Chương 10: “Để ta xem thử, rốt cuộc chỗ này là lớn lên như thế nào.”
Ánh mắt Tạ Trường Minh dừng lại trên người Hằng Nguyên. Bệnh nặng quấn thân, y lại không cảm thấy thân thể mình đau đớn ra sao, trái lại càng để ý đến giọng nói của nàng hơn, lo lắng hỏi:
“Hàn… uống… thuốc…”
Hằng Nguyên biết Tạ Trường Minh vẫn hoàn toàn không hay biết gì. Y không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết quan tâm nàng. Mà chính sự quan tâm thuần túy ấy lại khiến Hằng Nguyên càng không dám ngẩng đầu, cảm giác áy náy vì phản bội ập tới làm nàng vội vàng tránh đi ánh mắt của đối phương, đáp ngắn gọn:
“Bị cảm lạnh, ta sẽ uống thuốc.”
Tạ Trường Minh lo lắng nói: “Phải… chăm… sóc… tốt… Ta… sau này… không…”
Muốn nói nàng chăm sóc tốt cho bản thân, ta sau này không thể bầu bạn cùng nàng nữa.
Hằng Nguyên rốt cuộc không nhịn được, trước khi nước mắt tràn mi liền đứng dậy rời đi, tránh ra dưới mái hiên, trong tiếng vó ngựa lộp cộp, lặng lẽ lau nước mắt.
Tạ Trường Lăng đẩy cửa đi ra, một tay đặt dưới tay áo tựa vào khung cửa, nói:
“Tẩu tẩu sao lại khóc?”
Hằng Nguyên không muốn để lộ yếu đuối trước mặt cái tên khốn kiếp Tạ Trường Lăng này. Người như hắn, nhìn thấy người khác đau khổ chẳng những không đồng cảm, mà còn nhân cơ hội cười nhạo nàng càng dữ hơn.
Nỗi thống khổ của nàng không nên trở thành trò tiêu khiển của kẻ khác.
Hằng Nguyên mạnh miệng: “Không có khóc. Đại tư mã muốn đi thì đi đi, không tiễn.”
Nàng không nhìn Tạ Trường Lăng, mặt lạnh bước vào trong, nhưng Tạ Trường Lăng vẫn đứng yên, thân hình vừa động liền chặn trước mặt nàng:
“Tẩu tẩu sao lúc nào cũng vội vã đuổi ta đi? Quan hệ thúc tẩu chúng ta kém như vậy, sẽ làm Thập nhất huynh sẽ lo lắng.”
Hằng Nguyên cười lạnh:
“Trường Minh và đại tư mã là đường huynh đệ lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Chúng ta có thể trở thành bằng hữu hay không, trong lòng Trường Minh rất rõ.”
Tạ Trường Lăng nói:
“Nghe ngươi vậy thật làm ta đau lòng. Ta thu lưu Thập nhất huynh, lại ngày ngày cho hắn ta dùng nhân sâm, kết quả đổi lại là tẩu tẩu muốn phân rõ ranh giới với ta.”
Hằng Nguyên nghe ra trong lời hắn có uy hiếp. Có lẽ với giọng điệu hời hợt của hắn thì không tính là uy hiếp, chỉ là “hảo tâm nhắc nhở”. Nhưng chỉ cần hắn nói ra câu đó, liền lập tức trói chặt tay chân Hằng Nguyên, khiến nàng mất sạch tự tin.
Nàng do dự một lát, không muốn cúi đầu như vậy, nhưng cũng không dám nói thêm lời khiêu khích nào, chỉ có thể rũ mắt nhìn gấu váy.
Tạ Trường Lăng hơi cúi người, ghé sát bên tai nàng nói:
“Ta cho tẩu tẩu thêm một cơ hội. Nếu hôm nay có thể làm ta vừa lòng, ngày mai ta sẽ tiếp tục cho Thập nhất huynh dùng nhân sâm.”
Hằng Nguyên vội vàng túm lấy tay Tạ Trường Lăng. Hắn khẽ nhíu mày liếc qua tay nàng, nhưng nàng không để ý, nói thẳng: “Ngày đó rõ ràng ngươi không nói như vậy!”
Tạ Trường Lăng hỏi lại: “Ta nói thế nào?”
