Chương 5: Nhận thân
“Sợ là có uống thêm mấy chén nữa, cũng không dễ chịu hơn được.”
Nguyễn Tấn Hào nhìn bàn tay mình vừa bị đẩy ra, thanh âm hơi khàn không lớn không nhỏ, thần sắc đạm mạc khiến người ta không đoán được câu này rốt cuộc có ý gì.
Đúng lúc bên ngoài phủ vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc, tiếng ngọc bội vàng ngọc va chạm leng keng đồng loạt vang lên. Nguyễn Thấm Dương nghiêng đầu nhìn ra, liền thấy xe ngựa mang dấu hiệu của Trấn Giang Hầu phủ.
Bởi vì Nguyễn Thấm Dương và Nguyễn Tấn Hào đều đứng chờ trước cửa, xe ngựa không đi cửa nách mà trực tiếp tiến vào phủ. Trấn Giang Hầu vén rèm xuống xe, Nguyễn Thấm Dương cùng Nguyễn Tấn Hào tiến lên nghênh đón, những người đang hóng chuyện lúc này mới hiểu ra, Trấn Giang Hầu vội vàng phi ngựa không ngừng nghỉ trở về, là vì đích trưởng tử của hầu phủ Nguyễn Tấn Hào đã hồi phủ.
Tin tức này lập tức khiến đám người bàn tán xôn xao.
“Ngươi làm thế này, e rằng thời gian dưỡng bệnh ở nhà sẽ bị người ta quấy rầy không ít.”
Nguyễn Tấn Hào tối qua hồi phủ rất kín tiếng, mọi người đều tưởng hắn còn đang trên đường trở về. Hắn là công thần của Đại Minh, đại thắng trở về, hiện giờ để các thế gia khác biết hắn đã hồi kinh, mấy ngày tới chắc chắn sẽ có không ít người kéo tới hầu phủ muốn tạo quan hệ.
“Là nhi tử sơ suất.”
Thần sắc Nguyễn Tấn Hào nhàn nhạt, giọng điệu lễ phép cung kính, nhưng so với lúc đối diện Nguyễn Thấm Dương, khi đối đãi với Trấn Giang Hầu rõ ràng xa cách hơn rất nhiều.
“Nếu còn bệnh thì về phòng nghỉ trước đi, có chuyện gì lát nữa ta qua Hằng Minh viện rồi nói sau.”
Hai cha con nói chuyện khách sáo hơn cả người ngoài. Nguyễn Tấn Hào gật đầu, không ở lại lâu, đi trước một bước.
Nhất quyết phải ra ngoài cho bằng được, giờ lại đơn giản rời đi như vậy, xem ra thật sự chỉ là cố ý ra hứng gió.
Nghĩ vậy, đầu Nguyễn Thấm Dương đã bị gõ nhẹ một cái.
“Có phải biết cha mang đồ tốt về cho con nên cố ý chạy ra tận cổng lớn đón cha không?”
“Cha có lần nào ra ngoài mà không mua đủ thứ cho con đâu.”
Mấy ngày nay liên tục nằm mơ, cơn bực bội của Nguyễn Thấm Dương đều dồn hết sang phía Nguyễn Tấn Hào, bị gõ trán cũng chẳng để tâm, thuận tay ôm lấy cánh tay Trấn Giang Hầu.
“Cha có phải đã lấy được bí phương dưỡng móng tay bí truyền trong cung cho con không?”
Trấn Giang Hầu chớp chớp mắt với nữ nhi.
Tuy ông đã một bó tuổi còn đi tìm mấy bí phương của hậu phi thì hơi khiến người ta dòm ngó, nhưng nhìn bộ dáng vui vẻ rạng rỡ của bảo bối nữ nhi, hình như bị người ta chú ý cũng chẳng có gì ghê gớm.
Trấn Giang Hầu tuy có mấy đứa con, nhưng mới ngoài bốn mươi, không để râu, da trắng mũi cao, mặc mãng bào lam sắc thêu bốn móng, khí chất ung dung nho nhã.
Nguyễn Hòa từng tưởng tượng vô số lần dáng vẻ của Trấn Giang Hầu, lại không ngờ người này sẽ là như vậy.
Trong lời mẫu thân nàng ta, Trấn Giang Hầu cao cao tại thượng, lòng dạ cứng rắn như sắt đá. Nhưng hiện tại xem ra, dáng vẻ Trấn Giang Hầu mỉm cười nói chuyện với Nguyễn Thấm Dương, hoàn toàn không giống những gì mẫu thân nàng ta từng nói.
