[SKTTQTCQT] Chương 7

Chương 7: Nôn khan

Ngày thường Tạ Trường Lăng không thích người ngoài ra vào chính phòng. Khi chờ sai bảo, Bảo Châu liền ở tú phòng vừa thêu thùa vừa tán gẫu. Đêm nay Tạ Trường Lăng về muộn, đề tài của các nàng tự nhiên rơi lên người Hằng Nguyên.

Tạ Trường Lăng xưa nay hiếm khi có hứng thú với nữ tử. Ban đầu các nàng thật sự coi Hằng Nguyên như chim sẻ bay lên cành cao, nhưng hiện tại thấy Tạ Trường Lăng đối với nàng chỉ thường thường, không hề để trong lòng, liền biết tạo hóa của nàng cũng chỉ đến thế mà thôi, thế là lần lượt bắt đầu chê cười Hằng Nguyên.

“Còn đang vươn cổ chờ kìa, đi xem thử không?”

Bảo Châu không kịp ngăn, mà cũng không muốn nghiêm túc muốn ngăn, để mặc cho hai nữ sử đi tới sương phòng xem Hằng Nguyên rốt cuộc đang cô đơn thế nào.

Hằng Nguyên đang đọc sách.

Tâm trạng bồn chồn bất an của nàng theo việc Tạ Trường Lăng về muộn mà dần dần lắng xuống. Nàng liếc nhìn vầng trăng treo cao, cảm thấy Tạ Trường Lăng tám phần là sẽ không quay về, trong lòng nhẹ nhõm hơn không ít.

Chỉ tiếc nữ sử không cho nàng đi nghỉ sớm, để giết thời gian, Hằng Nguyên đành tìm một quyển sách xem.

Nữ sử không thấy được bộ dạng thất vọng của nàng, có chút không cam lòng. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đang định nghĩ cách chọc tức Hằng Nguyên, thì chợt nghe ngoài viện có động tĩnh.

Chẳng bao lâu sau, cổng Khóa Xuân Viên bị mở ra, Tạ Trường Lăng đội trăng mà bước vào.

Hằng Nguyên đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng nàng không tin vận rủi lại tới nhanh như vậy, vội chạy tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy người đi đầu đội mũ tam lương, mặc quan phục nhất phẩm màu chu sa thêu tiên hạc, mắt sâu mũi cao — không phải Tạ Trường Lăng thì còn ai?

Tim nàng trầm xuống.

Tâm trạng vừa thả lỏng lại bị mây mù bao phủ, trở nên nặng nề vô cùng.

Tạ Trường Lăng tiến vào chính phòng, đèn dầu được thắp sáng, bóng người lay động, hẳn là đang tắm rửa thay y phục.

Trong khoảng thời gian này, không ai nhắc tới nàng, Tạ Trường Lăng cũng không mở miệng hỏi đến. Hằng Nguyên chỉ có thể cầu mong hắn quý nhân hay quên, sớm quên mất sự tồn tại của nàng.

Nhưng nguyện vọng này chỉ duy trì được nửa nén hương.

Cánh cửa bị đẩy nhẹ, phát ra tiếng kẽo kẹt.

Hằng Nguyên lập tức bật dậy khỏi ghế thêu, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Tạ Trường Lăng tiện tay đóng cửa, bên trong mặc áo lót, bên ngoài khoác trường bào màu huyền sắc, tóc dài buộc lại, rũ xuống đến eo, nhìn qua phúc hậu vô hại, đúng là dáng vẻ một công tử ôn nhuận.

Tạ Trường Lăng cong môi cười: “Muộn như vậy còn chờ ta, thật ngoan.”

Hằng Nguyên không muốn nhận lời khen này: “Ta vốn định ngủ rồi, nhưng nữ sử của ngươi không cho, ta chỉ đành tiếp tục chờ.”

Tạ Trường Lăng gật đầu: “Vất vả rồi.”

Giống như một quyền đánh vào bông, Hằng Nguyên nghẹn đến khó chịu.

Tạ Trường Lăng tháo áo khoác, tay vươn về phía nàng.

Hằng Nguyên hoảng hốt, thân thể theo bản năng tránh đi.

Tay Tạ Trường Lăng rơi vào khoảng không, hắn cười như không cười, nhướng mắt nhìn nàng.

Hằng Nguyên lắp bắp: “Nh… nhanh vậy đã bắt đầu sao? Hay là… uống trước một ngụm trà?”

