Chương 5: Phu quân, thiếp muốn ở bên chàng.
“A Ngư” là cái tên cha mẹ đặt cho nàng. Ban đầu, vì chuyện đột ngột phải đổi tên, A Ngư không khỏi buồn bã. Nhưng nghĩ lại, A Giang là phu quân của nàng, mà từ trước đến nay chàng luôn đối xử với nàng rất tốt, nếu muốn đổi tên hẳn cũng là vì muốn tốt cho nàng, nên chút ưu sầu trong lòng liền nhanh chóng tan biến.
Đúng lúc nàng còn đang mải suy nghĩ, giọng nói của nam nhân bên cạnh chậm rãi vang lên.
“Hay là… gọi là A Dạng thì sao?”
Đã không thể gọi là “Ngô Ngu”, vậy đổi thành “Vô Dạng” cũng không phải không được.
“Ngô Dạng” và “Vô Dạng” đồng âm, đều mang ý nghĩa bình an vô sự.
“A Dạng?” A Ngư nghiêm túc nhẩm đi nhẩm lại cái tên ấy, rồi ngẩng đầu hỏi: “Phu quân, vì sao lại đặt tên này cho thiếp?”
Sợ nói nhiều sẽ lộ sơ hở, Lục Dự nắm lấy cổ tay nàng, vừa dẫn nàng đi vào gian nhĩ phòng vừa chậm rãi đáp:
“Tự nhiên là hy vọng ngươi… cả đời không bệnh không tai, bình an vô sự.”
A Ngư tuy không hiểu “vô sự” nghĩa là gì, nhưng vừa nghe đến “không bệnh không tai” và “bình an”, chút buồn cuối cùng trong lòng cũng tan biến, trên gương mặt lại nở nụ cười rạng rỡ như trước.
Nàng biết mà.
Phu quân đối xử với nàng tốt như vậy, làm gì cũng đều là vì nghĩ cho nàng.
Hai người vừa đi đến gian nhĩ phòng phía tây, Lục Dự đưa mắt quan sát cách bài trí trong phòng.
Xem ra đám hạ nhân cũng biết nhìn người mà cư xử, chưa đến nỗi bày biện quá sơ sài.
“Phu quân, nơi này… chính là kinh thành sao?”
Đến đây đã một ngày, nhưng mãi chiều nay A Ngư mới tỉnh lại. Mọi thứ trước mắt đều xa hoa đến mức trước kia nàng chưa từng dám tưởng tượng.
Lục Dự gật đầu.
“Lúc trước quên nói với ngươi. Nhà ta nhiều đời làm nghề buôn bán, nhưng quan hệ trong nhà không được hòa thuận như những gia đình bình thường.”
“Mẫu thân ta… miễn cưỡng có thể coi là ôn hòa. Còn phụ thân thì không cần nhắc tới. Về phần thúc bá, thím và những người khác trong phủ, kể cả vị tổ mẫu ở Như Ý đường, đều không phải người dễ chung sống.”
“Cho nên sau này ngươi cứ ở yên trong viện này, không cần bước ra ngoài.”
Nghe hắn nói xong, A Ngư mới dần hiểu rõ những mối quan hệ rắc rối trong nhà phu quân, không khỏi kinh ngạc.
Nàng vốn cho rằng người nhà của phu quân sau này cũng sẽ là người nhà của nàng.
Nhưng xem ra, chính phu quân mình cũng chẳng mấy thân thiết với họ.
Nếu vậy, nàng càng không muốn làm điều gì khiến phu quân không vui.
“Thế… nếu sau này thiếp muốn sang thỉnh an bà mẫu* (mẹ chồng) thì sao?”
Theo lời phu quân, dường như chàng vẫn khá gần gũi với mẫu thân, nên A Ngư cũng muốn cố gắng thân cận với bà.
Khóe môi Lục Dự khẽ giật. Hắn nghiến răng, nở một nụ cười cứng ngắc.
“Không cần. Mẫu thân ta vốn thích thanh tĩnh, ngày thường không thích người khác quấy rầy.”
Đường đường Trưởng công chúa đích nữ của Tiên đế, sao có thể tiếp xúc với một nữ nhân đánh cá quê mùa, xuất thân thấp kém, đến cả một chữ cũng không biết?
