Chương 2: Về phủ
“Nhị tỷ, hôm nay cuối cùng tỷ cũng chịu dậy sớm rồi.”
Trước khi bước qua ngạch cửa, Nguyễn Tấn Nghiên còn chỉnh lại y phục trên người, cố ý vuốt cho chiếc áo choàng gấm hoa đoàn phủ lên cái bụng tròn vo của mình trông càng thêm chỉnh tề, rồi mới cau mày nói với Nguyễn Thấm Dương.
Nếu động tác này do một người trung niên bốn năm chục tuổi làm thì chẳng có gì sai, nhưng một đứa trẻ mới bốn năm tuổi lại nghiêm mặt giả bộ làm người lớn như thế, khiến đám nha hoàn trong phòng đều phải mím môi nhịn cười.
Chỉ mới mấy ngày nằm ác mộng mà Nguyễn Thấm Dương lại có cảm giác như đã trải qua mấy năm.
Nhớ tới dáng vẻ chết thảm của Nguyễn Tấn Nghiên trong mộng, còn chưa đợi đệ đệ bước tới gần, nàng đã tiến lên ôm cậu vào lòng:
“Mấy ngày rồi không được ăn cơm cùng tỷ tỷ, Nghiên ca nhi có nhớ tỷ tỷ không?”
Nguyễn Tấn Nghiên giãy giụa một chút rồi cũng thôi.
Nhưng ngoài miệng vẫn nghiêm túc phản kháng: “Qua vài tháng nữa đệ sẽ đủ năm tuổi, nhị tỷ cứ tùy tiện ôm đệ như vậy là không hợp quy củ.”
Nguyễn Thấm Dương chọc chọc cái bụng tròn của cậu: “Nghiên ca nhi còn chưa trả lời nhị tỷ, có nhớ nhị tỷ không?”
Bàn tay bé xíu mập mạp nắm lấy ngón tay Nguyễn Thấm Dương. Nguyễn Tấn Nghiên quay đầu nhìn nhị tỷ, vừa chạm phải đôi mắt xinh đẹp của nàng liền không nhịn được mềm lòng, giọng sữa mềm mại đáp: “Có nhớ.”
Chủ tử trong hầu phủ vốn cũng chỉ có mấy người.
Sau khi hầu phu nhân qua đời không lâu, Nguyễn Tấn Hào tòng quân tới biên cảnh Liêu Đông, trong phủ chỉ còn lại ba người. Khi ấy Nguyễn Tấn Nghiên còn quá nhỏ, mà Trấn Giang Hầu lại đang chìm trong đau buồn, vì thế quy củ trong phủ ngày càng lỏng lẻo. Ngày thường ai ăn phần nấy, chỉ tới bữa tối mới cùng nhau dùng cơm.
Nguyễn Tấn Nghiên từ năm một tuổi đã mất mẫu thân, vẫn luôn do Nguyễn Thấm Dương chăm sóc, nên ngày thường cũng thân thiết với nàng nhất.
Nàng có thể ngủ nướng, còn cậu phải dậy sớm tới tộc học, buổi trưa cũng dùng cơm ở đó. Hai người đã bỏ lỡ mấy lần không ăn sáng cùng nhau, trong lòng Nguyễn Tấn Nghiên cứ thấy trống trải, nên mỗi lần trước khi đi học đều phải ghé qua viện của Nguyễn Thấm Dương xem nàng đã dậy chưa.
“Sau này nhị tỷ không lười nữa, sẽ dậy sớm ăn sáng cùng Nghiên ca nhi.”
Ôm cục bột mềm mềm trong lòng, Nguyễn Thấm Dương luôn nhịn không được mà xoa bóp sờ nắn. Khuôn mặt bánh bao bị nàng kéo tới kéo lui, Nguyễn Tấn Nghiên bất đắc dĩ nói: “Nhị tỷ mới giống trẻ con ấy.”
