[SKTTQTCQT] Chương 12

Chương 12: Đây là mặt trời mọc từ hướng Tây.

Tuy rằng lời giận dỗi kiểu như “uống liền hai chén thuốc tránh thai” cũng đã nói ra, nhưng bất kỳ ai nhìn thần sắc của Hằng Nguyên cũng sẽ không thật sự cho rằng nàng chỉ đang nói đùa.

Cằm Tạ Trường Lăng chậm rãi siết chặt, rồi khẽ cười một tiếng: “Ta đổi chủ ý rồi, không uống tránh canh tránh thai nữa.”

Hắn bước về phía Hằng Nguyên, vai rộng chân dài, cảm giác áp bức mười phần. Hằng Nguyên mơ hồ cảm thấy nguy hiểm đang từng bước ép tới, liền lùi lại phía sau. Nhưng một bước của nàng sao thắng nổi đôi chân dài của Tạ Trường Lăng, tay hắn đặt lên bụng dưới bằng phẳng của nàng, lòng bàn tay hơi lạnh, lực ấn xuống khiến Hằng Nguyên cảm giác như có một con rắn độc bò trên bụng mình.

Tạ Trường Lăng nâng mí mắt, nói: “Chỗ này nếu có thể mang thai con của ta thì cũng khá thú vị.”

Hằng Nguyên toàn thân như chạm phải gai nhọn, nói: “Ngươi điên rồi?”

Nàng vốn không được Tạ gia thừa nhận, mà quan hệ phu thê trên danh nghĩa giữa nàng và Tạ Trường Minh cũng không phải Tạ gia muốn phủ nhận là phủ nhận được. Thúc tẩu loạn luân sinh con sẽ bị nghị luận và kỳ thị thế nào, vậy mà Tạ Trường Lăng chỉ vì cái gọi là thú vị mà hoàn toàn không màng đến.

Huống chi Hằng Nguyên tuyệt đối không thể vì một kẻ hỗn trướng như Tạ Trường Lăng mà chịu khổ mang thai, gánh chịu nguy hiểm sinh nở, bởi vì hắn căn bản không xứng.

Tạ Trường Lăng càng cảm thấy chủ ý này không tệ, hắn nhìn bụng nhỏ của Hằng Nguyên, nói: “Có đứa bé như vậy, đám tộc lão Tạ gia kia chắc chắn sẽ phát điên. Đợi đến khi ngươi mang thai, ta sẽ đưa ngươi đến một thôn trang nào đó dưỡng thai, chờ ngươi sinh xong rồi trực tiếp bế đứa bé đến trước mặt bọn họ, đảm bảo dọa cho bọn họ một trận.”

Hằng Nguyên: “Kẻ điên.”

Nàng không có gì để nói với loại bệnh tâm thần này, quay đầu bỏ đi. Lời Tạ Trường Lăng khiến nàng thực sự sợ hãi, nàng lo hắn sẽ biến ý tưởng này thành sự thật, nên muốn tranh thủ đi sắc thuốc tránh thai uống ngay.

“Đứng lại.” Tạ Trường Lăng nói, “Ta không cho ngươi đi.”

Đường đi của Hằng Nguyên bị hai bà tử thô sử chống nạnh chặn lại. Nàng muốn lách qua, hai bà tử liền chen lấn chắn kín đường, tuyệt không cho nàng một khe hở. Hằng Nguyên gấp đến dậm chân, quay đầu tức giận nhìn Tạ Trường Lăng.

Hằng Nguyên nói: “Ta là người mang thai, có rất nhiều cách phá thai. Thay vì sinh nó ra, còn không bằng để ta đi chết.”

Nàng nói rất thẳng thừng, từng chữ đều cắn thật mạnh để tỏ rõ quyết tâm. Nghe thì có vẻ yếu ớt, không phải tự hại mình thì cũng là tự sát, không đe dọa được Tạ Trường Lăng chút nào. Nhưng vẻ thà chết không khuất phục của nàng lại giống như một ngọn lửa cháy rực, sáng rỡ giữa đêm, khiến bóng tối cũng không thể che đi ánh sáng của nàng.

Tạ Trường Lăng nhìn nàng một lúc, nói: “Vậy không còn cách nào. Nếu ngươi đã không tình nguyện như vậy, chi bằng chúng ta chơi một trò chơi.”

