[KOT] Chương 8

Chương 8

Lật Dương trưởng công chúa trước đó đã từng nói với Trịnh Ngọc Khánh rằng Thánh Thượng muốn đón nàng vào cung, nhưng cụ thể ban cho phân vị gì thì e rằng ngoài Thánh Thượng ra không ai dám nói chắc được.

“Có phải thân phận của thiếp khiến Thánh Thượng khó xử không?”

Ngón tay thon dài của Trịnh Ngọc Khánh vuốt nhẹ hàng mày đang nhíu lại của Thánh Thượng, nàng không hề căng thẳng như y tưởng, ngược lại còn thêm vài phần thản nhiên: “Chẳng lẽ mấy vị tể tướng đến một cái phân vị tài tử hay mỹ nhân cũng không chấp nhận được sao?”

Giấy không gói được lửa, hiện giờ Thánh Thượng chẳng qua dùng quyền thế ép người, đổi trắng thay đen, kỳ thực trong cung ai cũng biết “ngoại thất” mà Thánh Thượng nuôi bên ngoài không phải nữ nhi Trịnh gia Trung thư lệnh, mà là con gái một nhà hàn môn nào đó ở Giang Nam.

Nàng sớm đã biết sẽ như vậy, Tần gia bị diệt môn, những kẻ quyền quý đạo mạo kia muốn trách cứ sẽ không phải Thánh Thượng hay phế Thái tử, mà là nàng, một hồ ly tinh mê hoặc quân vương, một hồng nhan họa thủy.

Nếu đã là họa thủy, đương nhiên không đủ tư cách phụng dưỡng vị chí tôn đã gây ra những tai họa ấy.

“Âm Âm chỉ cầu những thứ này thôi sao?” Thánh Thượng vốn chỉ muốn làm mỹ nhân vui lòng nên mới nhắc đến chuyện này, nghe nàng nói vậy lại có chút ngoài ý muốn.

“Phân vị có gì quan trọng, hơn nữa tài tử cũng là phẩm rất cao rồi, trước kia khi thiếp ở trong cung, từ xa nhìn thấy tài tử hầu hạ Thánh Thượng còn phải hành lễ nữa!” Trong nhận thức của nàng, tài tử đã là phi tần rất cao, “Chỉ cần có thể đường đường chính chính hầu hạ Thánh Thượng, với thiếp đã là phúc phận rồi.”

Dường như Trịnh Ngọc Khánh không hề ý thức được yêu cầu của mình đối với Thánh Thượng nhỏ bé đến mức nào: “Nếu không phải vì đứa trẻ này, dù không danh không phận, thiếp cũng muốn hầu hạ Thánh Thượng cả đời.”

Nàng vốn tuổi còn nhỏ, lại không hiểu rõ nội đình, lời này có thể là vô tâm, nhưng lọt vào tai Thánh Thượng lại khiến y trăm mối cảm xúc. Y là thiên tử, nếu không để ý đến thể diện thì lễ pháp cũng chẳng trói buộc được mình, nhưng Trịnh Ngọc Khánh là nữ tử, lại không thể tùy tâm sở ý như vậy.

Nàng bị y hắn giấu trong đạo quán làm ngoại thất, ăn ngon mặc đẹp hơn xưa rất nhiều, nhưng cũng lại từ phu nhân Thám Hoa lang được người người ngưỡng mộ biến thành hồng nhan họa thủy bị người đời phỉ báng, không danh không phận, trong lòng tất nhiên cũng sẽ tự ti.

“Vốn dĩ chuyện này không phải lỗi của Âm Âm, nếu ngày đó trẫm gặp nàng sớm hơn, sao còn có những khúc chiết này?”

Thánh Thượng lấy từ trong tay áo ra một dải lụa vàng nhạt đã gấp gọn, ngồi dậy đưa cho Trịnh Ngọc Khánh đang mặt đầy nghi hoặc, cười nói: “Ngày sau vào cung, nàng chính là Quý phi nương nương.”

“Quý phi?”