Bị một đứa trẻ nói mình giống trẻ con, Nguyễn Thấm Dương chẳng thấy mất mặt chút nào, còn chớp chớp mắt:
“Ta vốn cũng đâu có phải người lớn đâu.”
Thân thể này của nàng còn thiếu mấy tháng mới tròn mười sáu, mười lăm tuổi đặt ở hiện đại vốn dĩ cũng chỉ là một tiểu cô nương.
“Nghiên ca nhi phải nhớ đấy, nhị tỷ vẫn còn trẻ con như vậy, nên phải nhường nhịn nhị tỷ nhiều hơn.”
Lời này khiến mấy đại nha đầu đều cảm thấy cô nương nhà mình thật đúng là mặt dày, vậy mà Nguyễn Tấn Nghiên lại nghiêm túc gật đầu.
Không đợi Nguyễn Thấm Dương lấy khăn lau tay cho mình, cậu đã cầm khăn gấm trước lau tay cho nàng.
Bàn tay nhỏ mập mạp nắm lấy ngón tay thon dài của Nguyễn Thấm Dương, cẩn thận lau từng ngón một.
Nguyễn Thấm Dương tức khắc sinh ra cảm giác mình đang bóc lột lao động trẻ em.
Chỉ là ngón tay mềm mềm của Nguyễn Tấn Nghiên giống như đệm thịt nhỏ, xúc cảm quá mức dễ chịu, nên nàng liền thuận theo mà chẳng nói gì.
Lau xong cho nàng, Nguyễn Thấm Dương tiếp tục lau cho đôi tay béo múp của cậu một lượt, rồi mới cho truyền đồ ăn sáng.
Đợi ăn xong, tiễn Nguyễn Tấn Nghiên ra cửa, Nguyễn Thấm Dương vươn vai: “Nếu đã dậy sớm thì tiện thể làm việc luôn đi, gọi các quản sự và bà tử tới đây.”
“Nô tỳ đi ngay.”
Thanh Quỳ đáp lời rồi lui xuống phân phó.
Cuộc sống của Nguyễn Thấm Dương xem như tiêu dao tự tại, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô sự.
Ba năm trước, sau khi mẫu thân nàng qua đời, trong phủ không còn nữ chủ nhân. Cha nàng lại không định tục huyền, nên rất nhiều việc trong nội viện cần quyết định đều dồn tới chỗ nàng.
Ai trong phủ mà chẳng biết Nguyễn Thấm Dương là hòn ngọc quý trên tay Trấn Giang Hầu.
Ăn chơi hưởng lạc nàng tinh thông, nhưng quản lý việc nhà nào phải chuyện dễ dàng. Các quản sự làm vậy chẳng qua muốn nhân cơ hội đoạt quyền, ép Nguyễn Thấm Dương đau đầu mà từ chối quyền quản gia.
Nào ngờ Nguyễn Thấm Dương lại tiếp nhận hết.
Ngay cả của hồi môn mẫu thân để lại, nàng cũng xử lý gọn gàng ngăn nắp. Sợ cha mình bận rộn không rảnh quản lý ruộng đất trong phủ, nàng còn tiện thể nhận luôn việc ấy.
Điều khó tin là nàng làm tất cả những việc này không hề miễn cưỡng.
Cũng chẳng biết có phải nàng trời sinh có thiên phú quản sự hay không, không cần học cũng tinh thông, mọi chuyện đều xử lý đâu vào đấy, mà nàng vẫn còn dư thời gian để tiêu vào chuyện ăn mặc trang điểm.
Thậm chí vì bạc trong tay ngày càng dư dả, nàng còn sửa lại mấy gian sương phòng trong hầu phủ, chuyên dùng để bày biện những món đồ mình yêu thích.
Những ai may mắn từng được nhìn qua đều nói nơi đó so với Kim Ốc của Trần A Kiều cũng chẳng kém bao nhiêu.
Nói cứ như thể bọn họ từng thấy Kim Ốc của Trần A Kiều thật vậy.
Nguyễn Thấm Dương đối với mấy lời đồn ấy thì khịt mũi coi thường, nhưng lúc thu thập những món đồ hoa lệ lại chẳng hề nương tay.
