Chương 3
Sáng sớm, Tống Mi vùi đầu trong chăn, nhớ lại nụ hôn hôm qua ở Phục Hương Kính, cứ thế lăn qua lăn lại một vòng, lề mà lề mề mãi mới rửa mặt chải đầu xong bước ra ngoài.
Vừa ngẩng đầu đã thấy Phùng Mộng Thư đang đứng chờ nàng, thân hình cao ráo như ngọc.
Không hiểu vì sao, tay chân nàng chẳng biết nên đặt đâu, tim cũng đập thình thịch theo, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Tống Mi chuẩn bị lời lẽ hồi lâu: “Lang quân…”
Phùng Mộng Thư chỉ gật đầu, nhàn nhạt nói: “Đi thôi.”
Nàng còn chưa nói gì mà…
Hơi nóng trên mặt Tống Mi dần dần tan đi. Nàng lặng lẽ quan sát nghiêng mặt Phùng Mộng Thư, cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường.
Ánh mắt nàng chậm rãi hạ xuống đôi môi y, chúng đang mím chặt, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị. Dường như người hôm qua nhắm mắt hôn nàng đến mức quên cả trời đất chẳng có chút liên hệ nào với Phùng Mộng Thư trước mắt đây.
Một bụng tức giận không biết từ đâu dâng lên, Tống Mi lập tức tăng tốc bước chân, lúc đi ngang qua còn cố ý đụng vào cánh tay đối phương.
Không đợi Phùng Mộng Thư phản ứng, nàng đã thi lễ: “Thiếp lại lỗ mãng rồi. Lang quân, thật xin lỗi.”
“Lỗ mãng” là từ Phùng Mộng Thư thường xuyên dùng để nhận xét nàng.
Nàng cố tình nhấn mạnh hai chữ ấy, sau đó tiếp tục bước nhanh về phía trước.
Tiếp tục “lỗ mãng”.
Phùng Mộng Thư hình như có gọi nàng một tiếng từ phía sau, nhưng nàng coi như không nghe thấy. Theo quy củ mà y luôn đề cao, lớn tiếng gọi người cũng là thất lễ.
Lần đầu tiên trong đời, Tống Mi trở thành người đầu tiên tới gặp Phùng mẫu.
Dưới ánh mắt dò xét của Phùng mẫu, nàng cũng không còn run sợ như mọi ngày, cho đến khi ngồi xuống ăn sáng, cơn tức trong lòng vẫn chưa tan.
Nó thúc giục nàng coi bữa sáng như kẻ thù, khiến nàng ăn sạch sẽ không chừa thứ gì.
Ăn xong, nàng chủ động xin cáo lui.
Phùng mẫu thậm chí không ngẩng đầu: “Chép sách ba lần.”
Điều đó có nghĩa là vừa rồi nàng đã phạm ba lỗi.
Tống Mi đã sớm đoán được.
Phùng Mộng Thư đặt đũa xuống: “Mẫu thân, chuyện chép sách…”
Tống Mi cắt ngang lời hắn: “Mẫu thân, A Lang, thiếp xin cáo lui trước.”
“Chép bốn lần, vài ngày nữa thiếp sẽ nộp cho mẫu thân.”
Ngắt lời người khác, lại còn là ngắt lời gia chủ, thế là thêm một lỗi nữa.
Nói xong, Tống Mi xoay người rời đi, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm dành cho Phùng Mộng Thư.
—
Tống Mi đi rồi, Phùng mẫu do dự một lúc, cuối cùng buông đũa xuống.
“Con cãi nhau với Mi Nương à?”
Phùng Mộng Thư suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Chưa từng.”
Phùng mẫu lại nhìn sang bàn ăn: “Nha đầu đó ăn uống chẳng ra sao, chỉ thích mấy món bánh ngọt ngấy. Thế mà hôm nay ngay cả cá chép muối nó ghét nhất cũng ăn sạch.”
Phùng Mộng Thư nhìn về hướng Tống Mi rời đi, không nói gì.
Phùng mẫu nhìn ra tâm trí con trai đã không còn ở đây, lúc ăn cơm hắn đã liên tục nhìn về phía Mi Nương. Bà bèn trực tiếp đuổi y đi: “Con cũng đã nhiều năm chưa chép sách rồi. Năm lần đi.”
