Chương 3: Vấn an
Một giấc ngủ tới tận sáng, Nguyễn Thấm Dương thay y phục xong, nhìn bầu trời xanh mờ ngoài hiên cửa sổ, mới nhớ tới chuyện tối qua.
“Đại ca ta hồi phủ rồi?”
Lời này đêm qua nàng đã hỏi một lần, ngay cả ngữ khí cũng chẳng khác bao nhiêu, cẩn thận dè dặt, đầy lòng mong chờ một đáp án phủ định.
Đáng tiếc Thanh Quỳ dù rất muốn nói điều khiến chủ tử vừa lòng, cũng không có bản lĩnh xoay chuyển càn khôn biến Nguyễn Tấn Hào thành không tồn tại, chỉ có thể thành thật đáp:
“Đại gia đã trở về rồi. Tối qua cô nương còn dặn gọi đại phu tới Hằng Minh viện chờ, chẳng lẽ cô nương quên rồi?”
Nói xong, Thanh Quỳ lại bắt đầu lo lắng cho trạng thái gần đây của chủ tử nhà mình.
“Hay là cô nương cũng gọi đại phu bắt mạch bình an đi? Cho dù thân thể không khó chịu, cũng coi như cầu cái an tâm.”
“Ta không sao.”
Nguyễn Thấm Dương biết Thanh Quỳ lo cái gì.
Nhưng nếu vấn đề của nàng mà đại phu có thể chữa được, nàng đã sớm đi khám rồi.
Nàng rõ ràng là bị dọa đến tâm thần bất an, tinh thần hoảng hốt.
Mà “nguyên nhân” còn đã tới hầu phủ trước nàng một bước, nàng làm sao có thể nhanh chóng khôi phục bình thường.
“Vậy cô nương có muốn sang chỗ đại gia nhìn xem không?”
Thanh Quỳ thử hỏi: “Đại gia chắc là vì gấp rút lên đường quá mức, nên tối qua bệnh tình lại nặng thêm. Vương đại phu kê mấy thang thuốc, hiện tại bếp lò vẫn còn đang sắc thuốc mới.”
“Bệnh nặng như vậy?”
Nguyễn Thấm Dương sửng sốt.
Tối qua ánh sáng không rõ, hơn nữa nàng còn quá sợ hãi nên chẳng nhìn kỹ dáng vẻ Nguyễn Tấn Hào.
Hắn ho mấy lần cũng cố ý đè thấp tiếng, nàng căn bản không đoán được bệnh tình nặng nhẹ thế nào.
Thể chất Nguyễn Tấn Hào vốn rất tốt, vậy mà chỉ một đêm đã gọi đại phu mấy lần, thế nào cũng là không thể là bệnh nhẹ được.
Thấy phản ứng của chủ tử, Thanh Quỳ nhẹ nhàng thở ra.
Nàng ấy còn sợ chủ tử đến cả chuyện đại gia bệnh cũng chẳng để tâm.
Tuy muốn gặp Nguyễn Tấn Hào muộn một chút, nhưng Trấn Giang Hầu không có trong phủ, Nguyễn Tấn Nghiên lại còn nhỏ, nếu nàng cũng chơi trò trốn tránh thì quá kỳ quái, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn thay đồ đi sang đó.
Đến trước cổng Hằng Minh viện, Nguyễn Thấm Dương liếc mắt liền thấy một tiểu mũm mĩm đang đứng cách không xa.
“Nghiên ca nhi?”
Nguyễn Thấm Dương lấy làm lạ.
Ngày thường vừa tỉnh là cậu sẽ tới tìm nàng, đây là lần đầu tiên cậu đứng trước cửa viện người khác.
Sáng sớm hôm nay trời còn lờ mờ đã đổ một trận mưa phùn, phiến đá xanh trên mặt đất vẫn còn ướt đẫm.
Nguyễn Thấm Dương đi guốc gỗ, mặc váy nguyệt hoa nền lam thêu hoa văn bạc, tầng tầng lớp lớp như cánh hoa xếp chồng, vừa vặn phủ tới mu bàn chân, khiến đôi chân nhỏ tinh xảo như ẩn như hiện.
