[TCTTNBN] Chương 2

Chương 2: Bị bắt nạt

Khi Triệu Tuyết Lê tỉnh dậy, Bùi Tễ Vân đã rời đi từ lâu.

Hắn nói chỉ ngủ một lát, thì dường như thật sự chỉ ngủ một lát thôi.

Mùa đông lạnh giá, nàng vốn lười rời giường. Những ngày thường đều co mình trong chăn đọc sách cho qua thời gian. Nhưng bên cạnh nàng không có nha hoàn hầu hạ, muốn ăn cơm còn phải tự mình tới nhà bếp lấy đồ ăn.

Triệu Tuyết Lê sờ cái bụng lép xẹp của mình, đang do dự có nên cố lấy tinh thần mặc quần áo ra ngoài hay không, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.

“Biểu tiểu thư, ngài đã dậy chưa ạ? Trưởng công tử sai chúng nô tỳ mang vài thứ tới cho ngài.”

Triệu Tuyết Lê lập tức luống cuống tay chân mặc quần áo vào.
Một lúc sau, sau khi chỉnh tề xong xuôi, nàng bước tới mở cửa.
Ngoài cửa, từng tốp nha hoàn nối đuôi nhau đi vào, trên tay bưng đủ loại thức ăn.

Hộp cơm khắc hoa mạ vàng được nhẹ nhàng mở ra.

Canh bồ câu non hầm nhung hươu còn bốc hơi nóng hổi. Xôi táo đỏ hấp thơm lừng. Đuôi heo cuộn kho, bún thịt ba chỉ, ức gà chiên giòn, đậu hũ vân phiến… nhiều tới mức gần như chất kín cả bàn.

Ngoài ra còn có than bạc thượng hạng, lò sưởi tay, thảm lông dê dệt chỉ vàng dày dặn tinh xảo, đủ loại áo choàng lông chồn quý giá, đôi ủng da dê lót lông mềm mại…

Nhìn đến hoa cả mắt.

Căn khuê phòng vốn không lớn của Triệu Tuyết Lê thoáng chốc bị những món đồ quý giá ấy lấp đầy.

Từ mùa xuân năm kia, sau khi nàng chẳng hiểu sao lọt vào mắt Bùi Tễ Vân, mỗi lần hắn chiếm được chút tiện nghi từ nàng, những thứ xa hoa đắt đỏ cùng thức ăn và quần áo đẹp đẽ thế này sẽ như nước chảy được đưa tới phòng nàng.

Mà mỗi lần nhận những món đồ ấy, nàng đều có cảm giác như mình đang tiến hành một cuộc giao dịch tiền sắc mờ ám nào đó.
Triệu Tuyết Lê hơi bất an sờ sờ mũi.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cuối cùng nàng vẫn ngoan ngoãn bước tới bàn ngồi xuống, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.

Bởi vì bị nuôi thả trong hầu phủ, ngoài việc học vài nghi thức thỉnh an cơ bản, nàng thật ra không quá để ý những quy củ như lễ nghi ăn uống hay cách dùng bộ đồ ăn.

Cho nên lúc này, cảnh nàng trực tiếp cắn miếng sườn bằng răng vừa lúc lọt vào mắt thiếu niên đang bước tới cửa, liền có vẻ hơi thô tục thiếu tao nhã.

Thiếu niên kia chừng mười lăm mười sáu tuổi.

Môi mỏng, sống mũi cao, mày kiếm sắc bén kéo dài tới thái dương. Mái tóc đen được buộc cao thành đuôi ngựa gọn gàng.

Chỉ riêng dung mạo thôi đã đẹp đến mức mang theo cảm giác sắc bén áp người. Nhưng hắn ta lại cố tình mặc một bộ kỵ phục đỏ rực, càng khiến cả người thêm phần ngang tàng, anh khí và khó chọc vào.

“Triệu Tuyết Lê!”

Giọng nói của tên này cũng giống hệt vẻ ngoài, đầy tính công kích.

Dọa Triệu Tuyết Lê đang gặm sườn giật bắn mình. Nàng giống hệt con thỏ nhỏ bị kinh động, đôi mắt tròn xoe mở to rồi quay phắt đầu lại.

Vừa nhìn thấy người tới, gương mặt xinh đẹp dịu dàng của nàng lập tức hiện lên vẻ đau đầu nghẹn họng.

Nàng vội buông miếng sườn xuống, ngơ ngác gọi:

“Biểu… biểu đệ, sao ngươi lại tới đây?”

“Ai là biểu đệ của ngươi chứ!?”

Thiếu niên trừng nàng một cái, sải bước đi thẳng vào phòng. Miếng ngọc bội kỳ lân chạm rỗng đính bên hông theo động tác lay động thành đường cong đẹp mắt. Ánh mắt lạnh lùng của hắn ta quét một vòng quanh phòng rồi khinh thường hừ lạnh:

“Ngươi rốt cuộc đã rót cho ca ta thứ mê hồn canh gì vậy? Sao huynh ấy lại đưa đồ cho ngươi nữa?”