Trò chơi, lại là trò chơi.

Hằng Nguyên chẳng những không thả lỏng, ngược lại càng căng thẳng hơn.

Tạ Trường Lăng nói: “Bộ y phục lúc nãy trên người ngươi là ai chuẩn bị?”

Hằng Nguyên còn đang do dự có nên khai Bảo Châu ra hay không thì Bảo Châu đã lên tiếng. Nàng ta vốn dự cảm không ổn, cũng không muốn nói, nhưng Tạ Trường Lăng có vô số cách tra tấn khiến người ta không thể không khai, nên thà nhận sớm còn hơn.

Tạ Trường Lăng nhìn nàng ta một cái, chỉ vào khoảng đất trống trong viện, sai người mang vải đen và quả táo tới.

Tạ Trường Lăng nói: “Quy tắc rất đơn giản, nếu ngươi bắn trúng quả táo trên đầu nàng ta, ta sẽ thuận theo ý ngươi, tuyệt không can thiệp nửa câu.”

Nghe thì đơn giản, với điều kiện Hằng Nguyên là một tay bắn cung giỏi. Nhưng sự thật là từ nhỏ tới lớn nàng cũng chẳng sờ vào cung tiễn được mấy lần, bảo nàng bịt mắt bắn trúng quả táo trên đầu Bảo Châu chẳng khác gì bảo nàng cầm kiếm trực tiếp giết người.

Bảo Châu đã bị đặt quả táo lên đầu, đứng im không nhúc nhích, nhưng hai chân run bần bật.

Nữ sử dâng cung tiễn tới. Hằng Nguyên vụng về cầm lên, phát hiện cung tiễn rất nặng, muốn kéo dây nhắm chuẩn càng khó. Dù bình thường nàng cũng từng săn chim cải thiện bữa ăn, nhưng với kỹ thuật của mình thì tuyệt không dám bắn vào người khác.

Hằng Nguyên đặt cung tiễn xuống, nói: “Ta không biết bắn.”

Tạ Trường Lăng nói: “Quả nhiên ngươi vẫn muốn mang thai.”

Hằng Nguyên nói: “Ta cũng không muốn mang thai.” Nàng bước về phía Bảo Châu.
Bảo Châu vẫn luôn nhìn nàng. Hầu hạ Tạ Trường Lăng nhiều năm như vậy, nàng ta rất rõ tính tình hắn, cũng biết lúc này chỉ có Hằng Nguyên mới là cứu tinh của mình.

Lúc cung tiễn được mang tới, Bảo Châu thật sự nghĩ mình sắp chết tại chỗ. Vì thế khi Hằng Nguyên phản kháng mệnh lệnh của Tạ Trường Lăng, không do dự bước về phía mình, Bảo Châu gần như muốn khóc. Nàng ta nắm chặt tay Hằng Nguyên, dù ngay sau đó Hằng Nguyên đã nhẹ nhàng đẩy nàng ta ra.

“Để Bảo Châu cầm cung tiễn, bắn quả táo trên đầu ta.” Hằng Nguyên nói rõ từng chữ, giọng bình tĩnh, không giống bộc phát nhất thời mà như đã suy nghĩ kỹ.

Bảo Châu lập tức nhìn nàng, mặt đầy kinh ngạc. Có lẽ đến trăm năm sau nàng ta cũng không hiểu vì sao Hằng Nguyên lại làm chuyện giống như lấy mạng đổi mạng như vậy. Bảo Châu rất cảm kích nàng, nhưng khó khăn lắm mới an toàn, nàng ta thật sự không muốn lại đặt mình vào nguy hiểm.

Bảo Châu ấp úng, rốt cuộc cũng không nói ra chuyện mình cũng không biết bắn cung.

Tạ Trường Lăng xưa nay không quan tâm nữ sử giỏi cái gì, nhưng hắn giỏi quan sát, đặc biệt nhạy cảm với sự yếu thế của người khác. Bảo Châu né tránh ánh mắt Hằng Nguyên khiến hắn lập tức hiểu ra. Hắn đương nhiên không giúp Bảo Châu che giấu, ngược lại còn có thú vui ác liệt muốn làm chuyện này lớn hơn.