Cha hiền cưng con gái, hòa thuận vui vẻ như một bức họa.
“Phụ thân……”
Nguyễn Hòa thất thần gọi một tiếng, đến lúc nhận ra mình đường đột mới trừng mắt che miệng lại.
Thanh âm nàng ra không lớn, nhưng thêm động tác che miệng kia, muốn người khác không chú ý tới cũng khó.
Bước chân Nguyễn Thấm Dương khựng lại, không ngờ nữ chủ nhanh như vậy đã muốn nhận thân.
“Vị này là cô nương mà đại ca mang về.”
Nguyễn Thấm Dương mở miệng giới thiệu với Trấn Giang Hầu.
Mới chỉ là do Nguyễn Tấn Hào mang về mà đã gọi “phụ thân”, tiếng này đúng là hơi sớm. Trấn Giang Hầu đánh giá Nguyễn Hòa một cái, thu liễm thần sắc gật đầu nhẹ, xem như không nghe thấy câu nói đường đột kia của đối phương.
“Ta tên Nguyễn Hòa, là tên mẫu thân đặt cho ta.” Nếu đã mở miệng, Nguyễn Hòa tự nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội lần này, “Mẫu thân ta họ Hạ, nửa năm trước đã qua đời. Ta tới hầu phủ là để tìm người thân, tìm phụ thân của ta……”
Nói đến đây, đám hạ nhân đứng bên cạnh đều đã hiểu ra.
Ai nấy đều lén nhìn sắc mặt chủ tử. Một cô nương mồ côi tới hầu phủ tìm thân, vừa rồi còn gọi hầu gia là phụ thân, vậy nàng ta là muốn tìm là ai?
“Tướng quân, vị cô nương kia trước mặt mọi người gọi hầu gia là phụ thân.”
Tin tức phía trước rất nhanh đã truyền về Hằng Minh viện, Cung Tàng bẩm báo: “Nhị cô nương cũng ở đó, lúc này đang đi theo hầu gia tới chính viện.”
Nghe nói Nguyễn Thấm Dương cũng đi theo, Nguyễn Tấn Hào nhíu mày.
Cung Tàng chờ chủ tử phân phó, ngay cả mấy lời khuyên nhủ tướng quân đang bệnh nặng không nên đi lung tung y cũng đã nghĩ xong gần hết, ai ngờ chủ tử chỉ nhíu mày xong liền không có động tĩnh, trông như cũng không định đi an ủi nhị cô nương.
Việc này quả thực hiếm lạ đến mức khiến người ta không hiểu nổi.
“Đi tra xem Thấm Dương…… vì sao không để ý tới ta.”
Nguyễn Tấn Hào nhớ lại thái độ vừa rồi của Nguyễn Thấm Dương, đầu lại đau âm ỉ.
Lời quan tâm thì vẫn có, nhưng nếu là trước kia, hắn đang bệnh còn chạy ra ngoài, nàng sao có thể chỉ nói vài câu rồi thôi.
Muội muội từng nói hắn là ca ca quan trọng nhất của nàng, hiện giờ lại đối xử với hắn như người xa lạ.
“Nhị cô nương?”
Cung Tàng sửng sốt, không hiểu mệnh lệnh của chủ tử. Y nhìn kiểu gì cũng không thấy nhị cô nương có chỗ nào là không để ý tới chủ tử.
“Thẩm tra cẩn thận, xem có phải có người ở trước mặt Thấm Dương nói gì đó không.”
Chủ tử một khắc trước còn đau đầu ấn huyệt Thái Dương, ngay sau đó ánh mắt đã sắc bén như lưỡi đao mới mài, Cung Tàng chấn động, liên tục gật đầu lui xuống phân phó người đi tra.
Trong phòng không còn người rảnh rỗi, Nguyễn Tấn Hào gác tay lên trán, nửa khép mắt, che đi đôi đồng tử đen sâu như vực thẳm.
Hắn tăng tốc hành trình là vì muốn gặp muội muội, nhưng về đến nhà rồi, muội muội lại chẳng muốn gặp mình bao nhiêu.
Trước đó hắn còn chưa cảm thấy thân thể có gì khó chịu, lúc này những vết thương cũ đau ngứa như đồng loạt dâng lên.
Nhưng dù là vậy, hắn vẫn không có cách nào gạt Nguyễn Thấm Dương ra khỏi đầu.
Nguyễn Hòa công khai thân thế trước mặt mọi người cũng được, vốn dĩ hắn đem nữ nhân này về hầu phủ, chẳng qua là muốn đảo lộn hình tượng Trấn Giang Hầu trong lòng Thấm Dương.
