Chương 4: Linh Linh, lại hôn thêm chút nữa
Triệu Tuyết Lê bị Bùi Tễ Vân nắm tay đưa lên xe ngựa.
Bên ngoài chiếc xe ngựa này không có quá nhiều vật trang trí rườm rà, đặt giữa một đám xe liễn hoa mỹ nhìn qua cũng chẳng quá nổi bật. Nhưng nếu đến gần nhìn kỹ, sẽ phát hiện toàn bộ thân xe đều được chế tạo từ gỗ mun kim ti nam thượng hạng. Bốn góc xe cong vút như chim én đang bay, trên thân xe điêu khắc hoa văn mây phức tạp tinh xảo. Vén tấm rèm xe bằng vân cẩm màu hoa sen lên, có thể thấy bên trong rộng rãi thoải mái, bài trí thanh nhã.
Vách xe khảm ngọc sức được đánh đến bóng loáng, từ những hoa văn chạm rỗng thoang thoảng mùi hương tùng sương nhàn nhạt. Trên chỗ ngồi phủ đệm và gối tựa làm từ lông hồ ly tuyết, chạm tay vào vừa mềm vừa ấm.
Triệu Tuyết Lê ngoan ngoãn ngồi xuống.
Ánh mắt nàng dừng trên giá sách bên phải. Sách trên đó khá tạp, có kinh Phật khó hiểu, sách Đạo gia huyền môn, cũng có vài quyển du ký như Tử Trích văn tập, Nhập Thục ký.
Nàng nhìn thoáng qua rồi chẳng còn hứng thú nữa.
Nhưng cảm giác áp bách từ Bùi Tễ Vân ngồi bên cạnh lại quá mạnh. Chỉ cần lơ đãng một chút là sẽ chạm phải ánh mắt hắn, nàng đành phải quay đầu nhìn lại giá sách kia.
Tay hai người vẫn còn nắm lấy nhau.
Trong không gian chật hẹp của xe ngựa, xúc cảm trên da thịt của đối phương càng trở nên rõ ràng hơn. Lực đạo hắn xoa nắn lòng bàn tay nàng lúc nặng lúc nhẹ, khiến Tuyết Lê vô cùng mất tự nhiên, nhưng lại không dám rút tay ra.
Mấy năm nay, mỗi lần ở chung với Bùi Tễ Vân, Tuyết Lê luôn như vậy.
Hắn lúc nào cũng dính lấy một chỗ nào đó trên người nàng không buông, ánh mắt bình tĩnh chăm chú nhìn nàng. Cũng chẳng biết hắn đang nhìn cái gì, nghĩ cái gì.
Rõ ràng mặt mày hắn ôn hòa đến cực điểm, nhưng lại khiến Tuyết Lê đứng ngồi không yên, chỉ hận không thể phá cửa chạy ra ngoài.
Nhưng từ trước tới nay nàng đều không thể chạy thoát.
Chỉ có thể dưới ánh mắt lặng lẽ bình thản của hắn mà cảm thấy từng đợt quẫn bách, để một vệt đỏ ửng từ vành tai lan dần lên gò má.
Triệu Tuyết Lê cũng không biết rốt cuộc vì sao mình lại đỏ mặt.
Hắn rõ ràng chẳng làm gì cả.
Chỉ yên lặng nhìn nàng thôi, nàng đã cảm thấy tính xâm lược của người này quá mạnh.
Ánh nhìn không hề kiêng dè ấy từng tấc từng tấc chiếm lấy toàn bộ không khí trong xe ngựa, khiến nàng dần dần cảm thấy hô hấp cũng không thông.
Bùi Tễ Vân nhìn Triệu Tuyết Lê đang cứng cổ, sắc mặt càng lúc càng đỏ, một lát sau mới rút một quyển sách từ trên giá xuống.
“Linh Linh, dù sao cũng không có việc gì, đọc cho ta nghe được không?”