Hắn nói: “Bảo Châu, ngươi có biết bắn cung không?”

Bảo Châu cứng người. Tạ Trường Lăng đứng trước mặt, nàng ta không dám không trả lời, nhưng mạng sống quan trọng nên cũng không thể nói thật. Do dự hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Tạ Trường Lăng cong môi, nói với Hằng Nguyên: “Ngươi cứu nàng ta, nàng ta lại muốn hại ngươi. Tức không? Có muốn ta xử trí nàng ta thay ngươi báo thù không?”

Bảo Châu vừa nghe liền biết đại sự không ổn. Mùi máu đêm qua dường như vẫn còn quanh quẩn nơi đầu mũi. Nàng ta không dám tưởng tượng gậy gộc đánh xuống người sẽ đau thế nào, vội quỳ xuống xin Hằng Nguyên tha mạng.

Tạ Trường Lăng đứng một bên nhìn, thưởng thức dáng vẻ hoảng loạn của Bảo Châu, đồng thời suy nghĩ xem Hằng Nguyên sẽ phản ứng ra sao.

Lớn tiếng trách mắng?

Phẫn nộ hất tay?

Hay giật lấy cung tiễn chĩa vào đầu Bảo Châu rồi bắn?

Vô luận là cách nào, đều có cái hay riêng của nó.

Hằng Nguyên rút tay áo bị Bảo Châu nắm chặt ra, nói: “Tay ngươi mềm mịn thế này, một chút vết chai cũng không có, nghĩ chắc ngày thường cũng không phải làm việc nặng. Ngươi là thị nữ, đương nhiên càng không thể nào đi luyện bắn cung.”

Nàng nói một cách thản nhiên: “Con đường ta chọn vốn dĩ chính là con đường ta phải đi, hoặc tránh thai, hoặc chết. Không liên quan đến ngươi.”

Bảo Châu kinh ngạc nhìn Hằng Nguyên. Dù không bị Hằng Nguyên truy cứu, tâm tình nàng cũng không vì thế mà nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm phức tạp.

Tạ Trường Lăng lặng lẽ nhìn Hằng Nguyên một lúc, rồi chỉ Bảo Châu: “Lấy cung tiễn.”

Bảo Châu đối với sự máu lạnh của Tạ Trường Lăng cảm thấy không thể tin nổi. Rõ ràng không lâu trước hai người còn thân mật dựa sát vào nhau, vậy mà chỉ chớp mắt đã có thể không chút do dự khiến đối phương máu văng tại chỗ, thực sự lạnh lùng đến vô tình.

Nhưng khi nàng ta nghĩ đến những vết thương loang lổ trên người Hằng Nguyên, lại chẳng còn bất ngờ gì trước sự tàn nhẫn của Tạ Trường Lăng, thậm chí còn cảm thấy hắn vốn là loại người như vậy, thế này mới đúng là hắn.

Bảo Châu nghiến răng, cầm cung tiễn lên, quay đầu kéo căng dây cung, mũi tên chĩa thẳng vào Hằng Nguyên. Hằng Nguyên vẫn bình tĩnh, đến mắt cũng không chớp.

Tạ Trường Lăng chậm rãi nói: “Ngươi nghĩ ta sẽ không hạ lệnh giết ngươi?”

Hằng Nguyên nói: “Không dám. Ta sẽ không treo mạng mình lên chút lương tâm gần như không tồn tại của ngươi.”

Tạ Trường Lăng không có ý dừng lại, Bảo Châu chỉ có thể từ từ kéo dây cung hết mức trong khả năng sức mình có thể chịu được.

Tạ Trường Lăng nói: “Thật sự không muốn mang thai con của ta đến vậy sao?”

Hằng Nguyên nói: “Không muốn.”

Nàng liếc nhìn mũi tên lóe lạnh trên đầu tên rồi dời mắt đi.

Bảo Châu sắp không trụ nổi nữa, khẩn cầu Tạ Trường Lăng: “Đại tư mã, thật sự phải bắn sao?”

Tạ Trường Lăng không nói gì, chỉ uy nghiêm nhìn nàng ta. Bảo Châu lập tức nhận ra mình đã phạm sai lầm lớn, nàng ta không thể kiên định lựa chọn cứu Hằng Nguyên, cũng không thể trung thành tuyệt đối với Tạ Trường Lăng, nàng ta đã trở thành một kẻ gió chiều nào theo chiều ấy đáng xấu hổ.