Sở dĩ mẫu thân hắn và tổ mẫu bất hòa, cũng chính vì năm xưa tổ mẫu đã tìm đến người cháu gái họ xa xuất thân thôn dã kia, tâm cơ thâm sâu, làm ngoại thất cho phụ thân hắn.
A Ngư khẽ vuốt sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
Nàng ngước nhìn phu quân, bỗng thấy giữa hai người có một sự đồng cảm khó tả.
Nàng từ nhỏ đã không cha không mẹ, cô độc lớn lên. Còn phu quân tuy có người thân, nhưng dường như chẳng có ai thật lòng để nương tựa.
Nghĩ như vậy, hai người lại có phần giống nhau.
“Không sao đâu, phu quân.”
A Ngư dịu dàng nói: “Sau này không qua lại với họ nữa thì thôi. Dù sao cuộc sống cũng là của hai chúng ta.”
Ánh nến khẽ lay động, phát ra tiếng lách tách, vừa khéo che lấp tiếng khớp ngón tay Lục Dự siết chặt đến kêu răng rắc.
Hắn suýt nữa bị chọc tức đến bật cười. Đường đường Thế tử phủ Ngụy Quốc công, con trai Trưởng công chúa, cháu ngoại của Hoàng đế, lại bị một cô gái đánh cá quê mùa thương hại?
“A Dạng.”
Lục Dự thử gọi cái tên mới. Thấy nàng lập tức ngẩng đầu nhìn mình, cơn bực bội trong lòng hắn cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.
“Theo quy củ trong phủ, cho dù sau này ngươi học được tiếng phổ thông, cũng không được gọi ta là ‘phu quân’ trước mặt người khác.”
Trong phủ, dù là thiếp thất hay nha hoàn thông phòng, cũng chẳng ai dám gọi chủ nhân bằng hai tiếng “phu quân”.
Lục Dự cười nhạt, đưa tay nâng cằm nàng lên.
“Ở trước mặt người khác, phải gọi ta là Thế tử.”
“Đã hiểu chưa?”
Bị đối phương nhìn chăm chú như vậy, A Ngư đỏ bừng cả mặt, vội vàng né khỏi đầu ngón tay hắn rồi cúi đầu gật nhẹ.
“Thế… tử?”
Nàng không hiểu “Thế tử” là gì. Nhưng nàng biết lời phu quân chắc chắn không sai.
Lục Dự hài lòng gật đầu.
Cho dù có cứng đầu đến đâu thì sao?
Ngày trước ở trong quân, bao nhiêu binh lính ngang bướng như gai góc, cuối cùng chẳng phải cũng bị chính tay hắn rèn giũa đến ngoan ngoãn phục tùng?
Huống hồ chỉ là một nữ nhân bụng dạ khó lường.
Cứ giữ nàng bên cạnh, từ từ dạy dỗ là được. Nếu nàng thật sự lòng tham không đáy, còn nuôi ý đồ khác, vậy thì chính tay hắn sẽ dệt nên cho nàng một giấc mộng đẹp, rồi lại đích thân phá nát nó.
“A Dạng thật ngoan.”
Lục Dự khẽ cười, chậm rãi đứng dậy.
Thấy hắn định đi, A Ngư ngơ ngác hỏi: “Đã khuya rồi… phu quân không ngủ sao?”
Kể từ sau đêm đầu tiên hai người trở thành vợ chồng trong căn nhà nhỏ ở thôn Thanh Thủy, đêm nào bọn họ cũng ngủ chung. Ngay cả trên đường lên kinh, ngồi xe ngựa ngày đêm không nghỉ, hai người cũng vẫn ở cùng một chỗ.
Đột nhiên phải tách ra, A Ngư thật sự không quen.
Vì sao phu quân lại không ngủ cùng nàng?
Lời nói vô tình ấy lập tức kéo những ký ức mà Lục Dự khó khăn lắm mới ép xuống lại trào dâng.
Những đêm triền miên mập mờ, hai thân thể trẻ trung quấn lấy nhau không rời… Từng cảnh tượng hiện lên rõ mồn một, khiến hắn khó lòng chấp nhận.