Nguyễn Hòa nghe thấy động tĩnh, còn nhìn thấy Nguyễn Thấm Dương trước cả Nghiên ca nhi.
Vừa nhìn rõ mặt mày nàng, trong lòng nàng ta dâng lên cảm giác khó tả, nhân lúc chưa ai chú ý liền vội vàng đi vào trong viện.
Nếu Nguyễn Hòa không bỏ đi, chưa chắc Nguyễn Thấm Dương đã để ý tới nàng ta.
Nhưng nàng ta đi quá nhanh, khiến Nguyễn Thấm Dương không khỏi nhìn thêm vài lần.
Tuy chỉ thấy bóng lưng, Nguyễn Thấm Dương cũng mơ hồ đoán ra, e rằng lát nữa nàng sẽ gặp nữ chính.
“Nhị tỷ, tỷ cũng tới thăm đại ca sao?”
Nhìn thấy Nguyễn Thấm Dương, Nguyễn Tấn Nghiên nhẹ nhàng thở ra, cái bụng béo tròn nhỏ cũng phập phồng theo.
Nguyễn Thấm Dương bật cười: “Đã tới rồi sao không vào?”
Nguyễn Tấn Nghiên, người luôn thích giả bộ người lớn, hiếm hoi có chút ngượng ngùng:
“Đệ sợ quấy rầy đại ca.”
Lúc Nguyễn Tấn Hào đi Liêu Đông, cậu chỉ khoảng hai tuổi.
Ở nhà tuy thường xuyên nghe người ta kể chuyện về vị đại ca lợi hại này, nhưng sớm đã quên đại ca trông như thế nào.
“Nghe nói đại ca bị bệnh, phụ thân lại không ở trong phủ, nhị tỷ là cô nương nên có nhiều điều bất tiện, vì thế đệ mới tới vấn an.”
Nguyễn Tấn Nghiên nghiêm túc giải thích bằng giọng sữa mềm mại.
Ngay cả chuyện gặp đại ca nên chào hỏi thế nào, cậu cũng đã nghĩ kỹ trong đầu, nhưng lại chậm chạp không dám bước vào cổng Hằng Minh viện.
“Vậy nhị tỷ cảm tạ Nghiên ca nhi đã săn sóc.”
Nguyễn Thấm Dương nắm tay Nguyễn Tấn Nghiên, dẫn cậu vào viện.
Hằng Minh viện cách xa các sân khác trong hầu phủ, quy mô so với chính viện cũng không nhỏ hơn bao nhiêu, trong viện còn mở riêng một cửa hông thông ra ngoài phủ, đãi ngộ đặc biệt khác thường.
Nghĩ tới những điều ấy, Nguyễn Thấm Dương lại một lần nữa cảm thấy mình quá chậm chạp.
Đây đâu phải đãi ngộ dành cho đích trưởng tử.
Rõ ràng là đang coi Nguyễn Tấn Hào như thượng khách.
Trong viện trồng đầy trúc tiễn, xanh um rậm rạp.
Những tùy tùng của Nguyễn Tấn Hào đều được an bài ở sương phòng của Hằng Minh viện. Không ngờ bọn họ dậy sớm như vậy, vừa bước qua cửa viện đã thấy ai nấy ăn mặc chỉnh tề đứng cảnh giới trong sân, ngược lại mấy nha hoàn vốn được sắp xếp hầu hạ Nguyễn Tấn Hào còn chẳng có chỗ đứng.
“Nhị tiểu thư, tam gia.”
Người canh cửa là Cung Tàng, tùy tùng thân cận của Nguyễn Tấn Hào. Vừa thấy Nguyễn Thấm Dương, mắt y liền sáng lên:
“Tướng quân uống thuốc xong không chịu dùng bữa sáng. Tiểu thư tới vừa hay, thế nào cũng phải khuyên tướng quân ăn chút gì đi.”
