Chương 3: Ngươi đang quyến rũ đại ca ta?
Sau ngày đó, liên tiếp ba hôm, ngoại trừ mỗi sáng phải dậy sớm tới Tùng Hạc viện thỉnh an, cuộc sống của Triệu Tuyết Lê có thể nói là vô cùng nhàn nhã dễ chịu.
Bùi Gián Chi ngày nào cũng dẫn theo một đám công tử bột ra ngoài cưỡi ngựa dạo phố, còn Bùi Tễ Vân thì bận rộn việc triều chính, chỉ ghé qua chỗ nàng một lần vào ban đêm.
Đến ngày thứ tư, trận tuyết lớn kéo dài cuối cùng cũng ngừng lại.
Hiếm hoi lắm mới có ngày trời quang. Ánh nắng phản chiếu trên mặt băng tuyết lấp lánh rực rỡ.
Tới giờ Tỵ, ngay cả gió cũng mang theo chút hơi ấm.
Triệu Tuyết Lê lúc này mới lười biếng bê ghế nằm ra sân phơi nắng.
Sống mãi trong hậu viện sâu kín này, ngoại trừ đọc sách ra nàng thật sự chẳng có việc gì làm, buồn chán đến cực điểm, lâu dần liền dưỡng thành một thân lười nhác.
Hôm nay nàng vốn định cứ nằm như vậy lừa gạt cho qua ngày, ai ngờ mới nhắm mắt nghỉ được một lát đã có một tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác lao vào sân gọi lớn:
“Linh tỷ tỷ! Hôm nay trời đẹp lắm, mau đi xem nhị ca ca săn bắn với muội đi! Nghe nói vui lắm đó!”
Tiểu cô nương hấp tấp chạy vào, phía sau lập tức vang lên giọng nha hoàn cuống quýt:
“Tiểu thư, người chạy chậm thôi!”
Triệu Tuyết Lê ngồi dậy khỏi ghế nằm, nhìn tiểu cô nương mặc váy gấm lưu vân màu san hô đỏ trước mặt:
“Quân muội muội, sao muội lại tới đây?”
Trong số mấy đứa con của Bùi gia, nhị công tử có dung mạo giống mẫu thân Thôi thị nhất, còn trưởng công tử và tiểu nữ nhi thì giống Hoài Bắc hầu hơn.
Nhưng tính tình Bùi Quân Như lại cực kỳ giống nhị ca mình.
Tuổi còn nhỏ mà đã mê cưỡi ngựa đánh nhau, suốt ngày lêu lổng ngoài phố. Đám trẻ cùng tuổi trong Trường Thanh phường gần như đều từng bị nàng ấy đánh qua một trận.
Hoàn toàn chẳng có chút dáng vẻ hiền thục đoan trang mà nữ tử Thịnh Kinh được người ta tôn sùng.
Nhưng trên dưới hầu phủ lại xem nàng ấy như bảo bối.
Ngay cả lão phu nhân coi trọng quy củ cũng mắt nhắm mắt mở, người khác tự nhiên càng không dám nhiều lời.
Bùi Quân Như không biết vừa chạy từ đâu tới, giữa trời đông mà khuôn mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi.
Nàng ấy kéo tay Triệu Tuyết Lê:
“Linh tỷ tỷ mau đi đi! Hôm nay nhị ca ca còn thi đấu nữa đó!”
Vừa nghe tới tên Bùi Gián Chi, đầu Triệu Tuyết Lê lập tức đau nhức.
Nàng đang định dịu dàng từ chối thì chợt nhớ tới khu săn bắn phía nam nối liền với ngọn núi sau Cảnh Hành thư viện.
Đó chính là nơi Dực Chi ca ca ngày ngày tới học.
Nàng chỉ từng nghe y nhắc tới trong thư, nhưng chưa từng tận mắt nhìn thấy.
Hiện tại chẳng phải là cơ hội rất tốt sao?
Những lời từ chối lập tức mắc lại nơi cổ họng.
Triệu Tuyết Lê nửa đẩy nửa kéo bị Bùi Quân Như lôi ra khỏi hành vu viện. Mãi đến lúc lên xe ngựa rời phủ, trong lòng nàng mới mơ hồ dâng lên chút bất an.
