
Tác giả: Đường Miên
Tình trạng: Hoàn thành
Editor: Ổ Mèo Mụp Sữa
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư
Văn án:
Một sớm xuyên không, Nguyễn Thấm Dương trở thành viên ngọc quý trên tay của phủ Trấn Giang Hầu, được cha cưng chiều, huynh đệ hữu ái.
Nguyễn Thấm Dương vui vẻ thong dong lớn lên, cho đến một ngày nọ, trong đầu nàng bỗng nhiên xuất hiện thêm những mảnh ký ức không thể nào hiểu nổi.
Người ca ca vốn coi nàng như bảo bối lại không phải là huynh đệ ruột thịt? Huynh ấy sẽ vì một người nữ nhân khác mà khiến cho phủ Trấn Giang Hầu rơi vào cảnh tan cửa nát nhà, thậm chí còn bởi vì nàng có vài phần diện mạo tương đồng với người nữ nhân kia, mà đem nàng giam cầm vào phòng tối, hành hạ đến mức đi chết đi sống lại.
Nguyễn Thấm Dương: Cái thứ quỷ gì thế này?????
Nhãn nội dung: Vả mặt, Ngọt văn, Xuyên thư
———-
Văn án hơi ngắn, tui xin phép dùng phần review giới thiệu của page Truyện Ngôn Tình – Cổ Đại đểcho mấy bà có cái nhìn rõ hơn về nội dung truyện nhé.
Nguyễn Thấm Dương là tiểu nữ nhi được Trấn Giang Hầu nâng trong lòng bàn tay mà lớn lên. Từ nhỏ đã sống giữa cẩm y ngọc thực, trên có phụ mẫu sủng ái, dưới có huynh trưởng dung túng, cả đời chưa từng chịu qua nửa phần ủy khuất. Nàng giống như một đóa phù dung được nuôi trong nước ấm, chưa từng biết gió lạnh nhân gian là gì.
Ở trong mắt nàng, vị huynh trưởng này gần như hoàn mỹ. Hắn ôn hòa, trầm ổn, thiên tư xuất chúng, là niềm kiêu hãnh của toàn bộ Trấn Giang Hầu phủ. Từ thuở bé nàng đã quen trốn phía sau lưng hắn gây họa, quen nhìn hắn lạnh nhạt với người ngoài nhưng lại mềm lòng trước nàng, quen việc chỉ cần nàng cau mày, hắn liền có thể vì nàng mà hái cả trăng sao.
Nàng từng nghĩ cả đời này sẽ mãi như vậy.
Cho đến một ngày, nàng bắt đầu nằm mộng.
Giấc mộng đầu tiên giống như một cơn mê loạn không đầu không cuối. Trong mộng, vị đại ca nàng vẫn luôn dựa dẫm lại không phải huynh trưởng ruột thịt của nàng. Mà hắn về sau sẽ bởi vì mất đi người yêu mà phát điên, từng bước kéo cả Trấn Giang Hầu phủ xuống vực sâu, khiến Nguyễn gia cửa nát nhà tan.
Nguyễn Thấm Dương tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm ướt y sam. Nhưng nàng chỉ cho rằng bản thân gặp ác mộng. Nào ngờ giấc mộng thứ hai lại càng chân thật hơn.
Nàng mơ thấy chính mình trở về thời hiện đại, mở ra một quyển tiểu thuyết, từng trang từng chữ đọc hết câu chuyện trong đó. Mà nam chính của quyển sách kia không ai khác ngoài Nguyễn Tấn Hào.
Đến lúc ấy, Nguyễn Thấm Dương mới bàng hoàng nhận ra, nàng không phải xuyên không đơn giản, mà là xuyên vào trong một quyển sách.
Trong sách, Nguyễn Tấn Hào căn bản không phải huyết mạch Trấn Giang Hầu phủ. Hắn là con trai của đế vương cùng bạch nguyệt quang trong lòng người. Chỉ vì hậu cung hiểm độc, hoàng đế sợ giữ hắn trong cung sẽ không bảo toàn được tính mạng, mới bí mật giao hắn cho Trấn Giang Hầu nuôi dưỡng.
Mọi cảm giác quái dị trước đây giữa phụ thân và đại ca, mọi khoảng cách quân thần mơ hồ nàng từng không hiểu, nay đều có lời giải thích.
Thế nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến nàng kinh hãi nhất.
Điều đáng sợ thật sự nằm ở nữ chính của câu chuyện. Chính là tư sinh nữ của phụ thân nàng, sau khi mẫu thân qua đời mới tìm tới nhận thân, trên đường vô tình gặp Nguyễn Tấn Hào, hai người nhất kiến chung tình.
Mối tình ấy bị ép cắt đứt giữa luân thường và đau khổ, cho đến ngày thân thế thật sự của Nguyễn Tấn Hào được công khai, hữu tình nhân cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau.
Vốn dĩ câu chuyện đến đây nên là đại kết cục viên mãn.
Nếu không có Nguyễn Thấm Dương. Nàng là nữ phụ đ//ộc á//c trong sách.
Bởi vì không chấp nhận nổi việc phụ thân có tư sinh nữ, nàng liên tục làm khó nữ chính. Từ ghen ghét nhỏ nhen đến hãm hại độ//c địa, từng bước tự đẩy bản thân vào kết cục không thể cứu vãn. Mà cuối cùng, khi biết nữ chính có khả năng trở thành Hoàng hậu, sự đố kỵ của nàng triệt để bùng nổ. Nàng gi//ết nữ chính.
Đó cũng là khởi đầu cho cơn ác mộng thật sự.
Nguyễn Tấn Hào nhìn thấy t//hi th//ể người mình yêu, nhìn thấy nàng ấy bị tra tấn đến mình đầy thương tích, cơn đi//ên trong hắn hoàn toàn mất khống chế. Hắn hủy diệt toàn bộ Trấn Giang Hầu phủ, khiến Nguyễn gia từ vọng tộc hiển hách trở thành tro bụi.
Mà Nguyễn Thấm Dương kẻ đầu sỏ trong mắt hắn bởi vì có vài phần tương tự nữ chính nên bị hắn giam cầ//m bên cạnh.
Không cho ch//ết. Cũng không cho sống.
Nguyễn Thấm Dương mỗi lần tỉnh giấc đều lạnh cả người. Người nàng từng xem là huynh trưởng, người nàng từng cảm thấy vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương mình, cuối cùng lại biến thành lồng giam đáng sợ nhất đời nàng.
Một bên là vận mệnh đã được viết sẵn trong sách.
Càng muốn thay đổi kết cục, lại càng giống như từng bước đi vào vòng xoáy đã định trước
Từ đầu đến cuối, Nguyễn Tấn Hào đều muốn giữ nàng bên mình. Không cho bất kỳ ai cư//ớp mất.
(Nội dung trong bản giới thiệu này từ page Truyện Ngôn Tình – Cổ Đại, mọi người có thể qua page để xem thêm nhiều bài giới thiệu khác nữa nhé)