Bảo Châu nhận mệnh, buông tay.

Nàng ta nhắm chặt mắt lại.

Hằng Nguyên cũng nhắm chặt mắt.

Quả táo không rơi xuống đất, trên người cũng không có đau đớn. Một lúc lâu sau, Hằng Nguyên kinh ngạc mở mắt, thấy mũi tên bắn trật bia, rơi cách nàng gần một trượng.

Nàng sững lại, nhìn về phía Tạ Trường Lăng. Bảo Châu thấy mình không làm Hằng Nguyên bị thương nhưng lại sợ còn phải làm thêm một lần nữa, chân mềm nhũn quỵ xuống đất.

Trong số những người có mặt, chỉ có Tạ Trường Lăng là còn cười được. Hắn vỗ tay, như vừa xem xong một màn kịch đặc sắc. Sự căng thẳng trước cái chết của Hằng Nguyên, sự giằng xé do dự của Bảo Châu, tất cả đều trở thành màn biểu diễn tuyệt vời nhất. Tạ Trường Lăng xem đến hứng thú, còn muốn thêm một phần sụp đổ nữa, hắn cười nhạo:

“Hai kẻ chưa từng luyện bắn cung, lấy đâu ra tự tin sẽ bắn trúng bia.”

Câu nói này cho thấy ngay từ đầu hắn chỉ định trêu đùa Hằng Nguyên và Bảo Châu, dựng nên một nguy cơ giả, rồi thỏa mãn khi nhìn thấy bản tính con người bộc lộ.

“Chỉ có ngươi,” hắn nói với Hằng Nguyên, “đã làm ta thất vọng hai lần. May mà còn có Bảo Châu ở đây.”

Hắn thản nhiên cười: “Bảo Châu biểu hiện tốt như vậy, ta nên thưởng ngươi thế nào đây?”

Vô luận cái nào cũng giống nhau, đều có sự xuất sắc thuộc về nó.

Bảo Châu lại không hề vui khi được khen, chỉ thấy da đầu tê dại. Nàng ta biết vận rủi sắp đến rồi.

Hắn nói: “Có rồi. Ta ban ngươi cho nàng làm nữ sử, được không?”

Đúng là hắn thật biết gây chuyện. Đem một nữ sử tâm cao khí ngạo, từng muốn hại Hằng Nguyên, thậm chí muốn gi·ết Hằng Nguyên, ban cho chính Hằng Nguyên, hắn thật sự không sợ gây ra chuyện lớn sao.

Bảo Châu cũng biết nếu đi theo Hằng Nguyên thì tiền đồ coi như tiêu tan hết. Nàng ta vô cùng không cam lòng, quỳ xuống cầu xin.

Tạ Trường Lăng làm như không nghe thấy, chỉ nói với Hằng Nguyên: “Nếu ngươi không muốn giữ nàng ta, thì đem bán hoặc gi·ết cũng được. Dù sao từ giờ nàng ta là người của ngươi, tùy ngươi xử trí.”

Tiếng khóc cầu xin của Bảo Châu lập tức im bặt.

Hằng Nguyên nói: “Thuốc tránh thai của ta đâu?”

Vòng tới vòng lui, nàng vẫn không quên chuyện này.

Tạ Trường Lăng khó chịu nhăn mũi: “Cho ngươi, được rồi chứ.”

Hằng Nguyên vẫn thấy chưa đủ: “Không chỉ lần này, còn có lần sau, lần sau nữa. Chỉ cần ngươi còn muốn ta, thì phải đưa thuốc tránh thai cho ta. Đừng lại dùng mấy thủ đoạn trêu đùa chỉ đáng giá một chén thuốc tránh thai nữa.”

Tạ Trường Lăng nói: “Tùy ngươi.”

Hằng Nguyên thu hồi ánh mắt, chỉ nói với Bảo Châu: “Đi thôi.”

Bảo Châu lau nước mắt, bái Tạ Trường Lăng, rồi đứng dậy đi theo Hằng Nguyên.

Tạ Trường Lăng đột nhiên nói: “Ta sớm muộn cũng sẽ thử ra điểm mấu chốt của ngươi.”