Phùng Mộng Thư cúi người nhận phạt rồi rời đi.
—
Ngoài cửa, Xuân Sinh đã chuẩn bị xe ngựa từ sớm.
Lúc này Phùng Mộng Thư đang nói chuyện với Tống Mi: “Vài ngày nữa trong cung sẽ mở yến tiệc ở hồ Kim Hồ. Các vị phu nhân quan quyến đều có thể tham dự. Nếu nàng ở nhà buồn chán thì đi cùng ta.”
Tống Mi đáp ngắn gọn: “Vâng.”
Phùng Mộng Thư tiếp tục: “Yến tiệc này gọi là Tích Xuân Thưởng Hoa. Nhưng thực chất là tuyển phi cho Thái tử, không liên quan nhiều đến chúng ta. Trong tiệc cũng không có quá nhiều quy củ, không cần cố ý lấy lòng các vị phu nhân quyền quý, chỉ cần thoải mái thưởng cảnh là được.”
Tống Mi gật đầu. Phùng Mộng Thư dừng một chút: “Không có gì muốn nói với ta sao?”
Tống Mi mở miệng, đáp ngay không cần suy nghĩ: “Trời giá rét sương dày, bảo trọng thân thể, đừng quên thêm áo, cố gắng ăn nhiều một chút.”
Phùng Mộng Thư chờ một lúc, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn quay người rời đi.
—
Xuân Sinh đánh xe đi được một đoạn rồi mới ngoái đầu nhìn về phía sau rồi cười nói với Phùng Mộng Thư: “A Lang, cuối cùng nương tử cũng không sai người đưa Thập Toàn Đại Bổ Canh nữa rồi. Mùi vị thứ đó thật sự là…”
Từ trong xe truyền ra giọng trách nhạt nhẽo: “Mùa xuân còn chưa hết, ngươi sao lại ồn ào như ve sầu mùa thu thế?”
Xuân Sinh tủi thân im bặt. Hắn ta đã đánh xe cho A Lang suốt ba năm, ngày nào chẳng nói chuyện như vậy, sao hôm nay lại bị mắng chứ?
—
Tháng Ba.
Hoàng hậu mở tiệc tại Kim Hồ trong biệt uyển hoàng gia.
Kim Hồ rất rộng lớn. Khu vực nam tịch và nữ tịch được tách riêng.
Trước khi hai người chia ra, Phùng Mộng Thư lại không biết mệt mà giảng giải một lượt lễ nghi quy củ cho đối phương.
Tống Mi dùng mũi giày nghiền đá dưới đất: “Biết rồi.”
Thực tế thì một chữ nàng cũng không nghe lọt.
Mấy ngày nay, sự qua loa lấy lệ của Tống Mi gần như viết hẳn lên mặt, Phùng Mộng Thư cuối cùng cũng nhịn không nổi: “Tống Mi, nàng…”
“Phùng biểu huynh, huynh cũng tới rồi sao?”
Một giọng nữ mềm mại đầy kinh ngạc vang lên. Thiếu nữ dáng vẻ yểu điệu bước tới trước mặt hai người, một thân váy áo trắng tinh, mày như khói nhạt. Bên tóc cài một đóa hải đường.
Người tới chính là Tống Yên Như, muội muội của Tống Mi, cũng là vị hôn thê cũ của Phùng Mộng Thư.
Sắc mặt Phùng Mộng Thư dịu đi đôi chút, đáp lễ: “Tống biểu muội.”
Tống Yên Như cười dịu dàng nhìn Tống Mi: “Tỷ tỷ, dạo này có khỏe không?”
Nói xong nàng ta khẽ che môi: “Ai nha, muội lỡ lời rồi. Tỷ tỷ và biểu huynh tình sâu nghĩa nặng. Biểu huynh lại ôn hòa lễ độ, chu đáo tỉ mỉ như vậy. Tỷ tỷ đương nhiên sống rất tốt rồi. Có phải không, biểu huynh?”
Những lời Tống Mi đã chuẩn bị sẵn chỉ có thể nuốt trở lại. “… Đúng vậy.”
Đề tài được chuyển sang Phùng Mộng Thư. Hai người lại thuận thế trò chuyện.