Dù Trịnh Ngọc Khánh đoán được phân vị sẽ không thấp như tài tử mỹ nhân, nhưng cũng không ngờ Thánh Thượng lại muốn đưa nàng lên vị trí đứng đầu hậu cung. Nàng biết nam nhân khi ban thưởng luôn mong nhìn thấy vẻ kinh hỉ trên mặt nữ tử, cho dù không mừng đến phát cuồng, nhưng loại kinh ngạc ngơ ngác chưa từng trải đời này cũng đủ làm y thỏa mãn.

Dưới ánh nến đỏ mờ ảo, Trịnh Ngọc Khánh thấy rõ trên dải lụa vàng là chiếu thư do chính tay Thánh Thượng viết. Sau mấy trăm chữ ca ngợi, rõ ràng viết: “Lập nữ nhi Trịnh thị vị Quý phi, ban Cẩm Nhạc cung, ngày mùng tám tháng mười một nhập cung.”

Chữ của Thánh Thượng cũng như người, uy nghiêm khí thế, trong nét hành thảo lại mang theo vài phần phóng khoáng không câu nệ.

Nếu nàng nhớ không lầm, cung điện này trước đây thuộc về Trương quý phi chưởng quản lục cung, hiện giờ e rằng nên gọi là Trương thứ nhân.

“Nếu chỉ phong làm một tài tử qua loa, có gì đáng để trẫm phiền lòng?” Thánh Thượng nhẹ hôn lên gương mặt còn đầy nghi hoặc kinh ngạc của nàng, “Từ nay về sau trong cung, bất luận là ai cũng phải hành lễ với Âm Âm.”

Y biết nàng chưa hiểu rõ chuyện trong cung, nhưng trước kia Trương thị từng châm chọc nàng như vậy, Âm Âm hẳn cũng hiểu Quý phi là vị trí đứng đầu.

Thông thường chiếu phong Quý phi đều do học sĩ Hàn lâm viện soạn, đây là lần đầu y có hứng tự tay viết những lời tán dương ấy, không hề thấy phiền hay giả dối, ngược lại viết đến đâu liền nhớ tới nàng đến đó, nhất định phải đến gặp mới yên tâm.

“Ngài sao lại…” Trịnh Ngọc Khánh vừa kinh ngạc vừa có chút không dám tin, hai tay che mặt, giọng nghẹn ngào không biết có bao nhiêu phần thật: “Thiếp sao xứng với vị trí Quý phi, ngài biết mà, ngay cả việc quản lý gia đình thiếp còn miễn cưỡng, huống chi là quản lý cả hậu cung?”

Thường ngày việc phong phi phân vị cao hay thấp luôn liên quan đến lợi ích mà mẫu tộc phía sau của các phi tần mang lại, khi thiên tử còn ôn hòa, vẫn có một số đại thần dám can gián thẳng thừng. Nhưng mấy ngày nay hoàng đế vừa phế Thái tử do tiên hoàng hậu sinh ra, lại giết mấy vị hoàng tử, triều đình kinh động, trong lúc này không ai dám chạm vào nghịch lân.

Hiện giờ hoàng đế chuyển sự chú ý sang chuyện lập Quý phi, ngược lại khiến bọn họ thở phào, chỉ tượng trưng khuyên vài câu rồi mặc cho y quyết định.

Dù sao Thánh Thượng đã nói sẽ không lập hoàng hậu nữa, mà Quý phi dù được sủng đến đâu, nói cho cùng, dù sinh hoàng tử thì đứa trẻ cũng còn quá nhỏ, với sự anh minh của thiên tử, cũng không thể lập một đứa trẻ còn nằm trong tã làm Thái tử.

Nàng vẫn còn chưa hoàn hồn, nhưng Thánh Thượng lại rất thích bộ dáng luống cuống tay chân này của nàng. Hiển Đức đưa tới chén thuốc do Sầm Kiến Nghiệp tự tay sắc, thấy Thánh Thượng đang cười, đưa tay gạt bàn tay đang che mặt của Trịnh phu nhân, hay nói đúng hơn là Trịnh quý phi, cử chỉ thân mật, vội vàng cúi đầu, tim đập có phần dồn dập.