Bầu không khí gần như đang ngưng trệ cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Triệu Tuyết Lê như được đại xá, thở phào một hơi rồi vội vàng nhận lấy nhìn thử. Đúng là một quyển du ký.
Nàng lật vài trang, không thấy thẻ đánh dấu, bèn hỏi:
“Biểu… biểu huynh đọc tới đâu rồi?”
Bùi Tễ Vân nói: “Đọc lại từ đầu là được.”
Trong xe ngựa lay động, rất nhanh vang lên giọng đọc sách vấp váp của Triệu Tuyết Lê.
Gần tới giờ Tuất, xe ngựa mới về đến Hoài Bắc hầu phủ.
Bùi Tễ Vân vừa xuống xe đã bị hầu gia gọi tới thư phòng.
Còn Triệu Tuyết Lê thì một mình trở về Hành Vũ viện.
Theo lý mà nói, mệt mỏi cả ngày, sau khi rửa mặt đánh răng xong hẳn là có thể nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Nhưng Tuyết Lê trằn trọc mãi gần tới giờ Hợi vẫn không sao chợp mắt.
Cứ nhắm mắt lại, trong đầu nàng lại hiện lên cảnh Bùi Tễ Vân đứng trên đường núi, gỡ chiếc lá cong khỏi tóc nàng.
Triệu Tuyết Lê tin chắc hắn tuyệt đối đã nhìn thấy.
Nhưng biểu hiện lúc ấy của nàng cũng không có gì khác thường, hẳn sẽ không khiến người này nghĩ nhiều.
Chỉ có một chuyện khó giải thích.
Đó là vì sao nàng nói dối mình không khỏe, nhưng rồi lại chạy đi leo núi?
Nếu Bùi Tễ Vân quay đầu điều tra quan hệ lui tới giữa Cảnh Hành thư viện và hầu phủ, chuyện này của nàng chắc chắn sẽ bị phơi bày.
Tuyết Lê lăn qua lộn lại mấy vòng trong chăn.
Cuối cùng nàng nhận mệnh ngồi dậy mặc quần áo, tránh khỏi hạ nhân rồi đi tới viện của Bùi Tễ Vân.
Viện của hắn nằm ở phía đông, cách nơi Tuyết Lê ở có thể nói là rất xa.
Dọc đường, nàng bị lạnh đến mức cả người run rẩy, gương mặt cứng đờ, mãi mới tới nơi.
Thị vệ gác cửa tên là Kinh Trập, là người bên cạnh Bùi Tễ Vân.
Sau khi nhìn thấy Tuyết Lê, hắn ta không thông báo mà trực tiếp để nàng vào Chiếu Đình.
Tuyết Lê cũng không phải lần đầu tới nơi này, coi như quen đường quen lối.
Nàng đi thẳng tới phòng ngủ.
Trong phòng có thắp đèn.
Ánh nến mờ tối.
Cách cánh cửa đóng chặt, có thể nhìn thấy bố trí bên trong nửa sáng nửa tối.
Tuyết Lê siết chặt những ngón tay lạnh lẽo, thở ra một hơi thật dài rồi gõ cửa phòng.
“Biểu… biểu huynh?”
Một lúc lâu sau, không ai đáp lại.
Tuyết Lê lại gõ thêm mấy cái, nhỏ giọng gọi: “Biểu huynh, huynh ở đâu?”
Vẫn không có ai đáp lời.
Nhưng hắn hẳn là đang ở đây, nếu không Kinh Trập cũng sẽ không cho nàng vào.
Triệu Tuyết Lê theo bản năng cho rằng mình tới muộn, khiến biểu huynh không vui.
Nàng mím môi, dáng vẻ nhu thuận: “Biểu huynh, hôm nay ta… ta không cố ý nói dối mình đau bụng.”
Lời vừa dứt, bên trong phòng vẫn yên tĩnh.
Nhưng phía sau nàng lại vang lên tiếng bước chân dừng lại, một bóng người cao lớn phủ xuống trên người nàng.