Hằng Nguyên vội nói: “Ngươi nói chỉ cần ta… đến phòng ngươi, thì sẽ tiếp tục cho Trường Minh uống canh sâm.”
Tạ Trường Lăng cười nhẹ: “Thì ra tẩu tẩu lại coi trọng bản thân mình như vậy, cảm thấy một lần… có thể đáng giá nhiều nhân sâm đến thế.”
Hắn vỗ vỗ vai Hằng Nguyên, giọng điệu như dạy bảo: “Tẩu tẩu nên tự biết thân biết phận.”
Hai câu nói đã khiến mặt Hằng Nguyên đỏ bừng, vừa tức vừa xấu hổ, nước mắt tủi nhục sắp rơi xuống lại bị nàng cắn răng ép trở về.
Không thể khóc.
Trường Minh còn cần nàng.
Hằng Nguyên lau sạch nước mắt xong mới quay lại phòng. Tạ Trường Minh vẫn còn tỉnh, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, dường như không được an tâm, lo sợ Hằng Nguyên bị bắt nạt. Khi thấy nơi khóe mắt nàng còn phảng phất vết nước, y vừa lo lắng vừa căng thẳng muốn ngồi dậy, nhưng nằm quá lâu, thân thể hoàn toàn không có sức, suýt nữa thì ngã lăn xuống đất.
Hằng Nguyên vội vàng bước nhanh tới, thở gấp một hơi rồi đỡ Tạ Trường Minh ngồi dậy. Ánh mắt Tạ Trường Minh cứ dán chặt vào khóe mắt nàng, tin chắc rằng nàng đã khóc, đau lòng muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng ngay cả tay cũng không nâng nổi.
Ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng không làm được.
Ánh mắt Tạ Trường Minh dần ảm đạm, y hung hăng đấm lên người mình, nhưng vì không có sức, động tĩnh rất nhỏ, không khiến Hằng Nguyên chú ý đến nỗi khổ sở và tự trách vì không thể bảo vệ nàng.
Hằng Nguyên sắp xếp lại cho Tạ Trường Minh nằm ổn định, nói: “Có việc thì gọi ta, đừng làm tổn thương bản thân.”
Tạ Trường Minh yếu ớt lắc đầu, nói: “Nước mắt… vì…”
Hằng Nguyên nhẹ nhàng vỗ y một cái: “Còn không phải vì chàng nói mấy lời đó, làm ta buồn sao.”
Tạ Trường Minh có chút không tin, còn muốn hỏi chuyện nàng và Tạ Trường Lăng tranh chấp ngoài cửa, nhưng Hằng Nguyên nhẹ nhàng áp mặt vào ngực mình, hai tay khẽ vòng lấy eo y:
“Trường Minh, nếu chàng thật sự thương ta, thì phải cố gắng sống tiếp, ở bên ta, bảo vệ ta.”
Sống mũi Tạ Trường Minh cay xè, y rất muốn cho Hằng Nguyên một lời hứa, nhưng thân thể mình ra sao, y hiểu rõ nhất.
Y sẽ không còn bao nhiêu thời gian.
Y rốt cuộc sẽ phụ nàng.
Y có lỗi với Hằng Nguyên.
Tạ Trường Minh lại ngủ nữa rồi.
Y giống như một đứa trẻ, nằm ở đó, vô tri vô giác, không cần cảm nhận buồn vui.
Hằng Nguyên ngồi bên giường y, ánh mắt trống rỗng, suy nghĩ rốt cuộc có biện pháp nào có thể không cần làm vừa lòng Tạ Trường Lăng hay không.
Đáng tiếc, nàng không nghĩ ra.
Nếu thật sự phải làm loại chuyện đó, nàng cũng vô cùng không cam tâm, vậy có cách nào không cần làm chuyện ấy mà vẫn có thể lấy lòng Tạ Trường Lăng?
Hằng Nguyên không nghĩ ra.
Nàng không có tiền, không mua nổi vàng bạc châu báu, cũng không có những trò hành hạ ghê tởm để mua vui cho Tạ Trường Lăng.
Nghĩ tới nghĩ lui, dường như nàng thật sự chỉ còn lại một thân thể để mặc người đùa bỡn.