Tống Yên Như nói: “Những cuốn sách biểu huynh gửi cho muội, muội đều đọc xong rồi. Chỉ có một chỗ chú giải là cách hiểu của muội khác với biểu huynh. Hơn nữa muội còn cho rằng biểu huynh đã sai.”
Phùng Mộng Thư nghiêm túc hỏi: “Là chỗ nào?”
Tống Yên Như không đáp ngay mà hỏi ngược lại: “Biểu huynh có nghe tới Từ Đan Thần đang nổi tiếng khắp Yến Kinh gần đây không? Bài thơ mới của y là 《Tầm Lộc Ca》. Trong đó có một câu muội vô cùng yêu thích…”
Phùng Mộng Thư suy nghĩ một chút: “Muội đang nói đến câu ‘Từ bạch y…’?”
Hai người cứ thế người một câu ta một câu trò chuyện không dứt.
Tống Mi đứng đó một lúc, dưới chân đã nghiền nát mấy viên đá nhỏ, rồi nàng chậm rãi xoay người bỏ đi, chỉ có A Trĩ đuổi theo phía sau.
“Nương tử, sao người không ở lại nói chuyện cùng họ?”
Tống Mi lắc đầu: “Ta biết nói gì bây giờ? Ta có nghe hiểu chữ nào đâu.”
Nàng không biết 《Tầm Lộc Ca》 là bài thơ gì, cũng chưa từng nghe tới người tên Từ Bạch Y.
Nàng chưa từng bước vào khu nhà khách hay thư phòng của Phùng Mộng Thư, lại càng chưa từng đọc những quyển sách đầy ghi chú phê bình của hắn…
Không đúng.
Thư phòng nàng từng vào một lần.
Nàng ngay cả chữ còn viết chưa đẹp, khổ luyện gần một năm mới miễn cưỡng ra được hình dạng. Cho dù luyện thêm một năm nữa, cũng không bằng một phần mười nét Phi Bạch thư của Tống Yên Như.
Nói cho cùng, thanh mai trúc mã vốn là hai người họ, còn cuộc hôn nhân giữa nàng và Phùng Mộng Thư là do “Tống Mi” thật trước kia cố tình thiết kế.
‘Nàng’ giả vờ rơi xuống nước, ép Phùng Mộng Thư phải cứu mìn rồi bám riết không buông.
Nếu không có chuyện đó, người hiện giờ ngồi ở vị trí Phùng gia nương tử hẳn phải là Tống Yên Như.
Một đôi trai tài gái sắc đẹp như vậy, lại bị nàng phá hỏng.
Đi tới cửa vào khu tiệc dành cho nữ quyến. Vài vị tiểu thư và phu nhân đang tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả rồi cùng bước vào.
Không nói đến thân phận khác biệt, chỉ riêng chuyện trò chuyện thôi, nàng cũng chẳng thể hòa nhập cùng bọn họ.
Tống Mi im lặng tiếp tục đi về phía trước.
A Trĩ bỗng ghé sát tai nàng: “Nương tử, có một vị cung nữ tỷ tỷ nhờ nô tỳ giúp chút việc, nô tỳ…”
Tống Mi lập tức nói: “Đi đi.”
“Nhưng để nương tử một mình…”
Tống Mi cười xua tay: “Ta đâu phải trẻ con. Phùng Mộng Thư đã dặn ta mấy lần rồi. Ta biết đường mà, đi dạo hóng gió một lát rồi sẽ quay lại.”
Đợi A Trĩ rời đi, Tống Mi nhìn quanh bốn phía. Cuối cùng chỉ còn lại một mình mình, thế là nàng ngồi xổm xuống dưới khóm trúc bên đường, chống cằm chăm chú nhìn đàn kiến dưới chân bò qua bò lại.
Một lúc sau, nàng không nhịn được nữa, vùi đầu xuống, khẽ khóc thành tiếng.
—
Thái tử bỗng nhiên khép sách lại.
Lưu Phù đang ngồi đối diện uống trà bị dọa giật mình, đôi mắt đẹp đầy kinh ngạc ngẩng lên hỏi: “Điện hạ làm sao vậy?”
Thái tử đáp: “Không có gì, chỉ là những lời nghị luận trong sách khiến người ta chán ghét.”
Đường đường Thái tử điện hạ, vậy mà lại đọc những bài bình luận dân gian nói năng lung tung kia.
