Chương 14: “Ngươi đã từng thấy kính Tây Dương kính chưa?”
Bảo Châu hớn hở kể lại tình hình vừa rồi, khi Tạ Trường Minh giận dữ mắng nàng ta, bảo nàng ta cút đi, lúc ấy nàng ta đang cúi đầu quỳ rạp trên đất, vì thế không nhìn thấy cảnh Tạ Trường Minh chỉ vào tim mình với Hằng Nguyên, trong lòng vẫn tràn đầy tự tin cho rằng mình đã mở màn cho vở kịch hay này thật tốt.
Nàng ta líu lo như chim hỉ thước, đem vẻ mặt của Tạ Trường Minh khi biết Hằng Nguyên cùng Tạ Trường Lăng dan díu đã biến hóa ra sao mà miêu tả tỉ mỉ cho Tạ Trường Lăng nghe, chỉ để lấy lòng Tạ Trường Lăng, nàng ta còn dùng rất nhiều từ ngữ không mấy tôn trọng, cố hết sức khiến toàn bộ cảnh tượng trở nên vừa buồn cười vừa đáng thương.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn Tạ Trường Lăng, như một con chim non há mỏ đòi ăn chờ mong hắn ban thưởng, lại không chú ý đến việc Hằng Nguyên cắn chặt hàm răng, nhưng cơn giận vẫn khó kiềm chế cuối cùng bùng nổ nơi lòng bàn tay vào khoảnh khắc này.
Cái tát ấy vang lên giòn giã, đánh đến mức Bảo Châu đầu óc choáng váng, hoa mắt chóng mặt. Nàng ta ôm lấy gương mặt bị tát đến sưng đỏ, kinh ngạc nhìn Hằng Nguyên, như đang nhìn một người xa lạ.
Hằng Nguyên đứng đó với sắc mặt mây đen giăng kín, tay lại lần nữa giơ cao lên, vẻ tàn nhẫn và hận ý trên mặt khiến Bảo Châu tin rằng nàng sẽ đánh thêm lần thứ hai.
Bảo Châu tay chân luống cuống bò về phía Tạ Trường Lăng tìm sự che chở, Hằng Nguyên hoàn toàn không đặt Tạ Trường Lăng vào mắt, nàng trực tiếp túm lấy búi tóc của Bảo Châu, Bảo Châu thét lên cầu cứu Tạ Trường Lăng.
Hằng Nguyên căm hận nói: “Đúng là một con chó tốt của chủ nhân. Chủ tớ các ngươi rắn chuột một ổ, cùng một giuộc, hại người như cỏ rác.”
Tạ Trường Lăng đứng đó với thần sắc thản nhiên, dường như Hằng Nguyên mắng không phải hắn, Bảo Châu vì muốn tỏ lòng trung thành đành vội nói: “Là ngươi dám làm không dám nhận, ngươi dám phản bội lén lút tư tình, thì phải nghĩ đến hậu quả bị người vạch trần bộ mặt thật.”
Hằng Nguyên phẫn nộ vì sự vô sỉ của nàng ta: “Nếu ngươi thật sự chính nghĩa, khi ta bị chủ tử của ngươi uy hiếp, ngươi nên đứng ra mà mở rộng lòng chính nghĩa của mình. Trên đời nào có đạo lý như vậy, xe ngựa rơi xuống vực không đi trách kẻ truy sát nó, ngược lại trách người đánh xe không biết lái!”
Trước đó thấy Hằng Nguyên im lặng, nhẫn nhục chịu đựng, Bảo Châu đâu ngờ nàng cũng có lúc miệng lưỡi sắc bén, nói đến mức không cho người ta đáp như vậy, trong chốc lát bị nàng làm cho nghẹn lời, Bảo Châu đành tiếp tục cầu cứu Tạ Trường Lăng: “Đại tư mã, nô tỳ thật sự trung thành tận tâm với ngài mà.”