Con gái có ai mà không thích đồ đẹp chứ?
Nàng xuyên tới cổ đại, cũng chỉ còn lại chút sở thích ấy thôi.
Xử lý xong việc vặt trong phủ, Nguyễn Thấm Dương nhìn đám hòm xiểng mà gã sai vặt khiêng đầy cả hành lang, nhiều đến mức chắn luôn lối đi, nàng nhướng mày: “Là thứ gì vậy?”
“Hồi tiểu thư, là tướng quân phái người dùng ngựa tốt ngày đêm không ngừng vó vận chuyển về trước. Ngài ấy nói trước tiên để tiểu thư xem cho biết kiểu dáng, còn những món hay ho khác phải mấy ngày nữa mới tới nơi.”
Một thị vệ đứng phía sau đám gã sai vặt bước ra, chắp tay đáp.
Bị chủ tử dặn không được nhắc tới đại gia, Thanh Quỳ nghe vậy chỉ có thể nuốt lời xuống, ghé sát tai chủ tử nhỏ giọng:
“Nô tỳ cho người trực tiếp chuyển đồ vào sương phòng nhé. Sẽ không mở ra xem?”
Nếu là ngày thường, cô nương nhất định phải mở ra xem thử có thứ tốt gì không. Nhưng hiện tại chẳng ai biết cô nương đang giận dỗi chuyện gì.
Nói cho cùng, đại gia thật sự rất cưng chiều cô nương nhà mình.
Hơn nửa đồ trong “Kim ốc” đều là do đại gia sưu tầm mang về. Hiện giờ đi tới cái nơi biên cảnh khổ cực ấy, người này thế mà vẫn luôn nghĩ đến việc tìm đồ tốt đưa cho cô nương.
“Chuyển qua đó đi.”
Thật ra bị ảnh hưởng bởi cốt truyện, Nguyễn Thấm Dương đến cả mấy rương đồ này cũng chẳng muốn nhận.
Nhưng mọi chuyện đều phải từ từ, hiện tại nàng chỉ có thể tạm giữ trước, còn lại sau này tính tiếp.
“Đại ca trên đường đi vẫn ổn chứ?”
Thấy thị vệ còn chưa lui xuống, Nguyễn Thấm Dương nhớ tới nữ chính sẽ cùng Nguyễn Tấn Hào trở về phủ, liền mở miệng hỏi.
Qua lớp màn sa, giọng nàng nhàn nhạt, không thể nói là thân thiết. Nhưng vừa nghe nàng hỏi xong, thị vệ kia liền phịch một tiếng quỳ xuống.
Nguyễn Thấm Dương giật mình: “Đây là làm sao vậy?”
“Một tháng trước xảy ra trận đại chiến với Mông Cổ, tuy rằng đại thắng nhưng nguyên khí của tướng quân cũng tổn hại không ít. Tướng quân nóng lòng hồi phủ, không muốn ở lại biên cảnh dưỡng thương, trên đường đi lại nhiễm phong hàn. Đại phu nói tướng quân cần tĩnh dưỡng rồi mới tiếp tục lên đường, nhưng tướng quân muốn sớm trở về nên không chịu nghe lời…”
Thị vệ lau mồ hôi trên trán:
“Bọn thuộc hạ đều khuyên không nổi. Mấy ngày nay chúng ta liều mạng lên đường, cũng là vì muốn tiểu thư viết một phong thư khuyên nhủ tướng quân…”
“Tướng quân đã hạ lệnh cấm khẩu, nhưng thuộc hạ thật sự lo cho ngài ấy.”
Giống như nha hoàn bên cạnh Nguyễn Thấm Dương đều biết chỉ có Nguyễn Tấn Hào mới quản được nàng, thì thuộc hạ bên cạnh Nguyễn Tấn Hào cũng biết chỉ có Nguyễn Thấm Dương mới khuyên nổi hắn.