Lưu Phù nghĩ một chút rồi nói: “Đám thư sinh bất mãn thế sự ấy cũng chỉ biết viết vài bài thơ văn đổi trắng thay đen để làm người khác tức giận, chẳng gây nổi sóng gió gì. Điện hạ không cần để tâm.”
Nàng ta nhìn xuống vườn hoa bên dưới: “Hoa đang nở rộ, điện hạ có muốn xuống dưới đi dạo một chút không?”
Thái tử đứng dậy, tự mình vén rèm cho đối phương: “Tiểu thư mời đi trước.”
Lưu Phù đỏ mặt, cúi đầu bước qua: “Cũng xin mời điện hạ.”
Tiễn Lưu tiểu thư của Lưu học sĩ rời đi, Lý Triều Ân hầu hạ Thái tử rửa tay.
Nhìn nhựa hoa dính trên đầu ngón tay tan vào trong nước, Lý Triều Ân nhớ tới cảnh vừa rồi Thái tử tự tay bẻ hoa cài lên tóc cho Lưu nương tử. Trong lòng thầm nghĩ, người được chọn làm Thái tử phi xem như đã định rồi. Sau này gặp Lưu học sĩ, e rằng còn phải cung kính thêm ba phần.
Thái tử đột nhiên hỏi: “Vẫn còn khóc sao?”
Lý Triều Ân nhất thời không hiểu: “Điện hạ đang hỏi ai?”
Thái tử nghiêng đầu nhìn về phía con đường trúc tối tăm xa xa.
Tiếng khóc rất nhỏ, yếu ớt như có như không, đến giờ vẫn chưa dừng lại.
Nữ nhân đúng là phiền phức.
Thái tử nhắm mắt: “Cho người đuổi nàng ra ngoài đi.”
Trình Hóa vừa mới đến gần thì nghe được một câu phân phó ấy.
Thê tử của một viên quan lục phẩm nhỏ nhoi, nếu không nhờ hoàng ân rộng lớn thì căn bản không có phúc bước vào biệt uyển hoàng gia, càng không có tư cách dính dáng đến Thái tử.
Lần trước là ngoài ý muốn, nhưng sau lần này, sẽ không còn cơ hội nữa.
Trình Hóa âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Phùng Tử Ngộ à Phùng Tử Ngộ, mấy ngày nay ta chạy ngược chạy xuôi lo chuyện hôn sự cho Thái tử, xem như đã tận tình tận nghĩa với ngươi rồi.
Sau đó ông ta bẩm: “Hoàng hậu nương nương sai hạ quan phác thảo thánh chỉ sắc phong nữ nhi của Lưu đại học sĩ là Thái tử phi. Xin điện hạ xem qua trước.”
Đúng lúc ấy, một tên nội giám tới bẩm báo: “Cha nuôi, Phùng đại nhân của Hàn Lâm Viện đang hỏi đường.”
Giọng nói không lớn, nhưng ngay cả Trình Hóa cũng nghe thấy, huống hồ là Thái tử.
Thái tử nhìn tờ chiếu thư dự thảo, khẽ nhíu mày không vui.
Lý Triều Ân lập tức quát mắng: “Đồ hỗn xược! Phùng đại nhân hỏi đường thì chỉ đường cho y là được, trước mặt Thái tử cũng dám lải nhải lung tung!”
Tên nội giám kia bị lôi xuống. Một tiểu nội giám khác được gọi tới, nhận lệnh rồi vội vàng chạy đi chỉ đường.
“Đứng lại.”
Lý Triều Ân đuổi theo, gương mặt hung dữ: “Kinh động ngự giá mà muốn bỏ qua nhẹ nhàng như vậy sao?”
Một lúc sau, ở ngã rẽ, Phùng Mộng Thư bị một tên nội giám không rõ thân phận ngăn lại: “Tiểu nhân vừa nhìn thấy Phùng nương tử, hình như nàng đi về phía bên phải.”
Phùng Mộng Thư do dự: “Nhưng người vừa rồi đã nói nàng ở rừng trúc phía bên trái…”
Tên nội giám cười: “Người đó mắt kém, nhận nhầm người rồi.”
Phùng Mộng Thư nửa tin nửa ngờ, đi về phía bên phải.
