Chương 4: Nguyễn Hòa
Hạ nhân canh ngoài cửa đều không ngờ Nguyễn Thấm Dương mới tới chưa bao lâu, dặn dò vài câu đã muốn rời đi.
Người có thể quản được chủ tử bọn họ vừa đi, Cung Tàng cũng chẳng cần giả bộ nữa, mặt mày lập tức đầy vẻ khổ sở.
“Tướng quân vì gấp rút lên đường nên bệnh tình mới nặng thêm. Đại phu nói cần phải tĩnh dưỡng cho tốt, nếu không sẽ hao tổn nguyên khí thân thể, sau này rất khó bồi bổ lại.”
Nguyễn Thấm Dương gật đầu: “Một vị đại phu chờ sẵn e là không đủ, ta sẽ sai người mời thêm một đại phu chuyên trị phong hàn về phủ.”
“Làm phiền nhị cô nương hao tâm.”
Cung Tàng cảm thấy cho dù mời thêm bao nhiêu đại phu, cũng chẳng bằng Nguyễn Thấm Dương tự mình ở cạnh chủ tử. Nhưng lời này lại không thể nói thẳng.
“Nhị cô nương bận khuyên tướng quân dùng bữa, giờ còn chưa ăn sáng, hay là sang bên sương phòng dùng chút đi?”
“Không cần, ta về Húc Cẩm viện.”
Trước khi đi, Nguyễn Thấm Dương còn gọi đại phu tới trước mặt, hỏi kỹ bệnh tình của Nguyễn Tấn Hào.
Cho dù nàng vẫn chưa vượt qua được bóng ma tâm lý, vừa nhìn thấy Nguyễn Tấn Hào là bụng lại đau, nhưng chuyện nên chu toàn vẫn phải chu toàn.
Dù sao tương lai hắn cũng sẽ đăng cơ làm đế, còn rất có thể vì nổi giận mà diệt sạch Trấn Giang Hầu phủ, nàng không đắc tội nổi.
“Ta nghe nói đại ca mang về một vị y nữ, mấy ngày nay đều là nàng ấy chăm sóc đại ca?”
Nguyễn Thấm Dương vẫn nhớ tới nữ chính, quay sang dặn Cung Tàng: “Có vài chuyện nàng ấy quen thuộc hơn. Nếu nàng ấy có yêu cầu gì, cứ trực tiếp tìm Trương ma ma, bảo hạ nhân chuẩn bị ngay, đừng để chậm trễ.”
Làm nữ phụ đúng là không dễ dàng.
Không chỉ phải hầu hạ tốt nam chủ, còn phải lo nữ chính ở trong phủ có sống thoải mái hay không.
“Vị cô nương kia…”
Biểu cảm Cung Tàng đầy rối rắm, không biết có nên nói với Nguyễn Thấm Dương hay không.
Do dự một lát, y mới mở miệng: “Vị kia… thật ra không phải y nữ.”
“Không phải y nữ?”
Nguyễn Thấm Dương chớp mắt, hơi kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi nhiều.
“Đại ca tổng không thể mang người chẳng có liên quan gì về phủ. Cho dù không phải y nữ, chắc cũng có thể chăm sóc đại ca vài phần.”
“Đúng là cũng không phải người không liên quan…”
Cung Tàng vẻ mặt phức tạp.
“Nhị cô nương đã dặn dò, tiểu nhân nhớ kỹ.”
Theo điều tra, Nguyễn Hòa rất có khả năng chính là nữ nhi tư sinh (con gái riêng) mà Trấn Giang Hầu để lại bên ngoài.
Chỉ là chuyện phong lưu năm xưa của hầu gia, nào đến lượt một hạ nhân như y mở miệng nói.
Thấy Nguyễn Thấm Dương không truy hỏi thêm, Cung Tàng mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhị cô nương tính tình tốt, chưa bao giờ làm khó người khác.
Rời khỏi Hằng Minh viện, khẩu vị dùng bữa sáng của Nguyễn Thấm Dương cũng nhạt đi vài phần.
Nàng chậm rãi uống chén anh đào ngưng lộ mật, trong đầu vẫn nghĩ tới chuyện nữ chính cố ý tránh mặt, cùng dáng vẻ ốm yếu khác hẳn thường ngày của Nguyễn Tấn Hào.
Tình huống hiện giờ hẳn là Nguyễn Tấn Hào phát hiện mối tình đầu của mình lại là muội muội cùng cha khác mẹ, đau lòng muốn chết.
Còn nữ chính một bên đau lòng cho hắn, một bên lại phải lo lắng người cha ruột mười mấy năm chưa gặp có chấp nhận cho mình nhận thân hay không.