Sự thay đổi của Hằng Nguyên đâu chỉ khiến Bảo Châu kinh ngạc, còn có cả Tạ Trường Lăng. Hắn nhìn Hằng Nguyên với hàng mày liễu dựng ngược, đôi mắt mở to, gương mặt đỏ bừng, sức sống bừng bừng từ thân thể nhỏ bé của nàng tuôn trào ra, giống như một con hổ con vừa tiến hóa từ mèo nhỏ.
Con người nhẫn nhục chịu đựng kia chỉ là lớp vỏ bọc, trong mỗi lần giận mà không dám nói khi đối diện, con hổ con ấy đều đang âm thầm thăm dò tình hình.
Vì Tạ Trường Minh, nàng vẫn luôn nhẫn nhịn.
Mà bây giờ cũng vì Tạ Trường Minh, nàng không định tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Rõ ràng biết là châu chấu đá xe, vẫn muốn chắn trước mặt Tạ Trường Minh, đòi lại cho y một lời công đạo.
Đây đúng là một vở kịch đặc sắc, nhưng không phải loại mà hắn muốn xem.
Trước khi kết cục cuối cùng được diễn ra, vở kịch này không nên qua loa kết thúc như vậy.
Tạ Trường Lăng lười biếng lên tiếng: “Thập nhất huynh hiện đã biết chân tướng, nếu đường đi đã thông thoáng rồi, tẩu tẩu chi bằng trực tiếp theo ta đi.”
Hắn nghiền ngẫm cười, ánh mắt ý vị sâu xa rơi trên người Hằng Nguyên, Hằng Nguyên lập tức cảm thấy toàn thân nóng bừng, nàng cứng đờ người từ từ cúi đầu nhìn xuống, thấy ở phần vai của y phục chưa kịp che kín còn lưu lại dấu vết do Tạ Trường Lăng để lại.
Những dấu vết đậm đặc, rõ ràng, khiến người không thể bỏ qua, cứ như vậy đầy sức xung kích hiện ra trước mắt Tạ Trường Minh.
Tay Hằng Nguyên run rẩy không ngừng.
Nàng không dám tưởng tượng tâm trạng của Tạ Trường Minh khi nhìn thấy những thứ này, cũng không biết y đã dùng tâm thái gì để không chút do dự chỉ vào ngực mình mà thổ lộ với nàng.
Hằng Nguyên cuối cùng không nhịn được nữa, phát ra tiếng nức nở tuyệt vọng như thú nhỏ.
Tạ Trường Minh lần này hôn mê rất lâu, một ngày một đêm trôi qua vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Y không tỉnh, Hằng Nguyên cũng không còn tâm trí ăn uống nghỉ ngơi, ngay cả vết thương trên chân cũng quên băng bó, cứ dựa bên đầu giường, chớp mắt cũng không chớp mà nhìn Tạ Trường Minh.
Đến ngày hôm sau, Tạ Trường Lăng bước vào thiên viện, hắn nhìn thấy Tạ Trường Minh gần như nằm thành xác khô, còn Hằng Nguyên thì như tượng đá, ngay cả búi tóc hơi rối cũng chẳng khác mấy so với bộ dạng đêm qua khi hắn nhìn nàng qua cửa sổ.
Tạ Trường Lăng nửa ngồi xổm xuống trước mặt nàng, hờ hững nắm lấy chân nàng, Hằng Nguyên hoàn hồn, thấy là hắn liền kịch liệt giãy giụa, nhưng tay Tạ Trường Lăng ấn vào miệng vết thương của nàng, mảnh sứ lại cắm sâu hơn, rạch ra dòng máu tươi mới, từ gót chân nàng chảy xuống tay hắn.
Tạ Trường Lăng chăm chú nhìn dòng máu đỏ đẹp mắt một lúc, rồi đầu ngón tay men theo mắt cá chân Hằng Nguyên, chậm rãi đi lên, sợi máu sền sệt hoàn toàn chìm vào trong làn váy, uốn lượn thành vết tích chói mắt. Hằng Nguyên nhìn ánh mắt hắn, tuy không hiểu hành động của hắn, nhưng vẫn cảm thấy rợn người, không khỏi từ bỏ giãy giụa.
