nàng đáng thương nên thỉnh thoảng chiếu cố đôi chút. Đám hạ nhân nhìn sắc mặt chủ tử mà hành sự, cũng không dám bạc đãi nàng quá đáng nữa.

Vương ma ma nhìn thiếu nữ đứng dưới mái hiên. Nàng dung nhan thanh lệ như sắc xuân, da thịt trắng như tuyết, khí chất tựa ngọc sinh hương. Nhắc tới vị kia, giọng điệu bà cũng vô thức vui vẻ hơn vài phần:

“Đúng vậy. Trưởng công tử nhớ mong lão phu nhân, bất chấp đường tuyết phong sương, ngày đêm lên đường. Giờ Dần hôm nay mới về tới phủ, vừa vào cửa đã đến ngay Tùng Hạc viện.”

Trong lòng Triệu Tuyết Lê khẽ siết lại, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ vui mừng:

“Biểu huynh quả thật luôn nhớ thương lão phu nhân.”

Nàng vừa dứt lời, bên trong viện đã có người bước ra:

“Biểu tiểu thư, lão phu nhân biết người tới rồi, gọi người vào nói chuyện.”

Triệu Tuyết Lê đã thỉnh an lão phu nhân suốt bốn năm nay. Phần lớn thời gian đều phải đứng ngoài viện chờ nửa canh giờ.

Không giống như hôm nay, vừa tới đã được gọi vào ngay, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là trưởng công tử Bùi Tễ Vân đã mở miệng.

Nàng rũ mắt cụp mi, lặng lẽ đi theo vào noãn các.

Than lửa trong phòng cháy rất vượng, hơi ấm mang theo mùi hương thảo mộc nhàn nhạt ập tới. Tuyết đọng nơi hàng mi và tóc nàng lập tức tan thành nước. Những ngón tay lạnh cóng của nàng khẽ co lại, đầu tiên cúi mắt nhìn về phía lão phu nhân đang ngồi trên chủ vị.

Trong phòng đủ than sưởi nên y phục của lão phu nhân cũng không quá dày nặng, ngược lại có phần nhẹ nhàng như đang mặc đồ thu.

Cả đời bà chỉ sinh được một mình Hoài Bắc hầu. Mà Hoài Bắc hầu tới tuổi trung niên, dưới gối cũng chỉ có hai trai một gái, con nối dõi không hề hưng thịnh.

Ngày thường lão phu nhân luôn nghiêm mặt, tóc bạc lúc nào cũng được chải chỉnh tề, ánh mắt trầm ổn, trông cực kỳ uy nghiêm, là sự uy nghiêm của bậc gia chủ.

Nhưng lúc này, chân mày bà giãn ra, khóe môi mang ý cười, thần sắc vô cùng hòa ái dễ gần, chẳng khác nào một lão tổ mẫu bình thường đang cưng chiều cháu trai của mình.

Triệu Tuyết Lê cung kính hành lễ.

Trong phòng thoáng yên lặng một chút, rồi lão phu nhân cười nói:
“Linh Linh, con tới đúng lúc lắm. Mau nhìn xem, là ai trở về rồi này?”

Lúc ấy Triệu Tuyết Lê mới đứng dậy ngẩng đầu, nhìn về phía nam nhân mặc huyền y tóc đen đang ngồi cạnh lão phu nhân.

Sáng sớm mùa đông luôn phủ đầy sương mù.

Ánh than lửa trong phòng hắt ra quầng sáng vàng ấm áp. Người thanh niên nổi danh khắp Thịnh Kinh kia chỉ lặng lẽ ngồi đó thôi, vậy mà tựa minh châu rực rỡ, soi sáng cả sắc trời u ám.

Khí chất của hắn không lạnh lẽo, cũng chẳng quá nhiệt liệt, ngược lại giống như trăng sáng nhu hòa, như mây mềm dịu nhẹ. Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta vô thức nghĩ tới những từ như ôn nhu, quân tử, khắc kỷ thủ lễ, đoan chính, thanh nhã.

Nhưng rốt cuộc hắn vẫn xuất thân từ phủ đệ vương hầu. Cái cảm giác cao quý được nuông chiều từ bé ấy đã ngấm tận trong xương cốt. Mỗi lần đôi mắt đen sâu thẳm kia nhìn người khác, đều mang theo sự lạnh lẽo của đêm đông.

Thân thể Triệu Tuyết Lê vốn vừa mới được hơi ấm hong lên đôi chút, vậy mà chỉ vì ánh mắt ấy lại nhanh chóng lạnh đi.