Người này chính là nhị công tử hầu phủ, “biểu đệ” khiến Triệu Tuyết Lê đau đầu và sợ hãi nhất, Bùi Gián Chi.

Nếu nói trong hầu phủ này, ngoại trừ Bùi Tễ Vân, những kẻ bắt nạt nàng cộng lại có mười phần, thì riêng Bùi Gián Chi đã chiếm tới tám phần.

Mấy năm qua, những lời chế giễu nàng nghe được, những sự lạnh nhạt nàng phải chịu, những bữa ăn không đủ no, quần áo không đủ ấm… tất cả đều nhờ vị tiểu công tử này ban tặng.

Triệu Tuyết Lê vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp Bùi Gián Chi là vào ngày thứ hai sau khi nàng nhập phủ.

Khi ấy nàng vừa tới nơi xa lạ, trong lòng hoang mang sợ hãi vô cùng. Đêm đó nàng ôm chăn khóc cả một đêm, sau đó lấy hết can đảm muốn nhân lúc đêm khuya ít người mà đi tìm mẫu thân.
Nhưng Hoài Bắc hầu phủ quá lớn.

Lớn đến mức khiến người ta kinh hãi.

Nàng lén lút đi lòng vòng tới nửa đêm, chẳng những không tìm thấy mẫu thân mà còn lạc luôn đường về.

Tuyết Lê sợ tới mức ngồi co ro dưới hòn giả sơn khóc thút thít, lại vô tình kéo dẫn Bùi Gián Chi đang ở gần đó tới.

Ban đầu vị tiểu công tử này đối xử với nàng cũng không tệ. Hắn ta còn kéo tay nàng đưa về Hành Vũ viện.

Sau khi đưa người về xong, Bùi Gián Chi không vội đi ngay, thậm chí còn vỗ ngực cam đoan:

“Ngươi đừng sợ, ta canh ngươi ngủ rồi mới đi.”

Khi ấy Tuyết Lê còn tưởng mình gặp được một người bạn vô cùng tốt bụng. Nàng níu tay hắn ta không chịu buông, vừa khóc vừa nức nở ngủ thiếp đi.

Ai ngờ sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, vị “bằng hữu” kia đã hất nguyên một chậu nước lạnh khiến nàng tỉnh giấc.

Gương mặt tuấn tú lạnh tanh, hoàn toàn khác hẳn vẻ dịu dàng đêm qua.

Hắn ta nhìn nàng bằng ánh mắt âm trầm:

“Ngươi chính là con gái của tiện nhân Khương Y?”

Tuyết Lê mở to mắt đầy kinh hãi và mờ mịt. Toàn thân nàng ướt sũng, trên hàng mi dài không biết là nước hay nước mắt đọng thành từng giọt.

Từ đó về sau, Bùi Gián Chi thường xuyên bắt nạt nàng.

Trước khi Bùi Tễ Vân rời kinh, phòng nàng vốn không thiếu đồ dùng qua mùa đông. Nhưng sau khi người đó đi, Bùi Gián Chi đã sai người dọn sạch nơi này, còn hung hăng buông lời rằng nếu ai dám giúp nàng, hắn ta nhất định sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết.

Tuyết Lê thực sự rất sợ tên này.

Nỗi sợ ấy qua năm tháng dần ngấm vào tận xương cốt, thậm chí còn xen lẫn một tia oán hận âm thầm.

Bùi Gián Chi hận Khương Y.

Nhưng Khương Y bị hầu gia canh giữ nghiêm ngặt, hắn ta không phản kháng nổi người cha quyền thế của mình, cũng không động tới được vị thiếp thất đang được sủng ái kia.

Cuối cùng, hắn ta chọn cách trút toàn bộ lửa giận lên người Triệu Tuyết Lê.

Tuyết Lê thường cảm thấy vô cùng tủi thân.

Nhưng nàng là người ăn nhờ ở đậu, ngoại trừ nhẫn nhịn thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Lúc này đối mặt với sự châm chọc của Bùi Gián Chi, nàng chỉ biết im lặng cúi đầu, ngoan ngoãn như câm như điếc mặc đối phương khinh bỉ.

Bùi Gián Chi vừa thấy dáng vẻ ấy của nàng, trong lòng lại càng bực bội khó chịu, lửa giận không sao nén nổi.

Mấy ngày trước hắn ta còn đang cùng đám bằng hữu săn bắn ở ngoại ô phía nam. Sáng nay vừa nghe tin huynh trưởng hồi phủ, hắn ta lập tức bỏ mặc đám bạn, vội vã cưỡi ngựa trở về.

Không ngờ vừa vào phủ đã thấy đám nha hoàn nối đuôi nhau mang đồ tới Hành Vũ viện.

Hắn ta chặn người lại hỏi thử, càng nghe càng tức đến phát nghẹn.

Huynh trưởng hắn ta từ nhỏ đã thông tuệ hơn người, chăm chỉ hiếu học. Sau kỳ thi lại liên tiếp đoạt tam nguyên, được Thánh Thượng đích thân điểm làm Trạng nguyên khoa Nhâm Tuất năm Vĩnh Gia thứ mười ba.