Tạ Trường Lăng thuận thế bế nàng lên, cũng không đi xa, trực tiếp đặt nàng lên chiếc bàn gần đó.
Làn váy bị vén lên, bàn chân được bàn tay lớn của Tạ Trường Lăng nâng lên, hắn không nói một lời mà lấy mảnh sứ vỡ ra giúp nàng.Hắn không khống chế lực đạo, bắp chân Hằng Nguyên run rẩy vì đau, nhưng chỉ cần nàng hơi có dấu hiệu giãy giụa, Tạ Trường Lăng liền siết chặt tay khống chế nàng.
Hằng Nguyên chỉ có thể mặc cho hắn thao túng.
Nàng không cảm thấy mình đang được trị thương, mỗi khi máu tươi từ miệng vết thương chảy ra, ánh mắt Tạ Trường Lăng liền dừng lại trên giọt máu rất lâu. Hằng Nguyên không biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì, nhưng những ký ức liên quan đến đêm đó lại khiến nàng vô thức thả nhẹ hơi thở.
—— Khi dải lụa cọ rách da cổ tay Hằng Nguyên, Tạ Trường Lăng sẽ hiếm khi lộ ra chút dịu dàng, nhẹ nhàng liếm hôn chỗ rách ấy; mà trái lại, những thứ vốn đã kịch liệt khi đó lại trở nên càng tàn nhẫn hơn.
Máu tươi không nghi ngờ gì sẽ khơi dậy trong cơ thể Tạ Trường Lăng dục vọng chinh phục và phá hoại.
Việc hắn làm lúc này cũng không hẳn là chữa trị, mà giống như đang thỏa mãn dục vọng phá hoại của mình. Cứ mỗi lần bắp chân Hằng Nguyên co rút vì đau, lòng bàn tay hắn lại như thương tiếc mà xoa lên lớp da trắng nơi đó, để cảm nhận sự run rẩy.
Này, thật đúng là một kẻ biến thái.
Quá trình chữa trị vừa dài vừa hành hạ, khi Tạ Trường Lăng cuối cùng cũng chịu quấn băng lên miệng vết thương, Hằng Nguyên từ tận đáy lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự thật chứng minh nàng vẫn vui mừng quá sớm. Tạ Trường Lăng lại bế nàng lên, nói: “Dẫn ngươi đi xem một vở kịch hay.”
Trò hay, lại là trò hay.
Hằng Nguyên bây giờ thật sự sợ từ này, khuôn mặt nhỏ căng cứng, cả người đầy cảnh giác: “Ta không đi, ta muốn ở lại với Trường Minh.”
Tạ Trường Lăng không để ý đến nàng.
Nơi hắn đưa Hằng Nguyên tới là chỗ mà cả đời này nàng sẽ không bao giờ quên, chính là nơi các nữ sử từng bị phạt. Hiện giờ đã được nô bộc dọn dẹp rất sạch sẽ, trên mặt đất không còn vết máu, trong không khí còn thoang thoảng mùi hoa trà.
Nhưng Hằng Nguyên vẫn ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm, khi Tạ Trường Lăng bảo nàng ngồi xuống ghế bành, tay vịn gỗ đàn bóng loáng kia dường như cũng phủ một lớp bùn máu.
Hằng Nguyên đang co quắp bất an, hai tay cũng không biết nên đặt ở đâu, thì Bảo Châu cùng mấy nữ sử mà nàng không quen biết bị dẫn lên, xếp thành một hàng quỳ xuống đất.
Tạ Trường Lăng nói: “Mấy người này là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thậm chí có vài người trong đó còn có chút quan hệ họ hàng.”
Hằng Nguyên phản ứng một lúc mới nhận ra Tạ Trường Lăng đang nói chuyện với mình.