Nàng khẽ mím môi cười, ngoan ngoãn gọi:

“Biểu huynh, huynh về rồi.”

Bùi Tễ Vân cong môi:

“Linh Linh, dạo này có khỏe không?”

Đối phương tuy đang cười, lời nói cũng giống như một người huynh trưởng thật lòng quan tâm muội muội, nhưng từ đầu tới cuối hắn vẫn chỉ ngồi ở vị trí cao kia hỏi một câu như thế.

Không quá thân cận, cũng chẳng lạnh nhạt.

Giữa họ dường như luôn tồn tại một khoảng cách mỏng manh.

Triệu Tuyết Lê tự nhiên đáp rằng mọi chuyện đều ổn.

Lão phu nhân ở bên cạnh cười nói:

“Linh Linh có hầu phủ chăm nom, sao có thể không tốt được? Ngược lại là con đó, đi đường mấy đêm liền không nghỉ ngơi đúng không? Cha con đã vào triều rồi, không cần qua thỉnh an nữa, mau về nghỉ ngơi đi.”

Bùi Tễ Vân gật đầu:

“Đa tạ tổ mẫu, ngày mai tôn nhi lại đến thỉnh an.”

Hắn đứng dậy, vén rèm rời khỏi noãn các.

Triệu Tuyết Lê ở lại hầu hạ lão phu nhân dùng xong điểm tâm, đợi bà được đưa đi nghỉ ngơi rồi mới lui ra ngoài.

Lúc này sương sớm đã tan bớt, nhưng bầu trời lại bắt đầu rơi xuống những bông tuyết nhỏ vụn.

Nàng chắp tay trong tay áo, đi từ Tùng Hạc viện về tiểu viện phía tây mình ở. Dù đã bọc kín áo choàng nhưng vẫn lạnh đến phát run.

Đẩy cánh cửa sơn đỏ nhạt ra, vừa trở về khuê phòng, nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Vốn định chui ngay vào chăn ngủ bù, nhưng vừa quay đầu, nàng đã thấy một thân ảnh cao ráo như tùng xanh đang ngồi bên bàn đọc sách của mình.

Hắn cúi mắt, đầu ngón tay trắng lạnh cầm một quyển sách.

Nghe tiếng mở cửa, người này ngẩng lên, đôi mắt đen trầm tĩnh lặng lẽ nhìn nàng không nói lời nào.

Tim Triệu Tuyết Lê chợt thắt lại.

Nàng vội vàng chạy tới giật quyển sách trong tay hắn, tức giận nói:
“Huynh sao lại tùy tiện xem đồ của ta!”

Bùi Tễ Vân để mặc nàng cướp sách, nhưng ngay sau đó lại thuận tay nắm lấy cổ tay nàng, kéo người vào trong lòng.

Bàn tay nóng bỏng của hắn áp lên làn da lạnh lẽo của nàng. Hắn khựng lại một chút rồi nhíu mày:

“Sao lạnh thế này?”

Triệu Tuyết Lê co người lại, có chút lo lắng:

“Huynh tới đây làm gì? Nếu bị người khác nhìn thấy thì sao?”

Bùi Tễ Vân không đáp.

Hắn chỉ yên lặng dùng hai tay bọc lấy đôi tay nàng trong ngực mình.

Triệu Tuyết Lê vốn đã ngủ không ngon, lúc này bị cơ thể nóng như lò sưởi của hắn ôm lấy, chẳng bao lâu đã thấy ấm áp đến mức mí mắt díu lại.

Nàng chớp chớp hàng mi nặng trĩu.

Ngay lúc ý thức mơ màng, nàng nghe Bùi Tễ Vân đột nhiên hỏi:
“Linh Linh có nhớ ta không?”

Mặt Triệu Tuyết Lê lập tức nóng bừng.

Nàng cúi đầu, không dám nói chuyện.

Trong xương cốt Bùi Tễ Vân vốn là người cường thế. Hắn cố tình nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn mình, ép nàng không còn chỗ trốn tránh, nhất định phải trả lời.

Triệu Tuyết Lê nào dám nói không nhớ.

Nhưng chữ “nhớ” ấy quá nóng bỏng, khiến đầu lưỡi nàng cũng run lên. Nàng lắp bắp hồi lâu mới khó khăn thốt ra:

“… Ta… nhớ.”

Bùi Tễ Vân bình thản ngắm gương mặt đỏ bừng của nàng.

Nàng đã xấu hổ thành như vậy rồi, hắn lại vẫn không hài lòng, khẽ bóp lòng bàn tay nàng, giọng điệu chậm rãi:

“Linh Linh, nói cho đầy đủ.”