Giữa hắn với Trấn Giang Hầu, đáng lẽ người thân thiết với Thấm Dương hơn phải là hắn mới đúng.
Đột nhiên xuất hiện thêm một nữ nhi, Trấn Giang Hầu bị dọa không nhẹ.
So với ông, Nguyễn Thấm Dương bình tĩnh hơn nhiều, suốt dọc đường không khóc không nháo, cũng không khàn giọng chất vấn, lúc này còn ngồi sau bình phong, nâng chung trà phỉ thúy, mắt nhìn thẳng mà nghe lén.
Nguyễn Hòa thuật lại một lượt những lời mẫu thân trước lúc lâm chung đã nói với nàng ta, còn lấy ra một khối ngọc bội: “Đây là mẫu thân để lại cho ta, nói là phụ thân lưu lại cho bà.”
Nói xong, nàng ta cắn môi nhìn Trấn Giang Hầu, thần sắc mang theo vài phần hoảng loạn không giấu được.
Việc nhận thân quá mức đường đột, thật ra trong lòng nàng ta cũng rất do dự.
Nếu Trấn Giang Hầu không muốn nhận mình, nàng ta sẽ không còn chỗ để đi.
Mẫu thân nàng ta không còn thân nhân nào khác, trong nhà tuy vẫn còn chút tài sản, nhưng nàng ta chỉ là một cô nương mới cập kê, căn bản không đối phó nổi những kẻ du thủ du thực muốn chiếm tiện nghi của mình.
Ngọc bội không tính là ngọc tốt gì, nhưng bên dưới có một dấu nhỏ, là ấn ký của Trấn Giang Hầu phủ.
Vừa nhìn thấy thứ đó, Trấn Giang Hầu đã thấy đau đầu.
Điều duy nhất không thuận trong mấy chục năm tình cảm giữa ông và vong thê, chính là ông có một mẫu thân khiến người ta không ưa nổi.
Từ lúc thê tử vào cửa cho đến khi sinh con, mẫu thân ông luôn tìm mọi cách nhét nữ nhân cho ông. Tuy ông đều cự tuyệt, nhưng cũng từng trúng chiêu một lần.
Khi đó ông không muốn làm thê tử khó chịu, nên đã lén tiễn người đi.
Không ngờ chỉ một lần đó, lại khiến ông có thêm một nữ nhi.
Nghe chuyện mẫu thân Nguyễn Hòa giấu ông, một mình nuôi lớn nàng ta, Trấn Giang Hầu nhìn đối phương, trong lòng có cảm giác khó nói thành lời.
Cũng không đến mức hối hận vì năm xưa đã đưa mẫu thân nàng ta đi, nhưng tâm tình vẫn vô cùng phức tạp.
Chuyện đã trải qua và thật giả đương nhiên còn phải phái người đi điều tra kỹ càng, nhưng nhìn bộ dáng Nguyễn Hòa có vài phần tương tự Thấm Dương…
Trấn Giang Hầu liếc bóng dáng thấp thoáng sau bình phong, đau đầu không thôi: “Thấm Dương, con về Húc Cẩm viện trước đi.”
Nào có chuyện nữ nhi ngồi nghe lén phụ thân như vậy.
Nguyễn Thấm Dương đặt chén trà đã hơi lạnh trong tay xuống bàn, vẫn yên lặng như lúc tới, hành lễ rồi lui xuống.
Bộ dáng đó khiến Trấn Giang Hầu không nhịn được mà lo lắng thêm vài phần: “Bí phương lát nữa cha sẽ sai người đưa qua.”
Nguyễn Thấm Dương không ngờ lúc này Trấn Giang Hầu vẫn còn nhớ chuyện bí phương, biết ông lo nàng nhất thời không chịu nổi chuyện có thêm một muội muội, liền cười đáp: “Nữ nhi sẽ chờ.”
“Cô nương…”
Không chỉ Trấn Giang Hầu lo cho Nguyễn Thấm Dương, Thanh Quỳ các nàng cũng sốt ruột không thôi.
“Những lời cô nương kia nói chưa chắc đã là thật, hầu gia cũng đã sai người đi tra rồi, biết đâu là nhận lầm thì sao.”
Nguyễn Thấm Dương lắc đầu.
Cho dù không có “bàn tay vàng biết trước cốt truyện” kia, nhìn phản ứng của cha đối phương, nàng cũng cảm thấy chuyện này đại khái là thật.
“Nhưng tất cả đều chỉ là lời nói một phía của nàng ta, đại gia cũng thật là, tự dưng mang một cô nương về nhận thân, còn chẳng nói trước với cô nương một tiếng.”