Tạ Trường Lăng nói: “Các nàng đều tham sẽ gia trò chơi với ngươi.”
Nghe vậy, Hằng Nguyên không khỏi đưa mắt nhìn qua những nữ sử đang run rẩy quỳ trên đất kia, trong đó có mấy người từng nghe qua hoặc từng gặp nàng, lúc này đều ném về phía nàng ánh mắt chờ đợi.
Hằng Nguyên cảm thấy buồn nôn.
Nàng quay đầu hỏi: “Xin hỏi Đại tư mã muốn dẫn ta xem vở kịch nào?”
Tạ Trường Lăng nói: “Ta đã ra cho các nàng một câu hỏi. Nếu trong số các nàng có người khai ra ai là chủ mưu, ta không chỉ thả người đó mà còn đề bạt lên. Nếu tất cả đều không nói, thì mỗi người đều có thể miễn hình phạt năm mươi trượng, chỉ bị đuổi khỏi Tạ phủ. Nếu tất cả đều nói, thì tất cả cùng nhận trừng phạt. Bây giờ ta đánh cược với ngươi, xem ai đoán đúng kết quả của các nàng.”
Hằng Nguyên hiểu ra, đây là một trò chơi thử thách nhân tính, trong mắt nàng trò này căn bản không quá khó.
Hằng Nguyên nói: “Ta cược sẽ có người nói.”
Tạ Trường Lăng nói: “Ta còn chưa nói tiền cược.”
Hằng Nguyên nói: “Bất luận ngươi cược gì, ta cũng chọn cái này.”
Trước hết, không nói đến việc các nàng là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, trong đó còn có người là họ hàng; hơn nữa Tạ Trường Lăng cố ý dẫn tất cả các nàng lên cùng lúc, cho một chút không gian trao đổi, nếu các nàng đủ thông minh thì có thể ước định rằng không ai nói, các nàng vốn có cơ sở để tin tưởng. Nhưng nghĩ đến sự tồn tại của những người như Bảo Châu, Hằng Nguyên cảm thấy có chút nguy hiểm, nên nàng chọn khả năng sẽ có người nói.
Tạ Trường Lăng cười cười, rồi ra hiệu cho người dẫn từng nữ sử chịu thẩm vấn lên.
Người thứ nhất khai, người thứ hai khai, người thứ ba cũng khai, người thứ tư vẫn khai… Các nàng không chút do dự, không hề có gánh nặng tâm lý, chẳng hề cân nhắc đến tình nghĩa nhiều năm, cũng không nghĩ tới hậu quả khi tất cả cùng khai.
Những nữ sử sau khi khai xong bị giữ lại trong sân dần dần trở nên bất an, cho đến khi * người thứ hai từ cuối vẫn vừa quỳ xuống đã mở miệng, các nàng cuối cùng cũng không chịu nổi, vội nói dối với người cuối cùng kia: “Ngươi đừng nói, chỉ cần không nói, chúng ta có thể cùng nhau được miễn trừng phạt.”
Các nàng liên tiếp nói dối, bộ dạng phối hợp ăn ý mười phần, mãi đến lúc này mới khiến Hằng Nguyên nhìn ra được vài phần tình nghĩa nhiều năm.
Nữ sử kia bị dỗ một chút liền do dự, dường như khiến người ta thấy được hy vọng nàng ta sẽ đổi ý, nhưng rất nhanh nàng ta lại phản ứng lại, nói: “Các ngươi đang lừa ta, lúc trước mấy vị tỷ tỷ bị dẫn tới đây, nơi này rõ ràng yên tĩnh, nào có tiếng ồn ào như vậy.”
Nàng ta nhìn về phía Tạ Trường Lăng, Tạ Trường Lăng thần thái ung dung, đầy hứng thú nhìn nàng ta. Nàng ta nghĩ tới sở thích của chủ tử, càng thêm kiên định với chủ ý của mình, nàng ta phải nói.