“Nàng là nữ tử trẫm yêu thích, là mẫu thân của hoàng tử, chẳng lẽ một cái phân vị Quý phi còn không xứng sao?” Thánh Thượng cười nói: “Hiện giờ vẫn là Huệ phi tạm thay chấp chưởng lục cung, nàng đang mang thai, trước cứ đi theo bên cạnh học hỏi, sau này quen việc rồi thì để Huệ phi giao lại phượng ấn cho nàng.”

Trong cung đã định không lập hoàng hậu nữa, phượng ấn vẫn luôn do người chấp chưởng hậu cung tạm giữ. Thánh Thượng sủng ái mỹ nhân là một chuyện, nhưng cũng mong hậu cung có trật tự, hiện tại bắt Trịnh Ngọc Khánh lập tức tiếp quản cung vụ rõ ràng là làm khó nàng, vẫn nên để nàng học thêm một thời gian rồi hẵng nói.

“Thiếp cái gì cũng không hiểu, nếu tiếp quản cung vụ, e rằng Huệ phi nương nương dạy thiếp sẽ rất đau đầu.”

Trịnh Ngọc Khánh nghĩ đến đây cũng thấy xấu hổ. Khi nàng tham gia tuyển tú, những nữ tử có phân vị kia đều ngồi đó chọn lựa con dâu tương lai, mà giờ đây lại phải hướng Trịnh thị, người mà họ từng cho rằng ngay cả làm trắc phi cho hoàng tử cũng không đủ tư cách, hành lễ vấn an.

Nghĩ lại cũng thật trớ trêu, hậu cung của Thánh Thượng có biết bao nữ tử, có người được sủng hạnh xong còn chưa chắc có vị để phân, mà nếu ngay từ đầu nàng được nạp vào hậu cung, có lẽ cũng chưa chắc có được địa vị cao như vậy.

“Sau khi vào cung, nếu có gì không hiểu thì hỏi trẫm. Âm Âm da mặt mỏng, lại mềm lòng, nếu bọn họ dám cười nhạo nàng thì cứ sai người tìm Hiển Đức, trẫm sẽ thay nàng xử trí.”

Trong tay Thánh Thượng cầm chén thuốc còn bốc hơi nóng, tự mình cầm muỗng nếm một ngụm, vị chua đắng quả thực là một kiểu hành hạ, nhưng đó không phải lý do để Trịnh Ngọc Khánh đổ thuốc đi: “Muốn trẫm đút hay tự nàng uống?”

Sầm Kiến Nghiệp đứng bên cạnh vốn nghĩ dù Thánh Thượng có sủng ái Trịnh phu nhân đến đâu, nhiều lắm cũng chỉ thổi nguội thuốc rồi đưa nàng uống, không ngờ lại thấy người này tự mình nếm thuốc dưỡng thai của nữ tử, suýt nữa hít ngược một hơi lạnh, may mà đêm tối che khuất, không để Thánh Thượng phát hiện.
Cũng may trong thuốc chủ yếu là dược liệu an thần, trợ ngủ, lại chính tay ông ta trông coi sắc thuốc, nếu không lỡ làm tổn hại long thể, ông ta có bị tru di cũng không đủ chuộc tội.

Ngược lại, Trịnh phu nhân trông lại rất bình tĩnh, có lẽ đã quen với cách ở chung như vậy với Thánh Thượng.

“Thiếp tự mình uống.”

Trịnh Ngọc Khánh không muốn để Thánh Thượng đút thuốc, nhất là trước mặt nhiều người như vậy. Nàng nhận lấy chén thuốc, đợi nhiệt độ vừa miệng liền nín thở uống một hơi cạn sạch. Nước thuốc đắng chát trôi xuống cổ họng, từng ngụm từng ngụm dội vào dạ dày, uống xong không chỉ đắng đến mất vị giác mà còn có chút buồn nôn, chỉ có thể mím chặt môi, nước mắt lưng tròng nhìn Thánh Thượng.

“Sao lại đắng thế này?” Thánh Thượng thấy nàng khó chịu như vậy, nhíu mày hỏi Sầm Kiến Nghiệp: “Không thể điều chỉnh cho dễ uống hơn chút sao?”