Nhưng nàng đâu phải đi hẹn hò nam nhân bên ngoài.
Nàng chỉ muốn nhìn nơi Dực Chi ca ca học tập thôi…
Chắc… không tính là trái quy củ đâu nhỉ?
Xe ngựa đi được một đoạn rất dài, Triệu Tuyết Lê dần quên mất mấy phần lo lắng.
Bên cạnh nàng không có nha hoàn đi theo, mà Thịnh Kinh lại quá mức phồn hoa náo nhiệt. Nàng ít khi được ra phủ, trong lòng luôn sợ lạc đường không tìm được đường về.
Lúc này nhìn những con phố lớn ngõ nhỏ vẫn đông đúc dù đang giữa mùa đông, nàng không nhịn được hết nhìn đông lại nhìn tây, cảm thấy chỗ nào cũng mới lạ.
Bùi Quân Như búi tóc đôi như cánh bướm, trước trán phủ lớp tóc mái mỏng mềm mại. Hàng mi vừa dày vừa đen, đôi mắt sáng long lanh cực kỳ linh động.
Suốt dọc đường nàng ấy gần như chẳng ngồi yên được phút nào.
Lúc thì oán giận nhị ca không chịu dẫn nàng ấy đi chơi cùng, lúc lại hưng phấn bàn bạc với Tuyết Lê xem nên xuất hiện bất ngờ thế này có thể nào để dọa Bùi Gián Chi nhảy dựng lên không, hoặc bẻ ngón tay đoán xem hôm nay mọi người sẽ săn được những con thú gì.
Đến nam giao thì đã hơn một canh giờ trôi qua.
Hôm nay nắng đẹp, băng tuyết ven đường tan ra tạo thành từng mảng bùn lầy.
Mỗi lần ra ngoài, Bùi Quân Như đều ghét mang quá nhiều hạ nhân theo vì cảm thấy không vui. Thế nên hầu gia đặc biệt chọn cho nàng ấy một ma ma thân thể cường tráng.
Lúc này nàng ấy đang được ma ma ôm trong lòng, chân không chạm đất, thò đầu nhìn về phía khu săn bắn phía xa.
Triệu Tuyết Lê xách váy đi phía sau, cũng tò mò ló đầu nhìn quanh.
Đột nhiên Bùi Quân Như reo lên:
“Linh tỷ tỷ! Muội thấy nhị ca ca rồi! Mau nhìn đi, huynh ấy đang ở trên ngựa!”
Triệu Tuyết Lê nhìn theo hướng nàng chỉ.
Quả nhiên giữa đám thiếu niên cưỡi ngựa anh tuấn kia, nàng lập tức nhìn thấy Bùi Gián Chi cực kỳ nổi bật.
Hắn ta cưỡi một con hắc mã cao lớn, bên hông đeo túi tên da thú, trong ống tên cắm vài mũi tên lông đỏ.
Một tay hắn ta cầm cung, thúc ngựa phi nhanh giữa rừng.
Mái tóc đen tung lên tạo thành đường cong phóng khoáng.
Thoạt nhìn vừa kiêu ngạo vừa tràn đầy sức sống.
Dù hôm nay nắng vàng rực rỡ, nhưng dù sao cũng vẫn là mùa đông sau tuyết lớn.
Triệu Tuyết Lê nghĩ thầm người này đúng là chẳng biết lạnh là gì.
Thế là nàng lập tức mất hứng thú, dời ánh mắt đi nơi khác.
Nàng đi theo thêm vài bước rồi đột nhiên cong người ôm bụng, nhíu mặt kêu lên:
“Quân muội muội… Quân muội muội…”
Gọi mấy tiếng, Bùi Quân Như mới quay đầu lại.
Triệu Tuyết Lê làm bộ đáng thương: “Ta… ta đột nhiên đau bụng quá. Có thể cho ta đi nghỉ một lát không?”
Bùi Quân Như tròn mắt: “Linh tỷ tỷ không đi xem nhị ca ca săn thú sao?”