Nghe vậy, trong lòng Nguyễn Thấm Dương dâng lên cảm giác khó tả.
Đêm qua Nguyễn Tấn Hào lặng yên không tiếng động vào phòng nàng, rồi lại quang minh chính đại bước ra khỏi đó, ngay cả đại nha hoàn bên cạnh nàng cũng chẳng thấy có gì không đúng.
Hiện tại tùy tùng của Nguyễn Tấn Hào vừa gặp nàng, hễ có chuyện liên quan đến người này là như thấy cứu tinh.
Rốt cuộc từ lúc nào nàng lại có quan hệ tốt với Nguyễn Tấn Hào đến mức này.
Nàng đảo mắt nhìn quanh: “Trong phòng chỉ có một mình đại ca?”
Nhắc đến chuyện này, Cung Tàng càng thêm lo lắng: “Tướng quân không muốn ai hầu hạ, đuổi hết mọi người ra ngoài. Chúng ta cũng chỉ dám canh giờ đại phu dặn mà đưa thuốc vào.”
Thế này không đúng lắm.
Đuổi hạ nhân ra ngoài thì còn bình thường, nhưng sao ngay cả nữ chính cũng không ở lại chăm sóc.
Nguyễn Thấm Dương bước vào phòng, vừa ngửi thấy mùi thuốc nồng trong không khí liền hiểu đại khái nguyên do.
Chắc là Nguyễn Tấn Hào sợ lây bệnh cho nữ chính nên không cho nàng ta tới gần.
“Thấm Dương?”
Nguyễn Tấn Hào chưa ngủ.
Nghe tiếng động bên ngoài, hắn liền biết người hắn chờ đã tới.
So với phòng của Nguyễn Thấm Dương xa hoa tinh mỹ, bài trí trong phòng Nguyễn Tấn Hào đơn giản hơn nhiều. Ngay cả màn giường cũng chưa buông xuống, chỉ được móc lên bằng câu vàng, càng khiến căn phòng thêm trống trải.
Nguyễn Tấn Hào gọi một tiếng rồi vẫn nằm ngay ngắn trên giường, hoàn toàn không có ý định ngồi dậy.
Hắn không đứng dậy, Nguyễn Thấm Dương chỉ đành nắm tay Nguyễn Tấn Nghiên đi tới:
“Đại ca đã bị phong hàn rồi, sao còn vội vã hồi phủ như vậy?”
Nàng dừng cách mép giường ba bước.
Hiện giờ ánh sáng đầy đủ, nhìn rõ mặt Nguyễn Tấn Hào, nàng vẫn có chút không được tự nhiên.
Nói ra thì Nguyễn Tấn Hào chẳng có chỗ nào giống người của Nguyễn gia.
Người Nguyễn gia đều mang vẻ ngoài điển hình của người phương Nam, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo.
Ngay cả tiểu mũm mĩm như Nguyễn Tấn Nghiên, tuy mặt tròn vo nhưng vẫn nhìn ra được ngũ quan thanh tú, sau này lớn lên chắc chắn sẽ thành một thiếu niên ôn nhuận.
Còn diện mạo Nguyễn Tấn Hào thì lại nghiêm nghị uy áp hơn. Lại thêm mấy năm tòng quân, ngũ quan sắc nét mang theo vài phần dã tính rắn rỏi.
Lúc này tuy hắn nằm trên giường, môi tái nhợt vì bệnh, nhưng vẫn khiến người ta không dám khinh nhờn.
Nhìn kiểu gì cũng không giống người Nguyễn gia.
Hai huynh muội im lặng nhìn nhau.
Nguyễn Tấn Nghiên đứng bên đợi mãi không thấy nhị tỷ chủ động giới thiệu mình, đành tự mình hành lễ: “Đệ cùng nhị tỷ tới thăm đại ca. Nghe nói đại ca ăn uống không tốt, chưa dùng bữa sáng.”
Đôi mày nhỏ của Nguyễn Tấn Nghiên nhíu lại như hai con sâu lông.