Luận tài học, phẩm hạnh, dung mạo hay xuất thân, cả Thịnh Kinh cũng không tìm ra người thứ hai sánh bằng.

Một người như vậy…

Lại liên tiếp đối xử khác biệt với Triệu Tuyết Lê?

Bùi Gián Chi nhịn không được cười lạnh.

Triệu Tuyết Lê này vốn rất giỏi đóng vai đáng thương để thu hút sự chú ý. Đừng nhìn vẻ ngoài nàng thanh thuần như lưu ly, nhưng trong xương cốt lại hèn hạ giống hệt Khương Y. Thỉnh thoảng còn âm thầm dùng vài thủ đoạn khiến hắn ta khó lòng đề phòng, càng nghĩ càng thấy bực bội.

Khoảng thời gian gần đây hắn ta bắt nạt nàng quá mức trắng trợn.
Huynh trưởng hắn ta vốn là người đoan chính, lại không biết bộ mặt thật của nàng. Vì thương hại mà đối xử tốt với nàng đôi chút cũng là chuyện dễ hiểu.

Nghĩ thông điểm này, tâm trạng nóng nảy của Bùi Gián Chi cuối cùng cũng dịu xuống phần nào.

Hắn ta nghênh ngang ngồi xuống vị trí của Triệu Tuyết Lê, ánh mắt quét qua đầy bàn thức ăn rồi lạnh mặt nói:

“Sao không ăn nữa? Vừa rồi chẳng phải ăn rất ngon lành sao?”

Hàng mi Triệu Tuyết Lê run lên. Nàng lén nhìn đối phương một cái rồi lí nhí:

“Ta… ta…”

Nàng còn chưa nói hết câu, Bùi Gián Chi đã bị bộ dạng yếu đuối giả vờ kia chọc cho tâm phiền ý loạn. Cảm xúc vừa yên ổn lại lập tức dậy sóng.

Lại nữa rồi.

Cái kiểu âm hiểm khiến người ta phát điên này.

Bùi Gián Chi cố nhịn xúc động muốn bóp chết nữ nhân làm bộ làm tịch trước mặt, mất kiên nhẫn đập mạnh xuống bàn.

“Rầm!”

Nước canh bắn tung tóe.

“Nếu thích ăn như vậy thì ăn hết đi.”

Triệu Tuyết Lê ngơ ngác không hiểu gì, ánh mắt đầy mờ mịt.
Bùi Gián Chi lạnh lùng nói:

“Người đâu, canh chừng nàng cho ta. Ăn không hết thì đừng hòng nghỉ.”

Sau khi buông lời độc địa, như thể đã trút sạch cơn tức trong lòng, hắn ta mới cong môi cười đầy hài lòng rồi xoay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng ngông cuồng của tên này, Triệu Tuyết Lê thật sự rất muốn cầm bát canh giả vờ trượt tay hắt thẳng lên người hắn ta, cho hắn ta biết nàng cũng không dễ bắt nạt như vậy.

Nhưng nàng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng mà thôi.

Trên thực tế, dưới ánh mắt soi mói của ma ma, nàng chỉ có thể mặt ủ mày chau ngồi trở lại bàn ăn, nhận mệnh tiếp tục ăn.

Tốc độ của nàng chậm đến đáng thương.

Nửa ngày mới nuốt được vài miếng, từng chút từng chút miếng nhỏ nhặt đều bị ma ma nhìn thấu.

Hai canh giờ sau, người bên cạnh trưởng công tử tới dọn món.

Triệu Tuyết Lê ôm cái bụng căng tròn, vậy mà cũng chỉ miễn cưỡng ăn hết được một phần ba.

Đống thức ăn còn lại nhanh chóng bị dọn đi.

Ma ma không bị trách phạt, Triệu Tuyết Lê cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bùi Gián Chi là loại người như vậy.

Chỉ cần trút được cơn giận, hắn ta sẽ yên ổn một thời gian. Nếu không, thủ đoạn của hắn ta thật sự nhiều vô kể.

Triệu Tuyết Lê không dám đắc tội tên này thêm nữa.

Nhưng nếu là Bùi Tễ Vân nhúng tay vào, vậy thì cũng chẳng thể trách nàng được.

Chỉ là nàng lại chợt nghĩ…

Với cái tính âm hiểm nhỏ nhen của Bùi Gián Chi, dù nàng ngoan ngoãn thuận theo, hắn ta liệu có ghi chuyện này lên đầu nàng, cảm thấy cơn giận vẫn chưa xả đủ hay không?

Sau khi trong phòng không còn ai, Tuyết Lê đi đi lại lại mấy vòng.

Cuối cùng nàng lấy ra quyển sách mình thường đọc, lật tới mấy trang cuối có nét chữ kín đáo mà kiên định kia, đọc đi đọc lại ba lần, lòng mới dần yên ổn.

Nàng tự nhủ với bản thân.

Chỉ cần nhẫn nại thêm một thời gian nữa thôi.

error: Content is protected !!