Triệu Tuyết Lê gật đầu: “Ta đau quá thật sự không chịu nổi. Ta không đi đâu, các ngươi cứ đi trước đi. Đợi giờ Thân chúng ta lại cùng nhau về phủ.”
Bùi Quân Như dù sao cũng chỉ là trẻ con, không nghĩ nhiều.
Nàng ấy tiếc nuối một lúc rồi lại nhanh chóng hưng phấn sai ma ma mau đưa mình vào khu săn bắn.
Đợi bọn họ đi xa hơn một chút, Triệu Tuyết Lê mới lặng lẽ bắt đầu đi dạo quanh đây.
Trên đường tới đây, xe ngựa từng đi ngang cửa đông Cảnh Hành thư viện, vì thế nàng đại khái nhớ được phương hướng.
Do dự hồi lâu, cuối cùng nàng lấy hết can đảm xuyên qua khu săn bắn đông đúc, một mình đi về phía núi rừng vắng vẻ ít người lui tới.
Mà bên trong khu săn bắn, Bùi Quân Như đang lớn tiếng gọi nhị ca, hận không thể lập tức nhào lên ngựa của hắn ta.
Nha đầu này từ nhỏ giọng đã lớn đến vang dội, Bùi Gián Chi đương nhiên nghe thấy.
Hắn ta vừa săn xong một vòng, đang thúc ngựa từ trong rừng đi ra. Tâm trạng phiền muộn mấy ngày nay cũng tiêu tán không ít.
Vừa ngẩng đầu, hắn ta đã thấy Bùi Quân Như đang la hét om sòm.
Mà phía sau nàng ấy…
Có một bóng dáng mặc áo màu khói nhạt màu thoáng chốc biến mất giữa đám người.
Bùi Gián Chi nhíu mày.
Hắn ta nghi ngờ mình vừa nhìn lầm.
Nữ nhân kia sao có thể ra phủ được chứ?
Lại còn chạy tới tận đây?
Bùi Gián Chi thúc ngựa tới gần tiểu muội, giọng đầy ghét bỏ:
“Muội tới đây làm gì?”
Nhưng vẫn tiện tay vớt nàng ấy lên ngựa.
Bùi Quân Như vui vẻ reo lên: “Muội thích tới đó!”
Nàng ấy đắc ý lắc lắc đầu nhỏ: “Muội nói với tổ mẫu là dẫn Linh tỷ tỷ đi mua y phục mới, thế là bà cho muội ra phủ.”
Động tác của Bùi Gián Chi khựng lại.
Hắn ta cúi đầu nhìn nàng: “Triệu Tuyết Lê cũng tới?”
“Đúng rồi.” Bùi Quân Như dùng chân đá nhẹ bụng ngựa, “Nhị ca ca, Linh tỷ tỷ không khỏe nên đi nghỉ rồi. Mau dẫn muội đi săn đi, muội muốn một con thỏ nhỏ.”
Bùi Gián Chi lập tức cười lạnh: “Nàng mà cũng biết không khỏe?”
Bùi Quân Như chẳng buồn để ý lời hắn, toàn bộ tâm trí đều đặt lên chuyện săn bắn. Nàng ấy rút một mũi tên ra:
“Mau đi đi nhị ca ca!”
Bùi Gián Chi dẫn nàng ấy cưỡi ngựa vào rừng.
Nhưng trước khi hoàn toàn tiến sâu vào khu săn bắn, hắn ya vẫn ma xui quỷ khiến quay đầu lại tìm kiếm bóng dáng mảnh mai màu khói nhạt kia giữa đám người.
Nếu không khỏe…
Vậy tại sao còn tới đây?
Ý nghĩ vừa lóe lên, hắn ta đã lập tức gạt đi.
Một nữ nhân hèn hạ như thế, hắn ta quan tâm nàng làm gì?
Ngay sau đó hắn ta quất roi thúc ngựa, hoàn toàn tiến vào rừng sâu.
…..
Triệu Tuyết Lê men theo đường núi đi lên.
Suốt dọc đường cũng không gặp nguy hiểm gì.