Cậu không ngờ đại ca lớn thế này rồi mà còn tùy hứng như vậy, nhưng lại không thể trách móc đại ca, chỉ có thể do dự nói: “Đại ca như vậy là không tốt.”
Lúc này Nguyễn Tấn Hào mới chú ý tới Nguyễn Tấn Nghiên.
Ánh mắt hắn dừng lâu hơn trên đôi tay hai người đang nắm lấy nhau, rồi khẽ cười: “Vốn còn định làm nũng để muội dỗ vài câu, không ngờ muội lại mang cả Nghiên ca nhi tới.”
Nguyễn Tấn Nghiên chớp chớp mắt, mờ mịt ngẩng đầu nhìn nhị tỷ.
Đại ca lớn như vậy rồi mà còn muốn nhị tỷ dỗ sao?
Cảm giác quái dị trong lòng Nguyễn Thấm Dương càng lúc càng sâu.
Trước kia không nghĩ thì thôi, giờ nghĩ lại mới thấy, rốt cuộc nàng đã thân với Nguyễn Tấn Hào tới mức này từ bao giờ.
“… Vậy bảo hạ nhân mang bữa sáng lên đi.”
“Ừm.”
Nguyễn Tấn Hào chậm rãi đáp một tiếng, che môi ho khan vài lần: “Phong hàn dễ lây. Nghiên ca nhi sinh non, thể chất không tốt, đừng ở trong phòng quá lâu.”
“Thể chất của ta cũng chẳng tốt.”
Nguyễn Thấm Dương theo bản năng tiếp lời.
Vừa nói xong, nàng liền thấy Nguyễn Tấn Hào khựng lại. Đôi mắt đen nhìn chằm chằm nàng lâu hơn một chút: “Thấm Dương không muốn ở lại với đại ca?”
Hiện giờ Nguyễn Thấm Dương cũng không nói rõ được cảm giác của mình.
Nàng vốn là người sợ phiền phức.
Khi chưa biết mình xuyên vào sách, trong mắt nàng Nguyễn Tấn Hào là đại ca, là đích trưởng tử của hầu phủ, là chỗ dựa sau này của nàng.
Đối với người thân, nàng đương nhiên có thể tốt với hắn bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.
Nhưng hiện giờ biết mình xuyên sách, biết Nguyễn Tấn Hào không phải đại ca ruột của mình, về sau còn kéo theo đủ loại phiền toái, lại thêm những tình tiết trong sách kia…
Trong lòng nàng, hình tượng của đối phương dường như đã thay đổi.
Nàng chỉ muốn tránh xa người này thêm một chút.
“Đang giận chuyện tối qua đại ca lỗ mãng xông vào phòng muội?”
Tiễn Nghiên ca nhi đi rồi, Nguyễn Thấm Dương cố nhịn không đi theo cậu luôn, vừa quay đầu đã nghe Nguyễn Tấn Hào hỏi như vậy.
Nguyễn Tấn Hào trực tiếp xuống giường.
Thấy hắn ngay cả ngoại bào cũng chưa khoác, Nguyễn Thấm Dương tiện tay lấy áo choàng trên giá bát bảo phủ lên người hắn: “Ta không giận.”
Bàn tay nhỏ của nàng chạm nhẹ lên vài phần áo choàng rồi rời đi ngay, Nguyễn Tấn Hào còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm đã lại thấy lạnh lẽo.
“Vậy là Thấm Dương thấy xa lạ với đại ca?”
Nguyễn Tấn Hào rũ mắt nhìn muội muội im lặng không đáp, cảm thấy cơn phong hàn còn chẳng khiến hắn khó chịu bằng lúc này.
Rõ ràng khoảng thời gian trước thư từ qua lại giữa hai người vẫn bình thường, sao vừa trở về, nàng đã sinh ra khoảng cách với mình.
“Hay là có ai nói gì với Thấm Dương về đại ca?”
Ví như chuyện hắn thủ đoạn tàn nhẫn, sau đại thắng đã đem năm trăm quân tiên phong của kẻ địch ngũ mã phanh thây, phơi xác ngoài đồng hoang không cho người thu nhặt mai táng.