Hằng Nguyên vì hai tiểu nha đầu mà chịu phạt, hắn cho là giả tạo. Dùng thân mình cứu Bảo Châu, hắn cho là ngu xuẩn.

Hắn luôn cho rằng con người tất phải có một mặt ích kỷ. Nhưng tạm thời Tạ Trường Lăng không tìm thấy điều đó trên người Hằng Nguyên. Điều này không phù hợp với nhận thức của hắn về con người này, nên hắn nảy sinh hứng thú, nhất định phải tự tay đào ra mặt tối ích kỷ của nàng.

Điều đó có nghĩa là hắn sẽ còn vô số ý nghĩ để tr·a t·ấn Hằng Nguyên.

Trò khôi hài hôm nay sẽ còn lặp lại hết lần này đến lần khác.

Hằng Nguyên cảm thấy mệt mỏi.

Nàng trở về Kết La viện, Bảo Châu bưng thuốc tránh thai tới. Nàng không màng thuốc còn nóng bỏng, uống cạn một hơi.

Vừa đặt bát xuống bàn, đã thấy một tiểu nha hoàn mới buộc tóc hai chỏm ló đầu ngó nghiêng ở cổng viện.

Hằng Nguyên nhận ra đó là nha hoàn hầu hạ ở thiên viện, vội đứng dậy, thân thể nhanh nhẹn đến mức không nhìn ra nàng vừa mệt mỏi: “Chỗ Trường Minh xảy ra chuyện gì?”

Tiểu nha đầu nói: “Thập nhất lang quân một canh giờ trước đã tỉnh, tìm nương tử khắp nơi mà không thấy, nô tỳ mới tới Kết La viện tìm. Nhưng các tỷ tỷ nói nương tử đang hầu hạ Đại tư mã, không chịu vào báo.”

Một canh giờ trước!

Chẳng phải chính là lúc nàng bị nhốt trên giường Tạ Trường Lăng sao?

Sắc mặt Hằng Nguyên trắng bệch, cảm giác áy náy và xấu hổ dâng lên. Nàng không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đi ra ngoài.

Bảo Châu vẫn chưa quen làm nữ sử của Hằng Nguyên. Thấy đã có tiểu nha đầu cầm đèn dẫn đường, nàng ta cũng không vui đi theo.

Hằng Nguyên không còn tâm trí để ý người này.

Đến thiên viện, Tạ Trường Minh vẫn còn tỉnh. Đây là lần tỉnh lâu nhất sau cơn bệnh nặng của y. Nhưng không có ai ở bên nói chuyện.

Hằng Nguyên đau lòng muốn ch·ết.

Nàng đến bên giường, gọi y một tiếng.

Tiếng gọi ấy như mưa xuân thấm vào thân thể khô héo của Tạ Trường Minh, khiến đôi mắt u tối của hắn bừng lên ánh sáng và sinh khí.

Y quay đầu, nhìn Hằng Nguyên thật lâu.

Đến khi Hằng Nguyên nắm tay y, dựa vào đầu giường hắn, hắn mới hoàn hồn, khẽ gọi:

“Viên Viên… là nàng sao?”

Hằng Nguyên gật đầu: “Là ta.”

Tạ Trường Minh vui mừng, nhưng lại cảm thấy niềm vui của mình không đúng lúc, vội kìm xuống:

“Tiểu nha đầu tìm nàng thật lâu không thấy, ta tưởng nàng đã đi rồi. Nàng nên đi đi. Bây giờ có Đại tư mã chăm sóc ta, bên cạnh không thiếu người hầu hạ, nàng không cần ở đây chịu khổ cùng ta.”

Hằng Nguyên lắc đầu: “Ta muốn ở bên chàng. Không có ta, chàng sẽ không chịu sống cho tốt.”

Nàng thương xót lau mồ hôi trên trán y: “Lúc nãy không tìm thấy ta, chàng lo lắng rồi phải không?”

Tạ Trường Minh không dám thừa nhận, sợ làm tăng gánh nặng cho nàng. Nhưng thật ra y rất nhớ nàng.

Trong thời gian này y luôn hôn mê, thỉnh thoảng tỉnh lại giữa chừng, chỉ đủ nói vài câu với Hằng Nguyên. Y đã rất lâu không ôm nàng.