Có lẽ vì con cháu quyền quý trong thư viện thường tới đây cưỡi ngựa nên đường núi khá dễ đi. Mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng, nàng sợ trượt chân nên chỉ dám từng bước nhỏ chậm rãi tiến lên.
Cảnh Hành thư viện toàn là nam tử.
Triệu Tuyết Lê cũng chỉ định đứng trên đỉnh núi nhìn xuống một chút thôi. Sau này lúc hồi âm cho Dực Chi ca ca còn có chuyện để kể, ngoài ra nàng cũng không có suy nghĩ gì khác.
Hành động này nếu rơi vào mắt người đời chắc chắn sẽ bị xem là lớn mật tùy tiện.
Nhưng Tuyết Lê vốn bị nuôi thả mà lớn lên, cho nên nàng chưa từng ý thức được điều này.
Nàng tuy luôn ngoan ngoãn nhẫn nhịn, nhưng đôi lúc cũng rất lớn gan lớn mật.
Nếu không, lần đầu tiên bị Bùi Tễ Vân dây dưa, nàng đã phải xấu hổ đến mức treo cổ tự vẫn rồi, nào còn dây dưa mập mờ tới tận hôm nay.
Khi sắp tới đỉnh núi, phía xa xa bỗng truyền tới tiếng người mơ hồ vang vọng giữa rừng tuyết.
Triệu Tuyết Lê lập tức dừng bước, không dám tiến thêm nữa.
Dù không thể lên tới đỉnh để nhìn thấy Cảnh Hành thư viện tận mắt, nàng cũng không thấy quá tiếc nuối, chỉ hơi thất vọng một chút.
Nàng đứng yên chờ một lát.
Tiếng người kia vẫn chưa rời đi.
Thấy giờ Thân sắp tới, Triệu Tuyết Lê đành chuẩn bị xuống núi.
Đúng lúc ấy, phía dưới đường núi đột nhiên vang lên tiếng bước chân ngày càng gần.
Tim nàng giật mạnh.
Nàng hoảng loạn không chọn đường, trực tiếp chui vào rừng cây bên cạnh.
Qua khe hở cành lá, nàng thấy hai thanh niên mặc áo bông xanh đang một trước một sau đi lên núi.
Người phía sau vừa thở hồng hộc vừa kêu: “Dực Chi, ngươi đi chậm chút!”
Nghe thấy cái tên ấy, tim Triệu Tuyết Lê chợt lỡ một nhịp.
Nàng không nhịn được giơ tay nhẹ nhàng gạt nhánh cây phủ tuyết trước mặt, mở to mắt nhìn kỹ ra ngoài.
Thân ảnh cao gầy phía trước vừa lọt vào tầm mắt, thì trên đường núi lại có thêm mấy người đi xuống.
“Giang Dực Chi.”
“Lâm Độ.”
Mấy người chào hỏi nhau, lập tức chắn hết tầm nhìn của Triệu Tuyết Lê.
Nàng chỉ có thể xuyên qua khe hở giữa đám người mà nhìn thấy một bên gương mặt tuấn tú thanh tuyển.
Khí chất thư sinh trên người y rất đậm, ôn hòa nho nhã, chẳng khác gì trong tưởng tượng của nàng, thậm chí còn đẹp hơn, sống mũi cũng cao hơn rất nhiều.
Tuyết Lê căng thẳng đến mức gần như không dám thở.
Rất nhanh sau đó, người nào xuống núi thì tiếp tục xuống núi, người nào lên núi lại tiếp tục lên núi.
Đợi thật lâu, cho tới khi cánh rừng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tuyết rơi, Triệu Tuyết Lê mới chui ra ngoài.
Nàng ngồi xổm quá lâu, hai chân tê cứng cả rồi.
Thấy trên đỉnh núi không còn động tĩnh gì nữa, nàng mới lấy hết can đảm tiếp tục đi lên.
Không bao lâu sau, nàng đã đi tới đài ngắm cảnh trên đỉnh núi.
Vừa ngồi xuống ghế đá thở hổn hển định nghỉ ngơi một chút, trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói mát lạnh:
“Linh Linh.”