Thái dương Lục Dự giật mạnh, bàn tay trong tay áo siết chặt thành quyền. Hắn hít sâu một hơi, hơi nghiêng mặt nhìn về phía nàng.
“Gia mất tích suốt thời gian qua, trong phủ tích tụ lại không ít việc. Gần đây chuyện làm ăn cũng không được thuận lợi như trước, trong nhà còn rất nhiều việc chờ gia xử lý. Ngươi cứ ngủ trước đi.”
Nói xong, hắn cũng không ngoái đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.
A Ngư nhìn theo bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của đối phương, trong lòng không khỏi xót xa.
Vết thương trên người phu quân vẫn chưa lành hẳn, vậy mà còn phải thức đêm xử lý bao nhiêu công việc. Nàng không biết thân thể hắn có chịu nổi hay không.
Trước kia, khi hai người nương tựa vào nhau bên bờ Thái Hồ, bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ đều cùng nhau gánh vác. Bây giờ nhìn hắn mang bệnh mà vẫn phải vất vả như vậy, làm sao nàng có thể yên tâm đi ngủ?
Cho dù không giúp được gì, chỉ cần ở bên cạnh bầu bạn với hắn cũng tốt.
Nghĩ vậy, A Ngư cắn răng, lập tức đi theo.
Đến trước chính phòng, Lục Dự mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đối phó với nữ nhân kia, quả thật còn mệt hơn cả đánh trận. Thế nhưng vừa bước qua ngạch cửa, phía sau đã vang lên tiếng bước chân khe khẽ.
“Phu quân.”
Lúc này chỉ có hai người, nhớ lời hắn dặn chỉ không được gọi như vậy trước mặt người khác, A Ngư liền không hề kiêng dè.
“Ngươi theo tới đây làm gì?”
Giọng Lục Dự đã lộ vẻ không vui.
“Phu quân còn phải thức khuya xử lý công việc, thiếp… thiếp thật sự không ngủ được.”
Không làm chuyện vợ chồng, nàng liền cô đơn đến mức không ngủ nổi sao?
Lửa giận vừa mới đè nén trong lòng Lục Dự lại bùng lên, sắc mặt lập tức tối sầm.
“Ngươi lui xuống đi.”
Hắn lạnh lùng ra lệnh.
“Khoảng thời gian này, gia không có hứng.”
A Ngư thoáng ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra người này đã hiểu lầm ý mình. Hai tai nàng đỏ bừng, vội vàng xua tay giải thích: “Không phải… thiếp không có ý đó.”
“Mùa hè ban đêm rất nóng. Phu quân phải thức khuya làm việc, vậy để… A Dạng ở bên cạnh quạt cho chàng được không?”
“Phu quân… thiếp chỉ muốn ở bên chàng thôi.”
Lục Dự bất lực day day mi tâm, giọng nói cũng dịu đi đôi chút.
“Không cần. Trong phòng có băng, ban đêm sẽ không nóng.”
Nói đến đây, hắn như chợt nhớ ra điều gì, liền gọi Thanh Bách vào.
“Ngươi đến kho lĩnh thêm ít băng, mang sang gian nhĩ phòng phía tây.”
Đợi Thanh Bách lui xuống, Lục Dự mới quay sang A Ngư.
“Đường sá vất vả suốt gần một tháng, ngươi cũng về nghỉ đi.”
Thấy nàng vẫn đứng đó không chịu nhúc nhích, dường như còn có chút bướng bỉnh, hắn đành chậm giọng nói thêm: “Đi ngủ đi. Đừng để gia phải lo lắng.”
Mấy ngày liên tiếp lên đường, phần lớn thời gian nàng đều mê man ngủ, mọi việc trên đường từ lớn đến nhỏ đều do một mình phu quân lo liệu. Giờ đây dưới mắt hắn đã hiện rõ quầng xanh, giữa mày cũng đầy vẻ mỏi mệt.
A Ngư không nỡ tiếp tục làm lỡ dở thời gian nghỉ ngơi của hắn.
Nàng lặng lẽ bước tới ôm hắn một cái, rồi mới chịu quay người rời đi.