Tuyết Lê cứng đờ quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Bùi Tễ Vân tóc còn hơi ướt, mặc áo ngủ màu sương nhạt đứng trên bậc thềm. Mặt mày chìm trong bóng đêm, thoạt nhìn tựa núi tuyết cao xa, lạnh lẽo không thể với tới.
Hắn bình tĩnh liếc nàng một cái rồi bước lên mở cửa phòng.
“Linh Linh, vào trong nói chuyện đi.”
Triệu Tuyết Lê rụt cổ, ngoan ngoãn theo sau hắn đi vào.
Cửa phòng nhanh chóng đóng lại.
Hai người lần nữa ở chung trong một gian phòng.
Không khí yên tĩnh nghiêm cẩn trong phòng lập tức ập tới.
Triệu Tuyết Lê nghĩ thầm sao hắn không đốt lò sưởi?
Trong lòng tuy có ý kiến nhưng ngoài mặt nàng không biểu lộ, chỉ lặng lẽ theo Bùi Tễ Vân tới bên sập, chủ động cầm khăn gấm giúp hắn lau tóc.
Nàng ấp ủ hồi lâu, đang định mở miệng lần nữa thì cửa phòng bỗng vang lên ba tiếng gõ thanh thúy.
Bùi Tễ Vân nhàn nhạt nói:
“Vào đi.”
Kinh Trập bưng lò than đang cháy bước vào.
Lời đã tới bên miệng của Tuyết Lê lại bị nàng nuốt xuống.
Khí lạnh trong phòng nhanh chóng bị hơi nóng từ than lửa xua tan. Kinh Trập đặt lò sưởi xuống, mở hé một góc cửa sổ rồi im lặng lui ra ngoài.
Nếu không phải có luồng nhiệt trước mặt, Tuyết Lê thậm chí còn nghi ngờ hắn chưa từng bước vào.
Lần thứ hai lấy hết dũng khí lại bị cắt ngang như vậy, nàng lập tức xìu xuống.
Trong lòng rõ ràng sốt ruột, nhưng nghẹn hồi lâu vẫn không nói nổi một chữ.
Bùi Tễ Vân rõ ràng biết nàng có tâm sự, biết nàng vì chuyện gì mà tới, vậy mà hắn cố tình không mở miệng.
Hắn chỉ yên lặng cầm một quyển sách đọc dưới đèn, mặc nhiên hưởng thụ sự lấy lòng của nàng.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Mắt thấy tóc hắn gần khô hẳn, Triệu Tuyết Lê biết mình không thể kéo dài thêm nữa, cuối cùng nhỏ giọng nói:
“Biểu huynh, ta sai rồi.”
Tay lật sách của Bùi Tễ Vân khựng lại.
Hắn đặt sách xuống, đưa tay kéo nàng vào trước người, giọng mang vài phần khó hiểu: “Linh Linh, sao lại nói vậy?”
Triệu Tuyết Lê cúi đầu, không dám nhìn hắn:
“Ta là vì không muốn đi cùng Quân muội muội gặp Gián Chi đệ đệ nên mới nói dối mình không khỏe.”
Bùi Tễ Vân bình thản hỏi: “Vì sao không muốn gặp nó?”
Triệu Tuyết Lê thành thật đáp: “Hắn ta luôn bắt nạt ta.”
Nàng sợ Bùi Tễ Vân cho rằng mình cố ý châm ngòi ly gián, liền vội vàng bổ sung: “Là ta không tốt, luôn khiến hắn ta cảm thấy phiền chán.”
Bùi Tễ Vân lặng lẽ nhìn nàng.
Một lúc sau, hắn kéo nàng vào lòng, giọng không mặn không nhạt: “Là Gián Chi tâm tính không tốt.”
Triệu Tuyết Lê bị hắn ôm lấy, không đoán được tâm tư hắn, trong lòng thấp thỏm: “Biểu huynh, huynh đừng giận ta.”