Trong sách, Trấn Giang Hầu tuy không nói là không chào đón Nguyễn Hòa, nhưng cũng chẳng vui vẻ gì.
Tình cảm giữa Trấn Giang Hầu và hầu phu nhân đã mất vô cùng sâu đậm, đến tận bây giờ hầu phủ vẫn không có con thứ là đủ thấy rõ.
Đối với ông, Nguyễn Hòa càng giống một sai lầm hơn.
Trong sách, sau khi Nguyễn Hòa vào phủ, Trấn Giang Hầu vì mang tâm lý bù đắp nên đối xử với nguyên thân càng thêm tốt.
Cuối cùng thậm chí còn dung túng nguyên thân hại chết Nguyễn Hòa.
Kỳ thật câu chuyện trong mộng đối với nàng vừa cẩu huyết vừa ngốc nghếch.
Cha nàng dù yêu thương nàng, cũng không thể nào tùy ý dung túng nàng giết chết một mạng người.
Nhưng cho dù ngốc nghếch đến đâu, đây vẫn là bàn tay vàng của nàng, cẩn thận đề phòng vẫn hơn.
Theo lý mà nói, hiện tại nàng nên nhường cha ruột cho nữ chính, đứng bên cạnh hòa giải mâu thuẫn của bọn họ, làm tốt vai trò một nữ phụ thiện lương.
Nhưng mà…
Cha là người nàng gọi từ nhỏ đến lớn.
Cho dù mang ký ức kiếp trước, nàng vẫn đã sống ở Trấn Giang Hầu phủ hơn mười năm. Với nàng mà nói, Trấn Giang Hầu phủ chính là nhà, Trấn Giang Hầu chính là cha ruột của nàng.
Đại ca không còn đã đủ đau lòng rồi, cha càng không thể nhường cho người khác được!
Nữ chính gì đó, có nam chủ là đủ rồi.
“Cô nương, người nói vị y nữ kia không phải y nữ, chẳng lẽ là người trong phòng của đại gia?”
Hải Đường hầu hạ Nguyễn Thấm Dương dùng xong bữa sáng, không nhịn được tò mò hỏi.
Trấn Giang Hầu giữ mình trong sạch, mà Nguyễn Tấn Hào cái vị đích trưởng tử này ở phương diện nam nữ càng thanh sạch hơn. Mấy năm nay số nha đầu muốn bò giường trong hầu phủ nhiều không kể xiết, nhưng không một ai thành công, ngay cả người Trấn Giang Hầu đưa sang, Nguyễn Tấn Hào cũng từ chối.
Đám nha hoàn các nàng đều nói, đại gia đây là tôn trọng đầy đủ đối với thê tử tương lai, trước khi cưới vợ sẽ không nạp thiếp, cũng sẽ không giữ nha đầu bên người hầu hạ trong phòng.
Trước đó nghe nói mang theo một vị y nữ trở về, các nàng chỉ là tò mò, phỏng đoán vài phần mà thôi. Hiện giờ lại nghe nói y nữ kia không phải y nữ, giống như còn có ẩn tình khác, nếu không phải quy củ trong phủ nghiêm ngặt, đám nha đầu các nàng đã sớm đi ngồi xổm góc tường nghe ngóng tin tức rồi.
Trong phủ ai cũng biết Hằng Minh viện kín kẽ như thùng sắt, nhưng đối với Húc Cẩm viện của các nàng lại đặc biệt lỏng tay, nếu các nàng muốn đi thăm dò tin tức, tuyệt đối không thể tay trắng trở về.
“Cô nương, hay là để Lan Khê đi nghe ngóng một chút? Nếu thật là người trong phòng của đại gia, hạ nhân trong phủ cũng biết nên dùng thái độ gì đối đãi vị cô nương kia.”
“Rốt cuộc là vì hạ nhân trong phủ, hay là vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi?”
Thanh Quỳ liếc Hải Đường một cái, dâng nước súc miệng lên cho Nguyễn Thấm Dương: “Cô nương chưa lên tiếng, tự nhiên là có tính toán của người. Chỉ có ngươi lanh chanh, hỏi đông hỏi tây.”
“Ta đây là muốn phân ưu cho cô nương.”
Hải Đường nhỏ giọng cãi lại.
Thanh Quỳ nhìn về phía chủ tử.
Nếu là trước kia, không cần Hải Đường nói, các nàng cũng đã đi điều tra rõ ràng lai lịch vị “y nữ” kia rồi. Nhưng nàng ấy mơ hồ cảm giác được cô nương hiện giờ không giống trước nữa, không phải đang giận dỗi, mà là thật sự có chút bài xích với tin tức bên phía đại gia.