Nàng không đợi hắn trả lời, vội vàng rót trà, hai tay dâng lên.

Nhìn qua giống như kẻ cùng đường tuyệt vọng, cái gì cũng dám thử.

Tạ Trường Lăng đưa chén trà tới bên môi, dưới ánh mắt vừa khẩn trương vừa mong đợi của Hằng Nguyên, lại nhẹ nhàng đặt xuống.

Hằng Nguyên căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng:
“Vì sao không uống?”

Tạ Trường Lăng nói: “Bên trong có bỏ thuốc?”

Hằng Nguyên vội vàng phủ nhận, nhưng trong lòng hoảng loạn vô cùng, không biết mình lộ sơ hở ở đâu.

Tạ Trường Lăng chỉ vào chóp mũi mình: “Chỗ này của ta rất nhạy. Ta ngửi ra được. Mông hãn dược là loại thuốc cơ bản nhất, ta từng xem qua, không thể nhầm mùi.”

Hắn ngay cả tên thuốc cũng nói chuẩn xác.

Hằng Nguyên không thể không tin hắn thật sự đoán được.

Nhưng trong nhận thức của nàng, mông hãn dược vốn vô sắc vô vị, nàng không hiểu mũi người sao có thể linh đến mức này.

Nếu thật là như vậy, việc nàng bị phát hiện cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Hằng Nguyên mặt mày ủ rũ.

Tạ Trường Lăng hỏi: “Thật là mông hãn dược?”

Hằng Nguyên không cam tâm “ừ” một tiếng.

Tạ Trường Lăng nói: “Thật ra ta chỉ thuận miệng đoán. Nhưng lúc ta uống trà, ngươi quá căng thẳng, khiến ta không thể không hoài nghi ngươi động tay chân.”

Hằng Nguyên hối hận đến cực điểm.

Nếu cho nàng thêm một cơ hội, nàng thà chết cũng sẽ không thừa nhận, sao có thể để Tạ Trường Lăng dễ dàng thử ra như vậy.

Nàng thật sự quá ngu.

Tạ Trường Lăng đặt chén trà xuống, một tay ôm lấy eo Hằng Nguyên, trực tiếp ném nàng lên giường.

Hằng Nguyên lăn một vòng, vừa bò dậy, vai đã bị Tạ Trường Lăng ấn xuống, kéo ngược lại.

Hai tay nàng bị bẻ ra sau lưng, dùng thắt lưng trói chặt lại với nhau.

Hằng Nguyên giãy giụa: “Ngươi buông ta ra!”

Tạ Trường Lăng không để ý tới nàng, đẩy mặt nàng úp xuống giường. Hằng Nguyên quỳ hai đầu gối trên đệm, vừa định bò dậy thì lại bị Tạ Trường Lăng túm lấy eo kéo trở về. Hắn vén tà váy dài từ bên hông nàng, rồi giáng xuống mông nàng hai cái.

Hằng Nguyên nghẹn ngào kêu lên một tiếng, màu đỏ bừng bừng lan thẳng từ mặt tới cổ, vừa xấu hổ vừa tức giận: “Ngươi đang làm gì vậy!”

Từ năm nàng năm tuổi, ngay cả mẹ ruột cũng chưa từng đánh nàng, huống chi lại là đánh vào chỗ khiến người ta thẹn thùng như thế. Tạ Trường Lăng chẳng thèm giải thích, lại tiếp tục đánh nàng hai cái nữa, mông thịt run lên, để lại cảm giác nóng rát.

Hằng Nguyên cảm thấy mình không thể chịu nổi nữa. Cho dù Tạ Trường Lăng chỉ là một kẻ phế vật không thể kéo dài bao lâu, nàng cũng không có cách nào tiếp tục chịu đựng. Nàng có lỗi với Tạ Trường Minh, nếu chàng đã chết, nàng sẽ lấy mạng mình đền cho chàng.

Nhưng hai tay Hằng Nguyên bị trói ra sau lưng, dù muốn ngồi dậy cũng không có điểm tựa, chỉ có thể dùng vai chống lên. Nào ngờ như vậy lại càng khiến eo nàng lõm xuống, mông càng vểnh cao, vô tình phác ra một đường cong mê người.

Ánh mắt Tạ Trường Lăng trở nên sâu thẳm. Đầu ngón tay hắn quấn khăn, luồn vào dưới váy.