Nghe xong những lời ấy, Nguyễn Thấm Dương không nói hai lời liền viết ngay một phong thư sai người mang đi cho Nguyễn Tấn Hào.
Lá thư viết kín ba tờ giấy, câu nào cũng là khuyên hắn cứ từ từ lên đường trở về. Giữa từng hàng chữ còn thấp thoáng vài phần sợ hãi chân thành.
Chỉ nghĩ đến tình tiết trong mộng nàng đã thấy run, cho dù biết khả năng xảy ra cực thấp, nàng cũng không muốn sớm đối mặt với Nguyễn Tấn Hào như vậy.
Tốt nhất hắn có thể muộn thêm một tháng rồi mới hồi phủ, đến lúc đó nàng đại khái cũng chuẩn bị xong xuôi mọi thứ.
“Đúng rồi, ngươi đi hỏi xem có cần chuẩn bị chỗ ở cho nữ quyến hay không.”
Sau khi đưa thư đi, Nguyễn Thấm Dương vẫn nhớ tới nữ chính, liền sai Hải Đường đi thăm dò tin tức từ phía thị vệ.
Nguyễn Tấn Hào lớn hơn nàng bốn tuổi, đã đến tuổi nhược quán, lại ở Liêu Đông hơn hai năm, bên người có người hầu hạ cũng chẳng lạ gì.
Hải Đường lĩnh mệnh đi hỏi, không bao lâu đã trở về:
“Bọn họ nói là lúc đại gia bệnh nặng có gặp một vị y nữ. Tuy không rõ ý của đại gia thế nào, nhưng vẫn giữ vị y nữ ấy lại bên người.”
Vậy hẳn là nữ chính.
Điều này cũng không khác cốt truyện trong sách là bao, chỉ không biết hai người đã tiến triển đến mức nào rồi.
Nguyễn Thấm Dương nghĩ ngợi, đợi Nguyễn Tấn Hào hồi phủ, nàng sẽ tìm cha mình nói chuyện. Vẫn nên nhanh chóng để Nguyễn Tấn Hào biết thân thế của mình thì hơn.
Hữu tình nhân cuối cùng thành quyến thuộc, mà Trấn Giang Hầu phủ bọn họ đến lúc Nguyễn Tấn Hào lên ngôi sẽ trở thành công thần, chứ không phải rơi vào kết cục cửa nát nhà tan.
Có lẽ bởi vì nàng đã chấp nhận sự thật mình xuyên sách, nên cơn ác mộng kéo dài bốn ngày rốt cuộc cũng biến mất.
Chỉ là dù không còn giấc mộng quấy nhiễu người ấy, Nguyễn Thấm Dương vẫn ngủ không yên, luôn cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình.
Thấy giữa mày muội muội nhíu chặt, Nguyễn Tấn Hào nhịn không được đưa tay vuốt nhẹ.
Vốn dĩ Nguyễn Thấm Dương chỉ ngủ không an ổn, tốt xấu vẫn còn trong cơn mộng mị. Nhưng bị đầu ngón tay lạnh lẽo kia chạm vào, nàng liền run lên, lập tức mở bừng mắt.
Đối diện đôi mắt mờ mịt của muội muội, Nguyễn Tấn Hào cũng khựng lại.
Đôi đồng tử nửa tỉnh nửa mê như ánh trăng phủ trong màn sa, không hẳn sáng tỏ, chỉ lập lòe như ánh huỳnh quang của đom đóm trong rừng đêm, lại khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Nguyễn Tấn Hào đi đường suốt đêm trở về phủ, vốn là không muốn quấy rầy giấc ngủ của Nguyễn Thấm Dương, còn cố ý dặn hạ nhân đi đứng nhẹ tay nhẹ chân.
Nhưng trên đường về viện của mình, chẳng hiểu sao hắn lại rẽ sang viện của muội muội.
Hắn nghĩ nếu đã tới thì nhìn nàng một cái rồi đi, nào ngờ lại đánh thức người.