Triệu Tuyết Lê bị dọa tới mức suýt ngã khỏi ghế.
Người phía sau vươn tay đỡ lấy cánh tay nàng.
Sau khi nàng ngồi vững, hắn cũng không buông ra ngay mà còn tiện tay vuốt một lọn tóc rơi bên má nàng ra sau tai.
Tuyết Lê kinh hoảng quay đầu.
Sau đó lập tức đụng phải đôi mắt trầm tĩnh như mực của Bùi Tễ Vân.
Thần sắc hắn vẫn bình thản như thường ngày.
Nhưng có lẽ vì lúc này khoảng cách giữa hai người quá gần, Triệu Tuyết Lê bỗng thấy gương mặt thanh nhã ấy mang theo cảm giác áp bức cực mạnh.
Dưới đáy mắt lạnh lẽo như hàn đàm thấp thoáng những tia sáng khiến người ta không dám tới gần.
Trong ánh sáng ấy, nàng nhìn thấy gương mặt tái nhợt của chính mình.
Nàng căng thẳng đến mức hô hấp hỗn loạn.
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng Bùi Tễ Vân đứng dậy, cúi đầu nhìn nàng rồi dịu dàng cười: “Dọa ngươi rồi?”
Nào chỉ là bị dọa.
Triệu Tuyết Lê cảm thấy hồn mình lúc nãy gần như bay mất.
Nàng lắp bắp: “Ta… vừa rồi sao không thấy huynh?”
Bùi Tễ Vân chỉ về phía hòn giả sơn phía sau: “Có lẽ là bị nó che mất.”
Trong lúc nhất thời Triệu Tuyết Lê cũng không biết nên nói gì, chỉ đành nhỏ giọng: “Ra là vậy…”
Bùi Tễ Vân ngồi xuống cạnh nàng, cực kỳ tự nhiên nắm lấy tay nàng nghịch chơi. “Linh Linh, sao ngươi lại ở đây?”
Giọng hắn rất bình thường, giống như chỉ thuận miệng hỏi thăm. Nhưng lại khiến nửa người Triệu Tuyết Lê đổ đầy mồ hôi lạnh.
Nàng ngoan ngoãn đáp: “Ta… ta đi cùng Quân muội muội.”
Không đợi hắn hỏi tiếp, nàng đã vội vàng đổi đề tài: “Còn biểu huynh? Sao huynh lại ở đây?”
Bùi Tễ Vân nhàn nhạt liếc nàng một cái.
Đôi mắt đen ấy dường như nhìn thấu mọi tâm tư nhỏ bé của nàng, nhưng hắn không vạch trần, chỉ nói: “Được viện trưởng mời tới giảng bài.”
Triệu Tuyết Lê lúc này mới nhớ ra.
Hình như hôm trước ban đêm hắn từng nhắc qua chuyện này.
Chỉ là khi đó nàng không biết nơi giảng bài lại chính là Cảnh Hành thư viện.
Hai má trắng nõn của nàng hơi đỏ lên vì xấu hổ: “… Ta nhớ ra rồi.”
Bùi Tễ Vân nắm tay nàng đứng dậy: “Trời không còn sớm nữa, Linh Linh cùng ta trở về được không?”
Triệu Tuyết Lê không dám giở trò nhỏ nữa, lập tức gật đầu.
Hai người men theo đường núi đi xuống.
Khi đi tới chỗ lúc nãy nàng trốn trong rừng, Bùi Tễ Vân bỗng nhiên dừng bước.
Ngón tay Triệu Tuyết Lê lập tức co rút căng thẳng.
Bùi Tễ Vân cười khẽ: “Đừng nhúc nhích.”
Tay kia của hắn vươn lên tóc nàng, gỡ xuống một chiếc lá khô vàng úa rồi tiện tay ném xuống ven đường.
Nhìn chiếc lá ấy, tim Triệu Tuyết Lê gần như nhảy lên tận cổ họng.
Nàng không biết nó dính lên tóc mình từ lúc nào, rất có thể là lúc nãy chui vào rừng trốn người.