Sầm Kiến Nghiệp vốn muốn giải thích về dược lý tương sinh tương khắc, nhưng lời đến miệng liền nuốt xuống, cúi đầu đáp: “Không bằng thần chế chút mật hoàn cho phu nhân, thêm mật ong điều hòa, có thể giảm bớt vị đắng.”

“Không phải phu nhân, là Quý phi.”

Thánh Thượng nhìn về phía thái y, Sầm Kiến Nghiệp lập tức hiểu ý, dập đầu thỉnh tội: “Là thần lỡ lời, xin Thánh Thượng và Quý phi thứ tội.”

Các thị nữ trong nội thất cũng vì tin bất ngờ này mà kinh ngạc, nhưng rất nhanh phản ứng lại, đồng loạt quỳ xuống, mặt đầy vui mừng, cùng nhau chúc mừng Quý phi vừa được thân phong.

Phần lớn bọn họ vốn từ trong cung ra, nếu Thánh Thượng mãi không phong vị cho phu nhân này mới là chuyện phiền phức.

“Trẫm nhớ nàng thích vải mật, quay về sẽ sai người đưa đến phối thuốc.” Thánh Thượng thấy nàng không thích mứt quả, nhớ đến sở thích thường ngày của nàng, liền sai người tìm vải mật trong đạo quán, pha nước cho nàng uống, ôn giọng an ủi: “Trẫm biết thuốc khó uống, nhưng vì con và vì thân thể của nàng, thuốc này vẫn phải uống, một bữa cũng không được bỏ.”

Thánh Thượng hiếm khi nhớ rõ một nữ tử thích ăn gì, Sầm Kiến Nghiệp tận mắt thấy sự sủng ái của y dành cho Trịnh quý phi, mà nàng vẫn mặt đầy khổ sở, trong lòng không khỏi càng coi trọng vị sủng phi này thêm vài phần.

“Trưởng công chúa ngày nào cũng bắt thiếp ra ngoài giải sầu, Thánh Thượng lại bắt ta uống thuốc,” Trịnh Ngọc Khánh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thiếp chỉ muốn nằm trên giường nghỉ ngơi một ngày yên tĩnh, chẳng cần uống thuốc gì cả.”

Vì Thánh Thượng giá lâm, cả đạo quán nhốn nháo suốt nửa đêm. Y uống thuốc xong cũng có chút buồn ngủ, sai mọi người lui ra, bản thân cũng không màng quy củ, cởi áo nằm xuống bên ngoài Trịnh Ngọc Khánh.

“Nếu Thánh Thượng có thể mỗi ngày đến thăm thiếp thì tốt rồi,” Trịnh Ngọc Khánh cảm thấy mùi huyết khí trên người đối phương đã tan hết, chủ động áp sát hơn một chút, “Thiếp làm gì cũng có người chống lưng, ngày mai nếu trưởng công chúa lại mời thiếp, thiếp sẽ nói là hầu hạ Thánh Thượng mệt rồi, quang minh chính đại ngủ cả ngày.”

“Lật Dương cũng là vì tốt cho nàng, muốn nàng vui vẻ hơn thôi,” Thánh Thượng ôm nàng vào lòng, như dỗ trẻ con mà nhịp nhàng vỗ lưng nàng, sự kiên nhẫn này ngay cả với ái nữ trước kia y cũng chưa từng có: “Không muốn đi thì không đi, nàng là Quý phi, lại là hoàng tẩu của nàng ta, sau này Lật Dương cũng phải nghe lời nàng, sao có thể để nàng lúc nào cũng thuận theo người ta?”

“Thiếp là phi tần của Thánh Thượng, tính là hoàng tẩu gì chứ,” Trịnh Ngọc Khánh cười nhẹ, cơn buồn ngủ dần kéo đến, trong tiếng vỗ về của y mà mơ màng không nói nên lời, “Ở nhờ nhà người ta, đương nhiên khách phải theo chủ rồi…”

Thánh Thượng sau khi nếm thuốc thì sinh ra mệt mỏi, nằm xuống giường lại không thể ngủ được. Dù rằng bao nhiêu phiền não, chỉ cần gặp nàng là có thể nhẹ đi vài phần, nhưng chuyện giang sơn nối nghiệp không phải trốn vào một mảnh ôn nhu hương này là có thể tránh né.