Hằng Nguyên khó có thể chấp nhận kết quả này. Nàng do dự một lúc, đứng dậy ra ngoài, tìm Bảo Châu hỏi nhà bếp ở đâu.
Có bài học từ việc một nhóm nữ sử bị phạt vì Hằng Nguyên, hiện tại các nữ sử nhìn thấy nàng đều vô cùng cảnh giác, hễ nàng ra ngoài là lập tức theo sát, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút, nàng lại tìm được cơ hội gây chuyện.
Nghe nàng hỏi nhà bếp, Bảo Châu cảnh giác hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”
Hằng Nguyên nói: “Ta muốn nấu canh cho đại tư mã.”
Hằng Nguyên có tiền án, Bảo Châu đương nhiên không dám để nàng chạm vào đồ ăn thức uống, liền cười nhạo: “Ngươi biết xử lý nguyên liệu sao? Bong bóng cá vàng, gạch cua, tay gấu, những thứ đó ngươi từng nghe hay từng thấy chưa?”
Bị nàng nói vậy, Hằng Nguyên không dám đáp, chỉ hỏi: “Đại tư mã ngày thường thích gì?”
Bảo Châu nói: “Thiếu phu nhân muốn lấy lòng đại tư mã?”
Hằng Nguyên không phủ nhận.
Bảo Châu suy nghĩ một chút. Nàng ta đang cân nhắc chừng mực. Hằng Nguyên hại đồng bạn của nàng ta, Bảo Châu muốn trả đũa, nhưng cũng phải đoán đúng tâm tư Tạ Trường Lăng, không thể làm quá mức khiến hắn cảm thấy nàng ta vượt quyền.
Ánh mắt Bảo Châu xoay chuyển. Tạ Trường Lăng vốn không gần nữ sắc, tuy không biết vì sao hiện tại lại hứng thú với một thôn nữ, nhưng nếu Hằng Nguyên tự tiện làm bừa, chắc chắn sẽ chọc giận hắn. Hơn nữa đây là Hằng Nguyên chủ động muốn lấy lòng Tạ Trường Lăng, có xảy ra chuyện gì cũng không thể trách lên đầu nàng ta.
Bảo Châu hạ quyết tâm, hỏi: “Ngươi biết đánh đàn không?”
Hằng Nguyên thật sự biết, là Tạ Trường Minh dạy, nhưng cũng chỉ biết chút ít.
Bảo Châu hơi bất ngờ liếc nàng một cái, nói: “Đi theo ta.”
Tạ Trường Lăng đang chán đến phát hoảng nằm trên giường. Đám lão thần trong triều vẫn còn tranh cãi do dự, không ai dám đứng ra, phía Hằng Nguyên cũng không có động tĩnh gì, hắn hoàn toàn nhàn rỗi, chỉ có thể ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà, giết thời gian trong buồn chán.
Ngoài cửa truyền đến tiếng xô đẩy, ngay sau đó là tiếng rèm châu bị hất tung, vang lên một tràng leng keng trong trẻo. Hắn lười biếng nhấc mí mắt nhìn qua, liền thấy Hằng Nguyên bị người ta đẩy vào. Vì chân còn đau, nàng không đứng vững, trực tiếp ngã xuống đất. Váy đỏ trải ra, mái tóc đen phủ trên làn da trắng như tuyết uốn lượn, sắc màu đối chọi mạnh mẽ đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Hằng Nguyên xấu hổ bò dậy từ dưới đất. Xương quai xanh nàng thon dài tinh xảo, đường cong gợi cảm. Chiếc yếm đỏ mỏng chỉ bé bằng bàn tay, miễn cưỡng che lấy hai bầu tuyết nhũ phập phồng. Bụng nhỏ phẳng phiu, rốn bé và tròn. Trên vòng eo thon chỉ lỏng lẻo treo một lớp lụa mỏng. Váy xẻ cao, khiến đôi chân dài trắng ngần phơi bày dưới ánh nhìn của Tạ Trường Lăng, không chỗ nào trốn tránh.
Nàng xấu hổ đưa tay che trước ngực, lại muốn dùng mảnh sa mỏng đáng thương kia che đi đôi chân dài, nhưng hoàn toàn vô dụng. Nàng càng luống cuống, da thịt toàn thân càng ửng lên sắc hồng non, trông hệt như một quả đào mật chín mọng, chờ người hái.