Có nữ sử thấy lời nói dối bị vạch trần, liền xấu hổ chuyển sang đánh bài tình cảm: “Chỉ cần ngươi không nói, ta có thể ở lại, còn được đề bạt thành nhất đẳng nữ sử, tiền tháng sẽ tăng thêm hẳn một lượng bạc. Số bạc thêm này mỗi tháng ta sẽ gửi về nhà ngươi, sau này dì cũng sẽ do ta phụng dưỡng. A Lương, nhà chúng ta nghèo khó, nếu không phải trời thương cho may mắn vào được phủ Đại tư mã hầu hạ, làm sao có ngày lành như bây giờ. Ngươi đừng bốc đồng làm hỏng chuyện, khiến hơn mười miệng ăn trong nhà phải theo ngươi uống gió Tây Bắc!”
A Lương nói: “Biểu tỷ tính toán thật khéo. Chuyện kinh doanh hương liệu của biểu cả vừa mới vét sạch vốn, hắn ta lấy đâu ra tiền trả nợ, còn không phải phải dựa vào ngươi? Cả nhà đều phải dựa vào ngươi nuôi, ngươi căn bản không có tiền cho ta, lời hứa của ngươi chỉ là trăng trong gương thôi.”
Những nữ sử khác kêu lên: “Nàng ta không cho được, chúng ta sẽ góp bạc cho!”
A Lương lắc đầu: “Ta không tin các ngươi, các ngươi hoặc là gửi bạc về nhà, hoặc đem hết tiền đi mua son phấn, làm gì còn bạc cho ta. Huống chi, vì sao các ngươi vẫn có thể tiếp tục xinh đẹp rạng rỡ ở lại phủ Đại tư mã, còn ta phải hy sinh bản thân bị đuổi ra ngoài, mặt mày xám xịt làm việc nặng việc bẩn, rồi tùy tiện gả cho ai đó? Sau khi ta ra ngoài, mọi người sẽ nhìn ta thế nào? Tội hôm nay đều do ta gánh, đổi lấy danh tiếng trong sạch cho các ngươi. Ta không cam lòng, cũng không tình nguyện.”
Nói xong, nàng ta không để ý đến những người khác tiếp tục cầu xin, lấy lòng, uy hiếp hay mắng chửi, kiên quyết nói ra chủ mưu với Tạ Trường Lăng.
Hằng Nguyên thua rồi.
Nàng vậy mà thua.
Trong tình huống đã biết rõ nếu tất cả cùng khai thì sẽ cùng bị đánh, bị đuổi khỏi phủ, vậy mà mỗi người đều ôm ý nghĩ “ta nhất định phải chiếm được lợi, cho dù không chiếm được cũng tuyệt đối không để người khác chiếm”, không chút do dự mà khai hết.
Kết quả này ngoài dự đoán của mọi người, khiến Hằng Nguyên rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Tạ Trường Lăng nhìn cảnh các nữ sử đồng loạt mắng A Lương, còn A Lương ngẩng cổ cứng đầu, những thứ trước kia có lẽ còn khiến hắn hứng thú, lúc này không hiểu vì sao lại đột nhiên trở nên nhạt nhẽo.
Hắn quay đầu nhìn Hằng Nguyên, nói: “Đã cược thì phải chịu thua.”
Hắn cược là tất cả đều khai, Hằng Nguyên thật sự có cảm giác như lại lên nhầm thuyền giặc.
Hằng Nguyên nói: “Tiền cược là gì?”
Tạ Trường Lăng không trả lời mà hỏi lại: “Ngươi đã từng thấy kính Tây Dương chưa?”
Nếu thấy truyện hay có thể vui lòng donate cho Mèo để Mèo có thêm chi phí mua Raw, duy trì website và bơm trà sữa ủng hộ cho Mèo edit thêm nhiều truyện hay nữa nha.
Donate Momo: 0909284396
Techcombank: 19028650368013