Hằng Nguyên nhìn ra khát vọng của y.

Không đợi hắn mở lời, nàng đã cởi giày vớ, chui vào chăn, dựa sát vào lòng y.

Trên người Hằng Nguyên có một mùi hương thanh nhạt, như thấm ra từ da thịt. Phải ôm thật gần, áp mũi vào mới ngửi thấy.

Tạ Trường Minh lại không dám làm vậy. Chỉ khi Hằng Nguyên dựa vào lòng y, y mới như tỉnh mộng, tự trách mình quá bốc đồng, tự ti nói:

“Trên người ta không dễ ngửi… nàng đừng lại gần ta quá.”

“Khẩu thị tâm phi.” Hằng Nguyên cười y: “Ta có ghét bỏ chàng đâu, chàng còn không biết hài lòng? Mau ôm ta đi.”

Giọng nàng hoạt bát khiến Tạ Trường Minh nhớ lại những ngày họ sống ở thôn quê.
Những ký ức đẹp như trăng trong gương, hoa trong nước. Chỉ cần hơi nhớ lại, lồng ngực y đã ấm lên.

Y khẽ đáp một tiếng, cẩn thận ôm lấy Hằng Nguyên, ngửi mùi hương quen thuộc ấy, động tình nói:

“Viên Viên… nếu ta khỏe lại thì tốt rồi. Chúng ta sẽ đi thả diều. Con diều năm ngoái làm xong vẫn chưa thả.”

Mũi Hằng Nguyên cay cay: “Được. Ta còn nhớ khi làm con diều đó, tay chàng bị tre cứa mấy vết, chảy rất nhiều máu. Không thể để máu chàng chảy vô ích. Con diều đó nhất định phải thả đến khi rách mới thôi.”

“Được.”

Tạ Trường Minh cũng cười: “Theo ý nàng, thả đến khi rách thì thôi.”

Giọng y dần dần nhỏ lại.

Y đã tỉnh một canh giờ, toàn bộ tinh lực đều hao hết trong lúc chờ Hằng Nguyên. Nhưng may mắn, cuối cùng y vẫn đợi được nàng.

Đến lúc này Hằng Nguyên mới dám nhìn giọt nước mắt nơi khóe mắt y.

Nàng không dám tưởng tượng trong khoảng thời gian không đợi được nàng, phải nằm cô độc như vậy, Tạ Trường Minh đã cô tịch, sợ hãi và lưu luyến thế nào.

Nàng chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt gầy gò của y thật lâu, khẽ nói:

“Chàng đúng là một lang quân khẩu thị tâm phi.”

*

Bảo Châu sáng sớm tỉnh lại, tinh thần uể oải vô cùng.

Giữa các thế gia đại tộc, chuyện tặng nữ sử hay mỹ nhân cho nhau vốn rất bình thường. Tạ Trường Lăng cũng không chỉ một lần đem mỹ nhân ban ra ngoài. Nhưng Hằng Nguyên, một thải tang nữ từ thôn quê tới, trong tay bản thân cũng chẳng có mấy lượng bạc, làm sao nuôi nổi người khác.

Đi theo một chủ tử như vậy thì còn có tiền đồ gì?

Bảo Châu tự cho mình tuổi trẻ xinh đẹp, tiến lui đúng mực, lại rất giỏi hầu hạ người, đương nhiên không cam lòng dừng lại ở đây. Nàng ta nhất định phải nghĩ cách quay trở lại bên cạnh Tạ Trường Lăng.

Nhưng chuyện này rất khó.

Tạ Trường Lăng sẽ không để ý tới một nữ sử nho nhỏ, cho dù nữ sử đó chỉ vì hắn nhất thời hứng khởi mà vận mệnh bị đảo lộn long trời lở đất.

Bảo Châu nghĩ mãi không ra cách, trong đầu lại không ngừng hiện lên cảnh tượng tối qua mình bị đả kích.

Bỗng nhiên nàng ta nhớ tới lúc Tạ Trường Lăng ban nàng ta cho Hằng Nguyên, trên mặt hắn rõ ràng mang vẻ chờ xem kịch vui.

Đại tư mã thích nhất là xem kịch.

Nếu nàng ta có thể dâng lên một vở kịch hay khiến hắn vui vẻ, có phải sẽ có cơ hội nhân đó mà được quay trở lại không?