Nhưng…
Tại sao khi ở đài ngắm cảnh hắn không nói?
Cố tình phải tới tận đây mới lấy xuống?
Ánh mắt Triệu Tuyết Lê lướt qua khu rừng bên cạnh, kinh hoàng phát hiện loại cây lá cong này chỉ mọc đúng ở vài cây nơi đây.
Nàng không khỏi nghi ngờ mọi hành động vừa rồi của mình đều đã bị người này nhìn thấy.
Lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Nhưng Bùi Tễ Vân lại giống như chẳng nhận ra sự thấp thỏm của nàng, thần sắc bình thản dắt nàng xuống núi.
Khi tới khu săn bắn dưới chân núi thì cũng gần tới giờ Thân.
Thấy người qua kẻ lại đông đúc, Triệu Tuyết Lê vội vàng rút tay khỏi tay hắn.
Dường như cảm thấy dáng vẻ sốt ruột muốn phủi sạch quan hệ này của nàng rất thú vị, khóe môi Bùi Tễ Vân hơi cong lên.
Trong mắt hắn thấp thoáng ý cười.
Khí chất ôn nhuận như ngọc, thanh nhã nội liễm, giống như dòng suối xuân giữa núi lạnh đêm đông.
Nhìn gương mặt đẹp đến mức quá đáng ấy, Triệu Tuyết Lê có chút thất thần.
Đúng lúc này, bên tai nàng bỗng vang lên giọng nói lạnh lẽo đè nén cơn giận: “Triệu Tuyết Lê! Ngươi đang nhìn cái gì vậy!?”
Nàng phản xạ có điều kiện rụt người lại, quay đầu nhìn sang.
Chỉ thấy Bùi Gián Chi đứng dưới mái hành lang, cả người đầy lửa giận bực bội.
Hắn ta sải bước tới, kéo mạnh nàng cách xa Bùi Tễ Vân rồi nghiến răng chất vấn: “Đồ nữ nhân không biết xấu hổ này, ngươi dám quyến rũ đại ca ta?”
Triệu Tuyết Lê bị kéo lảo đảo lùi mấy bước, sợ tới mức mặt trắng bệch: “Ngươi… ngươi… ngươi đừng nói bậy, ta không có!”
“Không có!?”
Bùi Gián Chi như thật sự tức điên, giọng cũng lớn hơn: “Ta thấy hết rồi, ngươi còn dám nói không có!?”
Triệu Tuyết Lê cảm thấy hắn quả thực không thể nói lý.
Đúng lúc ấy, Bùi Tễ Vân lên tiếng: “Gián Chi.”
Giọng hắn không nặng, âm lượng cũng không cao, chỉ là một tiếng gọi bình thường.
Nhưng Bùi Gián Chi lập tức thu liễm ngay.
Hắn ta hung hăng trừng Triệu Tuyết Lê một cái, quay đầu nhìn Bùi Tễ Vân thì giống hệt mãnh thú thu lại nanh vuốt:
“Đại ca, huynh đừng bị nàng lừa. Nàng nói với tiểu muội là đau bụng muốn đi nghỉ ngơi, ai ngờ lại chạy tới quyến rũ huynh!”
Hàng mi dài của Triệu Tuyết Lê run rẩy dữ dội.
Bị người ta nhục nhã trước mặt bao người như thế, nàng tủi thân đến mức sắp khóc.
Bùi Tễ Vân hơi nhíu mày.
Hắn đi tới trước mặt nàng, mặc kệ ánh mắt người khác mà trực tiếp nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng bóp một cái, giống như đang âm thầm trấn an.
Trước khi dẫn nàng rời đi, hắn mới nhàn nhạt nói với Bùi Gián Chi:
“Ở bên ngoài bàn luận thị phi, tùy tiện suy đoán người khác. Sau khi về phủ chép gia quy mười lần.”
Bùi Gián Chi nhìn chằm chằm đôi tay đang nắm dưới tay áo hai người, nghiến răng ken két: “Đại ca!”
Nhưng Bùi Tễ Vân đã không thèm để ý nữa, trực tiếp dẫn Triệu Tuyết Lê rời đi.