Rất nhiều chuyện nơi sa trường đều bị nghiêm cấm truyền ra, nhưng khó tránh vẫn sẽ có lời đồn lọt tới.
Nguyễn Tấn Hào bệnh đến khàn giọng, lúc này cố ý hạ thấp thanh âm, lệ khí trên người cũng tan đi không ít, ngược lại thêm vài phần yếu ớt.
Nguyễn Thấm Dương lắc đầu: “Đại ca nghĩ đi đâu vậy, chỉ là gần đây ta ngủ không ngon thôi.”
Nhưng đúng là xa lạ rồi…
Nguyễn Tấn Hào cụp mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt.
“Ngủ không ngon, đã gọi đại phu xem qua chưa?”
“Có lẽ chỉ là sắp vào hạ, thời tiết thay đổi nên ngủ không yên, không phải chuyện lớn gì.”
Để tránh tiếp tục đề tài này, Nguyễn Thấm Dương ngồi xuống bên bàn trước, cầm chiếc thìa mã não trên bàn múc cho Nguyễn Tấn Hào một bát cháo:
“Đại ca ăn chút gì đi, bằng không bụng rỗng uống thuốc, phong hàn khỏi rồi dạ dày lại sinh bệnh.”
Nghĩ tới mình đang bị bệnh, Nguyễn Tấn Hào không dám ngồi gần nàng, im lặng uống hết bát cháo trong tay.
Đến lúc lau miệng, hắn lại không nhịn được ho khan vài tiếng.
“Đại ca lên giường nghỉ ngơi đi.”
“Được.”
“Cha chắc chiều nay là về tới phủ rồi. Biết đại ca trở về, người nhất định sẽ rất vui. Đại ca cũng mau khỏe lên, đừng để cha lo lắng.”
Giúp Nguyễn Tấn Hào kéo lại chăn gấm, Nguyễn Thấm Dương âm thầm nhẹ nhõm thở ra.
Cuối cùng cũng có thể đi rồi.
Ngón tay trắng nõn thon dài đặt trên lớp chăn gấm trắng ngọc, nhìn còn mềm mại tinh tế hơn cả gấm vóc.
Nguyễn Tấn Hào nhịn không được nắm lấy tay nàng: “Thấm Dương không lo cho đại ca sao?”
Mặt mày hắn mang vẻ bệnh tái nhợt, nhưng bàn tay lại nóng như lò than.
Nguyễn Thấm Dương theo bản năng nhíu mày.
Tiếp xúc thân thể liền đánh thức vài ký ức không tốt, khiến nàng không nhịn được rút tay khỏi đối phương.
“Ta đương nhiên cũng lo lắng cho đại ca.”
Ánh mắt Nguyễn Tấn Hào từ bàn tay bị tránh đi chậm rãi dời lên gương mặt nàng.
Tuy tối qua đã nhìn nàng vô số lần, lúc này hắn vẫn nhịn không được âm thầm phác họa lại dáng vẻ muội muội trong lòng.
Hai năm qua hắn không biết đã vẽ nàng bao nhiêu lần.
“Đại ca?”
Bị Nguyễn Tấn Hào nhìn chằm chằm, Nguyễn Thấm Dương chớp mắt.
“Nếu không còn chuyện gì, đại ca nhắm mắt nghỉ thêm một lát đi.”
Nguyễn Tấn Hào chậm rãi thu hồi tầm mắt: “Ta bị bệnh dễ lây. Muội đừng sợ thuốc đắng, lát nữa cũng uống một bát để tránh bị nhiễm hàn.”
Không giống như ngày thường còn làm nũng hay chống đối, lần này Nguyễn Thấm Dương dứt khoát đáp một tiếng “Được”, rồi sắp xếp đại nha hoàn vào phòng hầu hạ, dặn dò vài câu mới rời đi.
Mà Nguyễn Tấn Hào nhìn theo bóng lưng nàng, hàng mi khẽ rũ xuống, che khuất tia tối tăm nơi đáy mắt.