Bảo Châu vì ý tưởng chợt lóe này mà gần như muốn vỗ tay khen hay.

Nhưng vấn đề là, nàng ta phải bày mưu thế nào mới có thể dựng nên một vở kịch khiến Tạ Trường Lăng hài lòng?

Ý nghĩ của nàng ta lại rơi lên người Hằng Nguyên.

Dù trước kia nàng ta từng vì chuyện trêu chọc Hằng Nguyên mà cảm thấy áy náy, nhưng bây giờ nàng ta cũng đã gặp báo ứng, coi như trả xong rồi. Hiện tại vì tiền đồ của mình, cũng là chuyện bất đắc dĩ.

Hằng Nguyên lương thiện như vậy, nhất định sẽ thông cảm cho nàng ta.

Bảo Châu tự mình trấn an một phen, rồi liền hăng hái đầy mình bước ra ngoài.

Tạ Trường Lăng đã ở thiên viện.

Gần đây hắn có lẽ thật sự không có việc gì để làm, ở Khóa Xuân viên lâu đến phát chán, liền chuyển sang thiên viện, nhàn rỗi vô vị mà nghe kể chuyện.

Tạ Trường Minh đang nắm chặt tay Hằng Nguyên, kể cho hắn nghe chuyện tình giữa mình và nàng.

Tạ Trường Lăng nghe câu được câu không, thỉnh thoảng lại chen vào vài lời phá hỏng hứng thú.

Ví dụ như khi Tạ Trường Minh nói đến lần đầu gặp nhau, lúc đó y trèo cây dâu để hái dâu ăn, không cẩn thận trượt chân ngã xuống, bị thương ở chân. May mà Hằng Nguyên đi ngang qua.

Thải tang nữ lớn lên trong núi rừng hiểu rõ nhất phải tìm thảo dược nào, nghiền nát rồi đắp lên vết thương.

Y nhìn cô nương vừa xinh đẹp vừa thiện lương ấy, lập tức bị hấp dẫn sâu sắc, ánh mắt thế nào cũng không rời khỏi nàng được.

Lúc này, Tạ Trường Lăng liền tủm tỉm nói: “Thập nhất huynh ngay cả cây dâu cũng không trèo nổi, thật vô dụng. Tứ chi đúng là bỏ phí, nói ra ngoài thật uổng danh nam tử hán đại trượng phu.”

Tạ Trường Minh: …

Sau đó Tạ Trường Minh lại hồi tưởng mình và Hằng Nguyên làm sao nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm.

Tạ Trường Lăng cười nhạo: “Chẳng qua là thấy sắc nảy lòng tham thôi. Nói vòng vo như vậy làm gì? Dám làm không dám nhận.”

Sắc mặt Tạ Trường Minh lập tức thay đổi.

Xưa nay y tính tình ôn hòa, không thích nổi nóng cãi vã với người khác. Nhưng y tuyệt đối không chịu nổi có người khinh nhờn tình cảm giữa mình và Hằng Nguyên.

Hằng Nguyên không muốn phu quân đang bệnh còn phải tức giận hại thân, liền nói:

“Trường Minh sinh ra đã tuấn tú, ta vừa nhìn đã thích. Sau khi về còn nhớ mãi không quên, ban đêm cũng toàn mơ thấy chàng, càng không chịu nhường chàng cho các nương tử khác. Ngươi nói ta thấy sắc nảy lòng tham cũng không sai. Lúc đó ta ngay cả chàng tên gì cũng không biết, chẳng phải chỉ vì nhìn trúng cái túi da đẹp mắt này sao.”

Hằng Nguyên nắm tay Tạ Trường Minh.

Tạ Trường Minh được nàng dỗ đến xuôi lòng, nhưng vẫn muốn nhấn mạnh:

“Ta và Viên Viên là phát sinh từ tình cảm, tuân thủ lễ pháp, mãi đến sau khi thành thân mới thật sự làm phu thê.”

Hằng Nguyên thuận theo y mà dỗ dành: “Được rồi, chàng là chính nhân quân tử, còn ta là kẻ thấy sắc nảy lòng tham.”