—
Tống Mi đang vòng tới vòng lui ở một ngã rẽ, lúc tới chỉ có một con đường, lúc quay về lại biến thành hai đường. Đi tới đi lui mãi, cảnh vật trước mắt vẫn giống hệt nhau.
Nếu đây không phải biệt uyển hoàng gia, nếu nàng không chỉ là một nhân vật nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới, nàng thật sự sẽ nghi ngờ có người cố ý nhốt mình ở đây.
Rõ ràng trước đó Phùng Mộng Thư đã chỉ đường cho nàng. Nơi này đáng lẽ phải có đường đi được mới đúng. Sao bây giờ lại thành mê cung rồi?
Quả nhiên nàng đầu óc ngu ngốc, học hành không tốt, ngay cả đi đường cũng không biết đi, đáng bị phạt chép sách một trăm lần.
Tống Mi vén váy lên, nhét vào bên hông, nhìn bức tường cao ngất trước mặt, nàng thầm nghĩ: Chạy loạn đã là phạm lỗi rồi, không thể tiếp tục gây thêm phiền phức cho Phùng gia nữa.
Nếu có thể ra ngoài trước khi Phùng Mộng Thư phát hiện, vậy coi như chuyện này chưa từng xảy ra.
Một chân nàng vừa giẫm lên tảng đá thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói tức giận vang lên.
“Tống Mi!”
Vừa nghe thấy tiếng gọi ấy, Tống Mi sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.
Nàng ngồi bệt dưới đất, ngay cả kêu đau cũng không dám.
Nghe tiếng bước chân Phùng Mộng Thư đang tiến lại gần, chẳng hiểu sao trong lòng lại sinh ra một cỗ dũng khí. Nàng bò dậy khỏi mặt đất, tập tễnh tránh khỏi người này rồi đi ra ngoài.
Phùng Mộng Thư càng tới gần, nàng lại đi càng nhanh, chỉ tiếc một cái chân sao chạy nổi hai cái chân.
“Trốn cái gì?”
Phùng Mộng Thư chặn trước mặt nàng.
Tống Mi nhìn sang nơi khác, im lặng.
Lần nữa mở miệng, giọng Phùng Mộng Thư đã dịu đi không ít: “Vì sao không nói một tiếng đã bỏ đi?”
“Thiếp sợ quấy rầy lang quân nói chuyện với người khác nên đi trước.”
Phùng Mộng Thư nghe ra giọng điệu của nàng không đúng: “Trước đây vẫn ổn, sao đột nhiên lại giận dỗi?”
Tống Mi cứng giọng: “Thiếp không giận dỗi, vẫn như trước kia thôi.”
“Vậy vì sao không nấu canh cho ta nữa?”
Tống Mi khựng lại một chút: “Lang quân không thích uống, thiếp đỡ phải phiền phức, cũng tránh cho lang quân thêm bực bội.”
Nàng biết Phùng Mộng Thư không thích, nhưng đó là thứ nàng đã bỏ tâm bỏ sức ra nấu.
Tống mẫu nói sức khỏe Phùng Mộng Thư không tốt, nàng vẫn luôn cẩn thận chăm sóc y, vậy mà vẫn bị chê là không biết quan tâm.
Hôm ấy thấy y có vẻ hơi cảm lạnh, nàng còn đặc biệt bỏ thêm ít dược liệu vào. Thế nhưng hôm đó y trở về vẫn phát bệnh.
Nàng lập tức hiểu ra, người này là chưa từng uống.
Vậy nàng còn cố gắng làm gì nữa?
Nụ hôn hôm đó, có lẽ chỉ vì bệnh cảm của Phùng Mộng Thư chưa khỏi, nhất thời đầu óc nóng lên mà thôi.
Tống Mi tránh y ra, cười nói: “Thiếp thật sự không giận dỗi. Thiếp có thể tự đi được, lang quân không cần phải lo cho thiếp.”
Phùng Mộng Thư cau mày nhìn chằm chằm nàng. Nụ cười giả vờ của Tống Mi dần dần không duy trì nổi nữa.
“Sao lại khóc? Làm người nếu gặp chút chuyện nhỏ đã khóc, sau này phải sống thế nào?”
Y đã nhận ra hai mắt nàng đỏ hoe, dù đã cố lau đi rất kỹ, vẫn bị hắn nhìn thấy. Người này vậy mà còn vẫn có tâm dạy dỗ nàng!