Bảo Châu lấy cớ đánh đàn cần phải thắp hương thay y phục, lừa nàng vào phòng rửa mặt. Dỗ nàng cởi quần áo xong thì giấu hết y phục đi, chỉ ném cho nàng bộ này, muốn mặc hay không thì tùy.
Có gan thì cứ trần truồng đi ra ngoài.
Đến lúc này Hằng Nguyên mới biết mình bị lừa, Bảo Châu là đang thay nhóm tỷ muội bị nàng liên lụy mà trả thù.
Hằng Nguyên sốt ruột xoay vòng vòng, đập cửa cầu xin hồi lâu, bên ngoài sớm đã không còn động tĩnh, chỉ có tiếng chim non trong trẻo bay ngang. Bảo Châu đã sớm mang người rời đi, quét sạch toàn bộ Kết La Viện. Hằng Nguyên ý thức được nàng ta quả thật đã quyết tâm làm tới cùng.
Vì thế Hằng Nguyên chỉ có thể nhận mệnh, nhục nhã thay bộ váy chỉ dùng hai mảnh sa bọc lại, không đứng đắn chút nào. Lúc nàng ra ngoài, Bảo Châu còn định giúp nàng đeo thêm dây xích ở eo. Hằng Nguyên không muốn khiến mình càng thê thảm, liều mạng giãy giụa. Bảo Châu thấy da nàng quá mức kiều nộn, sợ để lại dấu vết trên người nàng, liền từ bỏ, còn giả nhân giả nghĩa nói:
“Nô tỳ đều là vì tốt cho ngươi. Bên cạnh đại tư mã đến một con muỗi cái cũng không có, nếu nãi nãi nắm được cơ hội này, sau này lo gì không có vinh hoa phú quý.”
Nói xong liền đẩy Hằng Nguyên vào chính phòng Khóa Xuân Viên.
Hằng Nguyên ngã nhào xuống đất, cùng Tạ Trường Lăng đang nằm trên giường bốn mắt nhìn nhau.
Hằng Nguyên vội vàng bò dậy, che trên chắn dưới, luống cuống tay chân, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Tạ Trường Lăng ngồi dậy: “Ngươi tìm đâu ra bộ y phục này?”
Giọng hắn nghe rất bình thản. Hằng Nguyên cẩn thận trả lời: “Bảo Châu tìm cho ta.”
“Đứng lên.” Tạ Trường Lăng nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng dậy. Hằng Nguyên không dám buông tay che ngực, vừa lùi vừa giữ chặt trước người.
Đôi chân dài trắng ngần thấp thoáng giữa tà váy, làn da tuyết trắng chói mắt. Lại nhìn lên trên, chính là chiếc váy lỏng lẻo chỉ cần kéo nhẹ là có thể tuột xuống.
Bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, rốn khi tròn khi dẹt, như một cái miệng nhỏ đang hô hấp.
Hằng Nguyên nhận ra ánh mắt Tạ Trường Lăng, vội vàng đưa tay che bụng, cố gắng ngăn cách tầm nhìn của hắn.
Không biết vì sao, nàng cảm thấy trong phòng nóng lên rõ rệt, như có thứ gì đó không ngừng rút bớt không khí, khiến nàng có chút khó thở. Hằng Nguyên vội vàng đảo mắt tìm cửa, cuống quýt nói:
“Ta… ta còn có việc.”
Nàng xoay người định chạy, nhưng một bàn tay đã ôm lấy eo nàng, hơi dùng lực, liền bế nàng lên khỏi mặt đất.
Y phục lạnh lẽo dán lên làn da gần như trần trụi, kích thích nàng run rẩy từng đợt. Tạ Trường Lăng khom người ép xuống, dùng thân thể làm lồng giam, giam nàng ở bên dưới. Đồng thời nàng cảm thấy một bàn tay nóng rực đang không ngừng lần lên, những ngón tay tò mò tìm tòi khắp người nàng.
Tạ Trường Lăng mang theo ý cười tò mò xen lẫn hưng phấn, nói:
“Để ta xem thử, nơi này rốt cuộc trông như thế nào.”
Hoàn toàn là giọng điệu của một đứa trẻ nghịch ngợm vừa tìm được món đồ chơi mới.
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013