“Nếu muốn phân ưu cho ta, vậy thì quản tốt đám tiểu nha đầu trong viện, đều ngoan ngoãn thành thật một chút, lời không nên nói thì đừng nói, chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”
Nguyễn Thấm Dương nhìn Hải Đường lập tức ngoan ngoãn thành thật, khóe môi không khỏi cong cong: “Chú ý động tĩnh bên Hằng Minh viện, nếu có gì không ổn thì báo cho ta biết.”
Bất quá đại khái cũng sẽ không có chuyện gì không ổn.
Dù sao câu chuyện mới vừa bắt đầu, nam chủ không thể nào chết sớm như vậy được.
Đuổi đám nha đầu lui xuống, lòng Nguyễn Thấm Dương có chút rối loạn, cũng chẳng còn tâm trí quản sự, liền bảo Thanh Quỳ trải giấy mài mực cho nàng, bắt đầu luyện chữ.
Viết đến câu “Duy thước hữu sào, duy cưu cư chi”*, nha đầu vào phòng bẩm báo, nói Trấn Giang Hầu đã vào thành.
*“Duy thước hữu sào, duy cưu cư chi”*: Kìa con chim khách có cái tổ, nhưng lại để con chim cưu đến ở. Thành ngữ để ẩn dụ cho việc “Hưởng sẵn thành quả của người khác” hoặc “Chiếm đoạt vị trí, giang sơn của người khác”
Đặt bút xuống, Nguyễn Thấm Dương liếc nhìn đồng hồ cát đặt nơi góc tường, sớm hơn nàng dự liệu hẳn hai canh giờ. Xem ra sau khi nghe tin Nguyễn Tấn Hào hồi phủ, ông liền thúc ngựa không ngừng từ Thiên Kinh chạy về.
Nàng muốn trách Nguyễn Tấn Hào gấp gáp như vậy để làm gì, nửa đêm vội vã trở về, làm tất cả mọi người đều bị giày vò theo.
Thanh Quỳ bưng nước ấm pha hoa hồng tới cho chủ tử rửa tay, cầm khăn mềm bọc ngọc thạch nhẹ nhàng ấn lên ngón tay nàng: “Cô nương có muốn bôi thêm chút thanh hoa cao dưỡng tay không?”
Hôm nay Nguyễn Thấm Dương dùng lực cầm bút hơi mạnh, viền ngón tay trắng non mịn đỏ lên một tầng, nhìn thôi Thanh Quỳ đã thấy đau lòng.
Thanh hoa cao là thuốc mỡ điều chế từ mật ong hòa với vài loại hoa lộ dược liệu, là thuốc khử sẹo ngàn vàng khó cầu, nhưng tới chỗ Nguyễn Thấm Dương lại chỉ là thuốc dưỡng tay đề phòng viết chữ mọc vết chai.
“Đừng phí công nữa, miễn cho lát nữa chậm trễ canh giờ.”
Nguyễn Thấm Dương đoán không sai. Chờ nàng thay y phục, vừa cài xong trâm tóc, hạ nhân đã tới báo hầu gia chỉ còn cách phủ hai con phố.
Trên đường tới nhị môn, hành lang còn chưa đi được nửa đoạn, nàng đã thấy Cung Tàng dẫn theo một cô nương mặc áo cân* vạt màu xanh nhạt vội vàng chạy tới.
*Áo chần bông vạt ngắn dùng để chống lạnh mùa đông.
“Nhị cô nương…”
Cung Tàng gấp đến độ không xong, vừa thấy Nguyễn Thấm Dương liền gọi một tiếng: “Tướng quân biết hầu gia đã trở về, mặc kệ đại phu khuyên can, nhất định muốn ra đại môn nghênh đón. Tiểu nhân đành chạy tới thỉnh nhị cô nương đi khuyên một câu.”
Cung Tàng nói xong, cô nương đứng phía sau y nghiêng người, cúi đầu bổ sung: “Tướng quân hiện tại không tiện gặp gió.”
Nguyễn Hòa nửa cúi đầu, không nhìn rõ dung mạo cụ thể, nhưng vẫn để lộ làn da trắng như sương tuyết, dáng người mỹ nhân mảnh mai thanh lệ.
Trong mộng Nguyễn Thấm Dương từng thấy qua diện mạo nữ chủ, lúc này nhìn người chỉ từng xuất hiện trong mộng đang chân thật đứng trước mặt mình, nàng vẫn có chút hoảng hốt khi tiếp nhận sự thật mình xuyên thư.
Bất quá, Nguyễn Tấn Hào quả thật không thể ra gió vào lúc này, nữ chủ không biết khuyên hắn thêm vài câu, chạy tới tìm nàng làm gì.