Tống Mi quay mặt đi, tập tễnh muốn bỏ đi, lại bị ngưđối phương ời kéo vào lòng.
Nàng giãy giụa: “Rõ ràng là chàng mới là người giận dỗi, lúc nóng lúc lạnh với thiếp…”
Phùng Mộng Thư khẽ thở dài: “Khi đó ta đang nghĩ một chuyện. Hiện giờ đã nghĩ thông rồi, sau này sẽ không như vậy nữa. Là ta không đúng, khiến nàng chịu ấm ức. Đừng khóc.”
Chỉ một câu ấy thôi, Tống Mi lập tức yên lặng lại. Nước mắt vốn đã cố nhịn xuống lại lần nữa vỡ đê: “Ta cũng không muốn khóc. Ta ngồi đó xem kiến chuyển nhà, thân hình bé tí mà lại khiêng được cục đá lớn như vậy, thật cảm động quá hu hu hu…”
*Lúc này Tống Mi tức giận nên xưng ta với phu quân nhé.
Lại bắt đầu nói năng lung tung rồi, Phùng Mộng Thư bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau khi nàng bình tĩnh lại, Phùng Mộng Thư cõng nàng ra ngoài.
Nằm trên lưng y, nàng nhỏ giọng nói: “Thiếp lại gây phiền phức cho chàng rồi.”
Phùng Mộng Thư cõng nàng đi qua con đường nhỏ: “Không trách nàng.”
Con đường này quả là kỳ quái.
Đường trong hoàng gia biệt uyển, dù có u tịch quanh co cũng không nên phức tạp đến vậy. Nhưng cũng có lời đồn Hoàng hậu yêu thích bố trận và cơ quan thuật, biết đâu đây là cố ý xây dựng như thế.
Còn tên nội giám chỉ đường lúc nãy nữa.
Ban đầu y tưởng chỉ là cung nhân bình thường trong biệt uyển, nhưng dường như cũng không hẳn…
Có điều những chuyện ấy không cần nói cho nàng biết.
Phía trước đã xuất hiện nhiều người, Tống Mi thậm chí còn nhìn thấy bóng dáng A Trĩ.
Nàng biết Phùng Mộng Thư không thích thân mật trước mặt người khác, hiện tại nếu để người khác nhìn thấy mình khóc cũng rất mất mặt.
Vì thế nàng lau khô nước mắt, vỗ nhẹ lên vai y: “Thiếp ổn rồi, thả thiếp xuống đi.”
Phùng Mộng Thư không nói gì, thuận theo ý nàng mà đặt nàng xuống.
Tống Mi đang định gọi A Trĩ thì đột nhiên bị người bịt miệng, kéo mạnh vào một góc khuất.
Lưng nàng áp vào thân cây, lùi không được nữa.
Giống y như hôm qua.
Hơi thở của đối phương ập tới. Nụ hôn mạnh mẽ và bá đạo hơn lần trước rất nhiều, không cho nàng lấy một chút thời gian thở dốc.
Bên tai, chuỗi ngọc trên tóc rung lên kêu leng keng.
Phùng Mộng Thư đưa tay giữ lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Khi hai người tách ra, lồng ngực Tống Mi phập phồng dữ dội. Hơi thở còn gấp hơn cả lúc chạy tám trăm mét.
Phùng Mộng Thư bình tĩnh liếc nàng một cái rồi xoay người muốn đi.
Tống Mi chợt nhớ tới chuyện hôm qua. Nàng kéo vạt áo y lại, định cắn mạnh lên môi dưới người này một cái để y không thể chối cãi. Nhưng nghĩ nếu thật sự cắn rồi, lại sợ y mất mặt trước mọi người, thế là lực cắn trở nên rất nhẹ, ánh mắt đầy vẻ do dự rối rắm, trông chẳng khác nào lưu luyến không nỡ rời xa.
Phùng Mộng Thư quả nhiên hiểu lầm ý nàng.
Y lại ép nàng dựa vào thân cây. Hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn. Khi lần nữa tách ra, y áp trán mình lên trán nàng, trong đôi mắt cúi xuống là sóng gió mãnh liệt đang cuộn trào.