Hải Đường bất bình thay chủ tử.
“Đại gia cũng là sợ làm cô nương tổn thương nên mới không nói.”
“Bây giờ như vậy chẳng lẽ không làm cô nương tổn thương?”
Hải Đường phồng má, trước kia nàng ta còn cảm thấy đại gia đối với cô nương nhà mình tốt nhất, là huynh trưởng tốt nhất trên đời, giờ nàng ta đã không còn nghĩ vậy nữa.
Thấy bộ dáng của Hải Đường, Thanh Quỳ thật muốn giẫm nàng ta một cái bảo người ngậm miệng.
Vốn dĩ từ lúc đại gia trở về, cô nương đã như có khoảng cách với đại gia rồi, nha đầu ngốc Hải Đường này còn đổ thêm dầu vào lửa.
“Các ngươi thấy vị cô nương kia có giống ta không?”
So với đề tài của các nàng, Nguyễn Thấm Dương lại đột nhiên nhớ tới một đoạn trong sách, nói nữ chủ và nữ phụ có bảy phần giống nhau, nữ phụ thậm chí còn tinh xảo hơn nữ chủ vài phần.
Chỉ là bởi vì lòng dạ hẹp hòi và ghen ghét độc ác, khiến người ta nhìn vào chỉ thấy một khuôn mặt vặn vẹo.
Ngày thường nếu không có nữ chủ ở thế đối lập thì còn đỡ.
Một khi nữ chủ xuất hiện, nàng ta giống như viên trân châu đã biến đen bên trong, làm nền cho viên trân châu quý giá thật sự là nữ chủ càng thêm sạch sẽ thuần khiết.
Tuy nàng không hiểu logic trong sách.
Nguyên thân vốn là đích nữ được sủng ái của hầu phủ, lại còn xinh đẹp, vì sao phải đi ghen ghét nữ chủ, mỗi lần xuất hiện đều phải làm ra bộ dáng khuôn mặt vặn vẹo.
“Là có vài phần tương tự, nhưng cô nương đẹp hơn nhiều.”
Thanh Quỳ ăn ngay nói thật. Ở Trấn Giang thành, nàng ta còn chưa từng gặp cô nương nào đẹp mắt hơn chủ tử nhà mình.
Da như mỡ đông, đôi mắt vừa to vừa sáng, lúc bình tĩnh nhìn người khác, trong mắt tựa như có ngân hà rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Từ mái tóc đến đầu ngón chân đều tinh xảo như tiên tử.
Vị cô nương Nguyễn Hòa kia tuy ngũ quan có vài phần giống chủ tử, nhưng sự khác biệt trong đó vẫn rất dễ khiến người ta phân biệt được.
“Ta lại cảm thấy chẳng giống chút nào.”
Hải Đường tuy hoạt bát, nhưng không thích nói dối, nàng ta rối rắm rồi thành thật nói.
“Có đôi khi từ xa xa nhìn thấy cô nương, nô tỳ chỉ cần nhìn màu xiêm y là biết ngay là cô nương. Cho dù không thấy rõ mặt, nô tỳ cũng cảm thấy rất đẹp.”
“Nhưng vị cô nương kia, nô tỳ nhìn rõ mặt rồi, cũng chỉ cảm thấy nàng ta đẹp hơn người bình thường một chút thôi, hoàn toàn không thể mang ra so với cô nương.”
Lời Hải Đường nói tuy có chút thiên vị, nhưng Thanh Quỳ nghĩ kỹ lại, hình như đúng là như vậy.
Nguyễn Hòa đẹp thì có đẹp, nhưng không khiến người ta kinh diễm.
Còn cô nương nhà mình lại thường xuyên khiến nàng nhìn đến ngẩn người.
Nói cũng lạ, rõ ràng ngũ quan tương tự, sao lại có thể chênh lệch nhiều như vậy.
Nghe hai nha đầu thảo luận, Nguyễn Thấm Dương rất hài lòng.
Sau khi xuyên tới đây, nàng ôm tâm thái được sống lại thêm một đời, từ nhỏ đã dốc sức dưỡng cho bản thân thật đẹp.
Nghe nói tiên nữ đều uống sương sớm, nàng cũng uống không ít hoa lộ.
Được khẳng định về phần dung mạo, chẳng khác nào được khẳng định thành quả nỗ lực của nàng.
Mặc kệ trong sách miêu tả thế nào, dù sao nàng tuyệt đối không làm cái người chuyên dùng để làm nền cho nữ chủ kia.