Tạ Trường Lăng mặc áo trong, đứng lặng lẽ bên giường, hàng mi rũ xuống. Chỉ nhìn dáng người như lan như ngọc của hắn cùng gương mặt ôn nhuận cấm dục kia, người ngoài căn bản không đoán ra hắn đang làm chuyện hỗn trướng gì. Dù sao thì ngay cả ngón tay đang làm chuyện ác kia cũng bị che khuất dưới váy.

Hai đầu gối Hằng Nguyên rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, mồ hôi thấm ướt, ngã sấp xuống giường. Má nàng áp vào đệm, môi khẽ hé, từng ngụm từng ngụm thở dốc. Thanh âm nàng sớm đã không còn do mình khống chế, chỉ biết theo động tác nặng nhẹ của ngón tay Tạ Trường Lăng mà cao thấp lên xuống, đứt quãng như tiếng dây đàn bị hắn tùy ý gảy.

Một nén nhang trôi qua, bắp chân Hằng Nguyên run rẩy không ngừng, Tạ Trường Lăng lại vẫn chưa thỏa mãn. Ngón tay hắn luyến tiếc không muốn rời đi, ngọn lửa trong cơ thể cháy càng dữ dội. Dù có trêu đùa đến mức Hằng Nguyên khóc nức nở van xin thế nào, hắn vẫn không thấy đủ, chỉ cảm thấy trống rỗng.

Tạ Trường Lăng mất kiên nhẫn rút tay ra, khăn đã ướt sũng. Hắn liếc nhìn một cái, ánh mắt chuyển sang gương mặt Hằng Nguyên đỏ hồng khác thường, con ngươi tán loạn, rồi dừng lại trên đôi môi nàng hé mở không khép.

Hắn khẽ nhíu mày, kéo Hằng Nguyên dậy, ấn vai nàng, buộc nàng quỳ trước mặt mình.

Hằng Nguyên cảm nhận được nguồn nhiệt đang tiến lại gần, không dám tin mà mở to mắt.

Tạ Trường Lăng rời khỏi sương phòng khi đã quá nửa đêm. Vốn hắn cho rằng đây chỉ là một cuộc vui do hắn nắm quyền chủ đạo, tất nhiên có thể rút lui toàn thân, vì thế cũng không gọi người chuẩn bị nước. Không ngờ tới cuối cùng lại ép ra cả một thân mồ hôi, buộc phải tắm rửa cho sạch sẽ.

Đặc biệt là chỗ phía dưới kia.

Hắn vốn không thích người khác chạm vào, nhưng miệng nhỏ ấm áp mềm mại kia cũng không đến mức khiến hắn chán ghét, chỉ là cảm giác dính dính nhớp nháp làm người ta không thoải mái mà thôi.

Bên ngoài, mọi người tất bật hầu hạ Tạ Trường Lăng, trong sương phòng lại không có lấy một ai đoái hoài. Chỉ có Hằng Nguyên không ngừng súc miệng, còn đưa ngón tay vào sâu trong cổ họng, đau đớn thúc ép bản thân nôn ra, thẳng đến khi vị chua trào ngược lên tận cổ, nàng vẫn không chịu dừng lại.

Tạ Trường Lăng đúng là một kẻ biến thái đáng bị thiên đao vạn quả.

Đêm nay, tuy hắn còn chưa từng cởi xiêm y nàng, nhưng những việc hắn làm đã vượt quá giới hạn mà Hằng Nguyên có thể chịu đựng.

Tạ Trường Minh là quân tử, ôn nhu săn sóc, lại thương tiếc nàng. Ba năm ở bên chàng, Hằng Nguyên cũng không hề biết rằng trên đời lại tồn tại những thủ đoạn biến thái đến như vậy.

Tạ Trường Lăng đối với nàng, chỉ có phát tiết không kiêng nể gì, chẳng khác nào coi nàng như một món đồ tiện tay sử dụng.

Hằng Nguyên vừa cảm thấy khuất nhục, lại vừa cảm thấy lòng tự tôn của mình đang từng chút từng chút bị Tạ Trường Lăng lăng nhục đến tan nát. Nàng tuyệt đối không thể chịu nổi việc bị đối xử như vậy, nhưng khi đã không còn sức phản kháng, việc bị đối xử như thế tựa hồ lại trở thành chuyện đương nhiên.

Đó mới chính là điều khiến Hằng Nguyên đau đớn nhất.