Nhìn theo bóng dáng màu ngọc bích dần khuất xa, chút ôn hòa còn sót lại trong mắt Lục Dự cũng biến mất sạch sẽ.
Quả nhiên là một nữ nhân lòng tham không đáy.
Vừa mới vào phủ ngày đầu tiên, đã vọng tưởng ngủ lại trong chính phòng của hắn.
Sáng sớm hôm sau, A Ngư ngủ một giấc no nê rồi tỉnh dậy, việc đầu tiên nàng nghĩ đến là đi tìm Lục Dự.
Lan Tâm có chút bất đắc dĩ. Thế tử vừa hồi kinh, bên Thuận Thiên phủ còn chất đống bao nhiêu công vụ chờ xử lý, làm gì có thời gian ngày ngày ở bên nàng.
Đêm qua, lúc Triết Đình hỏi nàng ta đang hầu hạ ai, nàng ta chỉ hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
“Hôm qua ta đã hứa với phu quân hôm nay sẽ hầm canh gà cho chàng bồi bổ. Buổi trưa phu quân có về không?” A Ngư hỏi.
“Chuyện này… nô tỳ cũng không biết.” Lan Tâm đáp. “Nương tử cứ liệu mà làm.”
A Ngư mím môi suy nghĩ một lát rồi vẫn đi thẳng về phía phòng bếp.
Dù buổi trưa phu quân không về thì tối cũng sẽ trở về. Canh gà hầm càng lâu càng ngọt, nàng cứ hầm sẵn một nồi là được.
Lan Tâm thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của A Ngư.
Được Thế tử đưa vào ở tại gian nhĩ phòng phía tây, ăn mặc cũng chẳng khác gì một vị tiểu chủ tử, vậy mà nàng cứ khăng khăng muốn tự tay làm những việc bếp núc. Trong phủ đâu phải không có đầu bếp đâu chứ.
A Ngư bận rộn trong tiểu phòng bếp hồi lâu. Nghe bên chính phòng có tiếng động, nàng lập tức múc đầy một bát canh gà nóng hổi đặt lên khay rồi bưng sang.
Đến nơi nàng mới phát hiện cửa chính phòng vẫn đóng kín.
Trong lòng vừa dâng lên chút tiếc nuối, nàng đang định quay người thì phía sau bỗng vang lên một tiếng quát lớn.
“Đứng lại!”
Cùng lúc đó, có người đưa tay túm mạnh lấy vai nàng.
Lực kéo đến quá bất ngờ, thân thể A Ngư mất thăng bằng, mắt cá chân đau nhói, cả nàng lẫn người vừa túm nàng đều ngã xuống đất.
“A…”
A Ngư đau đến khẽ kêu lên, nhưng ngay sau đó, bên cạnh đã vang lên một tiếng thét còn thảm thiết hơn.
Mu bàn tay nóng rát khiến nàng lập tức hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Nàng cứ ngỡ phu quân đã trở về nên vội vàng bưng bát canh vừa múc còn sôi sùng sục sang đây. Ai ngờ người kia kéo nàng quá mạnh, lúc ngã xuống, cả bát canh cũng hất thẳng về phía đối phương.
Đúng lúc ấy, Lan Tâm chạy tới.
Vừa nhìn thấy Thục Hoa Huyện chúa ngã dưới đất, ôm lấy cánh tay đau đớn, rồi lại nhìn đống mảnh sứ vỡ tung tóe trên nền, tim nàng ta lập tức thắt lại.
Nàng ta chẳng còn tâm trí để ý đến A Ngư, vội vàng chạy khỏi Hằng Sơ viện, một mặt đi mời đại phu, một mặt tìm Thanh Bách.
Thục Hoa Huyện chúa chính là muội muội của Thế tử, là người được Trưởng công chúa nâng niu như bảo bối, tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ sơ suất nào.
Thục Hoa đau đến rên rỉ. Lại thấy Triết Đình đứng chắn trước mình bị nước canh hắt trúng nửa bên mặt, bỏng đỏ đến gần như ngất đi, nàng ta lập tức ôm cánh tay đau rát, giận dữ quát: “Đồ tiện tỳ to gan! Vừa rồi bảo ngươi đứng lại, ngươi điếc à?”