“Đại ca đi đường nào?”
“Đi lối Tạ Lan Đình.”
Nguyễn Thấm Dương vội vàng chạy tới, vừa khéo đuổi kịp bóng người phía trước.
Qua bức tường chắn, nàng nhìn thấy Nguyễn Tấn Hào thay thường phục màu đỏ hoa trà, sắp đi tới đại môn.
Bước chân hắn không nhanh không chậm, giống như đang tản bộ, nhưng chỉ cần nhìn nghiêng mặt, là có thể thấy vẻ bệnh sắc trên mặt hắn.
Chẳng lẽ là cầu mà không được, trong lòng khó chịu nên cố ý hành hạ chính mình?
Trong đầu Nguyễn Thấm Dương miên man suy nghĩ, vô tình liếc Nguyễn Hòa bên cạnh một cái, lại phát hiện nàng ta đang nhìn mình, chứ không phải như trong sách, nhìn thấy Nguyễn Tấn Hào trong lòng đau đớn mà phải cố nén.
“Thấm Dương.”
Nguyễn Tấn Hào xoay người thấy Nguyễn Thấm Dương, khóe môi cong lên, trông có vẻ tâm tình không tệ.
“Đại ca đang bệnh, không cần ra đón cha, cha cũng sẽ không để ý.”
Nhìn muội muội vừa nói vừa bước lên bậc thềm, đến bậc cuối cùng, Nguyễn Tấn Hào đưa tay ra: “Đại ca dắt muội.”
Nguyễn Thấm Dương nhìn bàn tay đặt trước mặt mình, khớp xương rõ ràng, so với hai năm trước vết chai càng dày hơn, tràn đầy sức lực, hoàn toàn không giống tay của công tử thế gia tầm thường.
Nguyễn Thấm Dương duỗi tay vỗ lên tay hắn một cái: “Đại ca mau trở về nghỉ ngơi đi, bệnh nặng thế này, cha biết lại tự trách.”
Tay vừa chạm đã rời, nhưng Nguyễn Tấn Hào lại nhanh chóng nắm ngược trở lại, đem bàn tay mềm mại như không xương của muội muội giữ trong lòng bàn tay mình.
“Thấm Dương vừa mới luyện chữ?”
Hắn nâng tay nàng lên nhìn: “Đầu ngón tay đều đỏ cả rồi.”
Thấy Nguyễn Tấn Hào cầm tay mình xem xét, Nguyễn Thấm Dương chớp chớp mắt. Chỉ chút dấu vết nhỏ như vậy, nàng không để ý kỹ còn chẳng nhìn ra, vậy mà Nguyễn Tấn Hào lại có thể đoán được nàng vừa luyện chữ.
“Có luyện một lúc.”
Nguyễn Thấm Dương đáp xong, thấy Nguyễn Tấn Hào vẫn không có ý định buông tay, như thể muốn cứ nắm tay nàng đứng chờ Trấn Giang Hầu trở về.
Đại ca không phải đại ca, mặc kệ chuyện gì Nguyễn Thấm Dương cũng cảm thấy kỳ quái, nhịn không được khẽ rút tay lại.
Nguyễn Tấn Hào không buông, trái lại còn nghi hoặc nhìn nàng. Hắn giơ tay che môi ho khan hai tiếng, sắc mặt vì ho mà nổi lên chút huyết sắc, tóc đen chưa buộc kỹ rũ xuống vài sợi bên má, phối với hồng y khoác trên người, khiến gương mặt góc cạnh thâm thúy của hắn mang theo vài phần tuấn mỹ khác hẳn ngày thường.
“Thấm Dương, làm sao vậy?”
Thanh âm hơi khàn, dường như thật sự vì câu hỏi này mà cảm thấy bối rối.
Nguyễn Thấm Dương theo bản năng lắc đầu.
Nói mới nhớ, Nguyễn Hòa tới đây lâu như vậy rồi, mà nàng vẫn chưa thấy nam nữ chủ nhìn nhau đắm đuối gì cả.
Chẳng lẽ là cố ý né tránh? Hay là do nàng chưa đủ cảnh giác, không nhận ra được chút sóng ngầm nào.
Bất quá mặc kệ là thế nào, Nguyễn Thấm Dương vẫn gỡ tay Nguyễn Tấn Hào ra: “Nếu đại ca không muốn trở về nghỉ ngơi, vậy thì cùng ta đứng đây đón cha. Nhưng lát nữa đại ca nhớ uống thêm vài chén thuốc, bệnh tình tái phát, thân thể đau mỏi thì chẳng dễ chịu đâu.”