Phần lớn đèn trong đình viện đều đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng le lói, nhưng như vậy cũng đủ để Nguyễn Thấm Dương nhìn rõ bên mép giường có thêm một người.
Cơn buồn ngủ tan sạch.
Nguyễn Thấm Dương mở to mắt…
“Là ta.”
Đánh thức muội muội, Nguyễn Tấn Hào ít nhiều có chút không được tự nhiên.
Nguyễn Thấm Dương vốn còn đang nghĩ xem nên ứng phó kẻ bắt cóc thế nào, vừa nghe giọng nói trầm khàn quen thuộc kia, cả người liền ôm chăn run lên theo bản năng.
Quả nhiên nào có chuyện ngừng nằm mơ dễ dàng như vậy được.
Lần này thậm chí cảnh trong mộng còn hóa chân thật thế này, kéo nàng vào một giấc mộng khác ngay trong mộng.
Không ngờ mình vừa lên tiếng lại khiến nàng càng sợ hơn, Nguyễn Tấn Hào đưa tay muốn trấn an nàng, nhưng nghĩ tới điều gì lại dừng giữa chừng:
“Ta bị cảm lạnh nên giọng mới đổi khác, Thấm Dương không nhận ra tiếng đại ca nữa sao?”
Nói được vài câu, Nguyễn Tấn Hào nghiêng đầu lấy tay che môi ho khan:
“Ta đẩy nhanh hành trình trở về, vừa lúc tới phủ đã là nửa đêm. Chỉ muốn nhìn muội một cái rồi đi nghỉ, không nghĩ lại làm muội tỉnh giấc.”
Giọng đối phương chậm rãi từ tốn, Nguyễn Thấm Dương nghe xong cũng hiểu đây không phải mộng.
Nhưng cơ thể nàng vẫn theo bản năng run rẩy, run đến mức ngay cả miệng cũng không mở nổi.
Ánh đèn trong đình viện nhuốm hơi sương lạnh lẽo, chập chờn sáng tối. Hai năm không gặp, muội muội lại co rúm ở góc giường, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn hắn.
Đại khái Nguyễn Tấn Hào không ngờ chỉ hai năm đã khiến muội muội không nhận ra mình nữa, giọng vốn đang khàn vì bệnh nay càng khàn hơn: “Thấm Dương, muội không nhận ra đại ca sao?”
Nguyễn Thấm Dương lắc đầu.
Nếu là ban ngày ban mặt gặp hắn, cho dù có những giấc mộng kia, nàng cũng sẽ không sợ đến vậy.
Nhưng giữa đêm hôm thế này, nàng không hét lên vì coi hắn là cơn ác mộng đã là tâm lý đủ mạnh mẽ rồi.
“… Muội buồn ngủ.”
Nguyễn Thấm Dương vừa run vừa lắp bắp tìm cho mình một cái cớ.
Giọng nói mềm mại ấy vẫn chẳng khác gì ngày thường, nhưng tim Nguyễn Tấn Hào lại mềm nhũn thành một vũng nước. Hắn che môi khẽ ho vài tiếng: “Là đại ca quá lỗ mãng. Đại ca về trước đây, Thấm Dương ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi.”
Nguyễn Thấm Dương gật đầu.
Nàng thật ra cũng muốn nói gì đó, nhưng đầu óc thật sự cứng đờ, mở miệng rồi lại chẳng biết nên nói gì.
Nguyễn Tấn Hào vừa đi tới cửa lớn, tự nhiên kinh động đến nha hoàn trực đêm trong viện.
“Đại gia!”
Các nàng hoàn toàn không biết Nguyễn Tấn Hào vào viện từ lúc nào.
Nguyễn Tấn Hào thấp giọng phân phó vài câu, trong viện dần dần yên tĩnh trở lại.
Nguyễn Thấm Dương nhìn chằm chằm cánh cửa, làm sao còn ngủ được nữa, dứt khoát gọi Thanh Quỳ tới.
“Nguyễn Tấn… đại ca ta hồi phủ rồi?”