Hai người nhìn nhau cười, nụ cười ngọt ngào vô cùng. Chỉ nhìn thôi cũng biết những năm tháng trước kia của họ ngọt như mật.

Tạ Trường Lăng thì lại nhớ đến biểu hiện của Hằng Nguyên trên giường.

Hắn nghĩ mãi cũng chỉ nhớ nàng bị ép xuống, hai tay bị trói chặt, thụ động chịu đựng. Thật khó tưởng tượng một người lạnh nhạt như nàng cũng từng có lúc thấy sắc nảy lòng tham.

Nhưng cũng không thể vội kết luận như vậy.

Hằng Nguyên tuy lạnh nhạt, nhưng lại nhiều nước thế… nên cũng khó nói nàng thật sự là người lãnh đạm hay không. (nước ở đây là gì mọi người tự hiểu nhé)

Tạ Trường Lăng vuốt cằm suy nghĩ một lúc, lại nảy ra một ý tưởng mới. Nhưng hắn không nói ra.

Hắn chỉ nhìn Hằng Nguyên và Tạ Trường Minh đang nhỏ giọng nói chuyện. Hai người còn đang tranh cãi rốt cuộc ai là người yêu trước, ai yêu nhiều hơn.

Hắn nghĩ: rất nhanh thôi, Hằng Nguyên sẽ không còn dám cùng Tạ Trường Minh tranh cãi như vậy nữa.

Hắn đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài.

Lúc đi ngang qua Bảo Châu cũng không liếc nàng ta lấy một cái.

Bảo Châu dù sớm đoán được, nhưng vẫn không khỏi thất vọng.

Nàng ta giấu cảm xúc trong mắt, bước vào phòng.

Tạ Trường Lăng gọi Thương Lục tới, trước hết hỏi tình hình trên triều.

Thương Lục đáp: “Việc chọn Hoàng hậu là quan trọng nhất. Các đại thần vẫn còn đang tranh cãi, mỗi người đề cử một nhà khác nhau. Cũng có người cho rằng bệ hạ còn trẻ, chưa cần vội lập hậu.”

“Đều mười bảy rồi, cũng không còn nhỏ nữa.” Tạ Trường Lăng nói.

“Có ai đề cử nhà họ Vương không?”

Lúc ban đầu mọi người đều cho rằng Tạ Trường Lăng nhất định sẽ giữ lại ngôi vị Hoàng hậu cho các tiểu nương tử của Tạ gia. Các đại thần ai nấy đều xoa tay chuẩn bị, phe ủng hộ thì tính toán liều đến máu chảy đầu rơi để nhân cơ hội bày tỏ trung tâm, còn phe phản đối cũng định đánh cược cả mạng đấu tranh đến cùng.

Không ngờ Tạ Trường Lăng lại không đi theo lẽ thường, chọn một tiểu nương tử của nhà họ Vương.

Hơn nữa nhà Vương gia này không thuộc ngũ đại vọng tộc, thậm chí ngay cả chức tiểu quan tư lại cũng không phải, mà chỉ là một hộ nông gia ngoài thành.

Cả nhà họ cũng không hiểu vì sao lại được Đại tư mã để mắt tới, hiện đang hoảng hốt ở trọ trong khách điếm huyện Trường An, chờ được triệu kiến.

Việc này khiến tiểu hoàng đế và đám quan viên đảng ủng hoàng tức đến muốn chết, còn những quan viên ủng hộ Tạ gia thì cũng hòa thượng quá cao sờ không tới đầu, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hai phe cứ thế giằng co với nhau.

Tạ Trường Lăng sờ cằm. Nghe thấy bọn họ còn đang cãi nhau không dứt, hắn lập tức mất hứng nghe tiếp, chỉ dặn Thương Lục một câu:

“Ngươi đi Bình Khang phường mua cho ta một bình dược.”

Đang yên đang lành, loại thuốc gì lại phải đến Bình Khang phường mua?

Thương Lục kinh ngạc vô cùng. Trong ấn tượng của hắn, Tạ Trường Lăng tuy ham vui nhưng lại không muốn bị người khác đùa bỡn, vì thế không dính cờ bạc, không gần nữ sắc, càng không đụng đến mấy thứ dược bẩn kia.

Chuyện này đúng là mặt trời mọc từ hướng Tây.

Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.

Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013

error: Content is protected !!