Bàn tay y đặt lên bụng nhỏ của Trịnh Ngọc Khánh, giọng trầm thấp thuần hậu, tựa như mang theo một tiếng thở dài: “Thái tử vô đức, mấy đứa kia thì tuổi vẫn còn nhỏ, nhìn không ra có tiền đồ gì. Đứa nhỏ này sinh ra rồi, trẫm định giữ bên mình, tự mình dạy dỗ. Âm Âm nếu muốn ngày ngày thấy trẫm cũng không phải việc khó.”

“Vậy… tam điện hạ thì sao?” Nàng lẩm bẩm một câu, không biết là cố ý hay vô tình, “Người này chẳng phải còn từng cứu mạng thiếp sao?”

“Đứa nhỏ này nửa điểm cũng không giống trẫm, ngược lại giống mẹ đẻ của hắn nhiều hơn.” Đêm dài có người làm bạn, trong ôn nhu mê hoặc, Thánh Thượng cũng buông lỏng vài phần phòng bị, thuận miệng nói: “Nhưng thắng ở lòng trung, tâm tính ngay thẳng, nếu làm một lưỡi dao sắc trong tay quân vương thì lại rất thích hợp.”

Không biết Sầm Kiến Nghiệp đã thêm gì vào thuốc, Trịnh Ngọc Khánh buồn ngủ đến mức cũng không biết mình đang nói gì, càng không biết Thánh Thượng nói gì. Nàng được ôm ấp âu yếm một lúc, lại thấy lồng ngực nam tử quá nóng, khẽ lẩm bẩm: “Ca ca tốt, ta buồn ngủ quá, có gì ngày mai nói được không?”

Thánh Thượng thoáng sững lại, rồi cắn nhẹ lên má nàng một cái, không khỏi tự giễu, nói những chuyện này với một tiểu nữ tử chẳng hiểu thế sự, cũng không quan tâm triều chính để làm gì. Y buông nàng ra, để nàng quay lưng ngủ.

……

Chiếu thư truyền xuống tam tỉnh, tin hoàng đế muốn lập tân Quý phi nhanh chóng lan khắp triều dã. Lật Dương trưởng công chúa nghe xong tuy có chút kinh ngạc nhưng cũng không quá bất ngờ, chỉ là khi trò chuyện với Trịnh Ngọc Khánh, thỉnh thoảng lại trêu đùa vài câu, than tiếc ngọc khí tơ lụa trong cung, nói nàng quả nhiên là họa thủy, không biết bao nhiêu nữ tử trong cung nghe tin này xong tin này đã tức giận đến mức muốn đập phá đồ đạc.

Nhưng trong phủ Tam hoàng tử lại không có nửa điểm không khí vui mừng. Khi Tiêu Minh Tắc nghe tâm phúc nói về vị sủng phi mới của Thánh Thượng, hắn đang ở thư phòng viết chữ, nghe vậy chỉ khựng lại một chút, nét bút vốn tiêu sái phóng khoáng liền dừng lại giữa chừng, viết tiếp xuống thì đã thành nét hỏng.

“Thánh Thượng đối với nữ tử xưa nay bạc tình, không ngờ lại vì một ngoại thất mà làm ra chuyện thiên hạ không tán đồng thế này.”

“Vâng,” tâm phúc cung kính đáp: “Hiện giờ ngoài phố xuất hiện không ít thoại bản mới, nghe nói nhiều nữ tử đều bắt đầu hướng về nội đình, đại khái cũng là bị chuyện của Thánh Thượng và Quý phi ảnh hưởng.”

Hắn đã không viết tiếp được, liền tiện tay vò nát tờ giấy, tự mình ném vào chậu than, nhìn ngọn lửa liếm sạch mực chữ trên giấy. Thánh Thượng đa nghi, đối với con cái cũng vậy, cho nên ngoài việc viết thư cho nữ tử kia và tấu chương thường nhật, chữ viết của y tuyệt đối không để rơi vào tay người khác.