Bùi Tễ Vân bật cười: “Linh Linh, ta từng giận ngươi bao giờ chưa?”
Hắn đột nhiên trở nên dịu dàng vô cùng, giọng nói cũng mềm nhẹ. Ý cười nơi mặt mày như nước xuân lay động.
“Ngươi cố ý tới tìm ta vì chuyện này sao?”
Triệu Tuyết Lê cảm nhận được lồng ngực hắn rung động khi nói chuyện. Gương mặt bị lửa than hun nóng, dưới ánh mắt chăm chú của hắn mà xấu hổ gật đầu.
Bùi Tễ Vân thuận thế cúi đầu hôn nàng.
Đó là một nụ hôn tự nhiên như nước chảy thành sông.
Dường như nó vốn nên phát sinh vào giờ khắc này.
Hắn câu lấy đầu lưỡi nàng, hơi thở mang theo vị bạc hà lạnh nhạt. Tuyết Lê cảm thấy mình như rơi vào tầng mây mềm mại nóng ẩm dày đặc, bất giác bị hắn dẫn dắt, cảm xúc cùng thân thể đều bị hắn thao túng.
Nụ hôn còn chưa kết thúc, cửa phòng lần nữa bị gõ vang.
Ngay sau đó là giọng thiếu niên cao cao bên ngoài: “Đại ca, huynh nghỉ rồi sao?”
Triệu Tuyết Lê giật bắn mình, từ trong mê loạn hoàn hồn, lập tức muốn đẩy Bùi Tễ Vân ra.
Hắn liếc nàng một cái bằng đôi mắt đen sâu thẳm, dùng lực không cho phép phản kháng giữ chặt hai tay nàng, xoay người ép nàng xuống sập, hoàn toàn đè dưới thân mình rồi hôn càng sâu hơn.
Mái tóc đen như mực cũng theo động tác trút xuống.
Triệu Tuyết Lê bị hơi thở của đối phương bao phủ kín mít, nhịn không được hô hấp dồn dập.
Ngoài cửa, Bùi Gián Chi vẫn tiếp tục gọi: “Đại ca?”
Tim Tuyết Lê đập như trống dồn.
Nàng bị Bùi Tễ Vân giữ lấy hôn hồi lâu. Ngay lúc nàng tưởng hắn sẽ không đáp lời, hắn cuối cùng cũng buông môi nàng ra, nhàn nhạt hỏi: “Chuyện gì?”
Bùi Tễ Vân vẫn đè trên người nàng.
Nhưng hơi thở hắn vẫn bình đạm, giọng nói cũng rất ổn định. Thậm chí đôi mắt còn thanh tỉnh vô cùng, không hề có nửa phần mê loạn.
Khiến Triệu Tuyết Lê suýt hoài nghi vừa rồi người hôn nàng đến khó phân khó tách không phải hắn.
Bùi Gián Chi ở ngoài cửa nói: “Đại ca, ta tới xin lỗi huynh. Có thể cho ta vào nói chuyện không?”
Thần sắc Bùi Tễ Vân không đổi: “Ta nghỉ rồi.”
Triệu Tuyết Lê hiếm khi nhìn thấy hắn nói dối như vậy, đôi mắt ướt át vô thức nhìn chằm chằm người này, khiến hắn lại cúi đầu hôn nhẹ lên mắt mày nàng.
Hôn xong, hắn mới tiếp tục nói: “Người ngươi nên xin lỗi là Linh Linh.”
Bùi Gián Chi bất mãn: “Cái gì mà Linh Linh! Chỉ là một nữ nhân hoang dã thôi!”
Bùi Tễ Vân không nói nữa.
Một trận yên tĩnh kéo dài.
Qua một lúc, Bùi Gián Chi cúi đầu: “Đại ca, là ta nói lời thô lỗ, còn ác ý suy đoán nàng. Ta sẽ đàng hoàng xin lỗi nàng.”