“Ban ngày không được. Mi Nương… đợi đến giờ Tý…”
Nói đến đây y khựng lại một chút rồi sửa lời: “Giờ Tuất.”
______
Trữ quân đột nhiên khởi giá, bước chân vội vã. Không ai biết đã xảy ra chuyện gì. Lý Triều Ân thì mơ hồ có chút suy đoán. Nhưng hắn ta chỉ dám đứng ở cửa điện chờ lệnh, lặng lẽ nghe ngóng động tĩnh.
Tên tiểu nội giám kia quỳ ngoài hành lang, tự tát vào mặt mình, tiếng bốp bốp vang dội. Không ai bảo dừng, hắn ta liền quỳ mãi tới tận trời tối, khóe miệng rách toạc, máu tươi đầm đìa.
Thái tử xử lý công vụ đến tận đêm khuya mới trở về tẩm cung nghỉ ngơi, sau khi cởi ngoại bào, liền lên giường nằm xuống.
Không biết qua bao lâu, hắn lại đột ngột tỉnh giấc, cau mày nhìn xuống thân dưới rồi gọi người vào thu dọn.
Đang thay y phục, bỗng cảm thấy bên chân có một thân thể mềm mại áp sát tới, hắn cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là một cung nữ hầu tẩm.
Nàng ta mặc lớp sa y mỏng tang, thân hình uyển chuyển quyến rũ, còn cả gan nhìn thẳng hắn một cái, rồi mới cúi đầu hành lễ: “Điện hạ.”
Giọng nói mềm mại kéo dài, ngọt như bánh đường dính răng.
Thái tử nâng cằm đối phương lên: “Ngươi tên gì?”
“Nô tỳ tên Xảo Xảo.”
“Xảo tiếu thiến hề* sao?” Thái tử khẽ vuốt mái tóc đen của nàng ta: “Ngươi có biết ta tên gì không?”
*Ý nhắc câu thơ nổi tiếng trong Kinh Thi: “Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề” có nghĩa là nụ cười duyên dáng, mắt đẹp long lanh.
Xảo Xảo thuận thế bám lên chân hắn, rồi leo lên cánh tay hắn, nhưng khi nghe đến đây lại không biết nên trả lời thế nào.
Nàng ta chỉ khựng lại trong chốc lát, Thái tử đã mỉm cười đẩy nàng ta ra. Ngay lập tức có nội giám bước vào, lặng lẽ bịt miệng nàng ta rồi dẫn người ra ngoài.
Lý Triều Ân gần như bò lết vào điện. Ban ngày hắn ta đã tự ý làm chủ, sai nghĩa tử chỉ nhầm đường cho Phùng biên tu, lại còn đích thân khởi động cơ quan trong con đường nhỏ. Ai ngờ khéo quá hóa vụng, để bọn họ trơ mắt nhìn một đôi hữu tình nhân làm lành với nhau.
Lúc ấy hắn ta thậm chí còn không dám nhìn sắc mặt Thái tử.
Thái tử không quay đầu lại: “Còn mấy người nữa?”
Lý Triều Ân run rẩy đáp: “Còn hai người. Đều là cung nữ được đưa tới để dạy điện hạ chuyện phòng the, đây cũng là ý chỉ của Hoàng hậu nương nương.”
Tổng cộng có ba người, thế mà hắn ta lại chọn người này đưa vào trước. Nhưng cung nữ cũng kia chẳng có điểm nào giống Tống gia nương tử cả. Ánh mắt của tên này quả thật quá kém.
Thái tử hỏi: “Bây giờ là giờ nào?”
“Bẩm điện hạ, giờ Tý.”
Thái tử im lặng. Lý Triều Ân vội vàng dâng lên một chén trà lạnh.
Nước lạnh vào bụng, không những không tạo cảm giác mát lạnh, ngược lại còn khơi lên nhiều phần nhiệt ý hơn nữa.
“Lệnh cung.” Thái tử đột nhiên mở miệng.
Lý Triều Ân lập tức quỳ sụp xuống: “Nô tài không dám nhận.”
Thái tử hỏi: “Trong sử sách xưa nay, có vị trữ quân nào cướp đoạt thê tử của thần tử không?”
Lý Triều Ân phủ phục sát đất, liên tục dập đầu, hai chân run lên bần bật, một chữ cũng không dám đáp.