Mắng xong, nàng ta mới cuống quýt quay sang Triết Đình.
“Triết Đình! Ngươi sao rồi?”
A Ngư biết mình vô tình gây họa, trong lòng vừa hối hận vừa lo lắng. Nàng vội bước tới muốn xem tình hình hai người, nào ngờ lại bị cô nương mặc áo vàng kia đẩy ngã xuống đất.
Lục Ỷ Vân trừng mắt nhìn nàng, cắn răng kéo tay áo lên. Cơn đau khiến hốc mắt nàng ta đỏ hoe.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi mời đại phu cho bổn Huyện chúa!”
A Ngư cũng lo cho vị cô nương bị bỏng đến gần ngất kia. Nàng run rẩy đứng dậy, định tìm Lan Tâm, nhưng nhìn khắp sân lại chẳng thấy bóng ai.
Nàng cắn môi, bất chấp mắt cá chân đau nhức, tập tễnh đi về phía cổng.
Ra khỏi cổng hoa thùy, trước mặt là hai con đường.
Đến lúc này A Ngư mới chợt nhận ra, nàng hoàn toàn không biết phải đi đâu để tìm đại phu.
“Triết Đình! Mau tỉnh lại đi! Đừng dọa ta…”
Tiếng khóc phía sau càng lúc càng bi thiết, khiến tim A Ngư cũng thắt lại theo.
Nàng lập tức chọn con đường bên phải, khập khiễng bước đi.
Dù đi hướng nào thì dưới chân vẫn có đường. Chỉ cần gặp được người, nàng sẽ hỏi.
Ở cuối hành lang phía trước là một chiếc đình nhỏ. Trong đình có hai bóng người mặc y phục màu trắng.
A Ngư như nhìn thấy cứu tinh, lập tức tăng nhanh bước chân, tập tễnh chạy đến, vừa thở hổn hển vừa hỏi:
“Vị đại ca này… xin hỏi… xin hỏi ở đâu có đại phu?”
Dứt lời, thấy đối phương chỉ lặng lẽ nhìn mình mà không đáp, nàng càng thêm sốt ruột.
Lúc này nàng mới nhớ ra mình đang nói giọng quê, người ở kinh thành chưa chắc đã hiểu.
Nước mắt nóng lòng sắp trào ra, nàng vừa khoa tay múa chân vừa cố diễn tả.
“Đại phu… ở đâu? Trong viện có người bị thương… ngất rồi… rất gấp!”
Nàng vừa cố bắt chước khẩu âm của Lục Dự, vừa loay hoay giải thích, thì người nọ bỗng lên tiếng:
“Tại hạ nghe hiểu.”
Nghe được giọng nói quê hương quen thuộc, A Ngư sững sờ nhìn người trước mặt. Giọt nước mắt vừa trào lên cũng khựng lại nơi khóe mắt.
“Cô nương không cần lo lắng.” Lục Thực chậm rãi nói. “Tại hạ đã sai người đi mời đại phu rồi.”
Ánh mắt hắn ta khẽ lướt về hướng nàng vừa chạy tới.
“Cô nương là người của Hằng Sơ viện?”
A Ngư không biết Hằng Sơ viện là nơi nào, theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau, rồi lau nước mắt, do dự gật đầu.
“Ngồi xuống nghỉ một lát đi.”
Lục Thực thong thả nâng chén trà: “Chân cô nương đang bị thương, lúc này gấp cũng vô ích. Cứ bình tĩnh chờ là được.”
Nói xong, hắn ta không nhìn nàng nữa, chỉ lặng lẽ hướng mắt về phía đầm sen phía xa, nơi những đóa sen trắng đang thấp thoáng giữa tầng tầng lá biếc.
Nhưng A Ngư nào có được sự thảnh thơi như người này. Đối với nàng, mỗi một khắc ngồi chờ ở đây chẳng khác nào bị đặt trên lửa mà thiêu đốt thêm một khắc.
Ở phía xa, Lục Dự đang vội vã trở về Hằng Sơ viện.
Vừa ngẩng đầu, hắn đã nhìn thấy trong chiếc đình phía trước, hai người đang ngồi đối diện nhau.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống đến cực điểm.