Triệu Tuyết Lê tin rằng mình đã nghe thấy tiếng tên đó nghiến răng ken két.
Nàng liên tục lắc đầu, ra hiệu với Bùi Tễ Vân đừng làm vậy nữa.
Nhưng Bùi Tễ Vân chỉ cười khẽ.
Còn chưa mở miệng, bên ngoài đã lại vang lên giọng nói: “Đại ca… huynh… vì sao lại che chở nàng như vậy?”
Triệu Tuyết Lê khựng lại, cũng vô thức nín thở.
Bùi Tễ Vân vẫn bình thản như gió không lay động, đưa tay gạt tóc mái của người dưới thân sang một bên, để lộ gương mặt trong veo nhuốm ý xuân.
“Gián Chi, nàng dù sao cũng là muội muội sống trong phủ, không thể bạc đãi.”
Triệu Tuyết Lê không nhịn được cắn môi.
Trong lòng chợt dâng lên cảm giác khó nói thành lời.
Bên ngoài im lặng một lúc.
Một lát sau, Bùi Gián Chi thấp giọng lẩm bẩm: “Chỉ là muội muội thôi sao…”
Sau đó bật cười rồi cáo lui.
Triệu Tuyết Lê lại bị hai chữ “muội muội” lạnh nhạt kia làm cho tim nóng bừng lên, lần nữa giãy giụa muốn đẩy người này ra.
Nhưng Bùi Tễ Vân lại nói: “Đêm nay ngủ ở đây.”
Dứt lời, hắn bế nàng lên đi về phía giường.
Triệu Tuyết Lê đẩy hắn: “Huynh làm gì vậy?” “Linh Linh, ngươi còn chưa nói cho ta biết vì sao lại lên núi.”
Người nàng lập tức cứng đờ.
Không biết hắn có phải cố ý chọn đúng lúc này để nhắc tới chuyện đó hay không.
Nhưng mục đích chuyến này của nàng vốn là để phủi sạch quan hệ giữa mình và Cảnh Hành thư viện, nên cuối cùng nàng vẫn ngoan ngoãn nằm xuống.
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên ngủ cùng hắn như vậy.
Triệu Tuyết Lê rúc vào trong chăn gấm, đem lý do đã nghĩ sẵn nói ra:
“Khi đọc thi thư, ta thấy các văn nhân đều có nhã hứng leo cao ngắm cảnh. Khó lắm mới có cơ hội nên ta mới tùy tiện chọn ngọn núi cao gần nhất để đi dạo. Không ngờ lại gặp người khác.”
Bùi Tễ Vân nằm xuống bên cạnh nàng, giọng bình đạm: “Vậy sao?”
Triệu Tuyết Lê dè dặt nhìn đối phương: “… Biểu huynh…”
Bùi Tễ Vân ôn hòa cười: “Ta còn tưởng Linh Linh có người quen ở Cảnh Hành thư viện chứ.”
Tim Triệu Tuyết Lê giật mạnh.
Nàng vội vàng nói: “Biểu huynh đừng nói bậy, ta làm sao có thể—”
Lời còn chưa dứt đã bị nụ hôn của Bùi Tễ Vân chặn lại.
Hắn cắn nhẹ môi nàng rồi nói: “Linh Linh, hôn thêm một chút nữa.”
Triệu Tuyết Lê lại bị hắn hôn đến ánh mắt mê mang, hô hấp không thông.
Đợi nàng hoàn hồn, định tiếp tục giải thích thì phát hiện hắn đã nhắm mắt ngủ mất rồi.
Bên tai đều là tiếng hô hấp ổn định của người này. Trên người là lồng ngực nóng bỏng của hắn. Trong hơi thở cũng tràn ngập mùi tùng sương lạnh lẽo ấy.
Triệu Tuyết Lê bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Nàng thật lòng cảm thấy mọi chuyện đều không thuận lợi chút nào.