“Quý phi nương nương quả nhiên rất có bản lĩnh mê hoặc thánh tâm.” Hắn khẽ cười: “Những kẻ kia muốn trèo lên long sàng, cũng phải soi gương trước xem mình có xứng hay không.”

Tâm phúc khom người nghe chủ tử nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng thực chất lại ẩn ẩn có chút nghiến răng nghiến lợi, đoán rằng có lẽ vì ngày giỗ mẹ đẻ sắp đến, mà Thánh Thượng chỉ lo đến thăm tân Quý phi, hoàn toàn không hỏi đến chuyện của Sung dung, nên trong lòng có phần khó chịu, liền lên tiếng khuyên:

“Trịnh thị đang được sủng ái, trước kia phế Thái tử và Minh Huy công chúa được sủng ái như vậy, cuối cùng cũng vì chuyện của Quý phi mà làm Thánh Thượng tức giận. Điện hạ nếu đã quay về chính đạo, lúc này nên kết giao với Quý phi, như vậy mới có thể trên hợp thánh ý, dưới yên lòng quần thần.”

Các triều thần vốn cho rằng Tam hoàng tử là người của phe Thái tử. Ngày đó Thánh Thượng xuất cung đến đạo quán gặp Trịnh quý phi, trong cung phòng bị lơi lỏng, lại có Trương thị làm nội ứng, mẫu tộc của Hiếu Từ hoàng hậu làm ngoại viện, vốn là kế hoạch vạn vô nhất thất, ai ngờ Tam hoàng tử giữa đường làm phản, khiến Thái tử thất bại hoàn toàn, bị phế làm thứ dân.

Tâm phúc còn chưa nói xong, bỗng nghe Tiêu Minh Tắc ho khan dữ dội vài tiếng, biết bệnh cũ của hắn phát tác, vội im bặt, không đợi Vạn Phúc đến, tự mình rót trà nóng đưa đến trước mặt hắn.
Hắn uống liền mấy ngụm trà nóng mới đè xuống cơn khó chịu trong lòng, giọng hơi khàn sau cơn ho: “Người bị nhốt trong mật thất ở đạo quán kia thế nào rồi?”

Tâm phúc nghe vậy lập tức quỳ xuống thỉnh tội: “Thời gian này Thánh Thượng thường xuyên đến đạo quán, thuộc hạ chưa kịp đích thân vào kiểm tra.”

Mật thất giam người nằm ngay dưới giường của Thánh Thượng và Quý phi, đại phu cũng không thể ngày ngày vào chăm sóc. Dĩ nhiên yêu cầu của điện hạ cũng không cao, chỉ cần không chết, không điếc là được.

“Thôi,” Tiêu Minh Tắc lắc đầu, “sắp đến ngày giỗ mẫu thân, Ngọc Hư Quan sẽ lập thủy bộ đạo tràng, ta sẽ tự mình đến xem hắn ta.”

“Nhưng…” tâm phúc có chút do dự, “Thánh Thượng rất coi trọng Quý phi, điện hạ nếu đi gặp người, e rằng sẽ khiến Thánh Thượng nghi ngờ.”

“Có gì không ổn?” Tiêu Minh Tắc nói: “Quý phi là người đứng đầu hậu cung, nàng là trưởng bối, ta sao có thể không đi bái kiến mẫu phi?”

Lời này nghe thì đúng, nhưng tâm phúc vẫn cảm thấy có gì đó kỳ quái. Hắn ta khom người cáo lui, bước ra khỏi thư phòng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chủ tử dường như đang đốt thứ gì rất quan trọng.

Trong chậu than, một bản tấu chương dày nằm lẻ loi, lờ mờ còn thấy những chữ như “nhi thần khấu thỉnh Thánh Thượng tứ hôn”, “lưỡng tâm tương duyệt”, rõ ràng là bút tích của chủ nhân trong căn thư phòng kia.

Nhưng tất cả đã bị lửa thiêu sạch.

“Trịnh quý phi…”

Tiêu Minh Tắc lặng lẽ nhìn ngọn lửa lan trong lồng than, thấp giọng đọc mấy chữ ấy, bỗng nhiên cười.

“Ngươi giỏi thật đấy.”

error: Content is protected !!