Nàng ghé người trên thau đồng nôn khan, rốt cuộc cũng có nữ sử nhớ tới nàng. Không đợi nàng lên tiếng, đối phương đã tùy tiện đẩy cửa phòng đi vào.

Các nàng chẳng mấy để tâm đến tình trạng của Hằng Nguyên, ánh mắt trước tiên rơi xuống chiếc giường. Đệm chăn chỉ có một góc nhỏ là lộn xộn, những chỗ khác vẫn coi như gọn gàng. Lại thấy y phục trên người Hằng Nguyên vẫn mặc chỉnh tề, nếu không phải trong phòng còn phảng phất một luồng khí vị khác thường, căn phòng này nhìn qua quả thật hết sức bình thường.

Nữ sử không có ý định truy hỏi, lạnh lùng nói: “Ngươi nên trở về Kết La viện.”

Hằng Nguyên lau vệt nước bên khóe miệng, dùng giọng khàn khàn nói: “Ta muốn đi bồi Trường Minh.”

“Đêm nay ngươi còn có mặt mũi đi bồi Thập nhất lang sao?” Nữ sử thoáng sững người, rồi lập tức dùng giọng châm chọc.

Hằng Nguyên lặp lại: “Ta muốn đi bồi Trường Minh.”

Trên người nàng vẫn là bạch ngọc không tì vết, nhưng thanh âm lộ ra lại mỗi khắc mỗi giây đều như đang tuyên cáo sự phản bội và bất trung. Trước kia, mỗi khi tâm tình không tốt, bị ủy khuất, nàng đều muốn dựa vào Tạ Trường Minh. Nhưng giờ phút này, nàng lại trở thành người không có mặt mũi nhất để đi gặp hắn.

Trong lòng Hằng Nguyên trống rỗng, nàng không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không nhận ra rằng bản thân ở cạnh Tạ Trường Minh, còn mặt dày đòi hỏi sự ấm áp từ chàng, là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ. Vì thế, chút khí thế và dũng khí vừa mới gắng gượng dựng lên liền tan rã sạch sẽ.

Nàng rũ mắt xuống: “Thôi, ta vẫn nên trở về Kết La viện.”

Nữ sử đưa nàng về Kết La viện, rồi đóng cửa viện lại, từ bên ngoài dùng chìa khóa khóa chặt. Hằng Nguyên bước tới, đập cửa: “Các ngươi nhốt ta làm gì?”

Nữ sử chán ghét nói: “Ngươi tự tiện hạ dược, đại tư mã tất nhiên phạt ngươi cấm túc nửa tháng.”

Hằng Nguyên không ngừng vỗ cửa: “Hắn không thể cứ thế nhốt ta lại, các ngươi thả ta ra, ta muốn đi gặp hắn!”

“Nô tỳ khuyên thiếu phu nhân bớt mơ tưởng viển vông. Cho rằng bò được lên giường đại tư mã là có thể vểnh đuôi lên trời sao? Cũng phải tự cân nhắc rõ thân phận của mình, không sợ chọc giận đại tư mã, khiến cả Thập nhất lang cũng bị đá văng ra ngoài sao?” Nữ sử âm dương quái khí nói. “Thiếu phu nhân nên biết điều một chút. Chỉ vì chuyện ngươi hạ dược đã liên lụy không ít người rồi. Nếu vì ngươi mà phủ đại tư mã máu chảy thành sông, những kẻ chết bởi ngươi, dù thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Tay Hằng Nguyên khựng lại.

Nàng nhìn cánh cửa, trong mắt thoáng hiện vẻ sợ hãi.

Nữ sử thấy nàng không nói nữa, liền xoay người nghênh ngang rời đi. Trong viện dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn một mình Hằng Nguyên đứng trong viện không trăng, cũng không đốt đèn, toàn thân chìm trong đau khổ.

Khi nàng quay vào phòng, chợt nghe thấy từng tiếng kêu thảm thiết, thê lương đến cực điểm.

Phía Khóa Xuân Viện mở cửa viện, có người cầm đèn đi ra, những tiếng kêu thảm thiết kia đột ngột im bặt, ánh nến sáng trong lại hắt lên bầu trời một vầng sáng ấm áp màu quất.

Bên đó người chưa tản, chỉ là không còn tiếng động.

Còn chỗ của Hằng Nguyên, đã không có tiếng, cũng không có ánh sáng.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!