Tuy vừa mới gặp người, Nguyễn Thấm Dương vẫn có chút khó tin, sợ mình xuất hiện ảo giác.
“Giờ Tý đã về rồi. Các quản sự trong phủ đều bị đánh thức, nhưng cô nương bên này còn đang ngủ, đại gia dặn chúng nô tỳ không được quấy rầy cô nương, nên nô tỳ mới không báo.”
Giờ Tý tức là khoảng một giờ sáng.
Nguyễn Thấm Dương ôm đầu. Nguyễn Tấn Hào biết không gọi hạ nhân quấy rầy nàng, kết quả lại tự mình tới.
Theo tình cảm giữa hai người trước đây, hắn vừa về phủ đã ghé nhìn nàng một cái cũng chẳng có gì lạ, chỉ trách nàng bị cốt truyện kia dọa cho sợ tới mức ban đêm nhìn thấy người này còn đáng sợ hơn cả gặp ác mộng.
“Theo lộ trình thì cho dù không dừng lại dưỡng bệnh, cũng phải mấy ngày nữa mới tới chứ?”
“Ước chừng là đại gia tăng tốc đường đi.” Thanh Quỳ đoán.
Vậy lá thư đầy chân tình ý thiết nàng viết lúc giữa trưa, khuyên Nguyễn Tấn Hào dưỡng bệnh dọc đường, đúng là viết vô ích rồi.
Nguyễn Thấm Dương day day huyệt Thái Dương: “Nhà ở bên đó đã thu xếp ổn thỏa chưa?”
“Vốn dĩ Hằng Minh viện vẫn luôn có hạ nhân quét dọn đúng giờ, đại gia vừa về phủ các quản sự liền cho người tới chuẩn bị thêm, cô nương cứ yên tâm.”
Nguyễn Thấm Dương nghe vậy, lại điểm thêm vài người.
Nguyễn Tấn Hào trở về hẳn không phải chỉ có một mình, tùy tùng và ngựa xe đều phải an bài.
Dù sao cũng chẳng ngủ nổi, Nguyễn Thấm Dương dứt khoát bảo bên Hải Đường thắp sáng rực cả Minh Châu viện, bắt đầu xử lý chuyện Nguyễn Tấn Hào về sớm.
Nếu bây giờ tùy tiện đi ngủ, sáng mai tỉnh lại còn cả đống việc chờ nàng.
Nghe nói có một vị y nữ cùng Nguyễn Tấn Hào trở về, Nguyễn Thấm Dương cũng không ngờ nhanh như vậy đã phải đối mặt với nữ chính. Nghe nói người đã được sắp xếp nghỉ ở một gian sương phòng bình thường.
“Thu dọn một gian ở đông uyển đi. Đường xa mệt nhọc tới đây, chắc cũng chẳng chuẩn bị được bao nhiêu quần áo. Ngươi dẫn hai tiểu nha đầu qua đó, nếu người còn chưa ngủ thì hỏi xem có cần gì không, còn nếu đã ngủ rồi thì để hai nha đầu sáng mai qua hầu hạ.”
Nguyễn Thấm Dương nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: “Còn chỗ đại ca ta nữa, bệnh huynh ấy vẫn chưa khỏi, gọi đại phu trong phủ tới Hằng Minh viện chờ.”
Mọi chuyện vừa phân phó xong thì đã sang giờ Sửu.
Bên phía Nguyễn Tấn Hào biết nàng còn chưa ngủ, còn phái người tới bảo nàng nghỉ sớm. Nguyễn Thấm Dương sợ nếu không tắt đèn, hắn lại tự mình tới lần nữa, nên bảo Thanh Quỳ dập đèn.
Vốn dĩ còn chẳng buồn ngủ, nhưng bận rộn một hồi lại thấy cơn buồn ngủ kéo tới.
Dù sao chuyện nam chủ nữ chủ với cốt truyện gì đó, có phiền thì cũng đành để ngày mai phiền tiếp. Không thể chậm trễ đại sự ngủ nghỉ được.