Triệu Tuyết Lê cứng đờ như khúc gỗ, không hé răng.

Nhưng nếu nàng không nói, hắn thật sự có thể cứ như vậy mãi không động đậy, thần sắc cũng chẳng thay đổi chút nào, chỉ rũ mắt lặng lẽ nhìn nàng.

Rất lâu sau, Triệu Tuyết Lê cuối cùng vẫn thua trận.

Hơi thở nàng mỏng manh như muỗi kêu:

“Ta… nhớ biểu huynh.”

Ngay giây tiếp theo, Bùi Tễ Vân siết lấy eo nàng, giữ gáy nàng lại rồi cúi đầu hôn xuống.

Động tác hắn có phần hung hãn, giống như rắn độc bất ngờ lao tới cắn con mồi.

Triệu Tuyết Lê luống cuống chịu đựng nụ hôn cuồng phong bạo vũ ấy, khuôn mặt càng lúc càng đỏ.

Trong phòng vốn không hề đốt than, nhưng nhiệt độ lúc này dường như lại đột ngột tăng cao.

Nửa năm không gặp, hắn như nhịn đến phát điên, nhất định phải đòi cho đủ trong lần thân mật này.

Triệu Tuyết Lê bị hôn đến không thở nổi, đôi tay mềm nhũn níu lấy vạt áo hắn.

Vị trưởng công tử bên ngoài thanh quý vô song, thanh danh hiển hách kia, giờ phút này hơi thở cũng đã có phần rối loạn.

Hắn ôm nàng đi về phía giường.

Khi bị người tháo giày và áo choàng, đặt lên giường mềm mại, Triệu Tuyết Lê lập tức giật mình, vùng vẫy:

“Ưm… biểu huynh… huynh làm gì vậy!”

Bùi Tễ Vân cúi mắt nhìn nàng bằng đôi mắt trong trẻo:

“Linh Linh, dịch vào trong một chút.”

Nói xong, hắn cởi áo ngoài.

Triệu Tuyết Lê vừa thấy vậy liền cuống cuồng bò xuống giường, nhưng ngay lập tức lại bị đối phương giữ chặt kéo trở về.

Chăn gấm mềm mại phủ xuống, bọc nàng kín mít.

Hắn ôm trọn nàng vào lòng, lồng ngực nóng bỏng áp sát cơ thể nàng. Đôi môi lạnh hơi chạm lên trán nàng, như một nụ hôn rất khẽ.

“Cho ta ngủ một lát, được không?”

Triệu Tuyết Lê nghe ra vẻ mệt mỏi trong giọng người này, nhớ tới chuyện hắn vượt đường tuyết phong sương trở về nên cũng không giãy giụa nữa.

Mà dù có chống cự thì nàng cũng không thoát nổi.

Thủ đoạn của Bùi Tễ Vân, nàng đã sớm được lĩnh giáo rồi.

Người này nhìn ngoài thì như thanh phong minh nguyệt, quân tử đoan chính.

Nhưng trong xương cốt thực chất lại là một kẻ điên.

Chỉ cần hắn chưa làm chuyện gì quá đáng hơn, mà Triệu Tuyết Lê vốn là người có tính tình nhẫn nhịn như chim cút, lại luôn sợ hãi người này, cho nên trước nay nếu có thể nhịn thì sẽ nhịn.

Có điều trong lòng nàng vẫn còn vài phần lo lắng.

Lúc trước khi rời kinh, Bùi Tễ Vân từng nói ít nhất một năm mới quay về. Không ngờ giờ mới có nửa năm, hắn đã trở lại rồi.

Kế hoạch nhanh chóng gả mình đi của nàng e là sẽ không còn thuận lợi nữa.

Nhưng nghĩ lại…

Chỉ cần Dực Chi ca ca thi đỗ kỳ xuân khảo, y nhất định sẽ đến cửa cầu hôn.

Nàng tuy sống trong hầu phủ, nhưng nơi này rốt cuộc cũng không phải nhà mẹ đẻ của nàng, không thể hoàn toàn quyết định hôn sự của nàng được.

Lúc ấy chỉ cần mẫu thân đồng ý, nàng lại kiên quyết giữ vững lập trường, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn lao.

Phiền muộn nhất lúc này là hộ tịch của nàng vẫn còn ở quận Thanh Nhạc, đến lúc đó e rằng phải tốn thêm chút công sức.

Trong đầu Triệu Tuyết Lê suy nghĩ miên man.

Nghĩ một hồi, nàng thế mà cứ thế ngủ thiếp đi trong lòng Bùi Tễ Vân.

error: Content is protected !!